Pháp sẽ lên ngôi vô địch World Cup 2026?

Trận đấu căng thẳng: Khi Mbappé và đồng đội chọn “chiến đấu” thay vì “trình diễn”

Messi và hình ảnh mới của giải nhà nghề Mỹ trong mắt người hâm mộ trẻ tuổi

Duy Tân

Pape Gueye dẫn đầu danh sách “cú nã đại bác” tại World Cup

Pape Gueye đang là chủ nhân cú sút mạnh nhất World Cup, với pha lập công vào lưới Iraq ở vòng bảng. Cú dứt điểm thứ hai của tiền vệ Senegal trong trận đấu đó đạt vận tốc tối đa 131,94 km/giờ, vượt qua mọi bàn thắng khác đã được ghi nhận tại giải.

Khoảng cách với phần còn lại

Thành tích của Gueye nhỉnh hơn hơn 3 km/giờ so với người xếp sau là Johan Manzambi. Cú sút của cầu thủ Thụy Sĩ vào lưới Canada ngày 24-6 được đo ở mức 128,73 km/giờ. Đứng thứ ba là pha dứt điểm đẹp mắt của Thelo Aasgaard trong trận Na Uy gặp Pháp ở vòng bảng, đạt 125,95 km/giờ.

Dấu ấn lịch sử của Cape Verde

Trong nhóm 10 cú sút mạnh nhất còn có Kevin Pina của Cape Verde. Bàn thắng vào lưới Uruguay không chỉ đạt vận tốc 125,22 km/giờ mà còn là pha lập công đầu tiên của Cape Verde trong lịch sử World Cup. Cú đá của tiền vệ 29 tuổi được thực hiện ở cự ly hơn 31 mét, xa nhất trong số các bàn thắng góp mặt trong danh sách này.

Vòng bảng áp đảo về tốc độ

Trước khi vòng 1/8 khởi tranh, chín trong mười cú sút nhanh nhất đều xuất hiện ở vòng bảng. Ngoại lệ duy nhất thuộc về quả phạt đền của Mohamed Saber trong loạt luân lưu, giúp Ai Cập vượt qua Australia tại Dallas.

0
299 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Quân Vũ

Một tuyển Pháp khác với hình dung

Kylian Mbappé kết thúc trận đấu với Paraguay không chỉ với bàn thắng quyết định, mà còn với một thông điệp rất rõ: tuyển Pháp không chỉ biết chơi thứ bóng đá đẹp mắt. Anh nói thẳng đội mình sẵn sàng “lấm bùn”, sẵn sàng chơi thứ bóng đá “xấu xí” nếu hoàn cảnh buộc phải như vậy, và nhắc lại rằng đối thủ đã lầm nếu nghĩ Pháp sẽ xuất hiện với “áo tuxedo”.

Rayan Cherki, vào sân cuối trận, cũng nhấn mạnh cùng một ý: ngày hôm đó, Pháp không đặt trọng tâm vào phô diễn kỹ thuật hay chiến thuật, mà muốn cho thấy họ có thể đáp trả khi trận đấu biến thành một cuộc va chạm nặng về thể lực.

Trận đấu bị kéo vào cuộc chiến thể lực

Paraguay chọn cách đá rắn, thiên về phòng ngự, liên tục va chạm và khiêu khích. Trong cái nóng gần 40 độ C, trận đấu bị kéo về hướng mà đội bóng Nam Mỹ mong muốn: ít khoảng trống, nhiều tranh chấp, nhiều tiểu xảo. Didier Deschamps thừa nhận Paraguay “dùng mọi chiêu có thể”, và đó không phải kiểu bóng đá dễ xem.

Trong bối cảnh đó, Pháp phải giữ sự tập trung suốt 90 phút. Họ từng ghi 13 bàn sau 5 trận, nhưng trước Paraguay, mọi thứ trở nên nặng nề, bế tắc hơn nhiều. Deschamps nói nếu tận dụng tốt cơ hội cuối trận, đội đã có thể kết thúc nhẹ nhàng hơn, nhưng thực tế là họ buộc phải sống trong thế trận “đá rắn” mà đối thủ áp đặt.

Khoảnh khắc quyết định và phản ứng dây chuyền

Bước ngoặt đến ở phút 70, khi Mbappé thực hiện thành công quả phạt đền, mang về chiến thắng 1-0. Bàn thắng đó không chỉ giải tỏa thế bế tắc mà còn là minh chứng cho việc Pháp biết cách kết liễu một trận đấu xấu xí theo cách lạnh lùng nhất.

Sau tiếng còi mãn cuộc, căng thẳng vẫn chưa dừng lại. Cầu thủ hai bên tụ lại ở giữa sân, thủ môn Orlando Gill ném bóng vào lưng Mbappé rồi sau đó giải thích rằng anh đã mất bình tĩnh vì không được đối thủ đáp lại cái bắt tay. William Saliba mô tả ngắn gọn: “Chúng tôi đã chiến đấu trong một trận chiến. Và chúng tôi thắng trận chiến đó.”

Thông điệp gửi tới phần còn lại của giải

Chiến thắng trước Paraguay đưa Pháp vào tứ kết gặp Maroc tại Foxborough. Nhưng điều đọng lại không chỉ là tấm vé đi tiếp, mà là hình ảnh một tuyển Pháp sẵn sàng bước vào “cuộc chiến” theo đúng nghĩa đen nếu cần. Mbappé đã có 7 bàn tại giải, 19 bàn sau 19 trận World Cup, nhưng ở Philadelphia, anh và đồng đội muốn nhấn mạnh một điều khác: nếu đối thủ chọn con đường va chạm, Pháp vẫn đủ khả năng đi đến cùng con đường đó và rời sân với chiến thắng.

Xem thêm
0
273 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Một thị trấn yên ắng bỗng bùng nổ

Los Gatos vốn là thị trấn nhỏ, yên bình, cửa ngõ lên dãy núi Santa Cruz và xuống biển Monterey, Santa Cruz. Dân số chỉ khoảng 27.000 người, quen với không khí trật tự, có phần khép kín. Vậy mà trong mùa hè 1994, con phố chính North Santa Cruz Avenue phủ kín sắc vàng xanh, trống rộn ràng, samba vang lên tới tận 2 giờ sáng. Thị trưởng Randy Attaway nằm trên giường, chờ điện thoại than phiền của dân mà… không cuộc gọi nào tới.

Người dân sau này kể lại, họ chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào như thế và cũng không nghĩ sẽ có lần thứ hai. “Họ đốt cháy thị trấn này”, Attaway nói, “theo nghĩa tích cực”.

Quyết định rẽ ngang của đội tuyển Brazil

Ban đầu, Los Gatos không nằm trong danh sách nơi đóng quân của các đội dự World Cup 1994. Nhưng sau một bữa trưa tình cờ ở khu vực vốn là “đất” của giới doanh nhân Thung lũng Silicon, trong đó có Steve Wozniak, phía Brazil lại thích sự kín đáo, nhỏ nhắn ở đây hơn các đô thị lớn như San Francisco hay San Jose.

Khách sạn Villa Felice, cách trung tâm thị trấn hơn 1 dặm, chỉ có một lối ra vào, phù hợp với yêu cầu riêng tư. Chủ tịch Liên đoàn bóng đá Brazil Ricardo Teixeira mời vợ chồng thị trưởng sang thăm, còn Attaway thì hứa lo chu toàn an ninh, bảo vệ, dù thị trấn không hề có ngân sách cho chuyện này.

“Mẹ Los Gatos” và hậu trường ít ai biết

Không có tiền thuê xe, thuê bảo vệ, cựu thư ký cao cấp MarLyn Rasmussen xoay xở bằng cách kêu gọi tài xế tình nguyện, rồi nhờ công ty Santa Cruz Operation cho mượn xe buýt. Bà 88 tuổi ngày nay vẫn nhớ rõ lần đầu lên xe chào đội tuyển, bị huấn luyện viên Carlos Alberto Parreira chỉ tay đuổi xuống: “Bà, xuống. Không lên xe với các cậu ấy”.

Từ đó, Rasmussen hiểu vị trí của mình: đứng ngoài khung hình, nhưng lo mọi thứ chạy trơn tru. Bà dẫn đoàn xe hai chiếc buýt, hai mô tô hộ tống, chở cầu thủ tới sân tập ở Đại học Santa Clara. Khi xe buýt hỏng giữa đường cao tốc, các “cậu bé” của bà ùa ra chơi bóng ngay trên đường, khiến xe cộ bấm còi inh ỏi để nhìn Romario, Ronaldo 17 tuổi. Khi xe thay thế tới, Rasmussen mắng yêu: “Đừng bao giờ làm thế nữa, không là tôi vỗ mông từng đứa”. Cả đội quay lại cười: “Vâng, mẹ Los Gatos”. Cái tên đó theo bà suốt giải.

Người dân Mỹ học cách reo hò cùng Brazil

Los Gatos vốn quen với bóng bầu dục 49ers, bóng chày Giants, khúc côn cầu Sharks. World Cup là chuyện “ở đâu đó”. Nhưng mỗi lần Brazil thắng, cơn sốt lại dâng cao. Đường phố cấm xe, người ta tràn vào quán xá, nhảy trên bàn ghế ở Willow Street Pizza, nhà hàng Ý Gardino Fresco hết sạch đồ ăn, bia, rượu. “Cứ như cả Brazil đang ở đây”, cư dân Chris Verna nói.

Không chỉ người Brazil, người Mỹ cũng hòa vào đám đông. Quán bia Los Gatos Brewing Company đông nghịt, xếp hàng mua bia dày cả chục lớp. Chủ quán Ted Wallace, nay 91 tuổi, vẫn nhớ cảnh đổi áo với một phụ nữ Brazil và bất ngờ vì cô không mặc áo lót.

Trận đấu ngày Quốc khánh và đêm “quá tải”

Ngày 4 tháng 7, đúng Quốc khánh Mỹ, Brazil gặp đội tuyển Mỹ ở sân Stanford, cách Los Gatos hơn 20 dặm. Dù bị đuổi người, Brazil vẫn thắng 1-0 nhờ bàn của Bebeto, người được vợ thị trưởng Sara Attaway và Rasmussen đặc biệt quý mến. Khi về lại Villa Felice, cầu thủ hỏi Rasmussen: “Bà có buồn vì chúng tôi thắng không?”. Bà đáp: “Không, tôi tự hào về các cậu”.

Đêm đó, khoảng 30.000 người, gấp đôi dân số thị trấn, đổ về Los Gatos. Cảnh sát bị “ngợp”, nhiều người ví như một cuộc bạo động, nhưng không hề có đánh nhau hay phá hoại. Phó cảnh sát trưởng Bob Schuster, người cởi mở hơn, để mọi thứ diễn ra trong không khí vui vẻ. Khi cảnh sát trưởng trở lại sau trận cuối ở Stanford, lực lượng cưỡi ngựa được huy động để giải tán đám đông, yêu cầu quán bar ngừng bán. Nhiều người, như bartender kỳ cựu Robert Killion, vẫn bực bội khi nhớ lại.

Những cuộc mặc cả cuối cùng với huấn luyện viên Parreira

Trước giải, thị trưởng đã hứa với phía Brazil cho cầu thủ giao lưu với trẻ em địa phương. Nhưng mỗi lần Rasmussen nhắc, Parreira đều lờ đi. Một hôm, khi ông chuẩn bị rời sân tập, bà chặn lại: “Đây là lúc ông phải ký bóng”. Ông đáp: “Không có thời gian”. Bà chỉ tay về phía xe buýt: “Ông thấy chìa khóa này không? Xe không đi đâu hết cho tới khi bóng được ký”. Cuối cùng, cầu thủ ký bóng cho bọn trẻ.

Đến lúc đội chuẩn bị rời Los Gatos, Rasmussen còn một việc: chụp ảnh đội trước tấm băng rôn của Santa Cruz Operation. Parreira lại tỏ ra khó chịu. Bà dọa sẽ nằm chắn trước đầu xe. Ông đứng sững, rồi quay sang quát vài câu tiếng Bồ Đào Nha. Khi Rasmussen quay lại, cả đội đã xếp hàng, cầm băng rôn chụp hình.

Từ Rose Bowl đến Rio: hành trình mà thị trưởng không ngờ tới

Brazil lần lượt thắng Hà Lan ở Dallas, Thụy Điển ở Los Angeles để vào chung kết gặp Italy tại sân Rose Bowl, Pasadena. Vợ chồng Attaway được mời dự khán. Sara nắm tay cháu trai của chủ tịch FIFA Joao Havelange trong loạt sút luân lưu. Bà vẫn nhớ cảm giác bàn tay cậu bé siết chặt khi Roberto Baggio sút hỏng, Brazil vô địch lần thứ tư.

Niềm vui ở Los Gatos đã lắng xuống, nhưng với vợ chồng thị trưởng, chuyến phiêu lưu mới bắt đầu. Họ được mời bay cùng đội về Brazil trên chuyên cơ riêng. Ngôi sao thứ tư trên thân máy bay, tượng trưng cho bốn chức vô địch, còn chưa khô sơn. Đội dừng ở Recife, đứng trên xe cứu hỏa diễu qua phố; ở Brasilia, máy bay quân đội bay sát đến mức nhìn rõ phi công vẫy cờ; ở Rio, xe buýt chậm rãi đi giữa biển người.

Đêm cuối, cả đội mặc vest, ăn tối tại nhà hàng Hippopotamus sang trọng. Nhiều cầu thủ rơi nước mắt vì hiểu đây là lần cuối tập thể ấy ngồi lại với nhau. Attaway xúc động vì hai “người ngoài” như vợ chồng ông được mời dự một buổi gặp mặt thân mật như vậy. Sau đó, ông được Brazil trao huân chương cao quý dành cho người nước ngoài, cùng quả bóng và áo có chữ ký.

Dấu vết còn lại trên một thị trấn đã đổi thay

Villa Felice trên đường Winchester giờ đã nhường chỗ cho khu nhà ở. Los Gatos ngày nay là thị trấn giàu có, nhà cửa giá hàng triệu đô, các công ty công nghệ lớn như Netflix hiện diện. Phố xá yên tĩnh, sang trọng. Nhưng với nhiều người dân, một tháng mùa hè 1994 vẫn là ký ức sống động, khi những con phố này thuộc về Brazil.

“Cùng với đội tuyển Mỹ, chúng tôi sẽ luôn ủng hộ Brazil”, Sara nói. “Họ có một chỗ rất đặc biệt trong tim chúng tôi”.

Xem thêm
0
101 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Long Vũ

Trận Anh gặp Mexico ở vòng 1/8 World Cup tại sân Azteca tưởng như sắp bị đảo lộn hoàn toàn, trước khi mọi thứ quay về đúng vạch xuất phát. Trong vòng hơn năm tiếng rưỡi, từ tin đồn đổi giờ, phản ứng dữ dội của hai liên đoàn tới cú “phanh gấp” của FIFA, tất cả tạo nên một trong những ngày rối ren nhất của giải.

Tin rò rỉ và cú sốc từ Kansas tới Mexico City

Mọi chuyện khởi đầu khi phóng viên Mexico đưa tin FIFA tính kéo trận đấu sớm hơn sáu tiếng vì lo bão giông, sét và ngập quanh sân Azteca. Khi đó, tuyển Anh vừa kết thúc buổi tập mở ở Kansas, còn Liên đoàn bóng đá Anh chưa hề được báo chính thức. Thông tin lan trên mạng xã hội, nguồn tin nội bộ nói thông báo từ FIFA “sắp được công bố”, khiến cả người hâm mộ lẫn đội bóng đều phải chờ trong mơ hồ.

Hai liên đoàn phản ứng, FIFA chùn bước

Đến khoảng 20h theo giờ Anh, FIFA mới thông báo ý định đổi giờ cho FA. Cả Anh và Mexico lập tức chất vấn, nhấn mạnh chuyện di chuyển của cổ động viên, khâu tổ chức và kế hoạch chuẩn bị bị đảo lộn khi chỉ còn chưa đầy 48 giờ. Trong lúc đó, tuyển Anh lên máy bay sang Mexico City mà vẫn không biết chính xác giờ thi đấu, còn HLV Javier Aguirre gọi đề xuất đổi giờ là “cú đấm vào bụng”.

Lý do khiến FIFA phải giữ nguyên lịch

Từ khoảng 22h, báo chí Mexico bắt đầu nói tới khả năng FIFA rút lại quyết định. Các nguồn tin sau đó xác nhận giờ bóng lăn sẽ giữ nguyên 18h địa phương, tương đương 1h sáng thứ Hai tại Anh. Ngoài sức ép từ hai liên đoàn, FIFA phải tính tới 3.000 cổ động viên Anh đã mua vé, lịch bay tới Mexico City, nguy cơ trùng giờ với trận Brazil – Na Uy và hàng loạt trở ngại hậu cần nếu đổi sang 12h trưa. Kết quả, người hâm mộ Anh vẫn phải thức khuya, còn FIFA khép lại một ngày hỗn loạn chỉ để trở về với lịch thi đấu ban đầu.

Xem thêm
1
36,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quân Vũ

Từ biểu tượng gần gũi đến gương mặt thương mại

Jurgen Klopp từng được xem như gương mặt đại diện cho sự gần gũi và chân chất trong bóng đá Đức, đặc biệt sau World Cup 2006 khi ông gây ấn tượng mạnh trên truyền hình. Những năm gần đây, hình ảnh đó dần thay đổi khi ông nhận vai trò cấp cao trong hệ thống Red Bull, một tập đoàn bị nhiều người hâm mộ Đức phản cảm. Việc Red Bull liên tục sa thải huấn luyện viên, kể cả những người đang làm tốt, khiến vai trò của Klopp trong cấu trúc này bị soi xét và mức độ được yêu mến ở quê nhà giảm đi.

Khoảng cách giữa Klopp và bóng đá Đức

Kể từ khi rời Dortmund năm 2015, Klopp hầu như không làm việc với cầu thủ Đức ở cấp câu lạc bộ. Ông xây dựng đỉnh cao sự nghiệp tại Liverpool, gắn với những cái tên quốc tế như Virgil van Dijk hay Alexis Mac Allister, trong khi thế hệ cầu thủ Đức mới lớn lên mà ít có sự va chạm trực tiếp với ông. Điều này khiến Klopp vừa quen vừa lạ với đội tuyển quốc gia: ai cũng biết ông là ai, nhưng mối liên hệ chuyên môn thực tế lại khá mỏng.

Vai trò bình luận viên và sức hút chưa mất

Trong kỳ World Cup tại Mỹ, Klopp xuất hiện trên sóng truyền hình cùng Thomas Muller, tạo nên một cặp bình luận vui nhộn, được đánh giá là một trong những điểm sáng của giải. Ông vẫn giữ được khả năng kể chuyện, pha trò, chơi với máy quay và tạo cảm giác gần gũi. Những khoảnh khắc như nhận áo đấu của Alexis Mac Allister hay gặp lại Virgil van Dijk cho thấy ông vẫn là tâm điểm chú ý, dù không còn đứng trong khu kỹ thuật.

Hình ảnh trái chiều khi gắn với Red Bull

Trong vai trò lãnh đạo bóng đá toàn cầu cho Red Bull, Klopp xuất hiện như một phần của cỗ máy doanh nghiệp, khác xa hình ảnh “người của đám đông” trước đây. Việc hệ thống này thay huấn luyện viên liên tục, trong đó có Ole Werner ở Leipzig dù đang làm tốt, khiến nhiều người đặt câu hỏi về mức độ đồng cảm của Klopp với giới huấn luyện viên và người hâm mộ. Dù vậy, các thương hiệu vẫn tìm đến ông, cho thấy sức hút thương mại của Klopp chưa hề suy giảm.

Cơ hội “chuộc lại” trong mắt người hâm mộ

Trong bối cảnh đội tuyển Đức trải qua chuỗi giải đấu thất vọng, niềm tin của công chúng với đội bóng quốc gia bị bào mòn. Nếu Klopp nhận lời dẫn dắt đội tuyển, ông có cơ hội tái định nghĩa lại hình ảnh của mình: từ một nhân vật gắn với tập đoàn bị ghét, trở lại vai trò người truyền cảm hứng cho cả đội bóng lẫn khán giả. Khả năng giao tiếp, sự dí dỏm và kinh nghiệm vực dậy những tập thể đang ở đáy phong độ là những yếu tố khiến nhiều người kỳ vọng ông có thể hàn gắn khoảng cách giữa đội tuyển và người hâm mộ.

Một chương mới cho cả Klopp lẫn bóng đá Đức

Việc Klopp xây nhà ở Wiesbaden, gần trụ sở Liên đoàn bóng đá Đức, cùng việc ông từ chối các bến đỗ lớn khác như Bayern Munich hay Real Madrid, cho thấy nếu trở lại huấn luyện, đội tuyển quốc gia gần như là lựa chọn duy nhất. Trong mắt công chúng, đây cũng là cơ hội để ông chuyển từ hình ảnh gắn với Red Bull sang vai trò gắn với màu áo quốc gia. Nếu thành công, Klopp không chỉ giúp đội tuyển Đức tìm lại vị thế, mà còn tự kéo hình ảnh của mình về gần với người hâm mộ quê nhà hơn.

Xem thêm
0
55 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tien Tai

Cuộc đấu nhận nhiều sự quan tâm

Brazil gặp Na Uy lúc 3h00 sáng 6/7 ở vòng 1/8 World Cup 2026, trong một trận đấu thoạt nhìn tưởng chênh lệch nhưng thực tế rất khó lường. Brazil có đội hình mạnh hơn, phong độ ổn định hơn và nhiều ngôi sao có thể định đoạt trận đấu.

Nhưng Na Uy lại mang đến một chi tiết khiến Selecao không thể xem nhẹ: Brazil chưa từng thắng Na Uy trong lịch sử đối đầu. Khi phía trước là Erling Haaland đang vào phom, trận đấu này không đơn giản chỉ là màn trình diễn của một ứng viên vô địch.

Brazil ổn định, nhưng Na Uy cũng không dễ chịu

Brazil đang có phong độ khá ổn định. 5 trận gần nhất, họ thắng Nhật Bản 2-1, Scotland 3-0, Haiti 3-0, Ai Cập 2-1 và hòa Morocco 1-1. Tính trong 10 trận gần đây, Brazil thắng 7, hòa 2, thua 1, ghi trung bình 2,4 bàn/trận và chỉ thủng lưới 0,9 bàn/trận.

Na Uy kém ổn định hơn nhưng sức tấn công rất đáng gờm. Họ thắng Bờ Biển Ngà 2-1, Senegal 3-2, Iraq 4-1, hòa Morocco 1-1 và thua Pháp 1-4. Trong 10 trận gần nhất, Na Uy thắng 6, hòa 2, thua 2, ghi trung bình 2,3 bàn/trận nhưng thủng lưới tới 1,4 bàn/trận.

Cái dớp lịch sử của Selecao

Lịch sử đối đầu là điểm khiến trận đấu thêm nóng. Brazil và Na Uy từng gặp nhau 4 lần, kết quả là Na Uy thắng 2, hòa 2. Brazil chưa một lần đánh bại đội bóng Bắc Âu. Đáng nhớ nhất là World Cup 1998, khi Na Uy thắng Brazil 2-1 ở vòng bảng.

Con số ấy không biến Na Uy thành đội cửa trên, nhưng đủ để nhắc Brazil rằng đây không phải đối thủ dễ bắt nạt. Với một trận đấu knock-out, chỉ một sai lầm ở hàng thủ cũng có thể khiến ứng viên vô địch phải trả giá.

Vinícius là mũi khoan lớn nhất

Brazil dự kiến đá 4-2-3-1 với Alisson trong khung gỗ; phía trên là Danilo, Marquinhos, Gabriel, Douglas Santos; Casemiro và Bruno Guimarães giữ tuyến giữa; Rayan, Matheus Cunha, Vinícius Júnior hỗ trợ Endrick. Vinícius là điểm nổ rõ nhất khi đã có 4 bàn và 1 kiến tạo tại giải.

Bruno Guimarães cũng rất quan trọng với 4 kiến tạo. Tin vui cho Brazil là Raphinha đã hồi phục tốt hơn, còn Neymar được xác nhận đủ thể lực, nhưng khả năng đá chính vẫn phụ thuộc vào quyết định của Carlo Ancelotti.

Haaland là nỗi lo lớn nhất

Na Uy nhiều khả năng sử dụng sơ đồ 4-3-3 với Nyland; Pedersen, Ajer, Heggem, Wolfe; Ødegaard, Berge, Berg; Sørloth, Haaland và Nusa. Haaland đã ghi 5 bàn sau 3 trận, là mối đe dọa lớn nhất với hàng thủ Brazil. Điểm nóng sẽ nằm ở cuộc đối đầu giữa Gabriel, Marquinhos với Haaland và Sørloth.

Ngoài ra, Ødegaard cũng là chìa khóa. Nếu Brazil không khóa được nguồn cung bóng từ đội trưởng Na Uy, Haaland sẽ có nhiều cơ hội trong vòng cấm.

Dự đoán: Brazil thắng nhọc?

Brazil mạnh hơn ở chiều sâu đội hình, khả năng kiểm soát bóng và chất lượng cá nhân ở hai cánh. Nhưng Na Uy có tốc độ phản công, khả năng chơi bóng dài, lợi thế thể hình và một tiền đạo chỉ cần rất ít cơ hội để ghi bàn. Kịch bản dễ xảy ra là Brazil cầm bóng nhiều hơn, ép sân bằng sức mạnh bên cánh trái của Vinícius, trong khi Na Uy chờ Haaland và Nusa phản công. Thầy trò Ancelotti có thể sẽ đi tiếp, nhưng chắc chắn không dễ dàng.

Dự đoán: Brazil 2-1 Na Uy.

Xem thêm
0
3,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật