Đội trưởng cũ tuyển Mỹ: "Nếu là tôi, phải bị kéo lê mới rời sân như Pulisic"

Thương vụ hụt đắt giá nhất lịch sử Liverpool: Bay kín gặp Mbappe vẫn thất bại

Lý do khiến trọng tài cho Mbappe đợi dài cổ trước khi được đá penalty trong trận đấu với Ma rốc

Thanh Minh

MU cho mượn Onana lần nữa, chốt hạ thương vụ hè 2026

Một bản hợp đồng lớn, một vai trò nhỏ

André Onana gia nhập Manchester United từ Inter Milan năm 2023 với mức phí 47,2 triệu bảng, nhưng đóng góp thực tế cho đội một lại rất hạn chế. Mùa trước, anh chỉ bắt đúng một trận cho United, ở cúp Liên đoàn Anh trên sân Grimsby. Trận thua trên chấm phạt đền đó cũng là lần duy nhất anh xuất hiện trong màu áo United cả mùa.

Từ ghế dự bị Old Trafford tới khung gỗ Trabzonspor

Sau cú sốc bị loại bởi Grimsby, Onana được đem cho Trabzonspor mượn. Tại Thổ Nhĩ Kỳ, anh ra sân 29 lần và kết thúc mùa giải bằng danh hiệu cúp quốc gia, danh hiệu đầu tiên của Trabzonspor ở đấu trường này kể từ năm 2020. Trong khi ở Old Trafford anh chỉ là phương án dự phòng, tại Trabzonspor Onana lại có vai trò thực tế và rõ ràng hơn.

Hợp đồng còn dài, cánh cửa đội một lại hẹp

Dù vẫn còn hai năm hợp đồng với United và ban đầu được xếp lịch trở lại tập luyện trước mùa giải vào ngày 9 tháng 7, Onana hiểu rằng cơ hội cạnh tranh vị trí số một gần như không tồn tại. Senne Lammens được huấn luyện viên Michael Carrick xem là lựa chọn ưu tiên trong khung thành, khiến con đường trở lại đội hình chính của Onana bị chặn lại.

Thêm một lần trở lại Thổ Nhĩ Kỳ

Trong bối cảnh đó, việc United và Trabzonspor tiến rất gần tới thỏa thuận cho mượn thêm một mùa là bước đi hợp lý cho cả ba phía. Thỏa thuận được cho là đã hoàn tất khoảng 90%, không kèm điều khoản mua đứt. Onana tiếp tục có môi trường thi đấu quen thuộc, còn United giữ quyền sở hữu một thủ môn vẫn còn giá trị chuyển nhượng.

Hệ quả cho khung gỗ United

Việc Onana rời đi khiến Carrick đối diện khả năng bước vào giai đoạn giao hữu với dàn thủ môn khá non kinh nghiệm. Senne Lammens đang tập trung cùng tuyển Bỉ dự World Cup, tương lai của thủ môn số hai Altay Bayindir chưa rõ ràng, còn tài năng trẻ Radek Vitek lại muốn tìm bến đỗ mới trước khi tập trung. Trong hoàn cảnh đó, Tom Heaton, thủ môn kỳ cựu, có thể là điểm tựa hiếm hoi trong khung gỗ ở trận giao hữu mở màn gặp Wrexham tại Helsinki ngày 17 tháng 7.

0
4,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Quang Đăng

Tây Ban Nha vs Bỉ (02:00 ngày 11/07, tứ kết World Cup 2026)

Tây Ban Nha vào tứ kết World Cup 2026 sau khi đứng đầu bảng H, rồi lần lượt vượt qua Áo và Bồ Đào Nha. Điểm đáng gờm nhất của họ là hàng thủ vẫn chưa để thủng lưới, với Unai Simón chơi chắc chắn phía sau một hệ thống phòng ngự rất cân bằng. Mikel Oyarzabal đang là mũi nhọn nổi bật trên hàng công, trong khi Rodri giữ vai trò điều tiết nhịp độ, giúp Tây Ban Nha kiểm soát thế trận theo cách quen thuộc.

ĐT Bỉ giành vé đi tiếp bằng bản lĩnh của một đội bóng giàu kinh nghiệm, đặc biệt sau chiến thắng 4-1 trước Mỹ ở vòng trước. Romelu Lukaku vẫn là điểm tựa lớn nhất trên hàng công, dù không phải lúc nào cũng đá chính, với 3 bàn thắng và 1 kiến tạo từ đầu giải.

Kevin De Bruyne, Leandro Trossard và Charles De Ketelaere mang đến cho Bỉ nhiều phương án tấn công mỗi khi cần tăng tốc. Điểm nhấn của trận đấu sẽ nằm ở màn so tài giữa khả năng kiểm soát bóng của Tây Ban Nha và lối chơi phản công trực diện của Bỉ.

Nếu Tây Ban Nha duy trì được nhịp độ luân chuyển bóng và khóa chặt khoảng trống trước vòng cấm, Bỉ sẽ phải trông chờ nhiều vào những khoảnh khắc tỏa sáng của Lukaku hoặc De Bruyne.

Xét tổng thể, La Roja vẫn là đội được đánh giá cao hơn. Nếu thi đấu đúng phong độ, vận hành chiến thuật hợp lý và các ngôi sao biết cách lên tiếng ở thời điểm quyết định, tấm vé vào bán kết nhiều khả năng sẽ thuộc về Yamal cùng các đồng đội. Thậm chí, họ hoàn toàn có thể nghĩ đến một chiến thắng với cách biệt lớn.

Dự đoán tỷ số: Tây Ban Nha 4-0 Bỉ

Xem thêm
1
241 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Trung

Mới 18 tuổi, Lamine Yamal đã trở thành trụ cột của Barcelona, từng chơi nổi bật tại EURO và đang giữ vai trò quan trọng trong đội hình Tây Ban Nha ở World Cup 2026. Dù vậy, để vươn lên tầm siêu sao hàng đầu thế giới, anh vẫn cần một khoảnh khắc thật sự đáng nhớ ở vòng knock-out, như một bàn thắng quyết định hoặc một pha xử lý làm thay đổi cục diện trận đấu.

Đã sẵn sàng cho sân khấu lớn

Yamal bước vào World Cup với vị thế rất khác so với hai năm trước. Anh không còn chỉ là một cầu thủ trẻ được trao cơ hội, mà đã trở thành một trong những nhân tố quan trọng nhất trên hàng công của Barcelona và tuyển Tây Ban Nha.

Tại EURO 2024, Yamal thi đấu cả 7 trận, ghi một bàn, kiến tạo 4 lần và giành danh hiệu Cầu thủ trẻ hay nhất giải. Những con số đó cho thấy anh không hề bị choáng ngợp trước áp lực của một giải đấu lớn. Khả năng rê bóng, xoay xở trong không gian hẹp và tạo cơ hội từ cánh phải giúp Yamal trở thành một trong những mũi tấn công nguy hiểm nhất của Tây Ban Nha.

Yamal vẫn chờ một trận đấu để đời

Tại World Cup 2026, Yamal đã có bàn thắng và thường xuyên đá chính, nhưng dấu ấn của anh vẫn chưa nổi bật bằng những ngôi sao hàng đầu giải như Kylian Mbappé, Lionel Messi hay Erling Haaland.

Điều Yamal còn thiếu không chỉ là thêm một bàn thắng, mà là khoảnh khắc trực tiếp quyết định một trận đấu lớn. Đó có thể là một pha đi bóng mở toang hàng thủ đối phương, một đường chuyền tạo ra bàn thắng hoặc cú dứt điểm giúp Tây Ban Nha giành vé vào bán kết. Ở World Cup, người ta thường nhớ lâu nhất những cầu thủ biết tỏa sáng đúng thời điểm quan trọng.

Thử thách lớn ở vòng knock-out

Trận thắng Bồ Đào Nha 1-0 cho thấy Yamal vẫn có thể gặp khó khi đối đầu với một hậu vệ nhanh, khỏe và đeo bám tốt như Nuno Mendes. Khi không còn nhiều khoảng trống để bứt tốc, anh cần xử lý bóng gọn hơn, phối hợp nhanh với đồng đội và chọn thời điểm dứt điểm hợp lý.

Bỉ sẽ là một bài kiểm tra khác. Đội bóng này pressing quyết liệt, thường xuyên gây sức ép ngay bên phần sân đối phương và phản công rất nhanh sau khi giành lại bóng. Yamal có thể tận dụng khoảng trống phía sau hàng thủ Bỉ, nhưng cũng phải tránh những pha mất bóng nguy hiểm ở cánh phải.

Cơ hội bước lên một tầm cao mới

Tây Ban Nha đang sở hữu một tập thể đủ chắc chắn và giàu kỹ thuật để Yamal phát huy tốt nhất khả năng của mình. Hàng thủ ổn định, tuyến giữa giữ bóng tốt và các đồng đội xung quanh luôn sẵn sàng hỗ trợ giúp anh không phải tự mình gánh cả hàng công.

Yamal đã khẳng định vị thế trong nhóm những cầu thủ trẻ nổi bật nhất thế giới. World Cup 2026 là dịp để anh tiến thêm một bước, từ một ngôi sao giàu tiềm năng trở thành người tạo ra khác biệt ở những trận đấu lớn. Chỉ cần bùng nổ tại tứ kết hoặc bán kết, tên tuổi của Yamal sẽ được nhắc đến ở một vị thế hoàn toàn khác.

Xem thêm
0
190 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Văn Quyết

Tôi đã được hỏi rất nhiều lần rằng đâu là trung vệ khó đối đầu nhất trong sự nghiệp của mình. Câu trả lời luôn chỉ có một: Giorgio Chiellini.

Anh ấy sở hữu kinh nghiệm đáng kinh ngạc. Chiellini sử dụng cơ thể cực kỳ thông minh, luôn biết cách chiếm lĩnh vị trí có lợi và khiến tiền đạo rơi vào thế bất lợi. Chỉ bằng một cú tì vai hay một pha va chạm rất nhẹ nhưng đầy quái chiêu, anh ấy đã đủ làm bạn mất thăng bằng.

Không chỉ vậy, Chiellini còn đọc trận đấu xuất sắc. Anh ấy biết chính xác khi nào cần áp sát từ phía sau, khi nào nên giữ khoảng cách để khóa mọi đường di chuyển của đối phương. Đó là sự khác biệt của một trung vệ đẳng cấp.

Những trung vệ người Ý giàu kinh nghiệm luôn là mẫu hậu vệ khiến các tiền đạo khổ sở nhất. Họ gần như luôn xuất hiện ở đúng vị trí, đúng thời điểm và buộc bạn phải thi đấu trong cảm giác bị đeo bám suốt cả trận. Càng đá, bạn càng dễ mất kiên nhẫn và trở nên cáu bẳn.

Đó chính là cảm giác mà Giorgio Chiellini luôn mang lại cho tôi.

— Harry Kane chia sẻ về đối thủ khiến anh cảm thấy mệt mỏi nhất trên sân cỏ.

Xem thêm
0
130 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đăng Triệu

Ưu tiên lấp chỗ trống trước khi nâng cấp

Hè này, Man Utd đặt mục tiêu tái thiết tuyến giữa với hai, thậm chí ba tân binh, trong bối cảnh Casemiro rời đi và lực lượng vốn đã mỏng. Đội hình hiện tại chưa sẵn sàng cho nhịp thi đấu dày của Ngoại hạng Anh và Champions League, nên yêu cầu đầu tiên là có đủ người đá, rồi mới tính tới chuyện nâng tầm chất lượng.

Thực tế, ở thời điểm bài viết gốc, Kobbie Mainoo là tiền vệ trung tâm già dặn duy nhất còn lành lặn, Manuel Ugarte chấn thương dài hạn, Mason Mount chỉ thỉnh thoảng được kéo vào giữa. Trong bối cảnh đó, việc chốt nhanh Andrey Santos từ Chelsea với giá 50 triệu bảng và đưa Ederson của Atalanta đi kiểm tra y tế cho thấy Man Utd chấp nhận ưu tiên chiều sâu đội hình, dù đây không phải những cái tên “hạng nhất” mà người hâm mộ chờ đợi.

Thị trường khan hiếm và những mục tiêu trượt khỏi tay

Man Utd bước vào một mùa hè mà các tiền vệ chất lượng cao đều bị tranh giành quyết liệt. Elliot Anderson sang Man City với giá 116 triệu bảng, Mateus Fernandes tới Tottenham với 85 triệu bảng. Cùng lúc, Spurs còn chi 100 triệu bảng cho Sandro Tonali, khiến một tiền vệ đã kiểm chứng ở Ngoại hạng Anh biến mất khỏi tầm với. Man Utd từng theo dõi Tonali nhưng không đi tới bước hỏi mua.

Ở nhóm mục tiêu hàng đầu, Aurelien Tchouameni gia hạn với Real Madrid, Alex Scott được Bournemouth giữ chặt và khẳng định không bán. Trong bối cảnh đó, việc chuyển hướng sang Santos và Ederson là lựa chọn mang tính thích nghi với thị trường, hơn là thực hiện trọn vẹn kế hoạch ban đầu.

Santos và Ederson: chấp nhận rủi ro để có chiều sâu

Santos được đánh giá cao bởi giám đốc tuyển dụng Christopher Vivell, người từng góp phần đưa anh tới Chelsea. Anh là mẫu tiền vệ thiên về phòng ngự, tranh chấp tốt, có thể chơi thấp hoặc nhô cao hơn, và được Man Utd tin rằng đủ khả năng xuyên phá các lớp pressing. So với Tchouameni, Santos thua kém về độ hoàn thiện và kinh nghiệm: Tchouameni 26 tuổi, đã có 317 trận cấp câu lạc bộ, trong khi Santos mới 22 tuổi, 111 trận, chỉ đá chính 13 trận Ngoại hạng Anh mùa trước.

Ederson gây ấn tượng ở Serie A và Champions League nhưng chưa từng thử sức tại Ngoại hạng Anh. Cả hai thương vụ đều mang tính bổ sung số lượng và tiềm năng, đi kèm rủi ro về khả năng thích nghi và mức độ sẵn sàng ngay lập tức cho cuộc đua đường dài.

Những cái tên còn lại trên sổ tay

Bên cạnh Santos và Ederson, Man Utd vẫn để mắt tới Alex Scott, dù Bournemouth muốn giữ anh cho mùa giải châu Âu đầu tiên trong lịch sử câu lạc bộ và thúc đẩy gia hạn hợp đồng. Trong 18 tháng, Bournemouth đã chi 253 triệu bảng cho nhiều tân binh, nên không muốn phá vỡ bộ khung vừa giúp họ làm nên kỳ tích.

Các phương án khác gồm tài năng trẻ Ayyoub Bouaddi của Morocco, Felix Nmecha của Dortmund và Sander Berge của Fulham. Danh sách này cho thấy Man Utd đang tìm kiếm nhiều kiểu tiền vệ khác nhau, nhưng chưa có thương vụ nào ngoài Santos và Ederson tiến tới giai đoạn quyết định.

Áp lực phải hoàn thiện tuyến giữa trước mùa giải mới

Với lịch thi đấu Champions League trở lại, Man Utd cần một tuyến giữa vừa đủ người, vừa đủ kinh nghiệm để duy trì vị thế cạnh tranh ở nhóm đầu Ngoại hạng Anh. Câu hỏi đặt ra không phải họ có chi tiền hay không, mà là những lựa chọn hiện tại có đủ giúp đội bóng chịu được mật độ thi đấu và chất lượng đối thủ hay chưa, trong khi các mục tiêu hàng đầu lần lượt rơi vào tay đối thủ hoặc bị khóa chặt bởi câu lạc bộ chủ quản.

Xem thêm
0
1,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Minh

Một pha vào bóng và cơn chấn động ngoài sân cỏ

Thẻ đỏ dành cho Folarin Balogun trong trận Mỹ gặp Bosnia & Herzegovina ban đầu chỉ được nhìn như một bước ngoặt chuyên môn. Trọng tài Raphael Claus rút thẻ trực tiếp, VAR được sử dụng với những góc quay chậm gây tranh cãi, còn huấn luyện viên Mauricio Pochettino khẳng định đó chỉ là pha va chạm vô tình, không ác ý. U.S. Soccer được thông báo không thể kháng cáo, ban huấn luyện buộc phải chuẩn bị cho trận gặp Bỉ mà không có trung phong số một.

Sự im lặng bất thường từ FIFA

Trong khi đội tuyển Mỹ điều chỉnh chiến thuật, các phóng viên của The Athletic cố gắng tìm hiểu liệu ủy ban kỷ luật FIFA có tăng án phạt như trường hợp Assim Madibo của Qatar hay không. Câu trả lời nhận lại chỉ là sự chần chừ, thiếu rõ ràng về việc hồ sơ đã được xem xét hay chưa. Chính khoảng trống thông tin này khiến người trong cuộc bắt đầu cảm nhận có điều gì đó không bình thường quanh tấm thẻ đỏ của Balogun.

Hai mũi vận động song song

Ở hậu trường, đội ngũ pháp lý của U.S. Soccer xây dựng lập luận xoay quanh cách sử dụng công nghệ video trong tình huống phạm lỗi. Cùng lúc, Nhà Trắng, Tổng thống Donald Trump, bộ trưởng thương mại Howard Lutnick và Andrew Giuliani của Ban điều phối World Cup cũng làm việc với luật sư, gửi tài liệu cho U.S. Soccer. Hai luồng vận động này dần hội tụ, dù từ bên ngoài rất khó đo đếm mức độ ảnh hưởng lẫn nhau.

Cuộc điện thoại giữa hai “ông chủ” bóng đá và chính trị

Trump thừa nhận đã gọi cho chủ tịch FIFA Gianni Infantino, yêu cầu xem lại tình huống, dù ông nói mình “không biết thẻ đỏ là gì”. Ông chỉ nhấn mạnh việc treo giò cầu thủ hay nhất của đội chủ nhà là “rất bất công”. Infantino sau đó ra thông cáo khẳng định ủy ban kỷ luật độc lập, còn FIFA viện dẫn điều 27 trong bộ luật kỷ luật để giải thích quyền tự do quyết định về án treo giò, nhưng không nêu chi tiết lý do.

Một ngoại lệ sau 64 năm và làn sóng phản ứng

Quyết định đình chỉ án phạt giúp Balogun đủ điều kiện ra sân gặp Bỉ, dù thẻ đỏ không bị hủy. Đây là lần đầu tiên kể từ World Cup 1962, một cầu thủ bị đuổi mà không phải nghỉ ít nhất trận kế tiếp, chấm dứt chuỗi 16 kỳ World Cup với 172 thẻ đỏ đều kéo theo treo giò. UEFA gọi đây là quyết định “chưa từng có, khó hiểu và không thể biện minh”, còn Liên đoàn bóng đá Bỉ gửi thư yêu cầu FIFA giải trình quy trình xử lý.

Trận thua của Mỹ và cánh cửa khiếu nại vừa mở

Balogun ra sân, Mỹ vẫn thua Bỉ 1-4 và bị loại. Nhưng hiệu ứng từ vụ việc không dừng lại. Pháp đề nghị xóa thẻ vàng của Michael Olise, Anh cân nhắc phương án với án treo giò của Jarell Quansah, trong khi 17 cầu thủ bước vào tứ kết với nguy cơ bị treo giò nếu nhận thêm thẻ. Như lời một phóng viên, cánh cửa khiếu nại đã mở, và các liên đoàn giờ đây cảm thấy có thể thử vận may với mọi án phạt.

Xem thêm
0
1,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật