Tin chuyển nhượng 14/7: Greenwood chốt bến đỗ mới, Arsenal chia tay Trossard

Man Utd tiếp tục nâng cấp tuyến giữa: Lý do vẫn cần thêm “số 6”?

MU săn Bouaddi suốt năm, cuối cùng chỉ làm nền cho Man City?

Tuấn Anh

MESSI XỨNG ĐÁNG VÔ ĐỊCH THÊM MỘT LẦN, NHƯNG ARGENTINA THÌ CHƯA

MESSI VẪN LÀ MESSI

Vị thế của Messi trong lịch sử bóng đá là điều không cần phải tranh luận. Anh là một trong những cầu thủ xuất sắc nhất mọi thời đại, thậm chí với nhiều người, là cầu thủ vĩ đại nhất.

World Cup 2022 từng được xem là mảnh ghép cuối cùng hoàn thiện sự nghiệp gần như không có khiếm khuyết của Messi. Nhưng bốn năm sau, anh không đến Bắc Mỹ chỉ để thực hiện một chuyến đi chia tay.

Messi vẫn đang chơi bóng ở đẳng cấp đặc biệt.

Trước vòng bán kết, anh đã ghi 8 bàn, cùng Kylian Mbappé dẫn đầu cuộc đua Vua phá lưới. Messi lập hat-trick trước Algeria trong ngày có trận đấu thứ 200 cho đội tuyển Argentina, ghi hai bàn trước Áo và liên tục thiết lập những cột mốc mới trong lịch sử World Cup.

Nhưng các con số chưa nói hết được giá trị của Messi.

Ở tuổi 39, Messi chơi bóng bằng khả năng quan sát, lựa chọn vị trí, điều tiết nhịp độ và tung ra đòn quyết định vào đúng thời điểm.

Trước Ai Cập, ngay cả khi đá hỏng phạt đền, Messi vẫn là trung tâm trong cuộc lội ngược dòng từ 0-2 thành 3-2. Anh được FIFA bầu là cầu thủ xuất sắc nhất trận và còn lập kỷ lục mới về số kiến tạo trong lịch sử World Cup.

Đến trận tứ kết gặp Thụy Sĩ, Messi tiếp tục kiến tạo để Alexis Mac Allister mở tỷ số. Anh tạo ra sáu đường chuyền quyết định và vẫn là người điều khiển phần lớn những đợt tấn công nguy hiểm nhất của Argentina.

Được chứng kiến Messi thi đấu ở kỳ World Cup này thực sự là một đặc ân.

Những pha xử lý của anh vẫn đem lại cảm giác rằng bóng đá có thể vượt ra ngoài khuôn khổ của chiến thuật và thể lực. Chỉ một đường chuyền, một cú chạm bóng, một cú sút của Messi cũng có thể làm thay đổi hoàn toàn trận đấu.

Có thể nói, Messi đang kéo Argentina tiến về phía trước. Argentina đã vào bán kết, nhưng dấu ấn nổi bật nhất trên hành trình ấy vẫn thuộc về số 10.

MESSI XỨNG ĐÁNG, NHƯNG ARGENTINA CHƯA THUYẾT PHỤC

Vấn đề nằm ở chỗ sự xuất sắc của Messi đang phần nào che khuất những hạn chế của Argentina.

Đội tuyển này vẫn giữ lại phần lớn bộ khung từng vô địch World Cup 2022. Argentina gần như không thay đổi nhiều so với đội hình đăng quang tại Qatar, đặt niềm tin lớn vào tính liên tục và kinh nghiệm của thế hệ cũ.

Kinh nghiệm là lợi thế. Nhưng bốn năm trôi qua cũng đồng nghĩa nhiều cầu thủ không còn duy trì được phong độ, tốc độ và khả năng hoạt động như năm 2022.

Argentina hiện tại vẫn giàu bản lĩnh, nhưng không còn tạo ra cảm giác về một tập thể cân bằng, mạnh mẽ và kiểm soát trận đấu chặt chẽ.

Điểm yếu ấy bộc lộ rõ nhất sau khi họ có bàn dẫn trước.

Ở vòng 32 đội, Argentina hai lần vượt lên trước Cape Verde nhưng cũng hai lần để đại diện châu Phi gỡ hòa. Nhà đương kim vô địch phải chơi đến hiệp phụ mới giành được chiến thắng 3-2. Cape Verde xứng đáng được ngợi khen vì tinh thần, khả năng tổ chức và sự quả cảm, nhưng điều đó không thể xóa đi thực tế rằng Argentina đã không kiểm soát được một trận đấu mà họ được đánh giá cao hơn rất nhiều.

Đến vòng 16 đội, Argentina tiếp tục để Ai Cập vượt lên dẫn 2-0. Cuộc lội ngược dòng ghi ba bàn cuối trận cho thấy bản lĩnh đáng nể và có thể xem là màn trình diễn giàu sức thuyết phục nhất của họ từ đầu giải.

Nhưng một đội bóng liên tục phải sống bằng những cuộc giải cứu ngoạn mục cũng đồng thời là một đội bóng đang tồn tại nhiều bất ổn.

Bản lĩnh vượt khó đáng được trân trọng. Song bản lĩnh không thể mãi thay thế cho khả năng kiểm soát trận đấu.

THẺ ĐỎ CỦA EMBOLO ĐÃ LÀM THAY ĐỔI TRẬN ĐẤU

Vấn đề tương tự lặp lại trong trận tứ kết với Thụy Sĩ.

Argentina dẫn trước từ phút thứ 10 nhưng sau đó không duy trì được sức ép. Họ lùi đội hình, nhường không gian và để Thụy Sĩ triển khai bóng tương đối thuận lợi.

Kết quả là Dan Ndoye gỡ hòa 1-1 ở phút 67.

Chỉ năm phút sau, Breel Embolo nhận thẻ vàng thứ hai vì lỗi ăn vạ sau khi VAR can thiệp. Quyết định này gây tranh cãi dữ dội và bị các cầu thủ cũng như ban huấn luyện Thụy Sĩ phản đối.

Sau khi Thụy Sĩ chỉ còn 10 người, Argentina mới lấy lại quyền kiểm soát. Tuy nhiên, họ vẫn phải chờ đến phút 112 mới vượt lên nhờ cú sút xuất sắc của Julián Álvarez, trước khi Lautaro Martínez ấn định chiến thắng 3-1.

Một lần nữa, Argentina đi tiếp. Nhưng một lần nữa, chiến thắng không thực sự mang lại cảm giác áp đảo của nhà đương kim vô địch.

KHÔNG THỂ LẤY SỰ XUẤT SẮC CỦA ĐỐI THỦ ĐỂ CHE LẤP HẠN CHẾ CỦA ARGENTINA

Cape Verde, Ai Cập và Thụy Sĩ đều đã chơi rất hay. Họ không phải những đội bóng yếu và hoàn toàn xứng đáng nhận được sự tôn trọng.

Nhưng khen ngợi những đội tuyển ấy không đồng nghĩa với việc phải đánh giá hành trình của Argentina là thuyết phục.

Argentina bước vào giải với vị thế đương kim vô địch thế giới. Vì vậy, tiêu chuẩn dành cho họ đương nhiên phải khác Cape Verde, Ai Cập hay Thụy Sĩ.

Một đội bóng nhỏ có thể được ca ngợi vì khiến Argentina phải trải qua 120 phút căng thẳng. Nhưng Argentina không thể được tung hô chỉ vì cuối cùng đã vượt qua một đối thủ bị đánh giá thấp hơn rất nhiều.

Sau năm trận, Argentina ghi 14 bàn nhưng cũng đã thủng lưới năm lần. Họ có hai trận giữ sạch lưới, song các vòng đấu loại trực tiếp liên tục xuất hiện những thời điểm mất thế trận, phòng ngự bị động và phụ thuộc vào khoảnh khắc cá nhân.

Họ có thể chiến thắng, nhưng chưa cho thấy khả năng bóp nghẹt đối thủ, kiểm soát nhịp độ và giữ vững lợi thế như một nhà vô địch thực sự.

ĐỘI TUYỂN ANH MỚI LÀ BÀI KIỂM TRA XỨNG TẦM ĐẦU TIÊN

Trận bán kết với Anh sẽ là bài kiểm tra lớn nhất của Argentina tại World Cup 2026.

Xét về lực lượng, Anh sở hữu nhiều cầu thủ đang ở độ chín, có thể lực, tốc độ và chiều sâu đội hình tốt hơn các đối thủ Argentina đã gặp ở vòng loại trực tiếp.

Tuy nhiên, Argentina vẫn đủ khả năng giành chiến thắng.

Họ có Messi, người chỉ cần một khoảnh khắc cũng có thể quyết định trận đấu. Họ còn có kinh nghiệm của một tập thể từng vô địch World Cup và Copa América, cùng sự tinh quái trong những thời điểm căng thẳng.

Đây có thể là khác biệt quan trọng trước một đội tuyển Anh thường gặp khó khăn khi trận đấu bước vào những thời khắc chịu áp lực lớn nhất.

Argentina không vượt trội Anh về tổng thể, nhưng họ biết cách tồn tại trong các trận đấu loại trực tiếp. Và khi Messi vẫn đang thi đấu như hiện nay, bất kỳ đối thủ nào cũng phải dè chừng.

PHÁP HOẶC TÂY BAN NHA SẼ LÀ MỘT CÂU CHUYỆN KHÁC

Nếu vượt qua Anh, Argentina sẽ gặp Pháp hoặc Tây Ban Nha trong trận chung kết.

Khi ấy, những điểm yếu từng xuất hiện trước Cape Verde, Ai Cập và Thụy Sĩ có thể phải trả giá đắt hơn rất nhiều.

Pháp và Tây Ban Nha đang được đánh giá là hai đội thể hiện thuyết phục nhất giải. Trong bảng xếp hạng sức mạnh trước bán kết của The Guardian, Pháp đứng đầu, Tây Ban Nha đứng thứ hai, còn Argentina chỉ đứng thứ tư trong bốn đội còn lại.

Tây Ban Nha có khả năng giữ bóng, luân chuyển bóng và pressing sau mất bóng rất tốt. Trong chiến thắng trước Bỉ ở tứ kết, họ kiểm soát bóng 68%, liên tục giành lại bóng nhanh và khiến đối thủ gặp khó khăn trong việc tổ chức phản công.

Pháp lại sở hữu một đội hình đồng đều, giàu tốc độ, thể lực và kinh nghiệm. Họ không chỉ có Mbappé mà còn có nhiều cầu thủ có thể tự mình tạo ra khác biệt ở cả ba tuyến.

Quan trọng hơn, Pháp cũng là một tập thể cực kỳ thực dụng và tinh quái. Argentina không thể trông chờ vào việc dùng kinh nghiệm hay tâm lý thi đấu để chiếm ưu thế trước một đội bóng của Didier Deschamps.

Nếu Argentina lùi sâu sau khi dẫn bàn, Pháp có đủ tốc độ và sức mạnh để trừng phạt họ. Nếu Argentina để mất quyền kiểm soát trước Tây Ban Nha, khả năng cao họ sẽ phải chạy theo bóng trong thời gian dài.

Đó là những đối thủ không chỉ mạnh hơn Cape Verde, Ai Cập hay Thụy Sĩ. Họ còn có đầy đủ phẩm chất để khai thác chính xác những điểm yếu mà Argentina đã bộc lộ.

0
664 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Quang Đăng

Áp lực tầm cao không thành hình

Kylian Mbappé nhấn mạnh ngay sau trận rằng kế hoạch của Pháp là dồn ép Tây Ban Nha từ phần sân đối thủ để họ không kịp triển khai nhịp chơi quen thuộc. Anh thừa nhận đội tuyển muốn ngăn đối phương “cài đặt nhịp độ” bằng cách pressing cao, nhưng thực tế trên sân lại khác hẳn. Tây Ban Nha vẫn cầm bóng, điều tiết trận đấu theo ý mình, còn Pháp gần như không tạo được sức ép đủ mạnh để phá lối chơi đó.

Thua thiệt ở khu trung tuyến

Mbappé chỉ ra điểm nghẽn lớn nằm ở giữa sân. Anh nói Pháp thường xuyên rơi vào thế ba chống hai, để Fabian Ruiz và Rodri có quá nhiều thời gian xử lý bóng. Theo anh, đội bóng thiếu sự ăn ý trong khâu pressing, không theo người sát, không buộc được các tiền vệ Tây Ban Nha phải chạy và xử lý trong áp lực. Từ đó, Tây Ban Nha dễ dàng kiểm soát thế trận, nhất là sau khi Mikel Oyarzabal mở tỷ số trên chấm phạt đền.

Sai số khi đoạt lại bóng

Ngay cả khi giành lại quyền kiểm soát, Pháp cũng không tận dụng được. Mbappé thẳng thắn nói những pha chạm bóng đầu tiên sau khi đoạt bóng quá tệ, khiến cơ hội phản công trôi qua. Anh cho rằng đội tuyển “quá vụng về về mặt kỹ thuật” nên không thể gây sát thương trong những thời điểm hiếm hoi có khoảng trống. Cảm giác hụt hẫng càng lớn khi anh kết thúc giải với 8 bàn thắng nhưng bất lực trước Tây Ban Nha.

Trách nhiệm của đội trưởng

Mbappé khẳng định anh sẵn sàng gánh trách nhiệm với tư cách đội trưởng. Anh nói Pháp không chơi đúng với yêu cầu của một trận bán kết World Cup, không đưa đủ “thành phần” cần thiết để vào chung kết. Tấm thẻ vàng ở phút 86 sau pha va chạm với thủ môn Unai Simón phần nào phản chiếu sự bức bối của anh. Dù vậy, Mbappé chỉ gói gọn lại: họ muốn vào chung kết nhưng đã không làm được điều cần làm.

Xem thêm
0
1,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Yamal và điểm yếu bên cánh trái Pháp

Tây Ban Nha không thắng Pháp bằng những khoảnh khắc bùng nổ đơn lẻ, mà bằng việc liên tục chiếm ưu thế trong các cuộc đấu tay đôi trên khắp mặt sân. Rõ nhất là ở cánh trái hàng thủ Pháp, nơi Lucas Digne bị Lamine Yamal khoét sâu ngay từ những phút đầu.

Yamal không cần phải chơi trận hay nhất của mình để tạo khác biệt. Anh chỉ cần kiên trì đảo hướng, đi bóng trong ngoài, buộc Digne phải lùi sâu và mất tự tin. Tình huống đọc được đường bóng lỏng, lao lên giành rồi kiếm về quả phạt đền là bước ngoặt, khiến thế trận nghiêng hẳn về phía Tây Ban Nha. Đến phút 70, Digne bị thay ra vì đã bị vắt kiệt sức.

Rodri và Fabian khóa chặt Olise

Ở trung lộ, Michael Olise từng là người điều phối hầu hết các đợt tấn công của Pháp trong giải. Nhưng trước Tây Ban Nha, anh bị Rodri và Fabian Ruiz chia nhau chăm sóc. Họ giữ cự ly, che hướng chuyền, buộc Olise phải nhận bóng trong tư thế quay lưng hoặc ở những vị trí không thể gây sát thương.

Khi Olise bị vô hiệu hóa, Pháp mất luôn cầu nối tới Dembele và Mbappe. Hai mũi nhọn này thường xuyên phải lùi sâu nhận bóng, hoặc chờ những đường chuyền dài thiếu chính xác. Sự im ắng của Olise là minh chứng cho việc Tây Ban Nha đã thắng trong cuộc đấu tay đôi quan trọng nhất ở khu vực giữa sân.

Hàng thủ Tây Ban Nha và bài kiểm tra Mbappe

Ở tuyến dưới, Aymeric Laporte và Pau Cubarsi đối mặt với thử thách lớn nhất: Kylian Mbappe. Laporte, sau hai năm chơi bóng tại Ả Rập Xê Út rồi trở lại Athletic Bilbao, cho thấy sự chắc chắn và kinh nghiệm. Bên cạnh anh, trung vệ 19 tuổi Cubarsi gây ấn tượng khi nhiều lần đọc tình huống sớm, chọn vị trí để không cho Mbappe khoảng trống bứt tốc.

Việc một cầu thủ trẻ như Cubarsi có thể theo kịp và hạn chế được Mbappe ở một trận bán kết World Cup cho thấy Tây Ban Nha đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho từng đối thủ trực tiếp. Mbappe kết thúc trận đấu với sự bực bội, từ chiếc thẻ vàng cho tới cú đá phạt vọt xà, bởi anh hiếm khi có được tình huống đối mặt thuận lợi.

Pedro Porro và Dani Olmo vượt lên chính mình

Không chỉ ngăn chặn đối thủ, nhiều cầu thủ Tây Ban Nha còn chơi vượt trội so với phong độ ở câu lạc bộ. Pedro Porro, vốn gặp khó khăn suốt năm qua tại Tottenham, rời sân ở Dallas trong tràng pháo tay và danh hiệu cầu thủ hay nhất trận, sau khi ghi bàn thắng thứ hai bằng cú dứt điểm tinh tế.

Dani Olmo, đồng đội của Cubarsi tại Barcelona, là người tung ra pha giật gót mở toang hàng thủ Pháp trong tình huống dẫn tới bàn thắng đó. Những khoảnh khắc xử lý kỹ thuật này không chỉ là điểm nhấn đẹp mắt, mà còn cho thấy Tây Ban Nha đã thắng Pháp bằng chất lượng trong từng cuộc đối đầu nhỏ, từ cánh, trung lộ cho tới khu vực cấm địa.

Xem thêm
0
478 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Áp lực đặt ở đâu?

Marc Guehi nhìn trận bán kết với Argentina từ một góc rất rõ: đội chịu sức nặng lớn hơn là nhà đương kim vô địch. Anh nhắc lại việc Argentina đang bảo vệ danh hiệu, còn Anh chỉ đang tìm đường trở lại trận chung kết lần đầu kể từ năm 1966. Trong bối cảnh đó, Guehi coi đây là “trận đấu của cuộc đời”, nơi mỗi cầu thủ phải làm tất cả cho đội tuyển, nhưng không vì thế mà tự trói mình trong cảm giác gánh nặng.

Tuchel và ranh giới giữa khắt khe và mâu thuẫn

Thomas Tuchel bước vào giải với hình ảnh một huấn luyện viên đòi hỏi rất cao. Sau trận tứ kết thắng Na Uy, ông công khai nói tuyển Anh “gặp may” và tự làm khó mình. Jude Bellingham, người ghi cả hai bàn, trả lời phỏng vấn bằng câu “ừ, sao cũng được” khi được nhắc về lời chê đó. Tuchel không né tránh, nhưng ông giải thích đây chỉ là hai trạng thái sau trận đấu: một huấn luyện viên đang phân tích, một cầu thủ kiệt sức sau khi đã dốc hết sức. Ông nhấn mạnh mình có trách nhiệm nhắc nhở khi tiêu chuẩn đi xuống, nhưng trong nội bộ, mọi chuyện đã được mổ xẻ, đóng lại và cả đội “chỉ còn hướng về phía trước”.

Đội hình, thể trạng và sự sẵn sàng

Trong bối cảnh áp lực và tranh luận, yếu tố nhân sự lại mang đến cảm giác yên tâm. Declan Rice, người bị thay ra ở hiệp một trận gặp Na Uy vì bị ốm trước đó, đã tập trọn buổi và sẵn sàng đá chính. Chỉ còn Jordan Henderson và Jarell Quansah là không thể góp mặt. Với Guehi đã chơi trọn sáu trận, cùng bộ khung ổn định, Tuchel có trong tay gần như đầy đủ lựa chọn cho trận đấu lớn nhất từ đầu giải.

Đối thủ lớn, tham vọng không giấu giếm

Tuchel không dùng lịch sử đối đầu hay căng thẳng chính trị để kích động cầu thủ. Ông nói tuyển Anh biết rõ mình đến đây để làm gì, không cần thêm “nhiên liệu” từ quá khứ. Argentina đã vào bán kết ba trong bốn kỳ World Cup gần nhất, sở hữu Lionel Messi mà Tuchel mô tả là người khởi nguồn mọi chuyển động trên sân, với kỹ thuật ở mức cao nhất. Ông thừa nhận rào cản rất lớn, nhưng khẳng định mục tiêu của Anh là áp đặt lối chơi và đi tiếp, chứ không chỉ tìm cách sống sót trước đối thủ.

Khoảng thở ngắn trong mùa hè dài

Giữa chuỗi ngày căng như dây đàn, Tuchel kể về cách ông tự “xả hơi”: đạp xe, tìm một bãi đỗ xe rộng, cầm cây kem trên tay và cho phép mình 15 phút sống như cậu bé 15 tuổi. Với ông, những khoảnh khắc rất đời thường đó giúp kết nối lại với cảm giác vui thích ban đầu với bóng đá, trước khi quay lại với nhịp độ căng thẳng của một kỳ World Cup kéo dài.

Xem thêm
0
210 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

LE NGOC

Tham vọng mở rộng không dừng lại ở 48 đội

Ngay khi World Cup 48 đội đầu tiên chuẩn bị khép lại tại Mỹ, Chủ tịch FIFA Gianni Infantino đã nói tới khả năng nâng số đội lên 64 từ năm 2030. Ông khẳng định chuyện này sẽ được đưa vào các cuộc thảo luận chính thức sau giải, với lý do “tổ chức World Cup cho cả thế giới”. Những đề xuất biến kỳ World Cup kỷ niệm 100 năm thành giải đấu 64 đội đã được gửi lên, và cánh cửa chưa hề khép lại.

Lập luận “giấc mơ cho mọi quốc gia”

Infantino gọi World Cup 48 đội là “thành công lớn”, nhấn mạnh việc các đội lần đầu dự như Cape Verde thi đấu sòng phẳng, và 9 trên 10 đại diện châu Phi vào vòng 32 đội. Theo ông, nếu các nền bóng đá nhỏ không được trao cơ hội dự World Cup, họ sẽ thiếu động lực phát triển. FIFA cũng luôn viện dẫn “trách nhiệm phát triển bóng đá toàn cầu” khi nói về mở rộng, trong bối cảnh giải đấu năm nay dự kiến mang về hơn 10 tỉ đô la Mỹ doanh thu.

Nam Mỹ và lợi ích của chủ nhà “phụ”

Tiếng nói mạnh mẽ nhất ủng hộ 64 đội đến từ Liên đoàn bóng đá Nam Mỹ. Argentina, Paraguay và Uruguay chỉ được tổ chức mỗi nước một trận mở màn trong kế hoạch hiện tại cho World Cup 2030, phần còn lại thuộc về Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha và Morocco. Nếu giải tăng lên 64 đội, khả năng mỗi quốc gia Nam Mỹ được tổ chức trọn một bảng đấu với sáu trận sẽ rộng mở hơn, đồng thời tạo thêm suất tham dự cho khu vực này.

Lo ngại “quá tải” và mất giá

Phản ứng ngược lại cũng rất mạnh. Chủ tịch UEFA Aleksander Ceferin gọi ý tưởng 64 đội là “tệ”, lo ngại ảnh hưởng tới cả vòng loại lẫn chất lượng World Cup. Lãnh đạo Liên đoàn châu Á cảnh báo nếu cứ tăng mãi, giải đấu sẽ rơi vào hỗn loạn. Chủ tịch CONCACAF Victor Montagliani cho rằng việc bàn tới 64 đội lúc này là vội vã và “không đúng cảm giác”. Những trận thua đậm liên tiếp của Haiti, Iraq, Panama, Uzbekistan, Jordan hay tỉ số 7-1 giữa Đức và Curacao được xem là dấu hiệu cho thấy giới hạn về chất lượng, trong khi quá nhiều trận vòng bảng có thể làm loãng sức hút hai tuần đầu giải.

Giữa lợi nhuận ngắn hạn và sức sống lâu dài

FIFA chưa đưa đề xuất 64 đội ra bỏ phiếu, nhưng cũng không gạt khỏi bàn. Cơ quan này từng theo đuổi ý tưởng tổ chức World Cup hai năm một lần, nên mọi phương án tăng doanh thu đều được cân nhắc. Một kỳ World Cup 64 đội có thể mang lại thêm tiền bản quyền, thương mại, vé và dịch vụ, song cũng đặt ra rủi ro cho sức hấp dẫn lâu dài của giải đấu vốn được xem là “con gà đẻ trứng vàng” của bóng đá thế giới.

Xem thêm
0
158 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Khởi sắc ở câu lạc bộ, chờ đợi ở đội tuyển

Ở Manchester United, Kobbie Mainoo từng rơi vào giai đoạn chững lại dưới thời Ruben Amorim. Bước ngoặt đến khi Michael Carrick được bổ nhiệm làm huấn luyện viên tạm quyền rồi được giữ lại lâu dài. Dưới tay Carrick, Mainoo hồi sinh phong độ ở Ngoại hạng Anh và nhờ đó trở lại hình ảnh một tiền vệ trung tâm đáng tin cậy.

Chính chuỗi trận khởi sắc này giúp anh được gọi lại tuyển Anh, góp mặt trong danh sách dự World Cup 2026 với hành trang là 14 lần khoác áo đội tuyển.

Niềm tin từ Tuchel trên giấy tờ

Thomas Tuchel không thừa hưởng Mainoo từ người tiền nhiệm, mà tự tay chọn anh cho giải đấu trên đất Mỹ và Mexico. Điều đó cho thấy ở thời điểm chốt danh sách, Tuchel đánh giá Mainoo đủ chất lượng để góp mặt trong nhóm tiền vệ trung tâm.

Trong bối cảnh tuyển Anh đã có cặp Declan Rice – Elliot Anderson, việc gọi thêm một tiền vệ chuyên trách như Mainoo cho thấy anh được xem là phương án dự phòng tự nhiên cho khu vực giữa sân.

Thực tế World Cup: Ghế dự bị không đổi chủ

Thế nhưng, khi bước vào giải, vai trò của Mainoo gần như biến mất. Rice bị ốm, phải rời sân sớm ở tứ kết gặp Na Uy, nhưng người được chọn là Eberechi Eze. Khi cần điều chỉnh tiếp, Tuchel kéo Reece James vào đá tiền vệ, đẩy Eze ra cánh. Jude Bellingham cũng được sử dụng ở trung lộ, Jordan Henderson 36 tuổi vẫn có vài phút ra sân ở vòng bảng.

Trong mọi lần xoay tua, Mainoo đều không được đụng tới. Sự đối lập giữa niềm tin khi chốt danh sách và cách dùng người trong giải khiến hành trình World Cup của anh trở thành một chuỗi ngày chờ đợi không hồi kết.

Góc nhìn của Scholes về tâm lý một cầu thủ bị “bỏ quên”

Paul Scholes cho rằng Tuchel đang tránh dùng Mainoo bằng mọi giá, nhưng không tin điều đó xuất phát từ vấn đề kỷ luật hay thái độ. Ông nhắc lại chuyện mỗi huấn luyện viên đều có những lựa chọn ưa thích, và Mainoo đơn giản không nằm trong nhóm đó ở World Cup này.

Scholes còn bày tỏ lo ngại cho tâm lý của đàn em: sau nhiều trận chỉ tập luyện, không được thi đấu thực sự, nếu bất ngờ được tung vào sân ở giai đoạn căng thẳng, Mainoo rất dễ chơi dưới sức. Theo ông, với tình trạng hiện tại, việc vào sân lúc này chỉ khiến tiền vệ trẻ đối mặt nguy cơ bị đánh giá tiêu cực.

Hành trình đội tuyển tiếp diễn, hành trình cá nhân tạm dừng

Trong khi Mainoo “đứng yên”, tuyển Anh vẫn tiến bước. Đội bóng của Tuchel đã vào tới bán kết, còn cơ hội giành chức vô địch thế giới thứ hai vẫn hiện hữu. Thành tích tập thể khiến câu chuyện cá nhân của Mainoo bị đẩy xuống hàng thứ yếu.

Hành trình của anh ở World Cup 2026 vì thế mang màu sắc lỡ dở: phong độ ở câu lạc bộ đưa anh lên máy bay tới Mỹ và Mexico, nhưng khi giải đấu diễn ra, vai trò của anh lại dừng lại ở vạch xuất phát.

Xem thêm
0
137 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật