Saka khép lại World Cup bằng cú hat-trick, mở ra dấu hỏi cho Tuchel

Góc nhìn của người hùng World Cup: Iniesta nói gì về Messi trước trận chung kết?

Dự đoán tỷ số Tây Ban Nha 3-4 Argentina: Messi sẽ chặn đứng La Roja?

Đăng Triệu

Khoảnh khắc Ochoa quỳ gối, hôn cột dọc: Lời chia tay xúc động tại Azteca

Đội tuyển là trung tâm sự nghiệp

Guillermo Ochoa bước sang tuổi 41, dự kỳ World Cup thứ sáu và cũng là cuối cùng. Khi giải đấu khép lại, anh chia tay đội tuyển Mexico và cả sự nghiệp thi đấu. Với anh, đội tuyển không chỉ là nghĩa vụ mà là trung tâm của mọi lựa chọn. Anh từng nói đội tuyển là “kim chỉ nam”, là thứ cho anh hướng đi, đến mức anh không biết sự nghiệp mình sẽ như thế nào nếu thiếu nó.

Azteca, điểm khởi đầu và nơi khép lại

Sân Azteca là nơi Ochoa ra mắt chuyên nghiệp trong màu áo Club America năm 2004, rồi nhanh chóng trở thành thủ môn của đội tuyển Mexico. Từ những trận đầu tiên, anh đã được yêu mến bởi phản xạ, sự gan dạ và vẻ ngoài gần gũi. Nhiều năm sau, cũng tại Azteca, anh có đêm chia tay trong màu áo tuyển, khi cả sân vận động tắt đèn, bật nhạc giao hưởng, còn anh đứng yên giữa các đồng đội đang khởi động, lặng lẽ ngước nhìn khán đài như muốn ghi nhớ mọi thứ lần cuối.

Đỉnh cao trong màu áo tuyển, lỡ hẹn ở câu lạc bộ

World Cup 2014 ở Brazil là bước ngoặt. Sau khi phải chờ đợi năm 2006 và bị loại khỏi đội hình chính ngay trước giải năm 2010, Ochoa chơi bùng nổ, đặc biệt trong trận gặp Brazil ở Fortaleza, nơi anh liên tục cứu thua và được so sánh với Gordon Banks. Khi Mexico dừng bước trước Hà Lan, nhiều người tin anh sẽ trở thành ngôi sao lớn ở cấp câu lạc bộ. Điều đó không xảy ra, nhưng trong màu áo tuyển, anh tiếp tục tỏa sáng ở World Cup 2018 và 2022, trở thành nhân vật được yêu mến cả với những người chỉ xem Mexico bốn năm một lần.

Vị trí lung lay và cánh cửa bất ngờ

Cuối năm 2025, Ochoa tụt xuống sau Raul Rangel, Luis Angel Malagon và Carlos Acevedo trong lựa chọn của ban huấn luyện. Đầu năm nay, khả năng anh dự World Cup rất thấp. Chấn thương của Malagon bất ngờ mở ra một chỗ trống, giúp anh góp mặt trong danh sách. Từ đó, anh coi mọi phút giây cùng đội tuyển như “thời gian thưởng”, tập trung vào việc dìu dắt thế hệ mới, truyền lại kinh nghiệm và tinh thần gắn bó với màu áo quốc gia.

Thế hệ mới và người đàn anh cuối cùng

Đội hình Mexico tại World Cup này có tới 15 cầu thủ lần đầu dự giải. Sự hiện diện của Ochoa trở thành điểm tựa tinh thần. Thủ môn bắt chính Raul Rangel rất quý anh, còn tiền vệ 17 tuổi Gilberto Mora gọi anh là thần tượng và xem việc được làm đồng đội là giấc mơ thành hiện thực. Huấn luyện viên Javier Aguirre, người từng khiến anh đau lòng khi loại anh khỏi đội hình chính năm 2010, lần này đưa anh vào danh sách vì lý do chiến lược, chứ không phải vì cảm tính.

Cái ôm với người từng làm anh tổn thương

Hai chiến thắng đầu giúp Mexico sớm giành ngôi nhất bảng A, mở ra khả năng cho Ochoa được ra sân trước Cộng hòa Séc. Cả tuần, chuyện anh có được bắt trận này hay không trở thành đề tài nóng. Aguirre khẳng định mình “không phát quà”, nhưng phút 77, Ochoa được tung vào sân. Khi Alvaro Fidalgo ghi bàn thứ ba, biến trận đấu thành chiến thắng đậm, Ochoa chạy thẳng tới ôm Aguirre, người từng khiến anh mất suất bắt chính ở World Cup 2010, giờ lại là người cho anh cái kết trong mơ.

Lời cảm ơn sau tiếng còi cuối cùng

Sau quả phát bóng cuối cùng, Ochoa hôn hai cột dọc, quỳ trên chấm phạt đền rồi đi quanh bốn góc sân. Trên truyền hình Mexico, anh nói mình nghĩ về trận đầu tiên ở Azteca, những chiếc cúp cùng Club America, các trận vòng loại, World Cup, và tình cảm của người hâm mộ. Anh nhắc tới sự bền bỉ, hy sinh, sự hỗ trợ của gia đình và khẳng định mọi nỗ lực đều xứng đáng, như một lời khép lại trọn vẹn cho cuộc đời gắn với màu áo Mexico.

2
7,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Quân Vũ

Một bàn thắng và hai ký ức trái ngược

Mario Götze luôn được nhắc đến với pha vô-lê vào lưới Argentina ở phút 113, mang chức vô địch thế giới 2014 về cho Đức. Nhưng với chính anh, ký ức về giải đấu đó không chỉ là khoảnh khắc ăn mừng. Đó còn là lần đầu dự World Cup, khi anh đá chính ở phần lớn chặng đường rồi phải ngồi dự bị trong hai trận cuối, trước khi vào sân ghi bàn quyết định ở chung kết. Anh cũng chỉ vào sân từ ghế dự bị trong chiến thắng 7-1 trước Brazil. Götze thừa nhận đã mất dần sự tự tin khi giải đấu trôi về cuối, trong bối cảnh vừa chuyển tới Bayern, còn rất trẻ và nghĩ mình có thể làm được mọi thứ.

Áp lực của “chuẩn mực” quá cao

Bàn thắng ở Maracana khiến mọi thứ quanh Götze thay đổi: sự chú ý, kỳ vọng, cảm giác mình đang đi đúng hướng sau khi đã vô địch Bundesliga rồi trở thành nhà vô địch thế giới ở tuổi 22. Anh coi đó là “chuẩn mực” phải giữ trong 10, 15 năm tiếp theo. Khi những năm sau xuất hiện chấn thương, sa sút, anh cảm thấy mình đang đi sai hướng, cố gắng tập nhiều hơn, làm nhiều hơn và rơi vào vòng xoáy kiệt sức. Anh gọi đó là bài học lớn, vì việc duy trì đà thăng hoa liên tục suốt 15 năm là điều gần như không thể.

Khoảng dừng bắt buộc giữa đường

Năm 2016, Götze phải tạm rời sân cỏ nhiều tháng vì rối loạn chuyển hóa dẫn tới tình trạng mệt mỏi kéo dài. Anh không nghĩ đến chuyện giải nghệ, nhưng hiểu rằng mình cần thoát khỏi guồng quay, cần khoảng trống để nhìn lại. Quãng nghỉ giúp anh lấy lại nhịp sinh hoạt, cảm giác thi đấu và là bước ngoặt để chấp nhận rằng sự nghiệp không thể chỉ toàn những đỉnh cao như giai đoạn đầu.

Từ thần tượng Messi đến cái nhìn khác về bóng đá

Đêm chung kết 2014, Götze vẫn xin Messi chụp ảnh dù Argentina vừa thua. Anh bảo đó là thần tượng, là cầu thủ hay nhất thế giới. Giờ nhìn Messi ở tuổi gần 39 vẫn chơi bóng đỉnh cao, anh chỉ biết gọi đó là “điều điên rồ”, theo đúng nghĩa tích cực nhất. Anh đặc biệt chú ý đến cách Messi giảm tải thể lực, đi bộ nhiều nhưng luôn xuất hiện đúng thời điểm quyết định. Với Götze, đó là minh chứng cho một con đường khác: không phải ai cũng giữ được chuẩn mực như vậy, và việc chấp nhận giới hạn của bản thân là điều anh phải học rất lâu sau bàn thắng ở Maracana.

Xem thêm
1
5,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Phượng Bùi

Jude Bellingham chỉ cần hơn 10 phút trên sân trong trận tranh hạng ba với Pháp để viết lại lịch sử bóng đá Anh. Bàn thắng ấn định tỉ số 6-4 ở những giây cuối cùng không chỉ là điểm nhấn đẹp cho giải đấu, mà còn đưa tiền vệ Real Madrid trở thành cầu thủ Anh đầu tiên ghi 7 bàn trong một kỳ World Cup.

Dấu mốc lịch sử trong vài pha chạm bóng

Vào sân từ phút 79, Bellingham dẫn bóng từ giữa sân, xuyên thẳng vào khu vực cấm địa Pháp rồi dứt điểm chìm hiểm hóc, hoàn tất cú ngược dòng kỷ lục cá nhân. Pha lập công này giúp anh vượt qua cột mốc 6 bàn của Gary Lineker tại Mexico 1986 và Harry Kane ở Nga 2018 cũng như tại World Cup lần này. Ở tuổi 23, Bellingham còn chạm tới một cột mốc khác: cân bằng kỷ lục 7 bàn của Alan Shearer tại Euro 2000 và Kane ở Euro 2024, trở thành người đồng giữ kỷ lục ghi bàn nhiều nhất cho tuyển Anh ở một giải đấu lớn.

Được đồng đội và chuyên gia thừa nhận

Trong phòng thu truyền hình, cựu tiền vệ Danny Murphy không tiếc lời ca ngợi, gọi Bellingham là “cầu thủ hay nhất của tuyển Anh” ở giải này, nhấn mạnh sự tự tin, kiên nhẫn và kỹ năng xử lý bóng trong tình huống ghi bàn. Trên sân, anh cũng nhận được sự tôn trọng đặc biệt. Khi tuyển Anh được hưởng phạt đền trước đó, Bellingham là người đầu tiên nhường quyền đá cho Bukayo Saka để đồng đội hoàn tất cú hat-trick. Saka sau trận khẳng định anh luôn là người nhận trách nhiệm, còn Bellingham chủ động động viên: “Hãy đi mà hoàn tất hat-trick”. Một cái kết cho thấy Bellingham vừa là chân sút kỷ lục, vừa là thủ lĩnh biết đặt tập thể lên trên.

Xem thêm
1
7,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Hường Cao

Đằng sau những bàn thắng và danh hiệu, Lionel Messi ở tuổi 39 đang trở thành trụ cột cho một chiến lược mới của MLS: xây dựng giải đấu xoay quanh sức hút ngôi sao, nhưng vẫn giữ được tính cạnh tranh. Từ phòng thay đồ Inter Miami đến sân khấu World Cup, tính cách “không bao giờ no chiến thắng” của anh đang được MLS biến thành lợi thế hình ảnh.

Không chấp nhận “đi dạo” ở bất kỳ đâu

Jorge Mas, ông chủ Inter Miami, mô tả Messi là “quái vật cạnh tranh”, chỉ muốn chiến thắng. Trợ lý Javier Morales kể lại, sau trận thua 0-6 trước Al-Nassr trong chuyến giao hữu, Messi nổi giận trong phòng thay đồ, yêu cầu đồng đội phải muốn chơi những trận như thế, nếu không thì “về nhà luôn”. Với anh, từ trận đấu tập, chơi bài đến danh hiệu lớn, thua là điều khó chấp nhận.

Chuẩn bị cho World Cup ngay tại Miami

Chính vì vậy, Messi chần chừ khá lâu mới xác nhận dự World Cup. Anh không muốn chỉ góp mặt, mà phải đủ sức “làm Messi” trên sân. Cả mùa giải, anh tăng cường tập thêm, thống trị các bài thi đấu nội bộ ở Miami để sẵn sàng cho tuyển Argentina. Môi trường tại Inter Miami giúp anh vừa duy trì cường độ, vừa tìm lại niềm vui chơi bóng mà anh thừa nhận từng đánh mất trước đó.

MLS xoay trục theo sức hút ngôi sao

Hiệu ứng Messi khiến MLS đẩy mạnh chiến lược ngôi sao. Sau thành công thương mại và sức hút khán giả mà anh mang lại, các câu lạc bộ lần lượt chiêu mộ những tên tuổi lớn như Son Heung-min, Thomas Müller, Marco Reus, Robert Lewandowski, Antoine Griezmann và có thể sắp tới là Casemiro. Song song, lãnh đạo giải đấu bàn chuyện nới quy định nhân sự, tăng chất lượng mặt bằng để phù hợp với làn sóng này.

Từ khẩu hiệu quảng bá đến niềm tin mới

Khẩu hiệu sau World Cup “Cảm ơn thế giới, phần còn lại để chúng tôi lo” có phần vượt tầm hiện tại, nhưng MLS giờ có cơ sở để khẳng định: cầu thủ vẫn có thể chơi ở Mỹ và tỏa sáng ở đỉnh cao. Với Messi, đó là cách anh tận hưởng bóng đá như thời thơ ấu mà vẫn sống đúng với bản chất không bao giờ ngừng muốn thắng.

Xem thêm
3
8,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nam Trần

Cuộc đua Vua phá lưới World Cup 2026 đang bước vào thời điểm quyết định. Kylian Mbappé hiện dẫn đầu với 10 bàn, nhiều hơn Lionel Messi hai bàn. Dù vậy, Messi vẫn còn trận chung kết giữa Argentina và Tây Ban Nha để thu hẹp khoảng cách, nên chủ nhân Chiếc giày vàng vẫn chưa được xác định.

1. Kylian Mbappé – 10 bàn, 4 kiến tạo

Mbappé dẫn đầu danh sách ghi bàn sau cú đúp vào lưới tuyển Anh ở trận tranh hạng ba. Tiền đạo tuyển Pháp khép lại World Cup 2026 với 10 bàn và 4 kiến tạo, nhiều hơn Lionel Messi hai pha lập công.

Dù tuyển Pháp chỉ đứng thứ tư, Mbappé vẫn có một giải đấu nổi bật về mặt cá nhân. Anh ghi bàn ở nhiều vòng đấu, đồng thời tiếp tục tạo khác biệt bằng tốc độ, khả năng di chuyển vào khoảng trống và sự chính xác trong những tình huống dứt điểm. Với cột mốc 10 bàn, Mbappé đang nắm lợi thế lớn trong cuộc đua Chiếc giày vàng.

2. Lionel Messi – 8 bàn, 4 kiến tạo

Messi bước vào trận chung kết gặp Tây Ban Nha với 8 bàn và 4 kiến tạo. Anh là cầu thủ duy nhất trong nhóm dẫn đầu vẫn còn cơ hội cải thiện thành tích và cần ghi ít nhất hai bàn để san bằng con số 10 bàn của Mbappé.

Nếu Messi lập cú đúp, hai cầu thủ sẽ có cùng 10 bàn và 4 kiến tạo. Khi đó, thứ hạng Chiếc giày vàng sẽ được phân định bằng tiêu chí tiếp theo là số phút thi đấu ít hơn. Vì vậy, trận chung kết không chỉ quyết định chức vô địch mà còn có thể tạo ra màn cạnh tranh hấp dẫn đến phút cuối giữa Messi và Mbappé.

3. Jude Bellingham – 7 bàn, 1 kiến tạo

Bellingham ghi bàn trong chiến thắng 6-4 của tuyển Anh trước Pháp, qua đó kết thúc World Cup với 7 pha lập công. Anh đứng thứ ba nhờ có 1 kiến tạo, nhiều hơn Haaland khi hai cầu thủ bằng số bàn thắng.

Thành tích này đặc biệt ấn tượng bởi Bellingham không chơi cố định ở vị trí trung phong. Tiền vệ Real Madrid thường hoạt động phía sau Harry Kane, tận dụng khả năng xâm nhập vòng cấm và xuất hiện đúng lúc ở những tình huống bóng hai.

4. Erling Haaland – 7 bàn, 0 kiến tạo.

Haaland ghi 7 bàn dù Na Uy chỉ đi đến tứ kết. Trung phong Man City đạt hiệu suất trung bình 1,4 bàn mỗi trận sau năm lần ra sân, cao nhất trong nhóm năm chân sút dẫn đầu.

Thành tích này càng đáng chú ý bởi đây là lần đầu Haaland góp mặt tại World Cup. Khả năng dứt điểm một chạm, sức mạnh trong khu vực cấm địa và tốc độ khi phản công giúp anh trở thành đầu ra quan trọng nhất của Na Uy.

5. Ousmane Dembélé – 6 bàn, 2 kiến tạo.

Dembélé đứng thứ năm trong danh sách với 6 bàn và 2 kiến tạo. Anh có cùng số pha lập công với Harry Kane nhưng xếp trên nhờ nhiều hơn một đường kiến tạo. Không chỉ trực tiếp ghi bàn, tiền đạo tuyển Pháp còn tạo ảnh hưởng lớn bằng tốc độ, khả năng đi bóng và những pha xử lý ở hai cánh.

Xem thêm
1
6,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đăng Triệu

Một buổi tối bắt đầu bằng tiếng la ó

Trước giờ bóng lăn, tên Thomas Tuchel vang lên trên loa và lập tức bị một bộ phận khán giả la ó. Trận tranh hạng ba vốn đã bị xem nhẹ, lại diễn ra sau cú sốc thua Argentina ở bán kết, khiến ghế huấn luyện viên tuyển Anh trở thành tâm điểm chỉ trích. Trong bối cảnh đó, bất kỳ kết quả nào cũng bị soi chiếu qua lăng kính thất vọng.

Chiến thắng đi ngược bầu không khí hoài nghi

Thế nhưng trận đấu kết thúc với tỉ số 6-4 và một tấm huy chương đồng, thành tích tốt nhất của đội tuyển nam Anh tại World Cup kể từ năm 1966 và cũng là giải đấu thành công nhất của họ trên sân khách. Tuchel từ chỗ bị la ó lại trở thành huấn luyện viên giúp tuyển Anh có thành tích World Cup cao nhất trong 60 năm. Ông nhấn mạnh đây là tấm huy chương World Cup đầu tiên kể từ năm 1966 và xem đó là câu trả lời duy nhất có giá trị trước mọi tranh cãi sau trận thua Argentina.

Phản ứng trên sân thay cho lời biện minh

Tuchel thừa nhận cú rơi tinh thần sau bán kết là "quá thấp", nhưng ông chọn cách đối diện bằng việc yêu cầu học trò phản ứng trên sân. Hiệp một trước Pháp là hình ảnh một tuyển Anh tấn công mạnh mẽ, ghi 4 bàn với sự sắc bén của Declan Rice, Ezri Konsa và Bukayo Saka. Đó là phiên bản đội tuyển mà nhiều người chờ đợi ở trận gặp Argentina nhưng không được thấy.

Mặt trái của một trận cầu điên rồ

Hiệp hai lại phơi bày những giới hạn quen thuộc. Anh lùi sâu, mất sức mạnh tranh chấp và để Pháp rút ngắn khoảng cách, suýt đánh rơi lợi thế 4 bàn. Chỉ khi Jude Bellingham ghi bàn ấn định chiến thắng, thế trận mới được kéo lại. Ngay trong một chiến thắng, Tuchel vẫn có đủ chất liệu để bị chất vấn về khả năng kiểm soát trận đấu.

Giá trị của một tấm huy chương gây tranh cãi

Không khí ở lễ trao huy chương cho thấy sự lưng chừng: tuyển Pháp rời sân, các cầu thủ Anh nhận huy chương trong những cái ôm từ chủ tịch Liên đoàn, chụp ảnh mà còn lúng túng không biết nên tạo dáng ra sao. Trận tranh hạng ba bị xem như "phần phụ" của giải, nhưng với Tuchel, nó trở thành bằng chứng cụ thể hiếm hoi để ông bấu víu khi đối diện làn sóng chỉ trích. Trong một buổi tối mà nhiều người không muốn góp mặt, ông lại tìm được thứ để mang ra bảo vệ mình.

Xem thêm
1
3,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật