Khoảnh khắc bẻ gãy trận chung kết
Phút 18 ở Paris, Ronaldinho chọc khe cho Samuel Eto’o thoát xuống, bóng được gẩy qua người Jens Lehmann và cú lao người tuyệt vọng của thủ môn người Đức khiến tiền đạo Barcelona ngã xuống. Ludovic Giuly đệm bóng vào lưới trống, nhưng trọng tài Terje Hauge không cho Barcelona hưởng lợi thế mà thổi phạt, rồi rút thẻ đỏ trực tiếp cho Lehmann.
Henrik Larsson nhìn lại và cho rằng trọng tài có thể cho Barcelona ghi bàn rồi chỉ phạt thẻ vàng. Bản thân Hauge hôm sau cũng thừa nhận ông đã vội vàng, rằng nếu chậm lại vài giây, ông có thể công nhận bàn thắng và chỉ cảnh cáo Lehmann. Với Arsenal, quyết định ấy biến 72 phút còn lại thành cuộc hành xác.
Cú sốc dây chuyền trong đội hình Arsenal
Thẻ đỏ không chỉ lấy đi thủ môn mà còn buộc Arsene Wenger rút Robert Pires ra khỏi sân để đưa Manuel Almunia vào. Ashley Cole nói anh bị ám ảnh bởi hai người: Lehmann bị đuổi và Pires phải hy sinh trong trận đấu lớn nhất. Cole tiếc nuối vì Arsenal không được chơi 11 người đến hết trận, dù có thể vẫn thua, nhưng cơ hội sẽ khác.
Thierry Henry thì bùng nổ giận dữ sau trận, công kích trọng tài với những lời lẽ gay gắt, cho rằng ông “không làm đúng công việc” và ám chỉ sự thiên vị Barcelona. Cảm giác bị tước mất cơ hội bao trùm phòng thay đồ Arsenal tối hôm đó.
Arsenal vùng vẫy trong thế thiếu người
Dù mất người, Arsenal vẫn vươn lên dẫn trước nhờ cú đánh đầu của Sol Campbell từ quả đá phạt của Henry. Campbell, người từng tưởng như bị Wenger gạt bỏ vì tuổi tác và khủng hoảng tinh thần, coi bàn thắng ấy như một câu chuyện cổ tích riêng. Anh nói mình đã “trải qua quá nhiều thăng trầm” trước khi được đứng ở trận chung kết và ghi bàn.
Arsenal còn tạo ra những cơ hội để kết liễu trận đấu. Henry bỏ lỡ tình huống đối mặt khi Hleb chọc khe, cú dứt điểm của anh lại đi đúng vào tay Victor Valdes. Campbell nhớ lại rằng “một bàn nữa là họ chết”, nhưng những pha phản công hứa hẹn đều bị xử lý sai nhịp hoặc chuyền nhầm người.
Hai đường chuyền định đoạt và vết cắt kéo dài
Trong bối cảnh Arsenal kiệt sức, những điều chỉnh của Frank Rijkaard và sự xuất hiện của Larsson đã xoay chuyển tất cả. Tiền đạo người Thụy Điển di chuyển khôn ngoan, nhận bóng từ Andres Iniesta rồi chạm nhẹ cho Eto’o ghi bàn gỡ hòa. Ít phút sau, anh xoay người ở biên, luồn đường chuyền như xâu kim cho Juliano Belletti băng xuống ghi bàn quyết định.
Với nhiều người, đó là “trận chung kết của Larsson”, dù chính anh chỉ nhấn mạnh rằng Belletti hôm ấy ghi bàn thắng duy nhất cho Barcelona. Còn với Arsenal, thất bại ấy trở thành dấu mốc buồn. Đó là lần cuối của Pires, Dennis Bergkamp, rồi sau đó là Lauren, Cole, Campbell trong màu áo Arsenal. Cole nói anh dùng nỗi đau Paris làm “nhiên liệu” để đi tiếp và sau này vô địch châu Âu cùng Chelsea, nhưng với Arsenal, những năm sau là quãng thời gian trắng tay kéo dài.
Hai mươi năm sau, Jens Lehmann vẫn mang cảm giác mắc nợ. Gặp David Raya, anh chỉ nhắn nhủ ngắn gọn: hãy chơi đủ 90, 95 hay 96 phút, đừng lặp lại sai lầm năm xưa, vì một chức vô địch bây giờ không chỉ dành cho đội bóng hiện tại mà còn là món quà bù đắp cho thế hệ đã gục ngã ở Paris.