Vì sao Barcelona chùn tay với điều khoản mua đứt Rashford từ Man Utd?

Edgar Davids: "Tôi khóa được mọi đối thủ, trừ Xavi và Iniesta"

Lịch thi đấu World Cup hôm nay: Tây Ban Nha hủy diệt sét tennis trước "ngựa ô"?

Thanh Hải

Edgar Davids: "Tôi khóa được mọi đối thủ, trừ Xavi và Iniesta"

Edgar Davids từng nổi tiếng là mẫu tiền vệ máu lửa, lì lợm và có thể khóa chặt gần như mọi đối thủ trên sân. Thế nhưng, ngay cả ở giai đoạn đạt phong độ đỉnh cao nhất trong sự nghiệp, ông vẫn thừa nhận có hai người khiến mình hoàn toàn bất lực: Xavi và Iniesta.

"Tôi có thể bắt chết bất kỳ ai, ngoại trừ Xavi và Iniesta.

Tôi từng là đồng đội của họ, cũng từng nhiều lần đối đầu. Và sau tất cả, tôi nhận ra việc ngăn cản hai người đó gần như là nhiệm vụ không thể hoàn thành.

Mỗi khi tôi lao lên áp sát, tưởng rằng đã thu hẹp được khoảng trống, thì ngay lập tức họ lại khiến tôi bị hớ. Chỉ trong tích tắc, Xavi và Iniesta đã hoàn thành một pha bật nhả hai chạm với nhau và đưa bóng thoát khỏi khu vực nguy hiểm.

Điều khiến họ đáng sợ không chỉ là kỹ thuật, mà còn là cách họ đọc trận đấu. Hai người này có thể khiến đối thủ phát điên vì cảm giác luôn ở rất gần quả bóng nhưng chẳng bao giờ chạm được vào nó.

Bạn gần như không thể cướp bóng trong chân họ. Xavi và Iniesta hiểu bóng đá theo một cách hoàn hảo, từ tư duy, vị trí cho đến nhịp độ luân chuyển bóng. Chỉ cần họ cùng xuất hiện trên sân, mọi đối thủ ở tuyến giữa đều phải trải qua một ngày làm việc cực kỳ mệt mỏi."

Đó là lời thừa nhận đầy nể phục của Edgar Davids dành cho Xavi và Iniesta – bộ đôi đã góp phần định nghĩa nghệ thuật kiểm soát bóng và được xem là một trong những cặp tiền vệ vĩ đại nhất lịch sử bóng đá thế giới.

0
1,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Kỳ Quang

Kết quả không như ý của ĐT Tây Ban Nha

Tây Ban Nha khởi đầu World Cup 2026 bằng trận hòa 0-0 trước Cape Verde. Đây là kết quả khiến nhiều người bất ngờ. Một đội bóng được đánh giá cao hơn hẳn, kiểm soát bóng nhiều và dứt điểm vượt trội, nhưng lại không thể ghi bàn trước đối thủ lần đầu dự World Cup.

Dù vậy, Tây Ban Nha chưa rơi vào thế nguy hiểm. Ở trận còn lại của bảng H, Uruguay cũng chỉ hòa Ả Rập Xê Út 1-1. Sau lượt đầu, cả bốn đội đều có 1 điểm. Tây Ban Nha vẫn nắm quyền tự quyết, nhưng họ đã mất đi sự thoải mái cần có.

Bảng H vẫn rất khó lường

Kết quả hai trận đầu khiến bảng H chưa có đội nào bứt lên. Uruguay và Ả Rập Xê Út tạm xếp trên vì đã ghi bàn, còn Tây Ban Nha đứng thứ ba sau trận hòa không bàn thắng trước Cape Verde.

Với thể thức World Cup 2026, hai đội đứng đầu mỗi bảng và tám đội hạng ba có thành tích tốt nhất sẽ vào vòng 32 đội. Vì thế, một điểm trước Cape Verde chưa phải thảm họa. Nhưng với vị thế của Tây Ban Nha, họ chắc chắn không muốn phải đi tiếp bằng suất dành cho nhóm đội xếp thứ ba.

Trận gặp Ả Rập Xê Út rất quan trọng

Tây Ban Nha sẽ gặp Ả Rập Xê Út ở lượt trận thứ hai, trước khi chạm trán Uruguay ở lượt cuối. Đây là trận đấu họ cần phải thắng. Nếu giành trọn 3 điểm, Tây Ban Nha sẽ có 4 điểm và bước vào trận gặp Uruguay với tâm thế thoải mái hơn.

Khi đó, một trận hòa ở lượt cuối cũng đủ giúp họ rộng cửa đi tiếp. Ngược lại, nếu tiếp tục hòa, Tây Ban Nha sẽ chỉ có 2 điểm sau hai trận. Khi ấy, trận gặp Uruguay sẽ trở thành cuộc đối đầu với áp lực lớn hơn bao giờ hết.

Vấn đề nằm ở khâu ghi bàn

Trận gặp Cape Verde để lại nhiều điều khiến Tây Ban Nha phải cải thiện. Họ tung ra tới 27 cú dứt điểm nhưng không có bàn thắng. Mikel Oyarzabal mất hơn 30 phút mới có lần chạm bóng đầu tiên. Điều đó nói lên nhiều điều về sự bế tắc của hàng công La Roja.

Tây Ban Nha cầm bóng tốt, chuyền bóng liên tục, ép sân trong phần lớn thời gian, nhưng bóng không đến được những vị trí đủ thuận lợi cho các cầu thủ tấn công. Khi đối thủ phòng ngự lùi sâu và giữ cự ly đội hình chặt chẽ, họ thiếu những pha xử lý nhanh để tạo ra khác biệt.

Cape Verde đã chỉ ra cách gây khó khăn

Cape Verde không chỉ đứng vững nhờ may mắn. Họ phòng ngự kỷ luật, chịu khó áp sát và có thủ môn Vozinha chơi rất hay với 7 pha cứu thua. Pico Lopes cũng để lại dấu ấn với nhiều tình huống giải nguy quan trọng.

Sau trận đấu này, Ả Rập Xê Út và Uruguay chắc chắn đã thấy cách gây khó cho Tây Ban Nha: lùi sâu, bịt kín trung lộ, buộc đối thủ phải chuyền ngang nhiều rồi chờ cơ hội phản công. HLV Luis de la Fuente vì thế cần nhiều hơn từ hai biên, nhất là những cầu thủ có khả năng kéo giãn hàng thủ như Lamine Yamal hay Nico Williams.

Tây Ban Nha vẫn sáng cửa đi tiếp nhưng phải trở lại ngay

Một trận hòa ở ngày ra quân chưa thể làm xáo trộn tham vọng vô địch thế giới của Tây Ban Nha. Argentina từng thua Ả Rập Xê Út ở trận mở màn World Cup 2022 rồi sau đó đăng quang. Nhưng Tây Ban Nha không thể lấy câu chuyện đó để tự trấn an mình.

Họ có lực lượng hùng hậu, vẫn đủ khả năng đứng đầu bảng H, nhưng mọi thứ sẽ chỉ trở lại đúng hướng nếu toàn đội đánh bại Ả Rập Xê Út. Sau cú sảy chân đáng tiếc trước Cape Verde, Tây Ban Nha hiểu rằng chỉ kiểm soát bóng tốt thôi là chưa đủ. Muốn đi xa, họ phải biến ưu thế đó thành những bàn thắng.

Xem thêm
0
543 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

ĐT Bỉ mất điểm đáng tiếc

ĐT Bỉ chỉ có 1 điểm sau trận hòa 1-1 trước Ai Cập ở lượt mở màn bảng G World Cup 2026. Kết quả này chưa phải thảm họa, nhưng cũng đủ khiến họ phải thận trọng hơn. Trong bảng đấu mà Iran và New Zealand cũng hòa 2-2, cả bốn đội đều đang có cùng 1 điểm.

Cơ hội đi tiếp của Bỉ vẫn sáng sủa, nhưng họ cần nhanh chóng chứng minh sức mạnh của mình ở các lượt trận tiếp theo.

Bảng G vẫn rất khó lường

Sau lượt trận đầu tiên, bảng G chưa có đội nào tạo được lợi thế rõ rệt. Iran và New Zealand tạm xếp trên nhờ ghi được 2 bàn, trong khi Bỉ và Ai Cập cùng có 1 bàn. Khoảng cách giữa các đội gần như không có, nên mọi thứ vẫn còn rộng mở phía trước.

Với Bỉ, trận hòa Ai Cập có thể xem là một cú vấp cần thiết để họ trở thành một phiên bản tốt hơn ở các trận đấu tiếp theo. Đội từng giành hạng 3 World Cup 2018 chưa bị đẩy vào thế nguy hiểm, nhưng cũng không thể xem hai trận tới là dễ dàng.

Bỉ cần thắng để quyết định số phận của mình

World Cup 2026 có 48 đội, hai đội đứng đầu mỗi bảng cùng 8 đội xếp thứ ba có thành tích tốt nhất sẽ vào vòng 32 đội. Vì vậy, trận hòa ngày ra quân chưa khiến Bỉ rơi vào thế bị động.

Nếu thắng Iran hoặc New Zealand, họ sẽ có ít nhất 4 điểm, con số đủ để mở rộng cơ hội đi tiếp. Nhưng nếu tiếp tục hòa, Bỉ sẽ phải so hiệu số, số bàn thắng và chờ kết quả từ các bảng đấu khác. Đó là con đường nhiều áp lực, nhất là với một đội được đánh giá cao như Bỉ.

Iran là trận then chốt

Trận gặp Iran ngày 21/6 sẽ ảnh hưởng lớn đến cơ hội của Bỉ. Nếu thắng, họ sẽ có 4 điểm và bước vào lượt cuối gặp New Zealand với tâm thế nhẹ nhàng hơn. Nếu hòa, Bỉ vẫn còn cửa đi tiếp, nhưng trận cuối sẽ trở nên rất căng thẳng.

Còn nếu thua Iran, đội bóng châu Âu sẽ buộc phải thắng New Zealand ở lượt cuối và chờ thêm kết quả từ trận Ai Cập gặp Iran. Iran đã ghi 2 bàn vào lưới New Zealand, nên Bỉ không thể nhập cuộc hời hợt.

Hàng công phải sắc bén hơn

Trước Ai Cập, Bỉ cầm bóng nhiều hơn và dứt điểm 15 lần, nhưng chỉ có 3 cú sút đi trúng khung thành. Họ sở hữu nhiều cầu thủ kỹ thuật, có tốc độ ở hai biên như Doku hay Trossard, nhưng các pha phối hợp ở khu vực cuối sân chưa đủ đột biến. Bỉ chỉ tạo được sức ép rõ rệt hơn khi Lukaku vào sân.

Tiền đạo này góp phần khiến Mohamed Hany phản lưới nhà, giúp Bỉ giữ lại 1 điểm. Tuy nhiên, bàn gỡ ấy cũng cho thấy một thực tế: Bỉ vẫn cần một điểm tựa thực sự trong vòng cấm để các đợt tấn công có sức nặng lớn hơn.

Cơ hội vẫn ở phía trước nhưng Bỉ phải tự tay nắm lấy

ĐT Bỉ vẫn có quyền tự quyết. Họ chưa bị bỏ lại phía sau, lịch thi đấu vẫn cho họ cơ hội sửa sai, và chất lượng đội hình vẫn nhỉnh hơn các đối thủ trong bảng. Nhưng trận hòa Ai Cập là lời cảnh tỉnh rằng đội bóng này cần chắt chiu cơ hội và thi đấu chắc chắn hơn.

Muốn giành vé đi tiếp, thậm chí là ngôi đầu bảng, họ phải chơi với tốc độ cao hơn, đưa bóng vào vòng cấm nhiều hơn và tận dụng cơ hội hiệu quả hơn. Trận gặp Iran vì thế sẽ là bài kiểm tra lớn cho tham vọng của Bỉ tại World Cup 2026.

Xem thêm
0
454 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Hải

Câu chuyện so sánh El Hadji Diouf và Sadio Mane đang được nhắc lại khi Senegal tiếp tục góp mặt ở World Cup 2026. Thay vì tranh công, Diouf chọn cách nói về vai trò của mình trong hành trình trưởng thành của Mane và cách ông kiên quyết đứng về phía đàn em trước mọi hoài nghi.

Từ biểu tượng 2002 đến người “chống lưng” cho đàn em

Diouf từng là gương mặt đại diện cho Senegal khi đưa đội tuyển vào World Cup 2002, rồi sang Liverpool thi đấu. Dù sự nghiệp câu lạc bộ không rực rỡ, ông vẫn là người hùng trong mắt cổ động viên quê nhà. Ở chiều ngược lại, Mane vừa tỏa sáng ở Liverpool với các danh hiệu lớn, vừa là trụ cột đưa Senegal dự vòng chung kết World Cup ba kỳ gần nhất, dù anh lỡ hẹn năm 2022 vì chấn thương.

“Tôi luôn đứng về phía Mane”

Diouf tiết lộ từng mâu thuẫn với một số đàn anh trước Cúp châu Phi gần đây vì bị cho là “bảo vệ Mane quá nhiều”. Ông khẳng định mình không sai, bởi sau đó Mane đã chứng minh giá trị bằng màn trình diễn trên sân. Diouf xem Mane là “người kế tục” và là “người vĩ đại thực sự”, nhưng không chấp nhận cách đặt hai thế hệ lên bàn cân hơn thua.

Chuỗi thế hệ nâng đỡ lẫn nhau

Diouf nhắc lại việc huyền thoại Jules Bocandé từng giúp ông vượt qua sự thiếu tự tin, và ông cũng làm điều tương tự với Mane. Với cựu tiền đạo này, bóng đá Senegal là một chuỗi truyền lại niềm tin giữa các thế hệ, nơi mỗi người vừa được nâng đỡ, vừa có trách nhiệm nâng đỡ người đến sau, thay vì tranh luận ai là số một.

Xem thêm
0
310 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Ngọc Nguyễn

Rudi Garcia khẳng định Romelu Lukaku “không thể đá chính” ở thời điểm này, nhưng vẫn tin tiền đạo 33 tuổi đủ sức tạo dấu ấn tại World Cup 2026. Trước Ai Cập, chỉ với vài chục phút trên sân, Lukaku đã khiến hàng thủ đối phương lúng túng và góp phần trực tiếp vào bàn gỡ hòa 1-1 cho tuyển Bỉ.

Từ mùa giải ác mộng đến suất dự World Cup

Lukaku bước vào giải đấu trong bối cảnh gần như mất cả mùa ở Napoli vì chấn thương, chỉ chơi tổng cộng 69 phút tại Serie A. Garcia thừa nhận “64 phút trong cả mùa không phải là tín hiệu tốt cho một kỳ World Cup” và ban đầu Bỉ còn lo ngại anh không thể góp mặt trên đất Mỹ.

“Sân nhà” của Lukaku là trong vòng cấm

Dù vậy, HLV trưởng Bỉ vẫn nhìn thấy điểm tựa ở cậu học trò. Vào sân trong hiệp hai trên sân Lumen, những pha di chuyển của Lukaku khiến hậu vệ Mohamed Hany lúng túng phản lưới. Garcia mô tả khu vực 16m50 là “khu vườn” của Lukaku và đánh giá màn trình diễn này là “rất tích cực” khi cơ thể anh đang dần bắt nhịp trở lại.

Chấp nhận để Lukaku làm “siêu dự bị”

Garcia khẳng định Lukaku hiện không chấn thương, nhưng thể trạng chưa cho phép anh đá trọn vẹn từ đầu. Vì thế, Bỉ sẵn sàng sử dụng anh như một “siêu dự bị”, miễn là mỗi lần vào sân anh đều tạo khác biệt. “Nếu bạn là hậu vệ và thấy cậu ấy bước ra từ ghế dự bị, bạn sẽ phải run chân”, Garcia nói, trước khi nhấn mạnh ông “rất mừng cho Lukaku” sau trận mở màn hòa Ai Cập.

Xem thêm
0
114 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Phạm Tuấn

Ngày 16/6 chứng kiến thị trường chuyển nhượng châu Âu xoay quanh hai cái tên ở tuyến giữa: Mateus Fernandes và Sandro Tonali. Real Madrid mở cuộc đua với Man United vì “nhạc trưởng” của West Ham, trong khi Tottenham bất ngờ chen chân vào thương vụ Tonali vốn đã nóng với sự hiện diện của Arsenal và Man City.

Real Madrid dồn lực cho tuyến giữa

Sau khi hoàn tất bản hợp đồng 6 năm với hậu vệ trái người Tây Ban Nha Marc Cucurella từ Chelsea với giá 51,8 triệu bảng, Real Madrid lập tức chuyển hướng sang tăng cường hàng tiền vệ. Đội bóng Hoàng gia đã liên hệ West Ham để hỏi mua Mateus Fernandes, cầu thủ được định giá 80 triệu bảng. Dù vậy, Man United mới là đội được đánh giá đang đi trước một bước khi theo sát Fernandes từ sớm và quyết tâm đưa anh về trong hè này.

Cuộc vây ráp Tonali: Arsenal, Man City chưa đủ, còn có Tottenham

Tại Anh, Sandro Tonali trở thành tâm điểm khi Arsenal và Man City cùng muốn đưa tiền vệ người Ý rời Newcastle. “Chích chòe” chỉ sẵn sàng ngồi vào bàn đàm phán nếu nhận đủ 100 triệu bảng. Không chỉ dừng ở đó, Tottenham cũng đã nhập cuộc. Tân thuyền trưởng Roberto De Zerbi xem Tonali là mảnh ghép quan trọng để xây dựng tuyến giữa cho dự án mới mùa tới.

Man United tính toán lại bài toán biên trái

Song song với việc theo đuổi Fernandes, Man United còn tìm cách gia cố cánh trái. Họ cân nhắc hai phương án: Lewis Hall của Newcastle và Antonee Robinson của Fulham. Hall được Chelsea và Newcastle định giá khoảng 50 triệu bảng, trong khi Robinson rẻ hơn đáng kể, khoảng 28 triệu bảng, nên được xem là lựa chọn hợp lý hơn về tài chính.

Xem thêm
1
2,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật