ĐT Anh thua Argentina do Messi hay do chính mình?

Thất bại nối dài, Kane vẫn đặt tuyển Anh lên trên hết sau trận thua Argentina

Man Utd săn "máy quét" giữa sân: Camavinga khó, Kone là phương án mềm?

Quang Đăng

Độc lạ Palace: Đội hạng trung nhưng có tới 12 cầu thủ dự World Cup 2026

Đội bóng hạng trung, dấu ấn toàn cầu

Crystal Palace chỉ đứng thứ 15 ở Ngoại hạng Anh, nhưng lại góp mặt tới 12 cầu thủ tại World Cup 2026. Con số này đưa họ lên nhóm đầu thế giới về số lượng tuyển thủ dự giải, chỉ xếp sau Manchester City, Bayern Munich, Paris Saint-Germain, Arsenal và Barcelona. Palace thậm chí ngang hàng Manchester United, Atlético Madrid và Al Hilal, đồng thời vượt qua Real Madrid, Liverpool và AC Milan về số cầu thủ dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.

Đội hình Palace “trải” khắp các châu lục

Những cái tên của Palace xuất hiện ở nhiều đội tuyển khác nhau: Chadi Riad (Ma Rốc), Chris Richards (Mỹ), Evann Guessand (Bờ Biển Ngà), Daichi Kamada (Nhật Bản), Yéremy Pino (Tây Ban Nha), Jean-Philippe Mateta và Maxence Lacroix (Pháp), Jørgen Strand Larsen (Na Uy), Ismaïla Sarr (Senegal), Daniel Muñoz và Jefferson Lerma (Colombia) cùng Dean Henderson (Anh). Từ châu Âu, châu Phi tới châu Mỹ, hình ảnh Crystal Palace xuất hiện trên nhiều sân khấu khác nhau của World Cup.

Khoảnh khắc đặc biệt với bóng đá Tây Ban Nha

Trước khi danh sách 48 đội tuyển được chốt, Palace đã gây chú ý khi có Yéremy Pino được gọi vào tuyển Tây Ban Nha, trong khi Real Madrid không đóng góp bất kỳ cầu thủ nào cho đội bóng của HLV Luis De La Fuente. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử World Cup, Real Madrid không có đại diện nào trong đội hình Tây Ban Nha, tạo nên một đối sánh rất khác thường giữa một “ông lớn” châu Âu và một đội bóng tầm trung của Ngoại hạng Anh.

Bức tranh chung của Ngoại hạng Anh tại World Cup

Bên cạnh Palace, một số câu lạc bộ khác ở Ngoại hạng Anh cũng có lượng tuyển thủ đáng kể. Sunderland và Aston Villa đều có 9 cầu thủ dự World Cup. Brighton, Tottenham và Chelsea cùng có 8 cầu thủ, trong đó Chelsea sẽ đón Nicolas Jackson (Senegal) và Mike Penders (Bỉ) trở lại Stamford Bridge sau giải đấu. Trong bức tranh đó, Crystal Palace nổi bật khi góp mặt trong nhóm câu lạc bộ có nhiều tuyển thủ nhất thế giới, dù thành tích trong nước chỉ ở nửa dưới bảng xếp hạng.

2
14,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Đã lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Mai Thủy

Giữ lời hứa giữa tâm bão

Sau thất bại 1-2 trước Argentina ở bán kết World Cup, Thomas Tuchel không nói về chuyện ra đi mà nhắc lại thỏa thuận đã ký với Liên đoàn bóng đá Anh: ông ở lại đến sau Euro 2028 trên sân nhà. Ông thừa nhận tâm trạng lúc này khó nghĩ xa, nhưng vẫn khẳng định “tiếp tục đi tiếp” và coi trận tranh hạng ba với Pháp là phần còn lại của giải đấu, chứ không phải dấu chấm hết cho nhiệm kỳ của mình.

Chấp nhận chỉ trích, không tranh luận giả định

Những thay người cuối trận của Tuchel bị đặt vào tâm điểm sau khi Anh đánh mất thế dẫn bàn. Ông rút Reece James, Declan Rice để đưa Dan Burn, Nico O’Reilly vào sân, rồi chứng kiến đội nhà chỉ cầm bóng 12% từ sau bàn thắng của Anthony Gordon đến khi Lautaro Martínez ấn định tỷ số ở phút bù giờ. Tuchel không phủ nhận làn sóng chỉ trích, nhưng từ chối sa vào tranh luận “nếu như”, cho rằng không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu chọn phương án khác và ông sẵn sàng đứng mũi chịu sào cho các quyết định của mình.

Không tin vào “lời nguyền” tuyển Anh

Việc Anh lại thua ngược sau khi dẫn trước gợi nhớ Croatia 2018 hay Italy ở Euro 2020, nhưng Tuchel không chấp nhận cách giải thích bằng “DNA thất bại” hay “lịch sử lặp lại”. Ông nhấn mạnh mỗi giải đấu là tập hợp của huấn luyện viên, cầu thủ, đối thủ và bối cảnh khác nhau, và mọi thứ vẫn nằm trong phạm vi có thể xử lý trên sân bóng, thay vì gán cho một thứ định mệnh mơ hồ.

Khoảng cách giữa ghế huấn luyện và phòng thay đồ

Trong khi Tuchel bảo vệ cách nhìn thuần chuyên môn, đội trưởng Harry Kane lại nói về cảm giác đội bóng “chỉ cố giữ tỷ số” sau khi dẫn 1-0 và cho rằng cách tiếp cận đó “không đủ ở đẳng cấp này”. Sự khác biệt trong lời nói cho thấy một thực tế Tuchel phải đối diện ở chặng đường đến Euro 2028: ông đã chọn ở lại, nhưng cần thuyết phục tập thể của mình chủ động hơn trong những thời khắc quyết định, đúng với niềm tin rằng mọi vấn đề đều phải được giải quyết trên mặt cỏ.

Xem thêm
0
492 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Không chỉ đếm số bàn thắng

Ở World Cup 2026, danh hiệu Vua phá lưới đang nóng lên khi giải chỉ còn bốn trận. Tuy vậy, số bàn thắng không phải yếu tố duy nhất quyết định. Từ năm 1992, khi các cầu thủ bằng nhau về số bàn, người có nhiều đường chuyền thành bàn hơn sẽ xếp trên. Trường hợp này từng xảy ra năm 2010, khi Thomas Muller giành danh hiệu nhờ ba đường kiến tạo, dù anh ghi cùng năm bàn như David Villa, Diego Forlan và Wesley Sneijder.

Nếu số kiến tạo cũng bằng nhau, quy định bổ sung từ năm 2006 ưu tiên cầu thủ ghi số bàn đó trong ít phút thi đấu hơn. Vì vậy, mỗi phút trên sân, mỗi pha chạm bóng đều có thể ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc đua Vua phá lưới, chứ không chỉ riêng những lần lập công.

Messi và Mbappe: Hai cách dẫn đầu khác nhau

Lionel Messi và Kylian Mbappe cùng có tám bàn, nhưng hồ sơ thi đấu của họ không giống nhau. Messi ghi tám bàn, có bốn đường kiến tạo sau 712 phút. Anh trải bàn thắng của mình từ vòng bảng tới vòng loại trực tiếp, từ sút xa, đá phạt, đá bồi cho tới những pha dứt điểm một chạm trong vòng cấm. Những lần lập công trước Algeria, Áo, Jordan, Cape Verde và Ai Cập cho thấy anh vừa là người kết thúc, vừa là người tham gia xây dựng lối chơi.

Mbappe cũng có tám bàn nhưng chỉ mất 666 phút và có ba kiến tạo. Anh bùng nổ ngay từ đầu với cú đúp vào lưới Senegal, tiếp tục ghi bàn trước Iraq, rồi duy trì hiệu suất ở các vòng loại trực tiếp khi gặp Thụy Điển, Paraguay và Morocco. Dù không ghi bàn ở bán kết trước Tây Ban Nha, anh vẫn giữ vị trí hàng đầu trong cuộc đua nhờ hiệu quả trong thời gian thi đấu ít hơn Messi.

Haaland, Bellingham, Kane: Hiệu suất và bối cảnh

Erling Haaland có bảy bàn, không kiến tạo, chỉ sau 537 phút. Anh ghi bàn đều đặn từ vòng bảng trước Iraq, Senegal cho tới các trận loại trực tiếp với Bờ Biển Ngà và Brazil. Hồ sơ của Haaland thiên về vai trò “sát thủ vòng cấm”, với nhiều pha dứt điểm cự ly gần và tận dụng sai lầm đối thủ.

Jude Bellingham và Harry Kane cùng có sáu bàn, một kiến tạo, nhưng Bellingham chơi ít hơn Kane (574 so với 627 phút). Bellingham ghi bàn ở cả vòng bảng lẫn các trận gặp Mexico và Na Uy, trong khi Kane mở màn bằng cú đúp trước Croatia rồi tiếp tục ghi ở các trận gặp Panama, CHDC Congo và Mexico. Sự khác biệt về thời lượng thi đấu khiến Bellingham tạm xếp trên Kane trong bảng xếp hạng cá nhân.

Nhóm bám đuổi và vai trò kiến tạo

Ngay phía sau là Ousmane Dembele và Mikel Oyarzabal với năm bàn. Dembele mất 492 phút, có hai kiến tạo, bùng nổ với cú hat-trick vào lưới Na Uy và thêm bàn vào lưới Iraq, Morocco. Oyarzabal ghi năm bàn trong 519 phút, có một kiến tạo, trong đó có quả phạt đền mở tỷ số ở bán kết gặp Pháp.

Nhóm bốn bàn gồm Vinicius Junior, Ismaila Sarr và Julian Quinones đều có thêm một kiến tạo. Họ ghi bàn ở những thời điểm quan trọng cho Brazil, Senegal và Mexico, từ các pha dứt điểm sau sai lầm đối thủ, đánh đầu cận thành cho tới những cú sút quyết đoán trong vòng cấm. Với họ, mỗi đường chuyền thành bàn cũng là “vốn liếng” quan trọng nếu cuộc đua kết thúc với số bàn ngang nhau.

Quy định mới trong bối cảnh lịch sử cũ

Trong lịch sử, danh hiệu này từng chỉ dựa trên số bàn thắng, từ thời Guillermo Stabile năm 1930 cho tới Ronaldo năm 2002. Những cột mốc như 13 bàn của Just Fontaine năm 1958 hay tám bàn của Ronaldo năm 2002 vẫn là chuẩn so sánh cho các kỳ sau. Gần đây, Mbappe với tám bàn năm 2022 và Kane với sáu bàn năm 2018 là hai gương mặt tiêu biểu của thời kỳ đã áp dụng thêm tiêu chí kiến tạo và số phút thi đấu.

Ở World Cup 2026, khi số đội và số trận tăng, số bàn thắng cũng nhiều hơn. Trong bối cảnh đó, các quy định phụ về kiến tạo và thời lượng thi đấu trở thành phần không thể tách rời của cuộc đua Vua phá lưới, giúp phân định rạch ròi giữa những chân sút có thống kê rất sát nhau.

Xem thêm
0
757 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Thế trận ban đầu: Anh khóa chặt Messi

Trong phần lớn trận đấu, Anh xử lý tốt sức ép từ Argentina. Họ bó hẹp không gian, buộc Messi phải lùi sâu nhận bóng, gần như không tạo được khác biệt. Khi dẫn 1-0 và thời gian trôi dần về cuối, Anh nắm ưu thế cả về tỉ số lẫn thế trận.

Cách Anh bít khoảng trống khiến Messi phải rời xa khung thành là nền tảng giúp họ kiểm soát cuộc chơi. Đó là giai đoạn mà Argentina chưa tìm được nhịp, còn Messi ít khi xuất hiện ở khu vực nguy hiểm.

Argentina chờ Anh tự lùi sâu, rồi chiếm lấy thế trận

Bước ngoặt đến sau giờ nghỉ làm mát hiệp hai. Tuchel cho đội hình lùi sâu, chuyển sang thế trận phòng ngự với năm hậu vệ. Tuyến giữa Anh co về sát vòng cấm, nhường dần quyền kiểm soát bóng cho Argentina.

Argentina không vội vàng. Họ chuyền bóng chắc chắn hơn, giữ cự ly đội hình tốt, kiên nhẫn đẩy Anh lùi thêm từng chút. Khi đối thủ không còn áp sát từ xa, Messi bắt đầu nhận bóng ở những vị trí thuận lợi hơn, có đồng đội di chuyển xung quanh để phối hợp.

Khoảnh khắc Argentina tăng tốc

Khi Anh gần như chỉ còn tập trung bảo vệ vòng cấm, Argentina tăng tốc. Phút 85, Messi hút hậu vệ Anh về phía mình rồi nhả bóng cho Enzo Fernandez sút xa gỡ hòa. Bàn thắng đến từ một pha phối hợp đơn giản, nhưng là kết quả của việc Argentina liên tục dồn bóng vào khu vực trước vòng cấm đối thủ.

Sau bàn gỡ, Argentina càng thêm tự tin. Họ hiểu Anh đã mất nhịp chơi bóng ban đầu. Trong thời gian bù giờ, Messi tạt bóng chuẩn xác để Lautaro Martinez đánh đầu ấn định chiến thắng 2-1, hoàn tất màn ngược dòng.

Messi trong hệ thống kỷ luật hơn

Đội bóng của Lionel Scaloni ở trận này không giống những vòng trước. Argentina chơi có trật tự hơn, giữ bóng tốt hơn, chuyền chính xác hơn. Họ không lao lên vô tổ chức, mà chờ Anh tự rút lui rồi mới dồn lực tấn công.

Trong bối cảnh đó, Messi trở thành trung tâm của mọi pha bóng quyết định mà không cần ghi bàn. Anh là người kéo giãn hàng thủ ở bàn gỡ hòa, rồi kiến tạo bàn thắng ấn định tỉ số. Những nhận định cho rằng Messi không tỏa sáng trong các trận lớn cùng đội tuyển giờ không còn phù hợp với những gì anh thể hiện ở World Cup này.

Hai con đường trái ngược sau phút dẫn trước

Sau khi có bàn thắng, Anh chọn bảo vệ tỉ số, lùi sâu và giảm nhịp chơi bóng. Argentina thì đi theo hướng ngược lại, tận dụng khoảng trống đối thủ để lại, tăng dần sức ép và kiên nhẫn chờ cơ hội.

Kết quả là Argentina vào chung kết gặp Tây Ban Nha, còn Anh phải dừng bước. Sự khác biệt nằm ở chỗ một đội tiếp tục tìm cách ghi thêm bàn, đội còn lại lại chọn cách co mình lại trước sức ép đang lớn dần.

Xem thêm
0
356 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Kỳ Quang

Dấu hiệu khiến cầu thủ chùn chân

Wayne Rooney không chỉ chê Thomas Tuchel về mặt chiến thuật, mà nhấn mạnh vào cảm giác mà các quyết định thay người tạo ra cho cầu thủ trên sân. Khi Anthony Gordon bị rút ra để nhường chỗ cho trung vệ Ezri Konsa, tuyển Anh chuyển sang hàng thủ năm người trong bối cảnh vẫn đang dẫn trước Argentina. Rooney tin rằng khoảnh khắc đó, các cầu thủ “100% sẽ đứng trên sân nghĩ: ‘Ôi không’” và họ “biết điều gì sắp xảy ra”.

Với Rooney, thông điệp mà cầu thủ nhận được không nằm ở lời nhắc “hãy tìm bàn thứ hai” trong thời gian nghỉ uống nước, mà nằm ở chính lựa chọn nhân sự và cách bố trí đội hình. Khi không còn điểm tựa tấn công rõ ràng, cảm giác chủ đạo trên sân là co cụm và chờ đợi sức ép dồn xuống.

“Không có lối thoát” khi có bóng

Rooney mô tả rất cụ thể tình trạng của tuyển Anh sau khi dẫn bàn: “Khi chúng ta có bóng, chúng ta không có lối thoát. Mọi thứ chỉ là phá bóng dài. Họ nhặt được, rồi lại tấn công. Như vậy là bất khả thi”. Trong mắt anh, vấn đề không chỉ là Argentina cầm bóng nhiều, mà là Anh gần như tự cắt đứt khả năng giữ bóng và phản công của chính mình.

Việc rút Gordon, một mũi tấn công, để gia cố hàng thủ khiến Anh thiếu người sẵn sàng nhận bóng, kéo giãn đội hình đối phương. Điều đó biến mỗi lần đoạt bóng thành một pha phá lên vô định, trao lại quyền kiểm soát cho Argentina và kéo dài thế trận một chiều.

Từ thế chủ động thành thế chịu trận

Trong khoảng thời gian từ sau bàn mở tỉ số của Gordon đến khi Argentina ghi bàn thứ hai, Anh chỉ cầm bóng 12% dù đang dẫn trước. Tuchel giải thích việc chuyển sang hàng thủ năm người là phản ứng với những gì đã diễn ra trên sân, nhưng Rooney cho rằng cách phản ứng ấy càng đẩy đội vào thế bị vây hãm.

Việc để Lionel Messi thoải mái hoạt động trước vòng cấm là một chi tiết chiến thuật dễ nhận thấy, nhưng Rooney tập trung nhiều hơn vào cảm giác “buông tay” mà cách chơi thụ động tạo ra. Anh cho rằng với cách tiếp cận như vậy, việc bị lội ngược dòng là điều không tránh khỏi và thậm chí đã nói với đồng nghiệp ở BBC rằng Anh sẽ không kéo được trận đấu tới hiệp phụ.

Hình ảnh một tuyển Anh dễ bị tổn thương

Nhóm bình luận của BBC gồm Rooney, Joe Hart, Micah Richards và Alan Shearer đều nói nhiều về sự bị động của Anh sau bàn thắng. Họ ghi nhận đội từng phòng ngự kiên cường trước Mexico và Na Uy, nhưng bối cảnh gặp Argentina khác hẳn. Khi nắm lợi thế trước đối thủ đẳng cấp cao, phản ứng rút sâu và đánh mất ý định tấn công khiến tuyển Anh bộc lộ sự mong manh.

Tuchel vẫn còn hợp đồng đến Euro trên sân nhà sau hai năm nữa, nhưng trận thua này khiến người ta liên tưởng tới giới hạn cuối giải dưới thời Gareth Southgate. Tuchel được kỳ vọng biến những bước tiến trước đây thành danh hiệu, nên những quyết định bị Rooney xem là “tín hiệu đầu hàng” sẽ còn bị mổ xẻ dày đặc trong những ngày tới.

Xem thêm
0
290 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tien Tai

Điểm ngoặt sau bàn thắng của Gordon

Bàn mở tỷ số của Anthony Gordon ở đầu hiệp hai từng đưa Anh vào vị thế mơ ước: dẫn trước nhà vô địch thế giới, kiểm soát được nhịp độ và gây sức ép tầm cao. Tuy nhiên, chính từ thời điểm đó, hướng đi của trận đấu bắt đầu đổi chiều khi tuyển Anh lựa chọn lùi lại thay vì tiếp tục đẩy mạnh tấn công.

Thay người và sự thay đổi nhịp độ

Quyết định rút Gordon ra, đưa Ezri Konsa vào sân và chuyển sang hệ thống năm hậu vệ là bước ngoặt rõ rệt. Từ thế chủ động, Anh chấp nhận nhường bóng, tập trung bảo vệ lợi thế mong manh. Sau đó, Dan Burn và Nico O’Reilly tiếp tục được tung vào để gia cố hàng thủ, trong khi các tiền đạo như Marcus Rashford và Ivan Toney chỉ xuất hiện ở thời gian bù giờ, khi thế trận đã nghiêng hẳn về phía Argentina.

Con số cho thấy sự tụt lùi

Khoảng thời gian từ lúc dẫn 1-0 đến khi nhận bàn thua thứ hai, Anh chỉ cầm bóng được 12%. Sự sụt giảm quyền kiểm soát này phản ánh lựa chọn chiến thuật rõ ràng: ưu tiên phòng ngự, chấp nhận để đối thủ cầm bóng và tổ chức tấn công liên tiếp. Trong bối cảnh Argentina sở hữu Lionel Messi và dàn cầu thủ xử lý bóng tốt, cách chơi đó khiến khung thành Anh liên tục bị đặt dưới sức ép.

Argentina tận dụng khoảng trống

Joe Hart nhận xét Argentina không hề hoảng loạn như những đối thủ trước đó của Anh. Họ bình tĩnh, tin vào khả năng giải phóng Messi ở những khoảng trống giữa các tuyến, từ đó tạo ra các tình huống tấn công dồn dập. Hai bàn thắng muộn, đều xuất phát từ đường chuyền quyết định của Messi, là kết quả trực tiếp của giai đoạn Anh lùi sâu và không còn giữ được khả năng tranh chấp chủ động ở phần sân đối phương.

Từ thế kiểm soát đến cảm giác bị cuốn trôi

Harry Kane mô tả sự khác biệt rất rõ: trước bàn thắng, Anh pressing tốt, giành bóng cao và “kiểm soát trận đấu tốt hơn”. Sau đó, hoặc vì Argentina dồn thêm người, hoặc vì Anh không theo kịp người đối diện, thế trận biến thành những đợt tấn công liên tiếp. Các hậu vệ liên tục phải lao người cản phá, nhưng cuối cùng vẫn không giữ được tấm vé vào chung kết.

Xem thêm
0
238 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật