Từ một triều đại tập trung quyền lực
Trong gần một phần tư thế kỷ, Tottenham vận hành như một doanh nghiệp gia đình với Daniel Levy là trung tâm. Ông can dự vào mọi thứ, từ chọn huấn luyện viên, mua bán cầu thủ, tài chính, nợ nần đến chi tiết thiết kế sân vận động. Chiến lược, bản sắc, cách quản trị của câu lạc bộ, dù đúng hay sai, đều quy về một người.
Chủ sở hữu, gia đình Lewis, để ông toàn quyền trong thời gian dài. Tottenham lớn mạnh lên cùng với sân vận động mới, doanh thu tăng, vị thế trên sân cỏ được nâng lên. Nhưng cũng chính cách tập trung quyền lực ấy khiến câu lạc bộ phụ thuộc gần như tuyệt đối vào một cá nhân.
Quyết định thay đổi lớn nhất trong kỷ nguyên Lewis
Ngày 4 tháng 9 năm 2025, mọi thứ đảo chiều. Levy được thông báo chấm dứt công việc, rời hội đồng quản trị, không còn được lui tới trụ sở, đồ đạc được gửi trả bằng xe tải. Đó là quyết định quan trọng nhất mà gia đình Lewis đưa ra kể từ khi nắm quyền kiểm soát Tottenham, và cũng là cú sốc lớn nhất với cấu trúc câu lạc bộ.
Họ muốn đưa Tottenham vào “thời đại mới”: bớt tập trung, tăng trao quyền, xây dựng một mô hình quản trị hiện đại hơn. Vinai Venkatesham, giám đốc điều hành mới, được kỳ vọng là người dẫn dắt giai đoạn chuyển đổi, báo cáo lên chủ tịch không điều hành Peter Charrington và một hội đồng quản trị được bổ sung thêm thành viên.
Từ một người quyết hết sang “câu lạc bộ của nhiều người”
Sau khi Levy rời đi, Tottenham gần như phải sắp xếp lại từ đầu. Venkatesham nói với bên ngoài rằng “mọi thứ vẫn như thường lệ”, nhưng bên trong là một cuộc tái thiết trong khi đội bóng vẫn phải thi đấu. Ông xây dựng nhóm lãnh đạo điều hành, bổ sung nhân sự, thay đổi cấu trúc bóng đá với việc đưa Fabio Paratici trở lại làm đồng giám đốc thể thao cùng Johan Lange.
Quyền lực được chia nhỏ: giám đốc điều hành, hai giám đốc thể thao, hội đồng quản trị, gia đình Lewis. Mô hình mới đề cao hợp tác, trao quyền, nhưng với nhiều người trong nội bộ, câu lạc bộ bắt đầu vận hành như một “ủy ban”, nơi ranh giới trách nhiệm không còn rõ ràng như trước.
Khi khủng hoảng ập đến, khoảng trống hiện ra
Trong bối cảnh ấy, Tottenham bước vào mùa giải với huấn luyện viên mới Thomas Frank, một ban lãnh đạo mới, một cấu trúc mới. Khi kết quả trên sân đi xuống, những câu hỏi về năng lực ra quyết định xuất hiện. Paratici sớm kết luận Frank không phù hợp, nhưng việc thay đổi bị kéo dài. Sau thất bại trước West Ham giữa tháng Một, Frank vẫn tại vị, dù người hâm mộ đã quay lưng.
Ở thời Levy, những quyết định sa thải thường đến sớm, đôi khi quá sớm. Mùa này, trong lúc đội bóng trượt dốc, sự chần chừ lại chiếm ưu thế. Đến khi Frank bị sa thải sau trận thua Newcastle, Tottenham chọn giải pháp tạm thời với Igor Tudor, một người không quen môi trường Anh, trong khi đội hình bị chấn thương tàn phá. Năm trận quý giá trôi qua mà không có dấu hiệu cải thiện.
Những nỗ lực “xây văn hóa” giữa cơn bão
Trong khi kết quả trên sân ngày càng tệ, Venkatesham cố gắng xây dựng cảm giác “một câu lạc bộ”. Ông đặt quầy cà phê, bánh ngọt ở khu tiếp tân sân tập để cầu thủ và nhân viên có dịp trò chuyện, gửi thư cho toàn bộ nhân viên trước trận gặp Crystal Palace, kêu gọi mọi người bình tĩnh, cùng nhau vượt qua giai đoạn khó khăn. Một bảng trắng được dựng ở trụ sở để nhân viên viết lời động viên cầu thủ.
Một số cầu thủ trân trọng những cử chỉ đó, nhưng nhiều nhân viên cảm thấy khó chấp nhận khi chính màn trình diễn của đội bóng là nguyên nhân gây ra khủng hoảng. Những biện pháp mang tính biểu tượng không đủ để bù đắp cho sự thiếu vắng một đầu tàu mạnh mẽ trong lúc cần quyết định nhanh và dứt khoát.
De Zerbi và câu trả lời tạm thời cho bài toán lãnh đạo
Cuối cùng, Tottenham phải tìm đến Roberto De Zerbi như một canh bạc cuối cùng. Ông được trao hợp đồng dài hạn, mức lương thuộc nhóm cao nhất giải, và tiếp quản đội bóng trong bối cảnh niềm tin đã chạm đáy. Công việc đầu tiên của ông là khôi phục tinh thần, tạo lại một điểm tập trung cho cả đội bóng.
Trong vài tuần ngắn ngủi, De Zerbi trở thành gương mặt mà người hâm mộ có thể tin vào, là người mang lại lối chơi, thông điệp và mục tiêu rõ ràng. Ông giúp Tottenham trụ hạng, nhưng hành trình ấy cũng cho thấy một điều: khi một cấu trúc quyền lực mới chưa kịp ổn định, câu lạc bộ buộc phải dựa vào cá tính của một huấn luyện viên để lấp vào khoảng trống lãnh đạo vừa mở ra sau sự ra đi của Levy.