Man Utd "lên hương" ra sao với tấm vé trở lại đấu trường Champions League?

Những dấu ấn then chốt giúp MU thắng dễ Brighton ngày hạ màn EPL

Salah chính thức rời Liverpool: Đêm Anfield lặng người và khoảng trống khó lấp

Thanh Hải

1,35 triệu đô cho thẻ Ronaldo: Đỉnh cao mới của thị trường sưu tầm thể thao

Một thẻ Cristiano Ronaldo thuộc bộ Panini Kaboom 2018, phiên bản xanh độc bản, đã được bán riêng với giá 1,35 triệu đô la qua nền tảng giao dịch của Fanatics. Thẻ in hình Ronaldo trong màu áo Juventus, trở thành thẻ đắt giá nhất của anh từ trước tới nay.

Dòng Kaboom và phiên bản xanh hiếm hoi

Bộ Kaboom đa môn thể thao năm 2018 gồm 50 vận động viên không được phát hành rộng rãi, mà xuất hiện trong gói thưởng của chương trình tích điểm Panini. Kaboom ra đời từ năm 2013, nhưng đến 2018 mới bổ sung phiên bản xanh độc bản, hiện được giới sưu tầm săn lùng gắt gao. Chính độ hiếm của phiên bản này, cộng với tên tuổi Ronaldo, đã đẩy giá thẻ lên mức kỷ lục.

Hành trình của tấm thẻ từ mạng xã hội tới thương vụ triệu đô

Người mua trong thương vụ mới không được tiết lộ danh tính. Tuy nhiên, một nhà sưu tầm cao cấp với tài khoản Instagram “cherubcards” xác nhận là người bán, sau khi sở hữu thẻ từ tháng 3 năm 2024. Hình ảnh tấm thẻ từng được tài khoản này chia sẻ trên mạng xã hội trước khi đổi chủ qua kênh giao dịch riêng của Fanatics.

Ronaldo vẫn là tâm điểm dù đã sang Saudi Arabia

Giá trị của thẻ Kaboom xanh xuất hiện trong bối cảnh Ronaldo vừa có danh hiệu vô địch giải Saudi Arabia đầu tiên cùng Al Nassr kể từ khi gia nhập đầu năm 2023. Anh cũng vừa được điền tên vào danh sách đội tuyển Bồ Đào Nha dự World Cup lần thứ sáu trong sự nghiệp, sau những năm tháng khoác áo Manchester United, Real Madrid và Juventus. Sức hút kéo dài của Ronaldo trên sân cỏ tiếp tục lan sang thị trường sưu tầm, nơi mỗi phiên bản hiếm gắn với anh đều được săn đón.

0
466 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Kỳ Quang

Ngày chia tay được chuẩn bị từ lâu

Trước trận cuối cùng gặp Aston Villa, Manchester đã được phủ kín bởi những lời cảm ơn dành cho Guardiola. Khăn quàng in khuôn mặt ông, dòng chữ “Cảm ơn Pep. Mười năm vinh quang. Hai mươi danh hiệu” xuất hiện khắp các con đường, bến tàu, quảng trường. Trong sân, năm tấm băng-rôn khổng lồ che kín khán đài Đông, với hình John Stones, Bernardo Silva và bộ ba hình Guardiola chỉ tay về phía người hâm mộ, kèm dòng chữ “Người thay đổi cuộc chơi. Người làm nên lịch sử. City mãi mãi”.

Khoảnh khắc cuối cùng trên đường biên

Guardiola khép lại nhiệm kỳ bằng một trận thua, nhưng không khí trên sân Etihad lại giống một buổi lễ hơn là một thất bại. Ông đứng khoanh tay, chờ tiếng còi mãn cuộc, bắt tay Unai Emery rồi xin trọng tài thứ tư cho vào sân lần cuối. Một giờ sau, khi cầm micro nói lời chia tay, ông nghẹn lại ngay câu mở đầu: “Tôi rất hồi hộp. Tại sao các bạn yêu tôi nhiều như vậy? Sao lại làm thế với tôi?”. Pháo sáng xanh nổ vang, làn khói xanh phủ xuống, những giọt nước mắt rơi trên sân và trên khán đài.

Trận đấu như tấm gương của sự chuyển giao

City ra sân trong bộ trang phục mới, màu xanh da trời loang dần sang trắng, như một hình ảnh chuyển tiếp. Họ thua 1-2 trước một Aston Villa suy giảm thể lực sau những ngày ăn mừng ở cúp châu Âu. Bàn thắng cuối cùng trong triều đại Guardiola lại đến từ một tân binh mùa đông, Antoine Semenyo, và từ một tình huống cố định, thứ được xem là “thực tế mới” của giải Ngoại hạng mùa 2025-26. Bàn gỡ muộn của Phil Foden bị công nghệ video từ chối vì lỗi việt vị khó nhận ra, khép lại mùa giải thứ hai liên tiếp về nhì.

Những lời chia tay từng được viết trước

Không khí ở Manchester gợi lại những gì từng diễn ra tại Barcelona năm 2012, khi Guardiola rời Camp Nou. Nhà văn Enrique Vila-Matas, người Catalan và là người hâm mộ Barca, từng viết rằng trong một cuộc chia tay, người không còn yêu mới là người nói những lời trìu mến. Mười bốn năm sau, Guardiola lại đứng giữa một sân vận động khác, nhận những cử chỉ, băng-rôn, lời khen ngợi tương tự, và một lần nữa là người rời đi.

Kết thúc một thời, không chỉ của một câu lạc bộ

Guardiola rời City trong tư thế của huấn luyện viên có ảnh hưởng lớn nhất lịch sử giải Ngoại hạng, với cách chơi từ tuyến dưới, hậu vệ bó vào trung lộ, những điều chỉnh chiến thuật liên tục khiến cả giải đấu phải thích nghi. City thua trận cuối, mất chức vô địch mùa này, nhưng bầu không khí không mang màu bi lụy. Đó là cảm giác của một giấc mơ khép lại, như câu thơ Ernest Dowson từng viết về những ngày “rượu vang và hoa hồng” chỉ xuất hiện trong chốc lát rồi tan vào sương mù.

Xem thêm
0
221 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Eberechi Eze và vòng tròn khép lại

Eberechi Eze từng ở rất gần việc ký hợp đồng với Tottenham, trước khi một cuộc gọi từ Mikel Arteta xoay chuyển mọi thứ, đưa anh trở lại Arsenal, đội bóng thời thơ ấu. Bàn thắng Ngoại hạng Anh đầu tiên cho Arsenal của Eze là vào lưới Crystal Palace, đội bóng cũ. Trận derby bắc London đầu tiên anh lập hat-trick, trận thứ hai ghi cú đúp. Ngày Arsenal đăng quang, anh trở lại Selhurst Park, vào sân từ ghế dự bị, suýt ghi bàn nhưng bị Dean Henderson cản phá. Dù vậy, anh vẫn được cổ động viên Palace nán lại trên sân chúc mừng, cùng hát bài hát dành cho mình.

Gabriel Jesus trong vai trò đặc biệt

Gabriel Jesus, người được Arteta mô tả là “đã thay đổi thế giới” của Arsenal khi đến từ Manchester City, đá chính và mang băng đội trưởng trong trận này, có thể là lần cuối khoác áo đội bóng. Hiệp một giống như một trận tri ân dành cho anh, khi đồng đội liên tục tạo cơ hội và hàng thủ Palace mắc sai lầm. Trước giờ nghỉ, Jesus tận dụng đường chuyền của Gabriel Martinelli để ghi bàn mở tỷ số.

Saka và khoảnh khắc riêng với chiếc cúp

Sau khi mọi nghi thức trên sân đã xong, khi mặt trời dần lặn và đám đông thưa bớt, Bukayo Saka xuất hiện trở lại với chiếc cúp trên tay. Cầu thủ gắn bó lâu nhất với đội hình hiện tại bước ra sân chụp thêm những bức hình riêng, như cách tự thưởng cho quãng thời gian chờ đợi dài nhất trong tập thể vừa vô địch nước Anh.

Xem thêm
0
171 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Minh

Từ một triều đại tập trung quyền lực

Trong gần một phần tư thế kỷ, Tottenham vận hành như một doanh nghiệp gia đình với Daniel Levy là trung tâm. Ông can dự vào mọi thứ, từ chọn huấn luyện viên, mua bán cầu thủ, tài chính, nợ nần đến chi tiết thiết kế sân vận động. Chiến lược, bản sắc, cách quản trị của câu lạc bộ, dù đúng hay sai, đều quy về một người.

Chủ sở hữu, gia đình Lewis, để ông toàn quyền trong thời gian dài. Tottenham lớn mạnh lên cùng với sân vận động mới, doanh thu tăng, vị thế trên sân cỏ được nâng lên. Nhưng cũng chính cách tập trung quyền lực ấy khiến câu lạc bộ phụ thuộc gần như tuyệt đối vào một cá nhân.

Quyết định thay đổi lớn nhất trong kỷ nguyên Lewis

Ngày 4 tháng 9 năm 2025, mọi thứ đảo chiều. Levy được thông báo chấm dứt công việc, rời hội đồng quản trị, không còn được lui tới trụ sở, đồ đạc được gửi trả bằng xe tải. Đó là quyết định quan trọng nhất mà gia đình Lewis đưa ra kể từ khi nắm quyền kiểm soát Tottenham, và cũng là cú sốc lớn nhất với cấu trúc câu lạc bộ.

Họ muốn đưa Tottenham vào “thời đại mới”: bớt tập trung, tăng trao quyền, xây dựng một mô hình quản trị hiện đại hơn. Vinai Venkatesham, giám đốc điều hành mới, được kỳ vọng là người dẫn dắt giai đoạn chuyển đổi, báo cáo lên chủ tịch không điều hành Peter Charrington và một hội đồng quản trị được bổ sung thêm thành viên.

Từ một người quyết hết sang “câu lạc bộ của nhiều người”

Sau khi Levy rời đi, Tottenham gần như phải sắp xếp lại từ đầu. Venkatesham nói với bên ngoài rằng “mọi thứ vẫn như thường lệ”, nhưng bên trong là một cuộc tái thiết trong khi đội bóng vẫn phải thi đấu. Ông xây dựng nhóm lãnh đạo điều hành, bổ sung nhân sự, thay đổi cấu trúc bóng đá với việc đưa Fabio Paratici trở lại làm đồng giám đốc thể thao cùng Johan Lange.

Quyền lực được chia nhỏ: giám đốc điều hành, hai giám đốc thể thao, hội đồng quản trị, gia đình Lewis. Mô hình mới đề cao hợp tác, trao quyền, nhưng với nhiều người trong nội bộ, câu lạc bộ bắt đầu vận hành như một “ủy ban”, nơi ranh giới trách nhiệm không còn rõ ràng như trước.

Khi khủng hoảng ập đến, khoảng trống hiện ra

Trong bối cảnh ấy, Tottenham bước vào mùa giải với huấn luyện viên mới Thomas Frank, một ban lãnh đạo mới, một cấu trúc mới. Khi kết quả trên sân đi xuống, những câu hỏi về năng lực ra quyết định xuất hiện. Paratici sớm kết luận Frank không phù hợp, nhưng việc thay đổi bị kéo dài. Sau thất bại trước West Ham giữa tháng Một, Frank vẫn tại vị, dù người hâm mộ đã quay lưng.

Ở thời Levy, những quyết định sa thải thường đến sớm, đôi khi quá sớm. Mùa này, trong lúc đội bóng trượt dốc, sự chần chừ lại chiếm ưu thế. Đến khi Frank bị sa thải sau trận thua Newcastle, Tottenham chọn giải pháp tạm thời với Igor Tudor, một người không quen môi trường Anh, trong khi đội hình bị chấn thương tàn phá. Năm trận quý giá trôi qua mà không có dấu hiệu cải thiện.

Những nỗ lực “xây văn hóa” giữa cơn bão

Trong khi kết quả trên sân ngày càng tệ, Venkatesham cố gắng xây dựng cảm giác “một câu lạc bộ”. Ông đặt quầy cà phê, bánh ngọt ở khu tiếp tân sân tập để cầu thủ và nhân viên có dịp trò chuyện, gửi thư cho toàn bộ nhân viên trước trận gặp Crystal Palace, kêu gọi mọi người bình tĩnh, cùng nhau vượt qua giai đoạn khó khăn. Một bảng trắng được dựng ở trụ sở để nhân viên viết lời động viên cầu thủ.

Một số cầu thủ trân trọng những cử chỉ đó, nhưng nhiều nhân viên cảm thấy khó chấp nhận khi chính màn trình diễn của đội bóng là nguyên nhân gây ra khủng hoảng. Những biện pháp mang tính biểu tượng không đủ để bù đắp cho sự thiếu vắng một đầu tàu mạnh mẽ trong lúc cần quyết định nhanh và dứt khoát.

De Zerbi và câu trả lời tạm thời cho bài toán lãnh đạo

Cuối cùng, Tottenham phải tìm đến Roberto De Zerbi như một canh bạc cuối cùng. Ông được trao hợp đồng dài hạn, mức lương thuộc nhóm cao nhất giải, và tiếp quản đội bóng trong bối cảnh niềm tin đã chạm đáy. Công việc đầu tiên của ông là khôi phục tinh thần, tạo lại một điểm tập trung cho cả đội bóng.

Trong vài tuần ngắn ngủi, De Zerbi trở thành gương mặt mà người hâm mộ có thể tin vào, là người mang lại lối chơi, thông điệp và mục tiêu rõ ràng. Ông giúp Tottenham trụ hạng, nhưng hành trình ấy cũng cho thấy một điều: khi một cấu trúc quyền lực mới chưa kịp ổn định, câu lạc bộ buộc phải dựa vào cá tính của một huấn luyện viên để lấp vào khoảng trống lãnh đạo vừa mở ra sau sự ra đi của Levy.

Xem thêm
0
74 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Long Vũ

West Ham thắng Leeds 3-0 ở vòng cuối nhưng vẫn phải chia tay giải Ngoại hạng khi Tottenham vượt qua Everton để tự cứu mình. Trong bầu không khí nặng nề ở sân London, cả HLV Nuno Espirito Santo lẫn đội trưởng Jarrod Bowen đều chọn cách nói ít đi về tương lai, nhiều hơn về nỗi buồn và sự day dứt.

Mùa giải cải thiện nhưng vẫn không đủ

Nuno mô tả đây là “một ngày khó khăn” khi West Ham đánh mất “đặc quyền tự quyết” số phận. Ông nhắc lại việc đội bóng đã cải thiện, đạt mốc 39 điểm, con số mà “trong khoảng 10 năm gần đây thường đủ để trụ hạng”. Dù vậy, mùa giải này lại diễn biến khác, khiến nỗ lực muộn màng của West Ham trở nên vô nghĩa.

Lời xin lỗi gửi tới khán giả

Trong phát biểu sau trận, Nuno nhiều lần nhấn mạnh cảm giác “buồn sâu sắc” ở toàn câu lạc bộ. Ông dành phần lớn thời lượng để xin lỗi và cảm ơn người hâm mộ vì sự ủng hộ, thay vì giải thích chiến thuật hay bào chữa. Với ông, điều quan trọng nhất lúc này là thừa nhận thất bại và chia sẻ tâm trạng với khán đài.

Tương lai để dành cho một thời điểm khác

Khi được hỏi về quá khứ và tương lai, Nuno từ chối đi sâu, cho rằng đây không phải ngày thích hợp để bàn chuyện đó. Ông chỉ nói người hâm mộ “sẽ biết” tình hình của mình vào một thời điểm khác. Bowen cũng giữ lập trường tương tự, coi việc nói về tương lai cá nhân là “thiếu tôn trọng” trong ngày West Ham rớt hạng, dù anh có thể nằm trong nhóm sẽ ra đi ở kỳ chuyển nhượng tới.

Xem thêm
0
2,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Bức tranh tổng thể sau tiếng còi mãn cuộc

Mùa 2025-26 kết thúc với chức vô địch thuộc về Arsenal, trong khi Wolverhampton, Burnley và West Ham rơi xuống hạng Nhất. Ở nhóm đầu, thứ hạng của Arsenal, Manchester City và Manchester United đã được ấn định từ trước ngày hạ màn, nhưng cuộc đua vé châu Âu phía sau vẫn còn nhiều nút thắt đến tận vòng cuối.

Vé Cúp C1: khi “suất thành tích châu Âu” phát huy tác dụng

Ba đội dẫn đầu đương nhiên góp mặt ở Cúp C1 mùa sau, trong đó Manchester United trở lại sân chơi này lần đầu kể từ mùa 2023-24 nhờ phong độ dưới thời Michael Carrick. Ngoài ra, giải Ngoại hạng mùa này được cộng thêm một suất Cúp C1 nhờ thành tích chung của các đội Anh ở cúp châu Âu, tạo ra “suất thành tích châu Âu”.

Aston Villa vừa có mùa giải đặc biệt: họ vô địch Cúp C2 sau chiến thắng 3-0 trước Freiburg ở Istanbul, đồng thời leo lên vị trí thứ tư nhờ trận thắng 2-1 ngay trên sân Manchester City. Kết quả đó khiến Liverpool chỉ đứng thứ năm, nhưng chính vị trí này lại trở thành suất Cúp C1 “thêm” cho thầy trò Arne Slot. Nếu Villa chỉ về đích thứ năm, suất cộng thêm sẽ rơi xuống đội thứ sáu, nhưng diễn biến ngày cuối đã khép lại khả năng đó.

Cúp C2: niềm vui lịch sử và cú bứt phá bất ngờ

Bournemouth kết thúc mùa giải ở vị trí thứ sáu sau trận hòa 1-1 với Nottingham Forest. Họ đã chắc suất dự cúp châu Âu lần đầu trong lịch sử trước khi đá vòng cuối, nhưng chỉ dừng ở Cúp C2 do cục diện nhóm trên. Đáng chú ý, huấn luyện viên Andoni Iraola đã xác nhận chia tay đội bóng, và Marco Rose sẽ là người dẫn dắt Bournemouth ở hành trình châu Âu đầu tiên.

Sunderland là câu chuyện khác lạ của mùa bóng. Từ chỗ bị xếp vào nhóm ứng viên xuống hạng sau khi lên chơi Ngoại hạng qua loạt play-off 2024-25, họ khép lại mùa giải bằng chiến thắng 2-1 trước Chelsea, qua đó vượt mặt chính đối thủ để giành vé Cúp C2. Thành tích này giúp huấn luyện viên Regis Le Bris được đề cử cho danh hiệu HLV Ngoại hạng của mùa.

Cúp C3 và những kẻ lỡ hẹn

Brighton bước vào vòng cuối với hy vọng mong manh vươn lên vị trí thứ sáu, nhưng thất bại 0-3 trên sân nhà trước Manchester United khiến họ tụt xuống thứ tám. Dù vậy, thầy trò Fabian Hurzeler vẫn có mùa thứ hai trong lịch sử được dự cúp châu Âu, lần này là Cúp C3, sau khi từng dự Cúp C2 nhờ vị trí thứ sáu mùa 2023-24.

Ngược lại, Chelsea và Brentford là hai đội đứng nửa trên bảng xếp hạng nhưng không có vé châu Âu. Chelsea khởi đầu ngày cuối ở vị trí thứ tám, rồi rơi xuống thứ mười sau trận thua Sunderland, đánh dấu mùa giải tệ thứ hai trong một thập kỷ (chỉ khá hơn mùa 2022-23, khi họ đứng thứ 12). Brentford giữ nguyên vị trí thứ chín sau trận hòa Liverpool, qua đó cũng lỡ hẹn với đấu trường châu lục.

Xem thêm
0
9,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật