Mỹ duy trì 'cỗ máy không kích' 500 đòn mỗi ngày vào Iran

Sau giai đoạn mở màn dữ dội, chiến dịch không kích do Mỹ dẫn đầu nhằm vào Iran đang bước vào một trạng thái mới: ổn định, có kiểm soát và kéo dài.

Với nhịp độ lên tới khoảng 500 cuộc tấn công mỗi ngày, chiến dịch này không còn mang tính "đánh nhanh thắng nhanh", mà đã chuyển thành một cuộc xung đột tiêu hao.

Mỹ duy trì 'cỗ máy không kích' 500 đòn mỗi ngày vào Iran - 1

Máy bay F-35C của Không quân Mỹ thả bom GBU-54. (Nguồn: Không quân Mỹ)

Ngay trong 24 giờ đầu của chiến dịch Epic Fury, lực lượng Mỹ đã tấn công hơn 1.000 mục tiêu, phối hợp với hàng trăm đòn đánh từ phía Israel để tạo ra cú sốc ban đầu, tập trung phá hủy hệ thống phòng không, trung tâm chỉ huy và các cơ sở tên lửa của Iran. Tuy nhiên, cường độ tấn công khổng lồ như vậy không thể duy trì lâu dài. Chỉ sau vài ngày, chiến dịch buộc phải "giảm ga" để phù hợp với thực tế: máy bay cần bảo dưỡng, phi công phải luân phiên và quan trọng hơn là phải liên tục cập nhật danh sách mục tiêu mới.

Ba tuần sau, chiến dịch đã định hình rõ ràng với nhịp độ từ 300 đến 500 cuộc không kích mỗi ngày. Đây là con số cho thấy sự chuyển đổi từ tấn công ồ ạt sang đánh có chọn lọc, duy trì áp lực liên tục lên đối phương. Các hệ thống trinh sát hiện đại như UAV MQ-9 và vệ tinh đóng vai trò then chốt, liên tục cung cấp dữ liệu để cập nhật mục tiêu, cho phép thực hiện các đòn đánh chính xác lặp đi lặp lại mà vẫn đảm bảo hiệu quả.

Sự thay đổi không chỉ nằm ở nhịp độ, mà còn ở cách sử dụng vũ khí. Trong giai đoạn đầu, Mỹ chủ yếu sử dụng các loại tên lửa đắt đỏ và tầm xa như Tomahawk hay JASSM để xuyên phá các mục tiêu được bảo vệ nghiêm ngặt. Nhưng khi hệ thống phòng không của Iran dần suy yếu, chiến thuật cũng thay đổi. Mỹ chuyển sang sử dụng nhiều hơn bom dẫn đường JDAM, loại vũ khí rẻ hơn rất nhiều nhưng vẫn đảm bảo độ chính xác cao. Điều này giúp tăng số lượng cuộc tấn công mỗi ngày mà không làm chi phí leo thang quá mức.

Ở phía bên kia, khả năng đáp trả của Iran đã suy giảm đáng kể nhưng chưa bị triệt tiêu hoàn toàn. Số lượng tên lửa và UAV được phóng đi đã giảm mạnh, tới hơn 80% so với những ngày đầu. Nhiều bệ phóng và kho chứa bị phá hủy, mạng lưới chỉ huy bị gián đoạn khiến các đòn đáp trả trở nên rời rạc và quy mô nhỏ hơn. Tuy vậy, Iran vẫn duy trì các cuộc tấn công lẻ tẻ, đặc biệt nhằm vào cơ sở hạ tầng năng lượng tại khu vực Vùng Vịnh, một cách để giữ sức ép chiến lược thay vì đối đầu trực diện.

Hệ thống phòng không của Mỹ và các đồng minh, với các lớp bảo vệ như Patriot, vẫn duy trì tỷ lệ đánh chặn cao, thường ở mức 80–90%. Tuy nhiên, áp lực không hề nhỏ khi số lượng mục tiêu cần đánh chặn vẫn liên tục tăng. Đặc biệt, các UAV bay thấp và chậm buộc phải sử dụng những giải pháp rẻ hơn như tên lửa dẫn đường APKWS, thay vì các tên lửa đánh chặn đắt tiền. Dù hiệu quả, cách làm này cũng đặt ra bài toán về nguồn dự trữ đạn dược nếu xung đột kéo dài.

Iran dường như đang thay đổi cách tiếp cận. Thay vì cố gắng áp đảo hệ thống phòng thủ đối phương, Tehran chuyển sang các đòn đánh mang tính gây rối, tập trung vào hạ tầng kinh tế như các cơ sở dầu mỏ. Mục tiêu không phải là giành ưu thế quân sự tức thời, mà là kéo dài áp lực và tạo ra tác động lan rộng về kinh tế và tâm lý.

Điều đáng chú ý là chiến sự này không chỉ tiêu tốn sức mạnh quân sự, mà còn thử thách cả năng lực công nghiệp. Việc duy trì hàng trăm cuộc không kích mỗi ngày đòi hỏi nguồn cung khổng lồ về bom đạn chính xác, trong khi các hệ thống phòng không cũng phải liên tục được bổ sung tên lửa đánh chặn. Nếu xung đột kéo dài, áp lực này có thể lan sang các lĩnh vực khác, từ chuỗi cung ứng toàn cầu đến thị trường năng lượng, đặc biệt nếu các tuyến hàng hải quan trọng như eo biển Hormuz bị ảnh hưởng.

Chia sẻ
Gửi góp ý
Lưu bài Bỏ lưu bài
Theo Xuân Minh - AR, DW ([Tên nguồn])
Theo dòng sự kiện: Xung đột Mỹ - Iran
Xem thêm
Xung đột Mỹ - Iran Xem thêm
Báo lỗi nội dung
GÓP Ý GIAO DIỆN