Chelsea trong tay Xabi Alonso: 11 cái tên nào sẽ được chọn?

Sancho tập ở đội hạng 10, vẫn chưa tìm được bến đỗ sau khi rời MU

Ra mắt Aston Villa chưa nổi bật, Garnacho vẫn gây bão vì phát ngôn sau trận

Duy Tân

Từ Rogers tới Manzambi: Aston Villa đổi thế hệ sau mùa giải lịch sử

Ngay sau khi chấm dứt cơn khát danh hiệu kéo dài ba thập kỷ và trở lại sân chơi cúp C1, Aston Villa bước vào mùa hè đầy biến động. Những thương vụ đình đám liên tiếp biến họ thành tâm điểm thị trường chuyển nhượng, nhưng đằng sau đó là một cuộc thay áo thế hệ được tính toán kỹ.

Bán ngôi sao để đổi lấy sức trẻ

Morgan Rogers, từ tân binh tiềm năng đến tuyển thủ Anh và biểu tượng mới ở Villa Park, đã được đồng ý cho sang Chelsea với mức phí 117 triệu bảng, thương vụ dự kiến biến Rogers thành cầu thủ Anh có phí chuyển nhượng cao nhất lịch sử. 14 bàn sau 55 trận mùa trước là con số có thể thay thế, trong bối cảnh khoản tiền khổng lồ này giúp Emery có ngân sách tái đầu tư. Cùng lúc, Tielemans sang Manchester United với giá 35 triệu bảng, còn Digne chuẩn bị rời đi khi đã ngoài 30 tuổi. Với một đội hình có độ tuổi trung bình cao thứ hai giải, việc chia tay những trụ cột lớn tuổi được nhiều người hâm mộ xem là bước đi cần thiết.

Manzambi và Gomes mở cánh cửa mới

Villa không chờ đến khi bị động. Họ nhanh tay chen vào thương vụ của Newcastle để chiêu mộ Johan Manzambi từ Freiburg với giá kỷ lục câu lạc bộ. Ngôi sao 20 tuổi gây ấn tượng mạnh tại World Cup trong màu áo Thụy Sĩ, được đánh giá là mẫu cầu thủ đường phố, cần được trao tự do di chuyển và có thể chơi linh hoạt ở giữa sân lẫn cánh. Joao Gomes, 25 tuổi, cũng chuẩn bị cập bến với giá 38 triệu bảng, trong khi Joao Palhinha được nhắm tới theo dạng cho mượn để bổ sung kinh nghiệm.

Chuẩn bị cho chặng đường dài

Những động thái nhanh gọn cho thấy ban lãnh đạo và Emery đã lường trước kịch bản bị “hút máu” sau mùa giải thành công. Khi Boubacar Kamara trở lại sau chấn thương và chuyển sang mặc áo số 8, cùng với khả năng bổ sung thêm một cầu thủ chạy cánh bằng tiền bán Rogers, Villa đang dần định hình một bộ khung trẻ trung hơn nhưng vẫn đủ chiều sâu để tiếp tục duy trì vị thế ở nhóm dự cúp châu Âu.

0
2,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Bá Thắng

Bầu không khí yên ổn trước mùa bóng mới

Manchester United chuẩn bị bước vào mùa giải mới trong bầu không khí ổn định và tích cực. Michael Carrick xem đây là nền tảng quan trọng, nhất là sau giai đoạn dài đội bóng liên tục đối diện những biến động về thành tích, nhân sự và phòng thay đồ. Thay vì những câu chuyện ồn ào bên ngoài sân cỏ, sự chú ý lúc này được đặt vào tính ổn định và cách toàn đội cùng hướng tới những mục tiêu mới.

Sự thay đổi càng rõ rệt khi Manchester United vừa trải qua một mùa giải hồi phục mạnh mẽ. Từ vị trí thứ 15 ở mùa 2024/25, đội chủ sân Old Trafford đã vươn lên đứng thứ 3 Ngoại hạng Anh mùa 2025/26 và giành quyền trở lại Champions League. Đó là bước tiến quan trọng cả về thành tích lẫn niềm tin của tập thể.

Từ nửa sau mùa trước đến bước đệm hiện tại

Carrick trở lại dẫn dắt Manchester United vào tháng 1/2026 và nhanh chóng tạo ra tác động tích cực. Trong 17 trận dưới quyền nhà cầm quân người Anh, đội bóng giành 12 chiến thắng và chỉ nhận 2 thất bại. Chuỗi kết quả ấy giúp Manchester United kết thúc mùa giải ở vị trí thứ 3, qua đó giành vé tham dự Champions League 2026/27.

Thành tích trên không chỉ giúp Carrick được trao hợp đồng chính thức mà còn tạo ra điểm tựa tinh thần cho mùa bóng mới. Manchester United muốn biến sự hồi sinh ở nửa sau mùa trước thành một trạng thái ổn định lâu dài, thay vì chỉ là giai đoạn thăng hoa ngắn hạn.

Sự bình tĩnh trong cách điều hành của Carrick được xem là một trong những thay đổi đáng chú ý nhất. Ông không thường xuyên đẩy căng thẳng ra trước công chúng, nhưng vẫn sẵn sàng thể hiện thái độ cứng rắn khi đội bóng thi đấu không đạt yêu cầu. Cách quản lý ấy giúp duy trì sự cân bằng giữa kỷ luật và cảm giác thoải mái trong phòng thay đồ.

Thanh lọc lực lượng để giữ sự ổn định

Song song với việc duy trì phong độ, Manchester United đang giải quyết tương lai của những cầu thủ không còn giữ vị trí quan trọng trong kế hoạch. Toby Collyer đã được thông báo có thể ra đi theo dạng chuyển nhượng chính thức, trong khi Dan Gore, Jacob Devaney và Chido Obi cũng đứng trước khả năng rời đội để tìm cơ hội thi đấu thường xuyên hơn.

Quá trình này không chỉ nhằm tinh giản đội hình và giảm quỹ lương. Ban huấn luyện còn muốn hạn chế tình trạng những cầu thủ ít được sử dụng nảy sinh tâm lý bất mãn, qua đó bảo vệ sự ổn định mà Carrick đã xây dựng từ khi trở lại Old Trafford.

Tuy nhiên, việc thanh lọc cần được tiến hành thận trọng. Manchester United sẽ thi đấu trên 4 đấu trường ở mùa giải tới, nên đội bóng vẫn cần đủ chiều sâu để đối phó với lịch thi đấu dày đặc và những vấn đề chấn thương có thể phát sinh.

Sự gắn kết trong và ngoài sân cỏ

Carrick đánh giá cao cách các cầu thủ giao tiếp, hỗ trợ và dành thời gian bên nhau. Theo nhà cầm quân người Anh, tập thể hiện tại đang thể hiện tinh thần tích cực, trong khi từng cá nhân đều hiểu rõ trách nhiệm của mình đối với đội bóng.

Các cầu thủ trẻ cũng mang đến nguồn năng lượng mới. Những gương mặt như Tyler Fletcher hay JJ Gabriel được tạo điều kiện thể hiện trong quá trình chuẩn bị trước mùa giải. Đặc biệt, Gabriel đã có cơ hội ra sân trước Atlético Madrid khi mới 15 tuổi, dù Manchester United vẫn chủ động kiểm soát sự chú ý dành cho tài năng trẻ này để tránh tạo áp lực quá sớm.

Với Carrick, đây là một nhóm cầu thủ tạo ra nhiều hứng thú trong công việc hằng ngày. Bầu không khí tích cực chưa thể bảo đảm thành công, nhưng sau nhiều năm thường xuyên bị bao phủ bởi bất ổn, sự yên ổn trong phòng thay đồ là bước khởi đầu cần thiết để Manchester United hướng tới một mùa giải bền vững hơn.

Xem thêm
0
10,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Gần gia đình, gần văn hóa quen thuộc

Bernardo Silva nhấn mạnh việc đến Real Madrid không chỉ là một bước ngoặt trong sự nghiệp mà còn là quyết định mang yếu tố đời sống cá nhân. Anh nói rõ mình bị thuyết phục bởi cảm giác được ở gần gia đình, gần Bồ Đào Nha và trong một môi trường văn hóa rất giống nơi mình lớn lên. Với anh, việc được thi đấu ở một thành phố gần quê nhà, trong bối cảnh ngôn ngữ và lối sống không xa lạ, là một điểm cộng quan trọng khi cân nhắc tương lai sau khi rời Manchester City.

Giấc mơ khoác áo đội bóng giàu thành tích nhất

Bên cạnh yếu tố đời sống, Silva xem Real Madrid là đích đến tối thượng về chuyên môn. Anh gọi đây là “câu lạc bộ vĩ đại nhất trong lịch sử bóng đá” và cho rằng số danh hiệu mà đội bóng sở hữu là bằng chứng cho điều đó. Sau chín năm gắn bó với Manchester City và giành 20 danh hiệu lớn, anh vẫn coi cơ hội khoác áo Real Madrid là một đặc ân. Khi nhận được lời mời, anh khẳng định mình không do dự, không cần suy nghĩ lâu trước khi gật đầu.

Cảm nhận từ những lần đối đầu cũ

Silva từng nhiều lần chạm trán Real Madrid trong màu áo Manchester City. Chính những trận đấu đó khiến anh cảm nhận rõ tầm vóc và sức nặng của đội bóng mới. Anh nói rằng khi đối đầu Real Madrid, người ta cảm nhận được tầm quan trọng của câu lạc bộ, và điều đó khiến việc trở thành một phần của tập thể này mang ý nghĩa đặc biệt với anh.

Bước khởi đầu trong môi trường mới

Ngay buổi tập đầu tiên cùng Real Madrid, Silva thừa nhận khối lượng vận động khá nặng, nhưng anh tỏ ra hào hứng khi được gặp gỡ các đồng đội mới. Nhiều người trong số họ từng là đối thủ của anh trên sân, giờ trở thành người chung chiến tuyến. Anh xem đây là khởi đầu thuận lợi cho giai đoạn chuẩn bị trước mùa giải, trong bối cảnh Real Madrid vừa bước vào triều đại mới với huấn luyện viên José Mourinho và đã có trận giao hữu hòa Fiorentina 2-2.

Ý nghĩa của Mourinho với một cầu thủ Bồ Đào Nha

Với Silva, việc làm việc cùng Mourinho mang màu sắc rất riêng của bóng đá Bồ Đào Nha. Anh nhắc lại quãng thời gian từ khi còn nhỏ đã thường xuyên theo dõi các đội bóng do Mourinho dẫn dắt, coi ông là người góp phần đưa tên tuổi bóng đá Bồ Đào Nha lên tầm cao. Từng nhiều lần đối đầu trên sân, giờ đây Silva và Mourinho đứng chung một chiến tuyến, và anh bày tỏ mong muốn được học hỏi từ huấn luyện viên đồng hương trong giai đoạn mới tại Real Madrid.

Xem thêm
0
15 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Đức

Tài năng có thể giúp một cầu thủ tiến gần đến đỉnh cao, nhưng đôi khi vận rủi vẫn khiến mọi nỗ lực trở nên dang dở. Có người bỏ lỡ đúng giải đấu mà đội tuyển của mình lên ngôi, có người nhiều lần gục ngã ngay trước danh hiệu, cũng có những ngôi sao bị chấn thương cướp đi quãng thời gian đẹp nhất sự nghiệp. Dưới đây là 5 cầu thủ đen đủi và đáng tiếc bậc nhất của bóng đá hiện đại.

1. Marco Reus – lỡ hẹn với vinh quang lớn nhất

Marco Reus là một trong những cầu thủ bị vận rủi đeo bám nhiều nhất. Ngay trước World Cup 2014, ngôi sao của Borussia Dortmund dính chấn thương mắt cá trong trận giao hữu cuối cùng và buộc phải chia tay đội tuyển Đức. Chỉ vài tuần sau, các đồng đội của anh đánh bại Argentina trong trận chung kết để lên ngôi vô địch thế giới.

Vận đen tiếp tục khiến Reus bỏ lỡ EURO 2016 vì chấn thương. Anh phải chờ đến năm 29 tuổi mới có lần đầu góp mặt tại World Cup. Ở cấp CLB, Reus cũng từng tiến rất gần chức vô địch Bundesliga 2022/23, nhưng Dortmund chỉ hòa Mainz 2-2 ở vòng cuối và đánh mất ngôi vương dù được thi đấu trên sân nhà.

2. Michael Ballack – ông vua về nhì

Mùa giải 2001/02 là giai đoạn thể hiện rõ nhất sự đen đủi của Michael Ballack. Anh cùng Bayer Leverkusen cán đích thứ 2 tại Bundesliga, thua trận chung kết Cúp Quốc gia Đức rồi tiếp tục gục ngã trước Real Madrid ở chung kết Champions League.

Vận rủi còn theo Ballack đến World Cup 2002. Anh ghi bàn duy nhất ở bán kết, giúp Đức vượt qua Hàn Quốc, nhưng lại nhận thẻ vàng và bị treo giò ở trận chung kết gặp Brazil. Đến năm 2008, Ballack tiếp tục về nhì tại Champions League trong màu áo Chelsea và thất bại ở chung kết EURO cùng đội tuyển Đức. Hai năm sau, chấn thương mắt cá khiến anh phải bỏ lỡ World Cup 2010.

3. Abou Diaby – tài năng bị chấn thương vùi lấp

Abou Diaby từng được kỳ vọng sẽ trở thành người kế thừa Patrick Vieira tại Arsenal. Tuy nhiên, chấn thương mắt cá nghiêm trọng vào năm 2006 đã mở đầu cho quãng thời gian dài anh phải liên tục làm bạn với phòng điều trị.

Trong 9 năm khoác áo Arsenal, Diaby chỉ ra sân 180 trận trên mọi đấu trường. Tiền vệ người Pháp thường xuyên gặp vấn đề ở mắt cá, đầu gối và cơ bắp, trong đó nghiêm trọng nhất là chấn thương dây chằng chéo trước khiến anh phải nghỉ thi đấu gần 1 năm. Diaby sở hữu thể hình, kỹ thuật và khả năng kéo bóng rất tốt, nhưng những chấn thương liên tiếp đã ngăn anh phát triển đúng với tiềm năng.

4. Giuseppe Rossi – vừa trở lại, chấn thương lại ập đến

Giuseppe Rossi từng ghi 54 bàn tại La Liga cho Villarreal và được đánh giá là một trong những tiền đạo Italy hay nhất cùng thế hệ. Tuy nhiên, chấn thương dây chằng đầu gối vào năm 2011 đã khiến sự nghiệp của anh rẽ sang hướng khác.

Rossi mất gần 2 năm mới có thể trở lại thi đấu ổn định. Khi bắt đầu tìm lại phong độ trong màu áo Fiorentina và vươn lên nhóm dẫn đầu danh sách ghi bàn Serie A, anh lại gặp vấn đề ở đầu gối. Những chấn thương liên tiếp khiến Rossi bỏ lỡ nhiều giải đấu lớn cùng đội tuyển Italy và không thể duy trì phong độ cao trong thời gian dài.

5. Eduardo da Silva – một pha vào bóng làm đổi hướng sự nghiệp

Tháng 2/2008, Eduardo da Silva bị gãy xương chày, xương mác và tổn thương nặng ở mắt cá sau pha vào bóng của Martin Taylor. Trước chấn thương, tiền đạo Arsenal đang có phong độ rất tốt và đã ghi 10 bàn cho Croatia tại vòng loại EURO 2008.

Chấn thương nghiêm trọng khiến Eduardo phải nghỉ thi đấu dài hạn và bỏ lỡ vòng chung kết EURO 2008. Dù sau đó có thể trở lại sân cỏ, anh không còn giữ được tốc độ, khả năng di chuyển và sự sắc bén như trước. Chỉ một pha bóng đã khiến sự nghiệp của Eduardo rẽ sang hướng khác, đồng thời lấy đi cơ hội để anh vươn lên hàng ngũ những tiền đạo hàng đầu Premier League.

Trong 5 trường hợp trên, Marco Reus là người kém may mắn nhất trên hành trình chinh phục danh hiệu. Trong khi đó, Abou Diaby và Giuseppe Rossi để lại nhiều tiếc nuối hơn cả vì không thể phát huy hết tiềm năng. Họ đều sở hữu tài năng lớn, nhưng chấn thương và những khoảnh khắc nghiệt ngã liên tục ngăn họ tiến tới đỉnh cao.

Xem thêm
1
13,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đoàn Linh

Thế trận đảo chiều sau vài ngày

Trước khi bóng lăn ở Pakansari, Indonesia được xem là đội “lên tay” nhất bảng A. Họ thắng hai trận đầu, ghi tám bàn, chỉ lọt lưới một lần trước Campuchia và Timor Leste. Trong khi đó, Việt Nam vừa bị chững lại với trận hòa không bàn thắng trên sân nhà trước Singapore, khiến hành trình bảo vệ ngôi vương bị đặt dấu hỏi.

Chỉ vài ngày, cảm giác ấy đổi hẳn. Sau 90 phút ở Bogor, Việt Nam thắng 3-0 ngay trên sân đối thủ, còn Indonesia nhận cú va chạm đầu tiên ở giải và thất bại trong bài kiểm tra thực sự đầu tay.

Chiến thắng của toan tính chiến thuật

Điểm nhấn lớn nhất nằm ở cách HLV Kim Sang Sik chuẩn bị cho trận đấu. Việt Nam không cầm bóng nhiều hơn, thậm chí Indonesia khép lại trận đấu với 58% thời lượng kiểm soát. Nhưng quyền kiểm soát thực sự lại nằm ở đội khách, khi họ gần như không cho chủ nhà tạo ra cơ hội rõ rệt nào.

Việt Nam chủ động chờ đợi sai lầm từ lối chơi triển khai từ tuyến dưới của Indonesia. Bàn mở tỷ số đến từ pha mất bóng sâu bên phần sân nhà của đội chủ nhà, và ngay lập tức được chuyển hóa bằng một chuỗi phối hợp nhanh, gọn, dứt điểm ở góc hẹp của Nguyễn Văn Vĩ. Tình huống ấy cho thấy Việt Nam không cần nhiều bóng, chỉ cần đúng khoảnh khắc.

Đòn đánh vào điểm yếu Indonesia

Cả hai bàn thắng đầu tiên của Việt Nam đều xuất phát từ cánh trái, nơi Indonesia để lộ khoảng trống. Nguyễn Hải Long liên tục có không gian để bứt tốc, chuyền bóng hoặc tự mình dứt điểm. Ở bàn thứ hai, anh gần như được “mở đường” từ giữa sân đến vòng cấm, trước khi hạ gục thủ môn Nadeo trong thế đối mặt.

Indonesia bị kéo vào thế phải dồn lên tìm bàn gỡ, nhưng mọi đường bóng bổng, bóng dài vào khu vực cấm địa đều bị hàng thủ Việt Nam hóa giải đúng như kế hoạch ban đầu. Càng nôn nóng, đội chủ nhà càng lộ thêm khoảng trống phía sau.

Quyết định nhân sự gây bất ngờ

Trong bối cảnh chịu sức ép sau trận hòa Singapore, HLV Kim vẫn mạnh dạn để đội trưởng Nguyễn Quang Hải và chân sút chủ lực Rafaelson ngồi dự bị. Điều này càng làm chiến thắng 3-0 thêm giá trị, bởi bộ khung xuất phát đã hoàn thành trọn vẹn nhiệm vụ.

Khi thế trận đã nằm trong tầm kiểm soát, hai trụ cột mới được tung vào. Rafaelson là người ấn định tỷ số 3-0 sau pha bứt tốc và dứt điểm lạnh lùng, từ đường chuyền mở ra khoảng trống của Nguyễn Hoàng Đức. Đó là chi tiết cho thấy Việt Nam không phụ thuộc hoàn toàn vào các ngôi sao, mà có thể xoay tua lực lượng mà vẫn giữ được chất lượng.

Bảng A đổi diện mạo

Chiến thắng ở Bogor đưa Việt Nam trở lại vị trí số một bảng A, với bảy điểm sau ba trận và hiệu số +7. Indonesia tụt xuống thứ ba, bốn điểm sau ba lượt, và buộc phải quyết đấu với Singapore trên sân khách trong trận “sinh tử” để tranh vé vào bán kết.

Vài ngày trước, người ta nói nhiều về cơ hội lần đầu đăng quang của Indonesia sau sáu lần về nhì. Giờ đây, đội chủ nhà phải đối diện nguy cơ dừng bước sớm, trong khi Việt Nam lại trở thành ứng viên sáng giá nhất cho chức vô địch khu vực một lần nữa.

Xem thêm
0
7 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Minh

Tuyến giữa đã có nền, giờ là lúc chốt lại

Trong khi hàng thủ còn nhiều lỗ hổng, khu trung tuyến của Liverpool lại đang có nền tảng khá rõ. Dominik Szoboszlai, Ryan Gravenberch và Alexis Mac Allister mang đến bộ khung tương đối ổn. Szoboszlai và Gravenberch đều đã gia hạn trong năm nay, còn Iraola kỳ vọng sẽ khai thác tốt hơn Mac Allister sau một mùa giải dưới sức.

Curtis Jones nhiều khả năng sang Inter Milan nếu nhận được mức giá khoảng 35 triệu bảng. Quyết định này còn phụ thuộc vào tương lai của Trey Nyoni, 19 tuổi, người đã có một giai đoạn chuẩn bị trước mùa giải rất ấn tượng. Bên cạnh đó, Endo và Bajcetic đã trở lại tập luyện, còn hướng đi tiếp theo của Harvey Elliott vẫn để ngỏ. Những dữ kiện này cho thấy Liverpool không thiếu lựa chọn ở giữa sân, nên quỹ đầu tư còn lại cần được tính toán kỹ cho các tuyến khác.

Barcola: mục tiêu lớn cho hàng công

Ở tuyến trên, ít nhất một tân binh nữa là điều chắc chắn. Sau khi lỡ Yan Diomande, Liverpool chuyển trọng tâm sang Bradley Barcola của Paris Saint-Germain. Cầu thủ này đã ghi 39 bàn sau 152 trận cho đội bóng Pháp, được xem là mục tiêu hàng đầu cho hàng công.

PSG định giá Barcola khoảng 145 triệu bảng, trong khi Liverpool sẵn sàng ở mức quanh 100 triệu. Barcola được đánh giá là sẵn sàng tới Anfield, nhưng hiện chưa có cuộc đàm phán nào giữa hai câu lạc bộ. Dù vậy, nếu thương vụ thành công, đây sẽ là bản hợp đồng mang tính tuyên bố, nhất là trong bối cảnh Mohamed Salah đã rời đi.

Cuộc cạnh tranh vị trí sau thời Salah

Sự ra đi của Salah mở ra cơ hội cho nhiều gương mặt mới. Victor Munoz đã gia nhập từ Osasuna với giá 34 triệu bảng. Ở cánh phải, 17 tuổi Rio Ngumoha được kỳ vọng sẽ xuất hiện nhiều hơn. Cậu chơi thoải mái hơn khi đá cánh trái trong trận gặp Leeds, nhưng sở hữu tố chất để hoạt động tốt ở cả hai biên, phù hợp với triết lý dùng tiền đạo cánh hoán đổi vị trí của Iraola.

Alexander Isak và Florian Wirtz có khởi đầu tiền mùa giải tích cực, trong khi Federico Chiesa muốn ở lại chiến đấu cho vị trí tại Liverpool dù có tin đồn anh có thể trở lại Italia. Kieran Morrison, 19 tuổi, ghi bàn thắng đầu tiên dưới thời Iraola trong chuyến du đấu và nhiều khả năng sẽ được cho mượn tùy theo tình hình nhân sự.

Giữ hay bán Gakpo là phép thử cho chiến lược

Cody Gakpo là một nút thắt khác trong bài toán tấn công. Tottenham nằm trong nhóm đội theo dõi tình hình của anh từ tháng 6, nhưng bất kỳ thương vụ nào cũng chỉ xảy ra nếu Liverpool tìm được người thay thế. Gakpo còn bốn năm hợp đồng, được câu lạc bộ xem là chân sút đã chứng tỏ được năng lực ở Ngoại hạng Anh và có thể chơi nhiều vai trò trên hàng công.

Trong bối cảnh Hugo Ekitike gần như không thể góp mặt mùa này vì đứt gân gót, việc để Gakpo ra đi sẽ là quyết định rất mạo hiểm. Cách Liverpool xử lý trường hợp này sẽ cho thấy họ ưu tiên sự linh hoạt trên hàng công đến mức nào, nhất là khi vẫn phải dành nguồn lực cho việc gia cố hàng thủ.

Xem thêm
0
0 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật