Lực lượng sứt mẻ và lựa chọn bất đắc dĩ
Morocco bước vào trận gặp Pháp mà thiếu gần như toàn bộ trục trái: hai trung vệ lệch trái, cầu thủ chạy cánh trái và đặc biệt là Ismael Saibari, mũi nhọn nguy hiểm nhất. Không có Saibari, họ chuyển sang phương án không dùng trung phong thực thụ, hy vọng bù đắp bằng khả năng di chuyển linh hoạt của tuyến hai.
Hệ thống không tiền đạo và sự im lặng trên hàng công
Đội bóng của Mohamed Ouahbi lùi sâu, chấp nhận nhường thế trận, chờ cơ hội phản công. Nhưng mỗi lần đoạt bóng, họ lại không thể bùng lên. Không có điểm đến rõ ràng phía trên, mọi hy vọng dồn vào những pha bứt tốc từ sâu của Brahim Diaz, Chemsdine Talbi và Bilal El Khannouss. Ba cái tên này không tìm được sự liên kết cần thiết, khiến Morocco gần như không tạo ra cảm giác đe dọa khung thành Pháp.
Từ đội bóng ngẫu hứng thành phiên bản nhạt nhòa
Hình ảnh Morocco từng khiến người xem thích thú khi chuyền bóng tự tin trước Brazil đã biến mất. Trước Pháp, họ trở nên thận trọng, thiếu ý tưởng và gần như không còn những pha phối hợp ngắn táo bạo. Sự thua thiệt về nhân sự buộc Ouahbi phải chọn cách chơi an toàn, nhưng lựa chọn đó lại khiến đội bóng của ông đánh mất thứ đã làm nên sức hút ở giai đoạn đầu giải.
Pháp hưởng lợi từ đối thủ “tự trói tay”
Trong bối cảnh Morocco không đủ lực để gây sức ép, Pháp càng dễ phát huy điểm mạnh khi dẫn bàn. Sau siêu phẩm của Mbappe, khoảng trống phía sau hàng thủ đối phương mở ra, tạo điều kiện cho Dembele kết liễu trận đấu bằng pha phản công. Morocco rời giải với hình ảnh mờ nhạt hơn nhiều so với những gì họ từng thể hiện, chủ yếu vì không thể tìm ra phương án tấn công hiệu quả khi thiếu vắng những nhân tố quan trọng.