Giấc mơ “mọi quốc gia đều có cửa”
Gianni Infantino nhấn mạnh World Cup là giải đấu “của cả thế giới”, không chỉ dành cho châu Âu và Nam Mỹ. Ông cho rằng mọi đội tuyển đều cần có quyền mơ tới việc góp mặt, và cơ hội dự World Cup chính là động lực để các nền bóng đá nhỏ tiếp tục đầu tư, nâng chất lượng. Từ lập luận đó, ông xem việc nâng lên 48 đội ở kỳ này là “thành công 100 phần trăm” và sẵn sàng đặt lên bàn thảo luận phương án 64 đội cho năm 2030.
Phản ứng trái chiều từ người trong cuộc
Dù chủ tịch FIFA ca ngợi mô hình 48 đội, không phải ai cũng đồng tình. HLV trưởng Ghana Carlos Queiroz cho rằng việc mở rộng đã làm vòng loại mất giá trị, khiến World Cup trở nên “tầm thường, bình dân”. Ở chiều ngược lại, một số lãnh đạo Nam Mỹ như Alejandro Dominguez lại xem World Cup 64 đội là “giấc mơ”, tin rằng một giải đấu phình to hơn có thể “gắn kết thế giới” trong một lần tổ chức.
Lo ngại World Cup mất ý nghĩa sàng lọc
Với 64 đội, hơn một phần tư số đội tuyển nam thuộc FIFA sẽ góp mặt. Ngay cả khi giữ nguyên thể thức 48 đội, khu vực Nam Mỹ đã có sáu suất vào thẳng và một suất đá play-off trong tổng số 10 đội. Nếu tiếp tục mở rộng, nhiều lãnh đạo bóng đá châu Âu và Bắc Mỹ cảnh báo vòng loại ở các khu vực mạnh sẽ trở nên nhạt nhòa, khi quá nhiều đội gần như chắc suất đi tiếp.
Giới hạn của một giải đấu “cho cả hành tinh”
Infantino từng cho nghiên cứu khả năng tổ chức World Cup hai năm một lần rồi phải gác lại. Giờ đây, ý tưởng 64 đội lại đặt ra câu hỏi về sức chịu đựng của lịch thi đấu, chất lượng chuyên môn và cấu trúc vòng loại. Ngay trong nội bộ FIFA, đề xuất này cũng chỉ mới được nêu ra ở phần “việc khác” cuối một cuộc họp, sau đó mới dần được một số nhân vật Nam Mỹ đẩy thành mong muốn chính thức. Cuộc tranh luận giữa khát vọng mở cửa tối đa và nỗi lo World Cup bị loãng vẫn chưa có điểm dừng.