Những tình huống không đáng có
Bóng đá luôn sẽ đi kèm với va chạm, tranh cãi và những phút cầu thủ không giữ được bình tĩnh. Nhưng có những hành động vượt xa một pha phạm lỗi thông thường: Roy Keane trả đũa Alf-Inge Haaland, Luis Suarez cắn đối thủ và dùng tay cứu Uruguay, Pepe đá Javier Casquero khi cầu thủ Getafe đã nằm sân, hay Thierry Henry dùng tay trong pha bóng đưa Pháp tới World Cup 2010.
Nhiều năm trôi qua, các tình huống ấy vẫn được nhắc lại bởi chúng ảnh hưởng trực tiếp đến đối thủ, kết quả trận đấu hoặc chính sự nghiệp của người gây ra.
Roy Keane và cú đạp mang ý định trả đũa
Ngày 21/4/2001, Roy Keane lao vào Haaland trong trận derby Manchester rồi nhận thẻ đỏ. Hai người vốn có mâu thuẫn từ năm 1997, khi Keane đứt dây chằng trong một tình huống liên quan đến Haaland.
Sau khi nội dung tự truyện của Keane được công bố, FA xác định pha vào bóng năm 2001 có động cơ không đúng mực và mang yếu tố trả đũa. Tiền vệ Man United bị treo giò thêm 5 trận và phạt 150.000 bảng. Đây là một trong những trường hợp hiếm hoi mà ý định trả thù được đưa vào quá trình xử lý kỷ luật, khiến cú đạp ấy trở nên nghiêm trọng hơn một pha nóng đầu thông thường.
Suarez và 2 khoảnh khắc gây tranh cãi ở World Cup
Luis Suarez để lại nhiều vụ việc tai tiếng, nổi bật nhất là hành động cắn Giorgio Chiellini tại World Cup 2014. FIFA treo giò tiền đạo Uruguay 9 trận quốc tế, cấm tham gia mọi hoạt động bóng đá trong 4 tháng và phạt 100.000 franc Thụy Sĩ. Trước đó, Suarez từng cắn Otman Bakkal khi còn ở Ajax và Branislav Ivanovic trong màu áo Liverpool.
World Cup 2010 lại chứng kiến một kiểu vi phạm khác. Phút cuối hiệp phụ trận tứ kết gặp Ghana, Suarez dùng tay chặn cú đánh đầu của Dominic Adiyiah ngay trên vạch vôi. Anh nhận thẻ đỏ, nhưng Asamoah Gyan sút quả phạt đền trúng xà ngang. Uruguay sau đó thắng luân lưu 4-2. FIFA vẫn nhắc lại đây là một trong những trận gây tranh cãi nhất lịch sử giải đấu. Suarez đã phạm luật và chịu đúng hình phạt, nhưng cái giá của chiếc thẻ đỏ lại giúp Uruguay tránh một bàn thua gần như chắc chắn.
Pepe và Zidane: Những phút mất kiểm soát
Tháng 4/2009, Pepe phạm lỗi với Javier Casquero trong vòng cấm ở trận Real Madrid thắng Getafe 3-2. Khi Casquero đã ngã xuống, Pepe tiếp tục đá đối thủ, sau đó còn va chạm với Juan Albin. Liên đoàn bóng đá Tây Ban Nha treo giò trung vệ người Bồ Đào Nha 10 trận, khiến anh nghỉ 6 vòng cuối mùa và 4 trận đầu mùa kế tiếp.
Zinedine Zidane mất bình tĩnh ở sân khấu lớn hơn nhiều. Trong hiệp phụ chung kết World Cup 2006, đội trưởng Pháp quay lại húc đầu vào ngực Marco Materazzi sau màn đấu khẩu giữa hai người. Zidane nhận thẻ đỏ trong trận cuối cùng của sự nghiệp, còn Pháp sau đó thua Italy trên chấm luân lưu. Một khoảnh khắc mất kiểm soát đã khiến cầu thủ xuất sắc nhất tuyển Pháp phải rời sân đúng lúc đội bóng cần ông nhất.
Ăn vạ và dùng tay để thay đổi trận đấu
Không phải hành vi phi thể thao nào cũng gắn với bạo lực. World Cup 2002, Rivaldo ôm mặt ngã xuống sau khi Hakan Unsal đá bóng trúng phần chân anh. Cầu thủ Thổ Nhĩ Kỳ bị đuổi, còn FIFA sau đó xem lại băng hình và phạt Rivaldo 11.500 franc Thụy Sĩ, tương đương khoảng 4.500 bảng khi đó, vì giả vờ bị phạm lỗi.
Năm 2009, Thierry Henry dùng tay khống chế bóng ở phút 103 trận play-off lượt về giữa Pháp và Ireland rồi chuyền cho William Gallas ghi bàn. Pha lập công được công nhận trong thời kỳ chưa có VAR, giúp Pháp hòa 1-1 và thắng chung cuộc 2-1 để dự World Cup 2010. FIFA hiện vẫn mô tả thẳng tình huống này là pha Henry kiểm soát bóng bằng tay.
Khi camera khiến cầu thủ không thể thoát án
Francesco Totti từng nhổ nước bọt vào Christian Poulsen tại EURO 2004. Trọng tài không nhìn thấy, nhưng băng hình giúp UEFA xác định hành vi và treo giò ngôi sao Italy 3 trận. Năm 2012, Joey Barton còn nhận án nặng hơn: 12 trận cùng khoản phạt 75.000 bảng sau khi bị đuổi vì va chạm với Carlos Tevez rồi tiếp tục gây sự với Sergio Aguero và Vincent Kompany ở trận Man City - QPR.
Những vụ việc kiểu này cũng lý giải vì sao băng hình và sau này là VAR ngày càng quan trọng: hành vi xảy ra ngoài tầm quan sát của trọng tài không còn dễ dàng bị bỏ qua như trước.