Từ 2 kỳ bầu cử không đối thủ đến nguy cơ bị thách thức
Gianni Infantino từng tái đắc cử Chủ tịch FIFA vào các năm 2019 và 2023 mà không gặp bất kỳ đối thủ nào. Ông lần đầu được bầu ngày 26/2/2016, sau khi FIFA rơi vào cuộc khủng hoảng quản trị nghiêm trọng dưới thời Sepp Blatter, rồi từng bước củng cố quyền lực trong hơn 10 năm lãnh đạo tổ chức bóng đá lớn nhất thế giới.
Infantino đã chính thức xác nhận sẽ tiếp tục tranh cử vào năm 2027. FIFA không tính giai đoạn 2016-2019, khi ông hoàn thành phần nhiệm kỳ còn lại của Blatter, là một nhiệm kỳ đầy đủ. Vì vậy, dù đây thường được gọi là lần tranh cử thứ 4, Infantino vẫn đủ điều kiện tại vị đến năm 2031 theo cách FIFA áp dụng giới hạn nhiệm kỳ.
Trước World Cup 2026, con đường tái đắc cử của ông tưởng như rộng mở khi hơn 200 liên đoàn thành viên đã gửi thư ủng hộ. Tuy nhiên, kế hoạch đưa hoạt động thương mại của World Cup và các giải đấu khác vào một công ty con trị giá khoảng 20 tỉ USD, rồi bán 20% cổ phần cho nhà đầu tư tư nhân, đã làm thay đổi hoàn toàn bầu không khí.
Kế hoạch thương mại tạo ra cuộc khủng hoảng
Đề xuất của FIFA dự kiến huy động khoảng 4,2 tỉ USD từ nhà đầu tư bên ngoài. Kế hoạch vấp phải sự phản đối quyết liệt của UEFA, Concacaf và AFC vì thiếu minh bạch, không tham vấn đầy đủ và có nguy cơ trao một phần lợi ích lâu dài từ World Cup cho giới đầu tư tư nhân.
Cả 55 thành viên UEFA thậm chí thống nhất sẵn sàng tẩy chay các giải đấu của FIFA nếu đề xuất được thông qua. Concacaf và AFC cũng phản đối, khiến Infantino phải hủy bỏ kế hoạch. Tuy nhiên, việc rút lại đề xuất không làm cuộc khủng hoảng kết thúc. UEFA tuyên bố ban lãnh đạo hiện tại của FIFA đã đánh mất niềm tin, đồng thời bắt đầu thảo luận với các liên đoàn khác về khả năng tìm ứng viên đối đầu Infantino.
Sức ép còn xuất hiện ngay bên trong FIFA. Cố vấn cấp cao Carlos Cordeiro từ chức và gọi đề xuất là một thỏa thuận bất lợi cho bóng đá. Giám đốc điều hành Kevin Lamour cho rằng nhân viên FIFA bị che giấu thông tin, đồng thời mô tả kế hoạch này là dự án của riêng một người.
Čeferin là đối trọng tự nhiên từ châu Âu
Aleksander Čeferin được nhắc đến nhiều nhất nhờ vị thế Chủ tịch UEFA và những bất đồng kéo dài với Infantino. Ông lãnh đạo bóng đá châu Âu từ năm 2016, từng phản đối các kế hoạch mở rộng giải đấu của FIFA và không dự khán trận chung kết World Cup 2026 trong bối cảnh quan hệ giữa 2 tổ chức trở nên đặc biệt căng thẳng.
Dưới sự điều hành của Čeferin, UEFA tập hợp được cả 55 liên đoàn thành viên cùng phản đối kế hoạch bán cổ phần quyền thương mại. Điều đó giúp ông trở thành một trong số ít nhân vật có đủ uy tín và bộ máy hậu thuẫn để thách thức Infantino.
Tuy nhiên, Čeferin chưa tuyên bố tranh cử Chủ tịch FIFA. Ông cũng từng thông báo sẽ rời ghế Chủ tịch UEFA khi nhiệm kỳ hiện tại kết thúc năm 2027. Vì vậy, khả năng ông chuyển thẳng sang cuộc đua FIFA mới chỉ là một kịch bản được giới quản lý bóng đá châu Âu thảo luận, chưa phải quyết định chính thức.
Al-Khelaifi và Wenger chưa phải ứng viên thực tế
Nasser Al-Khelaifi từng được một số quan chức châu Âu xem là lựa chọn có thể tập hợp sự ủng hộ rộng rãi. Chủ tịch Paris Saint-Germain có ảnh hưởng lớn trong bóng đá cấp câu lạc bộ và từng đóng vai trò quan trọng trong việc chống lại dự án Super League châu Âu.
Dù vậy, người phát ngôn của Al-Khelaifi đã bác bỏ khả năng tranh cử, khẳng định ông không có tham vọng, ý định hay sự quan tâm đối với ghế Chủ tịch FIFA. Vì thế, ở thời điểm hiện tại, ông không thể được xem là một ứng viên thực sự, trừ khi lập trường này thay đổi.
Arsène Wenger cũng được đưa vào một số danh sách dự đoán. Cựu huấn luyện viên Arsenal hiện giữ chức Giám đốc Phát triển Bóng đá Toàn cầu của FIFA và tham gia sâu vào các đề xuất thay đổi luật cũng như cấu trúc thi đấu. Tuy nhiên, Wenger chưa bày tỏ ý định tranh cử và được đánh giá là khả năng xa hơn nhiều so với các lãnh đạo liên đoàn khu vực.
Montagliani và Salman đại diện các trung tâm quyền lực khác
Victor Montagliani đang nổi lên như đối thủ tiềm năng đáng chú ý nhất. Chủ tịch Concacaf từng nhiều lần được liên hệ với ghế lãnh đạo FIFA. Reuters dẫn nguồn tin cho biết ông đang có những bước chuẩn bị nhằm cân nhắc thách thức Infantino trong cuộc bầu cử tháng 3/2027. Dù chưa tuyên bố chính thức, động thái này khiến Montagliani trở thành cái tên cần được theo dõi sát trong thời gian tới.
Salman bin Ibrahim Al Khalifa cũng sở hữu nền tảng quyền lực đáng kể. Chủ tịch AFC hiện là Phó Chủ tịch cấp cao của Hội đồng FIFA và từng thất bại sít sao trước Infantino trong cuộc bầu cử năm 2016. AFC là một trong những liên đoàn phản đối mạnh kế hoạch bán quyền thương mại, nhưng Salman chưa xác nhận sẽ bước vào cuộc đua. Nhiệm kỳ của ông tại AFC cũng kết thúc năm 2027, khiến lựa chọn tiếp theo vẫn còn bỏ ngỏ.
Cuộc chơi chưa thoát khỏi lợi thế của Infantino
Sự xuất hiện của nhiều cái tên không đồng nghĩa Infantino đã mất vị thế. Ông vẫn nhận được sự ủng hộ đáng kể từ các liên đoàn ở châu Phi, Nam Mỹ và châu Đại Dương, đồng thời từng có hơn 200 thư hậu thuẫn cho chiến dịch tái tranh cử. Những lá thư này có thể được rút lại, nhưng vẫn chứng minh mạng lưới chính trị của Infantino còn rất mạnh.
Điểm khác biệt so với các kỳ bầu cử năm 2019 và 2023 là lần này phe phản đối đã bắt đầu tổ chức lực lượng. UEFA và Concacaf công khai yêu cầu xem xét lại cách FIFA được điều hành, còn hạn cuối đăng ký ứng viên vẫn kéo dài đến ngày 18/11/2026. Cuộc bầu cử dự kiến diễn ra ngày 18/3/2027 tại Morocco.
Chưa có ứng viên nào chính thức bước ra thách thức Infantino, nhưng kịch bản ông tiếp tục tái đắc cử mà không gặp đối thủ đã không còn chắc chắn như trước. Tương lai của Chủ tịch FIFA sẽ phụ thuộc vào việc các liên đoàn đang bất mãn có thể thống nhất quanh một gương mặt đủ uy tín, đủ hậu thuẫn và đủ thời gian để xây dựng chiến dịch tranh cử hay không.