🔥 CHELSEA LỘT XÁC, ARSENAL SẼ LÀM GÌ TRƯỚC “THE BLUES”?

Messi giã từ: Cả hệ thống bóng đá Argentina cùng vỗ tay ở phút thứ 10

155 triệu bảng và nghịch lý chuyển nhượng của MU

Balogun từ chối ký phút chót: Cú sốc cho cả hai đội bóng lớn

Đăng Triệu

Rice khen Mainoo tự tin, nhưng liệu đã đủ vững ở tuyến giữa tuyển Anh?

Niềm tin Rice dành cho Mainoo ở tuyển

Declan Rice từng mô tả Kobbie Mainoo là người mang lại cảm giác điềm tĩnh ở tuyến giữa tuyển Anh. Anh nhấn mạnh việc Mainoo không ngại góp ý thẳng thắn, kể cả với đàn anh, như tình huống chuyền bóng thiếu lực trước Hà Lan khiến cả hai phải lao về phòng ngự rồi tranh luận ngay trên sân. Với Rice, đó là dấu hiệu của sự tự tin, khả năng lãnh đạo và cách cầm bóng chín chắn của một cầu thủ mới 19 tuổi.

Góc nhìn hoài nghi về khả năng không bóng

Dù đánh giá cao bạn đồng đội ở tuyển, Rice lại được cho là chưa hoàn toàn yên tâm về một khía cạnh khác. Theo Samuel Luckhurst, tiền vệ Arsenal “hoài nghi” về mức độ hiệu quả của Mainoo khi không có bóng, trong bối cảnh cầu thủ trẻ này đôi lúc bị chê trách vì những tình huống phòng ngự chưa tốt. Sự tin tưởng trong cách xử lý bóng và sự dè dặt với khả năng hỗ trợ phòng ngự cùng tồn tại song song.

Áp lực mới từ yêu cầu tại Man Utd

Ở câu lạc bộ, Michael Carrick muốn Mainoo chủ động tấn công vào khoảng trống sau lưng hàng thủ đối phương, thay vì chỉ giữ vai trò điều tiết. Mùa trước anh chỉ ghi một bàn, nên ban huấn luyện muốn anh hoàn thiện hơn ở khâu di chuyển và dứt điểm. Khi Man Utd hướng tới mô hình ba tiền vệ theo cảm hứng từ tuyến giữa vô địch châu Âu của Paris Saint-Germain, Mainoo phải đáp ứng cả yêu cầu tấn công lẫn phòng ngự, đúng vào phần mà Rice còn giữ sự dè dặt.

0
814 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Đoàn Linh

Lỗ hổng ở vị trí trung vệ

Barcelona bước vào mùa 2026/27 với một nỗi lo khá rõ ở hàng thủ. Sau khi Ronald Araujo sang Liverpool theo dạng cho mượn đến tháng 6/2027, đội bóng xứ Catalunya vẫn không đưa về thêm trung vệ thuận chân trái.

Trong tay Hansi Flick có Pau Cubarsí, Andreas Christensen, Gerard Martín, Jules Koundé và Eric García, nhưng phần lớn đều thuận chân phải hoặc phải chơi trái sở trường nếu đá lệch trái. Barca vẫn có thể xoay chuyển tình thế với chất lượng cầu thủ hiện có, song khoảng trống này có thể trở thành vấn đề khi lịch thi đấu bắt đầu dày lên thời gian tới.

Gerard Martín là phương án hữu hiệu nhất

Flick nhiều khả năng sẽ tiếp tục sử dụng Gerard Martín ở vị trí trung vệ lệch trái. Cầu thủ 24 tuổi vốn là hậu vệ trái nhưng đã được kéo vào trung tâm từ mùa trước. Barca cũng giới thiệu Gerard là một hậu vệ đa năng, có thể chơi cả hậu vệ trái lẫn trung vệ.

Sự thay đổi này không diễn ra trong thời gian ngắn. Tính đến cuối tháng 3/2026, Gerard đã chơi 41 trận trên mọi đấu trường, gồm 24 trận La Liga, 10 trận Champions League, 5 trận Cúp Nhà vua và 2 trận Siêu cúp Tây Ban Nha. Anh đá chính 28 trận và có thời điểm chơi trọn 90 phút trong 6 trận liên tiếp. Việc thường xuyên được Flick sử dụng ở trung tâm hàng thủ mùa trước giúp Gerard bước vào mùa mới với kinh nghiệm tốt hơn nhiều so với một hậu vệ trái bị kéo vào đá chữa cháy.

Christensen trở lại đúng lúc

Một phương án quan trọng khác là Christensen. Trung vệ Đan Mạch vừa cán mốc 100 trận cho Barcelona sau khi đá đủ 90 phút trong chiến thắng 5-2 trước Rayo Vallecano ngày 31/8. Anh đã đá chính 2 trận đầu mùa gặp Elche và Rayo, đều chơi bên cạnh Cubarsí.

Christensen cũng vừa gia hạn hợp đồng đến năm 2028. Kinh nghiệm, khả năng đọc tình huống và chuyền bóng của anh rất phù hợp với cách Barcelona triển khai từ tuyến dưới. Tuy nhiên, Flick vẫn phải thận trọng bởi mùa 2025/26 Christensen từng nghỉ gần 6 tháng vì chấn thương đầu gối. Sau 2 mùa dưới thời Flick, anh mới có tổng cộng 24 lần ra sân cho Barca do liên tục gặp vấn đề thể lực.

Koundé và Eric giúp Flick xoay đội hình

Điểm mạnh của Barcelona nằm ở sự đa năng. Koundé có thể trở lại đá trung vệ khi cần, trong khi Eric García chơi được cả trung vệ lẫn hậu vệ phải. Điều đó giúp Flick có thể ghép Cubarsí với Christensen, Gerard Martín, Koundé hoặc Eric tùy từng đối thủ.

Cubarsí vẫn là mắt xích quan trọng nhất trong cách bố trí này. Khả năng xử lý bóng, chuyền xuyên tuyến và đọc tình huống của trung vệ trẻ người Tây Ban Nha giúp Barca không bắt buộc phải sử dụng một trung vệ thuận chân trái trong mọi trận.

Nỗi lo nằm ở chiều sâu

Barcelona hiện có 7 hậu vệ trong danh sách đội một gồm Balde, Cubarsí, Xavi Espart, Christensen, Gerard Martín, Koundé và Eric García, bên cạnh João Cancelo. Số lượng không ít, nhưng chỉ Gerard Martin thực sự phù hợp tự nhiên với vai trò trung vệ lệch trái.

HLV Flick vẫn có thể xoay xở trong giai đoạn đầu mùa. Nhưng khi La Liga, Champions League và các giải cúp quốc nội thi đấu liên tục, chỉ cần Christensen hoặc Cubarsí gặp vấn đề thể lực thì Barcelona sẽ lập tức gặp vấn đề. Không mua thêm trung vệ thuận chân trái chưa phải sai lầm, nhưng rõ ràng là một canh bạc mà nhà cầm quân người Đức phải tự tìm cách giải quyết bằng chính lực lượng đang có.

Xem thêm
0
156 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Từ những vết trượt cũ đến tư duy thận trọng hơn

Manchester United kết thúc kỳ chuyển nhượng hè 2026 theo cách khá khác phần còn lại trong nhóm các đội bóng lớn của Ngoại hạng Anh. Trong một thị trường mà Chelsea, Manchester City và Tottenham đều thực hiện những thương vụ vượt 100 triệu bảng, MU chủ động tránh lao vào các cuộc đấu giá vượt quá giới hạn họ đặt ra. Đội bóng vẫn chi mạnh, nhưng tiền được tập trung vào những vị trí đã xác định từ trước, thay vì mua thêm chỉ vì thị trường xuất hiện cơ hội.

Manuel Ugarte là một trong những trường hợp giải thích sự thận trọng ấy. MU từng bỏ khoảng 50 triệu bảng để đưa tiền vệ Uruguay về Old Trafford, nhưng sau 2 mùa anh vẫn chưa chiếm được vị trí ổn định. Hè này, câu lạc bộ muốn tìm đầu ra nhưng không thành công. Ugarte còn hợp đồng tới năm 2029 và hiện phải nghỉ dài hạn vì chấn thương dây chằng đầu gối gặp phải tại World Cup 2026.

FIFA sẽ bồi hoàn một phần chi phí tiền lương cho MU trong thời gian Ugarte dưỡng thương, nhưng điều đó không giải quyết vấn đề dài hạn của một hợp đồng còn 3 năm.

155 triệu bảng được dồn cho tuyến giữa

Thay vì trải tiền ra nhiều vị trí, MU tập trung gần như toàn bộ ngân sách chính cho khu trung tuyến. Youri Tielemans đến từ Aston Villa với giá 35 triệu bảng, Andrey Santos từ Chelsea với mức 48 triệu bảng có thể tăng lên 50 triệu, còn Carlos Baleba được mua từ Brighton với giá 65 triệu bảng kèm 5 triệu phụ phí.

Tổng giá trị tối đa của 3 thương vụ là 155 triệu bảng.

Điểm chung nằm ở việc cả Tielemans, Santos lẫn Baleba đều đã quen với bóng đá Anh. MU chấp nhận trả cao cho Baleba nhưng không đi tới những mức phí lớn hơn dành cho Elliot Anderson hay Sandro Tonali.

Anderson chuyển sang Manchester City với giá 116 triệu bảng, còn Tonali tới Tottenham với mức khoảng 100 triệu bảng. MU từng cân nhắc cả 2 nhưng đánh giá tổng chi phí vượt giới hạn phù hợp cho kế hoạch hiện tại.

Không mua bằng mọi giá

Mateus Fernandes là một trường hợp khác. MU quan tâm tiền vệ này nhưng Tottenham chấp nhận trả khoảng 85 triệu bảng và thuyết phục được cầu thủ bằng kế hoạch của Roberto De Zerbi. Thay vì tiếp tục tăng giá, đội chủ sân Old Trafford rút khỏi cuộc đua.

Cách xử lý ấy khác với nhiều kỳ chuyển nhượng trước, khi MU thường bị đẩy vào tình trạng phải trả thêm vì đã xác định một mục tiêu là lựa chọn gần như bắt buộc.

Việc không có Éderson cũng không khiến câu lạc bộ hoảng loạn. MU tiếp tục làm việc với nhiều phương án khác trước khi chốt Tielemans, Santos và cuối cùng là Baleba.

Yếu tố phù hợp với kế hoạch và mong muốn của cầu thủ cũng được đặt cao hơn. Những trường hợp Matheus Cunha hay Bryan Mbeumo từ mùa hè trước là mẫu mà MU muốn hướng tới: cầu thủ có chất lượng, hiểu rõ vai trò và thực sự muốn gia nhập đội.

Hậu vệ trái là ví dụ rõ nhất cho sự kiên nhẫn

MU biết mình cần thêm hậu vệ trái nhưng cuối cùng vẫn không mua.

Lewis Hall là mục tiêu được đánh giá cao nhất, song Newcastle từ chối ngay động thái tiếp cận. Myles Lewis-Skelly cũng từng được cân nhắc sau khi Arsenal mở khả năng bán, còn David Raum, Alejandro Balde và một số lựa chọn khác xuất hiện trong danh sách.

Đến ngày cuối kỳ chuyển nhượng, MU còn hỏi Manchester City về Rayan Aït-Nouri. Đội chủ sân Old Trafford chỉ muốn mượn cầu thủ Algeria như giải pháp ngắn hạn, trong khi City yêu cầu thỏa thuận phải kèm nghĩa vụ mua đứt.

MU lập tức dừng thương lượng.

Đây là ví dụ sát nhất với cách câu lạc bộ đang muốn vận hành. Ban lãnh đạo chấp nhận bước vào mùa giải mà chưa giải quyết triệt để một vị trí, thay vì ký hợp đồng dài hạn với cầu thủ họ chưa thực sự tin là phương án cho nhiều năm.

Bán người vẫn là điểm yếu

Sự thận trọng cũng xuất phát từ giới hạn tài chính. MU chỉ thu về khoảng 93,6 triệu bảng từ bán cầu thủ trong hè này, thấp hơn đáng kể khả năng tạo tiền từ chuyển nhượng của nhiều đối thủ.

Joshua Zirkzee và Ugarte đều không tìm được bến đỗ. Marcus Rashford trở lại sau thời gian cho mượn và mức lương cao của anh tiếp tục chiếm một phần lớn quỹ lương.

Với nguồn thu đầu ra hạn chế, mỗi sai lầm ở đầu vào càng có hậu quả lâu hơn. Một cầu thủ không phù hợp nhưng còn hợp đồng 4 hoặc 5 năm vừa chiếm ngân sách, vừa làm giảm khả năng thay đổi đội hình ở những kỳ tiếp theo.

Từng tuyến một thay vì làm lại tất cả

Kế hoạch MU đang theo đuổi mang tính từng giai đoạn. Hè 2025, họ tập trung nhiều vào hàng công với Matheus Cunha, Bryan Mbeumo và Benjamin Sesko, đồng thời bổ sung Senne Lammens trong khung thành. Hè 2026, trọng tâm chuyển hẳn xuống tuyến giữa với Tielemans, Santos và Baleba.

Hàng phòng ngự nhiều khả năng là bước tiếp theo. Harry Maguire đang ở giai đoạn cuối sự nghiệp, tương lai dài hạn của Lisandro Martínez cần được xử lý, còn hậu vệ trái vẫn chưa có lời giải lâu dài.

MU vì thế không có một kỳ chuyển nhượng hoàn hảo. Họ vẫn để lại khoảng trống và vẫn gặp khó trong việc bán cầu thủ. Nhưng thay đổi lớn nằm ở việc câu lạc bộ sẵn sàng bỏ qua một thương vụ khi giá, cấu trúc hợp đồng hoặc kế hoạch dài hạn không phù hợp. Sau nhiều năm phải dùng những kỳ chuyển nhượng mới để sửa sai cho kỳ trước, giờ đây Quỷ đỏ đã trở nên khôn ngoan hơn mặc cho việc họ vẫn cần thời gian để xây dựng nên một đội hình hoàn thiện nhằm cạnh tranh các danh hiệu lớn trong các năm tới.

Xem thêm
0
923 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Kiệt

Quyết định khó khăn

Lionel Messi đã chia tay đội tuyển Argentina sau hơn 20 năm khoác áo Albiceleste. Anh dừng lại với 207 trận, 125 bàn, 68 kiến tạo, 1 chức vô địch World Cup, 2 Copa America và 1 Finalissima.

Khi một tượng đài lớn như Messi rời đội tuyển, chiếc áo số 10 lập tức trở thành vấn đề đặc biệt. Argentina có thể treo vĩnh viễn số áo ấy để tri ân anh, nhưng xét cả lịch sử lẫn quy định của bóng đá quốc tế, giữ số 10 cho thế hệ sau có lẽ là lựa chọn hợp lý hơn.

Messi hoàn toàn xứng đáng được tôn vinh

Không cầu thủ Argentina nào có sự nghiệp quốc tế dài và nhiều kỷ lục như Messi. Anh giữ kỷ lục 207 lần khoác áo đội tuyển và 125 bàn, đồng thời dự 6 kỳ World Cup từ 2006 đến 2026.

Riêng tại vòng loại World Cup khu vực Nam Mỹ, Messi chơi 72 trận, ghi 36 bàn. Anh cùng Argentina vô địch Copa America 2021, World Cup 2022, Finalissima 2022 và Copa America 2024. Với một di sản như vậy, chuyện AFA muốn dành riêng số 10 cho Messi là điều dễ hiểu.

Argentina từng muốn treo số 10 của Maradona

Câu chuyện tương tự từng xảy ra trước World Cup 2002. AFA muốn không sử dụng áo số 10 để tưởng nhớ Diego Maradona, nhưng FIFA bác đề nghị này. Argentina cuối cùng vẫn phải đăng ký số 10 và Ariel Ortega là người mặc áo ấy tại giải. Trường hợp đó cũng là tiền lệ quan trọng nếu AFA muốn làm điều tương tự với Messi.

Quy định tại World Cup 2026 càng khiến việc treo số áo vĩnh viễn trở nên khó thực hiện ở các giải chính thức. FIFA yêu cầu số áo của 26 cầu thủ được phân từ 1 đến 26, trong đó số 1 dành riêng cho một thủ môn. Nghĩa là AFA có thể tạm không sử dụng số 10 ở một số trận hoặc thời điểm phù hợp, nhưng muốn xóa hẳn số áo này khỏi các giải lớn lại không hoàn toàn phụ thuộc vào quyết định của riêng Argentina.

Số 10 nên tiếp tục được truyền lại

Lý do lớn nhất để Argentina không treo số 10 nằm ở chính lịch sử của chiếc áo. Maradona từng đưa số 10 lên đỉnh thế giới năm 1986, rồi nhiều năm sau Messi tiếp tục biến nó thành số áo gắn với một thời kỳ thành công khác. Nếu AFA được phép treo số 10 sau Maradona, Messi có lẽ đã không thể gắn gần như toàn bộ sự nghiệp đội tuyển của mình với con số ấy.

Argentina vì thế không nhất thiết phải tìm ngay một “Messi mới”. Họ hoàn toàn có thể tạm thời chưa trao số 10 cho bất kỳ cầu thủ trẻ nào, chờ đến khi xuất hiện một người đủ năng lực và bản lĩnh để nhận chiếc áo đặc biệt này. Người kế nhiệm cũng không cần trở thành Messi thứ hai. Anh chỉ cần chơi đủ hay để tạo ra câu chuyện của riêng mình.

Không treo áo cũng là một cách giữ di sản

Messi đã có World Cup 2022, 2 Copa America, 125 bàn và 207 trận để giữ vị trí riêng trong lịch sử Argentina.

Di sản ấy không phụ thuộc vào việc chiếc áo số 10 còn được sử dụng hay không. Maradona từng mặc nó, Messi viết tiếp lịch sử với nó, và sẽ hợp lý hơn nếu Argentina để áo số 10 tiếp tục chờ một thế hệ bước lên, và trao đúng chủ nhân xứng đáng nhất. Đó cũng là cách để họ trân trọng Leo, về những cống hiến vĩ đại mà Leo từng tạo nên trong màu áo xanh trắng này.

Xem thêm
0
92 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Đăng

Messi đã nghỉ, chuẩn bị đến Ronaldo

Lionel Messi đã chính thức chia tay tuyển Argentina ở tuổi 39, khép lại hành trình kéo dài hơn 20 năm với 207 trận và 125 bàn. Cristiano Ronaldo vẫn chưa đưa ra quyết định tương tự.

Nhưng sau World Cup 2026, nơi Bồ Đào Nha dừng bước ở vòng 1/8, CR7 cũng đã xác nhận đây là kỳ World Cup cuối cùng trong sự nghiệp. Ronaldo vẫn ghi bàn, vẫn còn khả năng tạo khác biệt, nhưng ở tuổi 41, thời điểm chuyển giao của tuyển Bồ Đào Nha đang đến gần hơn bao giờ hết.

3 bàn chưa đủ để thay đổi tất cả

Ronaldo ghi 3 bàn tại World Cup 2026. Anh lập cú đúp trong chiến thắng 5-0 trước Uzbekistan, sau đó sút thành công quả phạt đền ở trận thắng Croatia 2-1 tại vòng 1/16. Thành tích ấy giúp CR7 trở thành cầu thủ đầu tiên ghi bàn ở 6 kỳ World Cup khác nhau.

Tuy nhiên, anh không ghi bàn trước CHDC Congo, Colombia và Tây Ban Nha. Ở vòng 1/8, Bồ Đào Nha thua Tây Ban Nha 0-1 bởi bàn thắng của Mikel Merino trong thời gian bù giờ, qua đó khép lại hành trình World Cup cuối cùng của Ronaldo.

Dấu hiệu sa sút đã xuất hiện từ Euro 2024

Những khó khăn của Ronaldo ở các giải đấu lớn không chỉ xuất hiện tại World Cup 2026. Tại Euro 2024, anh chơi 5 trận nhưng không ghi bàn. CR7 có 9 cú sút trúng đích, đứng thứ 2 giải, chỉ sau Kai Havertz với 11 lần.

Bồ Đào Nha vào tới tứ kết nhưng bị Pháp loại sau loạt luân lưu. Ronaldo vẫn xuất hiện thường xuyên trong vòng cấm, nhưng khả năng tận dụng cơ hội và tạo ảnh hưởng lên lối chơi đã giảm so với thời kỳ đỉnh cao.

CR7 vẫn chưa hết khả năng quyết định trận đấu

Dù vậy, nói Ronaldo không còn đóng góp cho đội tuyển cũng không chính xác. Nations League 2024/25 là minh chứng rõ nhất. Anh ghi bàn phút 68 giúp Bồ Đào Nha thắng Đức 2-1 ở bán kết. Đến chung kết, Ronaldo tiếp tục ghi bàn gỡ 2-2 trước Tây Ban Nha ở phút 61.

Bồ Đào Nha sau đó thắng 5-3 trong loạt luân lưu để lần thứ 2 vô địch Nations League. Ronaldo cũng trở thành cầu thủ trên 40 tuổi đầu tiên ghi bàn trong một trận chung kết giải đấu này.

Bồ Đào Nha đã có người thay thế

Khác với nhiều năm trước, Bồ Đào Nha hiện không thiếu lựa chọn trên hàng công. Gonçalo Ramos có thể đá trung phong, trong khi Rafael Leão, Pedro Neto, João Félix và Francisco Conceição mang đến nhiều phương án tấn công khác nhau.

Phía sau họ còn có Bruno Fernandes, Bernardo Silva, Vitinha và João Neves. Đội tuyển này đủ nhân sự để xây dựng một hệ thống không còn phụ thuộc quá nhiều vào Ronaldo.

Nếu tiếp tục, vai trò của Ronaldo cần thay đổi

Ronaldo hiện đã có 146 bàn cho Bồ Đào Nha, kỷ lục của bóng đá nam cấp đội tuyển. Anh chưa tuyên bố giã từ và vẫn có thể tiếp tục thi đấu sau World Cup 2026. Nhưng nếu hướng tới Euro 2028, Ronaldo sẽ 43 tuổi.

Khi ấy, một vai trò khác có lẽ hợp lý hơn: vào sân trong khoảng 20–30 phút cuối, tận dụng kinh nghiệm, khả năng chọn vị trí và bản năng săn bàn. Messi đã chọn dừng lại sau khi cảm thấy mình không còn gì để trao thêm cho Argentina. Với Ronaldo, quyết định tương tự có lẽ chỉ còn là vấn đề thời điểm mà thôi.

Xem thêm
0
33 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Minh An

Raheem Sterling từng là một trong những cầu thủ chạy cánh hiệu quả nhất Premier League, giành 4 chức vô địch cùng Man City và có mùa ghi tới 20 bàn. Nhưng ở tuổi 31, sau quãng thời gian ngắn tại Feyenoord, anh bước vào hè 2026 trong cảnh không có CLB.

Đỉnh cao ở Man City

Sterling chơi 339 trận, ghi 131 bàn trên mọi đấu trường cho Man City. Giai đoạn 2017–2020 là thời kỳ anh đạt phong độ cao nhất.

Mùa 2017/18, Sterling ghi 18 bàn tại Premier League. Hai mùa tiếp theo, anh lần lượt có 17 và 20 bàn. Trong hệ thống của Pep Guardiola, Sterling phát huy tốc độ và khả năng di chuyển từ biên vào khoảng trống giữa hậu vệ cánh với trung vệ đối phương. Khi Man City ép sân, anh thường xuyên có mặt gần vòng cấm để kết thúc các pha tấn công.

Chelsea bỏ 47,5 triệu bảng để đưa Sterling về Stamford Bridge vào hè 2022. Từ đây, sự nghiệp của anh bắt đầu đi xuống.

Mất chỗ đứng ở Chelsea

Sterling ghi 6 bàn tại Premier League trong mùa đầu tiên và 8 bàn ở mùa kế tiếp. Tuy nhiên, Chelsea liên tục thay HLV, từ Thomas Tuchel, Graham Potter, Frank Lampard tới Mauricio Pochettino. Anh không còn được chơi trong một hệ thống ổn định như tại Man City.

Sau khi Enzo Maresca tiếp quản đội bóng, Sterling bị gạch khỏi kế hoạch đội một. Trận chính thức cuối cùng của anh cho Chelsea diễn ra vào tháng 5/2024, nhưng tới tháng 1/2026 hợp đồng giữa 2 bên mới được chấm dứt.

Mức lương khoảng 325.000 bảng mỗi tuần cũng khiến Chelsea khó tìm đội bóng sẵn sàng tiếp nhận Sterling. Cuối năm 2025, phần lương còn lại trong hợp đồng của anh được tính vào khoảng 22 triệu bảng trước khi 2 bên đạt thỏa thuận chia tay.

Arsenal không giúp Sterling hồi sinh

Mùa 2024/25, Sterling gia nhập Arsenal theo dạng cho mượn và tái ngộ Mikel Arteta, người từng làm việc cùng anh tại Man City.

Anh chỉ có 17 lần ra sân tại Premier League, 7 trận đá chính và tổng cộng 496 phút, không ghi bàn và có 2 kiến tạo. Tính trên mọi đấu trường, Sterling ghi 1 bàn sau 28 lần ra sân.

Từ một cầu thủ từng ghi 20 bàn trong 1 mùa Premier League, Sterling lúc này không còn cạnh tranh được suất đá chính thường xuyên. Arsenal không giữ anh sau khi hợp đồng cho mượn kết thúc.

Sang Hà Lan vẫn không tìm lại phong độ

Sau khi chấm dứt hợp đồng với Chelsea, Sterling ký hợp đồng ngắn hạn với Feyenoord vào tháng 2/2026. Đây là lần đầu tiên anh chơi bóng cấp CLB bên ngoài nước Anh.

Sterling ra sân 8 trận tại Eredivisie, trong đó có 5 lần đá chính, với khoảng 420 phút thi đấu. Anh không ghi bàn và có 1 kiến tạo. Feyenoord sau đó không gia hạn hợp đồng.

Trong 2 mùa khoác áo Arsenal và Feyenoord, Sterling chơi tổng cộng 25 trận ở giải VĐQG nhưng không ghi bàn. Sau khi rời Chelsea, vấn đề của anh nằm nhiều hơn ở phong độ, tuổi tác và quãng thời gian dài không được thi đấu thường xuyên.

Sterling cũng không trải qua một chấn thương nghiêm trọng nào đủ để giải thích cho cú trượt dài. Anh mất vị trí từng chút một, từ ngôi sao tại Man City thành cầu thủ dự bị, rồi bị loại khỏi kế hoạch ở Chelsea, không thể hồi sinh tại Arsenal và chỉ có một hợp đồng ngắn hạn ở Feyenoord.

Ở tuổi 31, cầu thủ từng 4 lần vô địch Premier League giờ phải tìm lại chỗ đứng từ vị thế của một cầu thủ tự do.

Xem thêm
1
7,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật