Alonso: “Không có bạn bè khi Chelsea gặp Fulham, chỉ có chiến đấu!”

418 triệu bảng cho 4 cầu thủ: Premier League đang tự đẩy giá lên tới đâu?

MU mạnh lên dưới Carrick, nhưng Keane cảnh báo: Đừng vội mơ ngôi vương!

Quang Đăng

Real Madrid và lựa chọn Mourinho: Chấp nhận xung đột để đổi lấy cạnh tranh

Quyết định bổ nhiệm lại một nhân vật gây chia rẽ

Ngày 11/6, Real Madrid chính thức đưa José Mourinho trở lại ghế huấn luyện theo hợp đồng 3 năm, đến mùa hè 2029. Ông trở về Bernabéu 13 năm sau khi nhiệm kỳ đầu kết thúc trong một phòng thay đồ đầy căng thẳng. Đó là lựa chọn đặc biệt bởi Real hiểu rất rõ cả 2 mặt của Mourinho: một HLV giúp đội bóng tăng mạnh sức cạnh tranh, nhưng cũng là người từng kéo câu lạc bộ vào hàng loạt cuộc đối đầu từ sân cỏ, phòng họp báo đến nội bộ đội bóng.

Florentino Pérez chưa bao giờ phủ nhận giá trị Mourinho mang lại. Trước cuộc bầu cử chủ tịch năm 2026, ông vẫn nhắc lại rằng nhà cầm quân Bồ Đào Nha đã nâng sức cạnh tranh của Real Madrid lên một mức mới. Chính cách nhìn ấy là một phần lý do Mourinho được trao cơ hội thứ 2, dù ký ức về giai đoạn 2010-2013 chưa bao giờ chỉ có danh hiệu.

3 chiếc cúp và một Real Madrid mạnh hơn

Mourinho đến Madrid năm 2010 ngay sau cú ăn 3 cùng Inter Milan. Trong 3 mùa, ông giành Cúp Nhà vua 2010/11, La Liga 2011/12 và Siêu cúp Tây Ban Nha 2012.

Đỉnh cao là mùa 2011/12. Real vô địch La Liga với 100 điểm và 121 bàn, phá hàng loạt kỷ lục của giải đấu. Đội bóng của Mourinho chơi với tốc độ cao, đặc biệt nguy hiểm khi chuyển từ phòng ngự sang tấn công với Cristiano Ronaldo, Karim Benzema, Gonzalo Higuaín, Mesut Özil và Ángel Di María.

Tại Champions League, Real cũng trở lại nhóm cuối cùng sau 6 mùa liên tiếp bị loại từ vòng 1/8. Mourinho đưa đội vào bán kết cả 3 mùa, nhưng lần lượt dừng bước trước Barcelona, Bayern Munich và Borussia Dortmund. Thất bại đau nhất đến năm 2012, khi Real hòa Bayern 3-3 sau 2 lượt rồi thua 1-3 trên chấm luân lưu tại Bernabéu.

Quyền lực tăng lên và Valdano phải rời đi

Thành tích đi cùng những cuộc đấu quyền lực. Mourinho muốn mô hình gần với bóng đá Anh, nơi HLV trưởng có tiếng nói lớn trong chuyển nhượng, nhân sự và tổ chức đội một.

Mâu thuẫn với Tổng giám đốc Jorge Valdano kéo dài gần như suốt mùa đầu tiên. Tháng 5/2011, Florentino Pérez quyết định để Valdano ra đi và thay đổi cơ cấu điều hành, trao thêm quyền cho Mourinho.

Nhưng Zinedine Zidane không phải nạn nhân của sự thay đổi ấy. Trái lại, Mourinho góp phần đưa Zidane tới gần đội một hơn. Huyền thoại người Pháp được bổ nhiệm làm giám đốc bóng đá phụ trách đội một và làm việc trực tiếp với Mourinho.

Đó là giai đoạn quyền lực của HLV người Bồ Đào Nha tại Madrid lên cao nhất.

Rạn nứt với những thủ lĩnh phòng thay đồ

Căng thẳng lớn hơn xuất hiện trong đội hình. Mourinho từng va chạm với Sergio Ramos, còn quan hệ với Iker Casillas xấu đi rõ rệt ở mùa cuối.

Casillas từng chủ động gọi Xavi và Carles Puyol sau trận Siêu cúp Tây Ban Nha 2011 để giảm căng thẳng giữa nhóm tuyển thủ Real Madrid và Barcelona. Tuy nhiên, không thể quy việc anh sau đó mất suất bắt chính hoàn toàn cho hành động này.

Cuối năm 2012, Mourinho bất ngờ dùng Antonio Adán thay Casillas. Sau khi thủ môn đội trưởng bị gãy tay, Real chiêu mộ Diego López và cầu thủ này giữ luôn vị trí số 1 ngay cả khi Casillas bình phục.

Tháng 1/2013, xuất hiện thông tin Casillas và Ramos đã nói với Pérez rằng Real phải lựa chọn giữa họ và Mourinho. Chủ tịch Real lập tức công khai bác bỏ câu chuyện đó. Nhưng dù chi tiết này chưa bao giờ được xác nhận, sự căng thẳng trong phòng thay đồ là điều khó phủ nhận. Mourinho sau đó còn công khai chỉ trích Casillas trong những ngày cuối nhiệm kỳ.

Pérez vẫn nhớ tới thứ Mourinho để lại

Khi Real và Mourinho đồng thuận chia tay tháng 5/2013, Pérez không xem 3 năm ấy là thất bại hoàn toàn. Ông cảm ơn Mourinho vì giúp câu lạc bộ tạo ra bước tiến lớn về chất lượng và khả năng cạnh tranh, đặc biệt tại Champions League.

13 năm sau, quan điểm ấy gần như không thay đổi. Pérez tiếp tục đánh giá cao việc Mourinho đưa Real thoát khỏi giai đoạn 6 mùa liên tiếp bị loại ở vòng 1/8 Champions League. Sau thời Mourinho, Real giành 6 Cúp châu Âu trong hơn một thập kỷ dưới Carlo Ancelotti và Zidane.

Không thể khẳng định những chiếc cúp ấy là hệ quả trực tiếp từ công việc của Mourinho, nhưng trong cách Pérez nhìn lịch sử gần đây của câu lạc bộ, nhiệm kỳ 2010-2013 vẫn là một bước chuyển quan trọng.

Vinícius và lời nhắc rằng Mourinho vẫn là Mourinho

Lần trở lại năm 2026 cũng bắt đầu với một câu chuyện nhạy cảm. Tháng 2, khi Mourinho còn dẫn Benfica, trận gặp Real Madrid tại Champions League phải dừng khoảng 10 phút sau khi Vinícius Junior tố Gianluca Prestianni có lời lẽ phân biệt chủng tộc.

Mourinho khi ấy bị chỉ trích vì nói cách ăn mừng của Vinícius đã khiến tình hình nóng lên. Sau đó, ông khẳng định nếu Prestianni thực sự phân biệt chủng tộc thì cầu thủ Argentina sẽ không còn được chơi dưới quyền mình. UEFA cuối cùng phạt Prestianni 6 trận vì hành vi kỳ thị người đồng tính.

Khi trở lại Madrid, Mourinho nhắc lại rằng lúc đó ông bảo vệ cầu thủ của mình, nhưng Vinícius giờ đã ở cùng phía với ông và biết có thể trông cậy vào HLV.

Mourinho nói mình hiện trưởng thành hơn, ít cảm xúc hơn và kiểm soát tốt hơn so với nhiệm kỳ đầu. Real Madrid đặt cược rằng phần thay đổi ấy đủ lớn để giữ lại khả năng cạnh tranh mà Pérez luôn đánh giá cao, nhưng hạn chế những cuộc chiến từng khiến phòng thay đồ rạn nứt. Lần trở lại này vì thế không chỉ được đo bằng số danh hiệu Mourinho giành được, mà còn bằng việc ông có thể tránh lặp lại cái kết của năm 2013 hay không.

0
355 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Phượng Bùi

Franco Mastantuono rời Real Madrid để sang Fiorentina theo dạng cho mượn đến hết mùa 2026/2027. Sau 1 mùa giải khó khăn ở Tây Ban Nha, tiền vệ 19 tuổi khẳng định quyết định ra đi không xuất phát từ cảm giác muốn “trả đũa” đội bóng cũ, mà để tìm cơ hội thi đấu nhiều hơn và tiếp tục phát triển.

Thất vọng ở Madrid nhưng không oán giận

Mùa trước, Mastantuono có 3 bàn, 1 kiến tạo sau 35 lần ra sân cho Real Madrid. Anh thi đấu tổng cộng 1.484 phút, trung bình 42,4 phút mỗi trận, có 17 lần đá chính và chỉ 1 lần chơi trọn 90 phút. Dù vậy, anh không dùng những con số ấy để than phiền. Mastantuono kể lại cuộc nói chuyện với Real Madrid trước khi ra đi diễn ra “thân tình, gần gũi”, đồng thời xác nhận bản thân chủ động lựa chọn rời đội trong bối cảnh có nhiều phương án khác.

Fiorentina thuyết phục bằng dự án bóng đá

Bước ngoặt đến khi Mastantuono trao đổi trực tiếp với Fiorentina và ban huấn luyện. Anh cho biết mình rất ấn tượng với dự án của La Viola và đã đưa ra quyết định khoảng 1 tuần trước khi thương vụ được công bố. Với Mastantuono, Fiorentina là nơi anh tin mình có cơ hội chứng minh năng lực và tiếp tục phát triển.

Cơ hội chứng minh bản thân

Mastantuono nhìn lại mùa giải khó khăn ở Real Madrid như một trải nghiệm giúp anh học hỏi và tiến bộ. Tại Fiorentina, mục tiêu của anh khá rõ ràng: thể hiện mình là mẫu cầu thủ như thế nào, đồng thời đóng góp để đội bóng áo tím duy trì sức cạnh tranh.

Anh cũng nhấn mạnh chuyến đi tới Florence không mang ý nghĩa trả thù hay chứng minh Real Madrid đã sai. Đó đơn giản là một cơ hội mới để được chơi bóng, tiếp tục trưởng thành và tìm lại vị trí của mình sau mùa giải đầu tiên không dễ dàng tại Bernabéu.

Xem thêm
1
3,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Phạm Tuấn

Messi đã giúp MLS thu hút sự chú ý lớn chưa từng có, từ khán giả đến các hợp đồng thương mại. Nhưng phía sau sức hút ấy là một vấn đề đáng bàn: MLS đang thực sự mạnh lên, hay ngày càng phụ thuộc vào những siêu sao như Messi?

Khi sức ảnh hưởng của Messi khiến MLS phải xem lại luật

Vụ All-Star Game 2025 là một ví dụ rõ ràng. Messi và Jordi Alba được lựa chọn nhưng không tham dự, nên theo quy định MLS, cả hai phải nhận án treo giò một trận. Giải đấu vẫn áp dụng luật, song Commissioner Don Garber thừa nhận đây là quyết định khó và sau đó cho biết MLS sẽ xem xét lại chính sách liên quan đến All-Star Game.

Điểm đáng nói nằm ở phản ứng sau án phạt. Messi không được đặc cách, nhưng tầm ảnh hưởng của anh đủ lớn để MLS phải đặt lại vấn đề với một quy định vốn đã tồn tại từ trước. Khi một cầu thủ có sức hút quá lớn về hình ảnh và thương mại, mọi quyết định kỷ luật dành cho anh đều trở nên nhạy cảm hơn bình thường.

Bản thân MLS cũng góp phần đẩy sự việc vào thế khó. Trước All-Star Game, Messi đã chơi khoảng 9 trận trong 35 ngày cho Inter Miami, trải dài ở MLS, CONCACAF Champions Cup và Club World Cup. Lịch thi đấu dày khiến yêu cầu anh tiếp tục góp mặt ở một trận mang tính trình diễn trở nên thiếu hợp lý. MLS muốn tận dụng tối đa sức hút của ngôi sao lớn nhất giải đấu, nhưng chính cách khai thác ấy lại tạo ra mâu thuẫn giữa mục tiêu thương mại và nhu cầu bảo vệ thể trạng cầu thủ.

Khoảng cách 250 lần trong cùng một giải đấu

Cấu trúc tài chính còn cho thấy MLS ưu tiên siêu sao đến mức nào. Theo hướng dẫn lương MLSPA tháng 4/2026, thu nhập đảm bảo của Messi vào khoảng 28,33 triệu USD. Trong khi mức lương tối thiểu dành cho cầu thủ thuộc đội một là khoảng 113.400 USD.

Chênh lệch gần 250 lần.

Messi xứng đáng được trả theo sức hút và năng lực của mình. Vấn đề nằm ở cách MLS thiết kế hệ thống: một Designated Player từ 24 tuổi trở lên chỉ chiếm 803.125 USD trong quỹ lương dù mức thu nhập thực tế có thể cao hơn hàng chục lần. Phần lớn đội hình bị kiểm soát chi phí rất chặt, còn một nhóm nhỏ được đặt gần như ngoài giới hạn ấy.

Cầu thủ Mỹ có cơ hội, nhưng chưa chắc được giao vai trò quan trọng

MLS đang trao nhiều cơ hội hơn cho cầu thủ trẻ. Riêng ở vòng 3 mùa 2026, có tới 29 cầu thủ tuổi teen ra sân trên toàn giải, cân bằng kỷ lục MLS. Nhiều đội cũng dành hàng nghìn phút mỗi mùa cho những cầu thủ trưởng thành từ hệ thống đào tạo trẻ.

Nhưng được ra sân và được giữ vai trò quan trọng là hai chuyện khác nhau. Những tài năng Mỹ muốn cạnh tranh ở các vị trí tấn công thường phải đối đầu với nhóm ngôi sao được hưởng cơ chế lương đặc biệt hoặc các cầu thủ U22 được đưa về từ nước ngoài. Các tên tuổi lớn giúp CLB bán vé, thu hút truyền thông, còn nhiều cầu thủ trẻ quốc tế được mua về để phát triển rồi bán sang châu Âu. Trong mô hình đó, cầu thủ bản địa vẫn có chỗ đứng, nhưng không phải lúc nào cũng được ưu tiên ở những vị trí có ảnh hưởng lớn nhất đến cách chơi và đầu ra bàn thắng.

Yan Diomande là một ví dụ đáng suy nghĩ. Anh từng phát triển tại Florida nhưng không được các đội MLS chú ý đúng mức trước khi sang châu Âu. Trái lại, Zavier Gozo đi lên từ học viện Real Salt Lake, được trao cơ hội ở đội một rồi chuyển tới Crystal Palace năm 2026 với mức phí được báo cáo khoảng 15 triệu USD. Hai trường hợp đi theo hai hướng khác nhau cho thấy khả năng phát hiện và phát triển tài năng ở MLS vẫn phụ thuộc rất nhiều vào từng CLB, thay vì tạo ra một mặt bằng đồng đều trên toàn giải.

Messi rồi cũng sẽ rời MLS. Khi thời điểm đó đến, bài toán lớn hơn không phải tìm một ngôi sao khác đủ nổi tiếng để thay thế về mặt hình ảnh. MLS cần tận dụng sức hút và nguồn lực hiện tại để cải thiện hệ thống đào tạo, tuyển trạch và con đường lên đội một cho cầu thủ Mỹ. Nếu phần nền tảng không được nâng lên tương xứng, giải đấu rất dễ tiếp tục đi theo cách cũ: dựa vào một tên tuổi lớn khác để giữ sự chú ý.

Xem thêm
0
2,6K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Văn Quyết

Michael Carrick đang giúp Man United bớt phụ thuộc vào Bruno Fernandes. Trong 17 trận Premier League cuối mùa trước, MU thắng 12, hòa 3 và chỉ thua 2. Quan trọng hơn, đội bóng dần có cách chơi rõ ràng hơn: giữ đội hình gọn, đưa bóng qua tuyến giữa nhanh và tăng tốc khi đối thủ để lộ khoảng trống. Nếu thương vụ Carlos Baleba hoàn tất, tiền vệ của Brighton có thể trở thành mảnh ghép quan trọng để Carrick hoàn thiện cách chơi này.

Đưa Bruno trở lại vai trò số 10

Một trong những thay đổi quan trọng của Carrick là đưa Bruno Fernandes trở lại vai trò số 10, thay vì để anh thường xuyên lùi sâu nhận bóng và tổ chức. Cách sắp xếp này giúp Bruno xuất hiện nhiều hơn ở khu vực nguy hiểm, miễn là các tiền vệ phía sau đủ khả năng đưa bóng vượt qua lớp pressing đầu tiên.

Trận thắng Man City 2-0 là ví dụ rõ nhất. MU không cố giữ bóng quá lâu mà chuyển sang tấn công rất nhanh sau khi giành lại quyền kiểm soát. Ở bàn mở tỷ số, Bruno nhận bóng trong tư thế hướng thẳng về khung thành, dẫn qua trung lộ rồi kiến tạo cho Bryan Mbeumo. MU còn 3 lần đưa bóng vào lưới nhưng bị từ chối vì việt vị và 2 lần sút trúng khung gỗ. Đó là khu vực Carrick muốn Bruno hoạt động thường xuyên hơn, thay vì phải lùi sâu và tiêu tốn quá nhiều sức cho việc triển khai bóng từ phía dưới.

Baleba giúp MU che khoảng trống tuyến giữa

Baleba nổi bật nhờ khả năng hoạt động rộng và tranh chấp liên tục ở khu vực giữa sân. Tại Premier League 2024/25, tiền vệ người Cameroon dẫn đầu Brighton với 76 pha tắc bóng, 44 lần cắt đường chuyền và 187 lần thu hồi bóng. Trung bình mỗi 90 phút, anh thắng khoảng 7,05 pha tranh chấp và có 6,62 lần giành lại quyền kiểm soát bóng.

Những phẩm chất ấy rất cần với MU trong bối cảnh Casemiro đã ra đi còn Manuel Ugarte dính chấn thương nặng. Khi Bruno Fernandes chơi cao và hai hậu vệ biên cùng dâng lên, khoảng trống trước hàng thủ dễ xuất hiện. Carrick vì thế cần một tiền vệ đủ nhanh để áp sát, tranh chấp rồi lập tức lùi về bảo vệ khu vực trung tâm. Baleba là mẫu cầu thủ phù hợp với yêu cầu đó.

Baleba không chỉ giỏi tranh chấp

Điểm đáng giá ở Baleba là anh không phải mẫu tiền vệ chỉ mạnh trong đánh chặn. Mùa 2024/25, tiền vệ người Cameroon hoàn thành 58% số pha rê bóng tại Premier League. Khi bị áp sát, anh thường xoay người hoặc tự dẫn bóng thoát khỏi sức ép, thay vì chỉ chọn những đường chuyền ngang an toàn.

Đây là phẩm chất rất hợp với cách Carrick muốn xây tuyến giữa MU. Tielemans mạnh ở khả năng chuyền bóng và tổ chức, Andrey Santos giàu năng lượng và thường xuyên dâng cao, còn Baleba có thể tự đưa bóng vượt qua khu vực đông người. Khi thoát được lớp pressing đầu tiên, MU sẽ có cơ hội đưa bóng nhanh tới Bruno, Cunha hoặc Mbeumo trong lúc hàng thủ đối phương chưa kịp ổn định.

Thương vụ vẫn có rủi ro

Baleba vẫn là một tiền vệ đang trong quá trình hoàn thiện. Mùa 2025/26, anh chỉ đá chính 23 trận tại Premier League, chơi khoảng 1.660 phút và không ghi bàn hay kiến tạo. Khả năng thu hồi bóng cũng giảm xuống còn khoảng 5,7 lần mỗi 90 phút. Bên cạnh đó, tiền vệ 22 tuổi vẫn đang hồi phục chấn thương mắt cá.

Vì thế, MU không mua Baleba chỉ dựa trên những gì anh từng thể hiện. Carrick đang đặt niềm tin vào khả năng giúp tiền vệ người Cameroon tìm lại phong độ tốt nhất rồi tiếp tục phát triển. Nếu làm được, Baleba sẽ mang đến đúng thứ MU còn thiếu: một tiền vệ đủ sức che chắn khu vực trung tâm, đồng thời có khả năng thoát pressing để giúp đội chuyển sang tấn công nhanh hơn.

Xem thêm
0
3,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Một thương vụ đẩy chi tiêu lên mức chưa từng có

Tottenham đang tiến gần Omar Marmoush trong một mùa hè mà họ đã phá sâu giới hạn chi tiêu quen thuộc. Trước đó, Spurs bỏ 52 triệu bảng cho Jan Paul van Hecke, 85 triệu bảng cho Mateus Fernandes và tối đa 100 triệu bảng cho Sandro Tonali. Giờ đội bóng thành London còn tiến gần Savinho với mức khoảng 85 triệu bảng và đàm phán mua Marmoush với giá khoảng 75 triệu bảng.

Nếu hoàn tất cả 2 thương vụ từ Manchester City, tổng chi của Tottenham trong mùa hè có thể tiến tới gần 400 triệu bảng tùy cách tính phụ phí. Nhưng Marmoush không đơn thuần là một bản hợp đồng đắt tiền khác. Anh bổ sung kiểu tiền đạo mà Roberto De Zerbi hiện chưa có nhiều trong đội hình.

Một tiền đạo không bị bó vào vị trí số 9

Marmoush có thể đá trung phong nhưng cách chơi không giống Dominic Solanke. Thời còn khoác áo Eintracht Frankfurt, tiền đạo Ai Cập thường xuất phát ở giữa, lệch trái hoặc đá cạnh một chân sút khác.

Tại Manchester City, anh cũng được sử dụng ở nhiều vị trí quanh Erling Haaland. Marmoush có thể lùi xuống nhận bóng, kéo sang biên rồi tăng tốc vào khoảng trống, thay vì chỉ chờ những đường chuyền trong vòng cấm.

Sự linh hoạt ấy là lý do Tottenham quan tâm. De Zerbi thích hàng công liên tục đổi vị trí, kéo hậu vệ ra khỏi khu vực quen thuộc rồi khai thác khoảng trống vừa được tạo ra.

Giá trị nằm ở khả năng tự tạo tình huống

Mùa 2025/26 của Marmoush tại Ngoại hạng Anh không bùng nổ về số bàn, một phần vì thời lượng thi đấu hạn chế. Tuy nhiên, anh vẫn thực hiện 30 cú sút, có 12 đường chuyền tạo cơ hội và 11 pha qua người thành công.

Dữ liệu cũng ghi Marmoush có khoảng 1,59 pha dẫn bóng tịnh tiến mỗi 90 phút. Con số này không quá vượt trội, nhưng phù hợp với hình ảnh một tiền đạo sẵn sàng nhận bóng xa khung thành rồi tự đưa tình huống lên phía trước.

Đó là khác biệt quan trọng với một trung phong chủ yếu sống bằng khả năng chọn vị trí trong vòng cấm. Marmoush không cần mọi đợt tấn công phải được đưa tới chân mình ở khu vực cuối sân. Anh có thể tham gia từ sớm hơn.

Thêm lời giải khi đối thủ lùi sâu

Tottenham dưới thời De Zerbi sẽ gặp nhiều đối thủ chủ động kéo đội hình thấp. Khi khoảng trống phía sau hàng thủ biến mất, tốc độ đơn thuần không còn đủ.

Marmoush có lợi thế ở khả năng nhận bóng giữa các tuyến, xoay người và kéo bóng sang vị trí thuận lợi trước khi dứt điểm. Anh cũng có thể đổi chỗ với cầu thủ chạy cánh, giúp Spurs tránh tình trạng một trung phong đứng cố định giữa 2 trung vệ đối phương.

Nếu Solanke đá cùng, Marmoush có thể hoạt động rộng hơn trong khi tiền đạo người Anh giữ trung vệ và làm điểm tựa. Nếu chơi một mình, cầu thủ Ai Cập lại đủ kinh nghiệm để đảm nhiệm vị trí cao nhất.

De Zerbi muốn nhiều kiểu tấn công hơn

Tottenham đã dành phần lớn đầu kỳ chuyển nhượng để xây lại hàng thủ và tuyến giữa với Van Hecke, Tonali và Mateus Fernandes. Những ngày cuối thị trường đang được dành cho hàng công.

Savinho mang tới khả năng qua người và tốc độ ở biên. Marmoush bổ sung một tiền đạo có thể đá giữa, dạt cánh và liên kết với các vị trí xung quanh. Tottenham vì thế không xem 2 cầu thủ Man City là những lựa chọn thay thế nhau.

Marmoush cũng không nhất thiết tới London để đẩy Solanke hay Richarlison khỏi đội hình. Giá trị của thương vụ nằm ở việc De Zerbi có thêm một kiểu tiền đạo khác, đủ khả năng đá cùng hoặc thay thế những người hiện có.

Nếu mức 75 triệu bảng được chốt lại, Tottenham sẽ trả nhiều hơn 59 triệu bảng mà Man City từng bỏ ra để mua Marmoush từ Frankfurt. Với khoản đầu tư ấy, Spurs không chỉ mua thêm một trung phong. Họ đang đặt cược vào việc khả năng di chuyển rộng và tự tạo cơ hội của Marmoush sẽ giúp hàng công có thêm cách giải quyết trận đấu khi phương án số 9 truyền thống không hiệu quả.

Xem thêm
0
1,6K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Arsenal vs Coventry City (02h00 ngày 22/8, vòng 1 Ngoại hạng Anh 2026/27)

Arsenal bắt đầu hành trình bảo vệ chức vô địch Ngoại hạng Anh bằng cuộc tiếp đón Coventry City tại Emirates. Khoảng cách về chất lượng đội hình là khá lớn khi Arsenal vừa đăng quang mùa trước với 85 điểm, trong khi Coventry mới trở lại hạng đấu cao nhất nước Anh sau 25 năm. Mô hình dự đoán của Opta đánh giá Arsenal có 80,4% khả năng giành chiến thắng, so với 7,1% của Coventry và 12,5% khả năng hai đội hòa.

Phong độ gần đây cũng giúp Arsenal có thêm sự tự tin. Đội của Mikel Arteta vừa đánh bại Man City 3-0 ở Siêu cúp Anh bằng một màn trình diễn rất thuyết phục. Trước đó, Arsenal trải qua giai đoạn giao hữu không hoàn toàn ổn định với các kết quả như hòa Como 1-1, thua Dortmund 2-3, thua Real Betis 1-3 và thắng Girona 4-1. Dù vậy, chiến thắng trước Man City cho thấy bộ khung chính của đội bóng đã nhanh chóng lấy lại nhịp thi đấu trước khi mùa giải bắt đầu.

Khó khăn đáng kể nhất của Arsenal nằm ở hàng phòng ngự. William Saliba tiếp tục vắng mặt vì chấn thương lưng, còn Jurrien Timber chưa thể trở lại do vấn đề thể lực. Cristhian Mosquera nhiều khả năng tiếp tục đá cặp với Gabriel Magalhaes ở trung tâm hàng thủ, trong khi Ben White và Riccardo Calafiori đảm nhiệm hai biên. Đây là khu vực Coventry có thể nhắm tới nếu muốn tạo bất ngờ bằng những pha chuyển trạng thái nhanh.

Bukayo Saka là cầu thủ được kỳ vọng tạo khác biệt lớn nhất bên phía Arsenal. Tuyển thủ Anh mới trở lại sau World Cup và chỉ vào sân từ ghế dự bị ở Siêu cúp Anh, nhưng nhiều khả năng sẽ đá chính trước Coventry. Khả năng đi bóng, phối hợp ở cánh phải và di chuyển vào vùng cấm của Saka vẫn là một trong những vũ khí quan trọng nhất trong hệ thống của Arteta. Martin Odegaard cũng sẽ giữ vai trò điều phối ở khu vực giữa sân và kết nối với hàng công.

Hai tân binh Bruno Guimaraes và Christos Tzolis cũng nhận được nhiều sự chú ý. Guimaraes giúp Arsenal có thêm khả năng tranh chấp và thoát pressing ở trung tâm, còn Tzolis mang tới tốc độ cùng những pha xử lý trực diện từ cánh trái. Cả hai đều được dự đoán có cơ hội đá chính và có thể trở thành những điểm mới đáng chú ý trong cách vận hành của Arsenal mùa này.

Vị trí trung phong vẫn là một lựa chọn đáng chú ý của Arteta. Kai Havertz được dự đoán có khả năng đá chính cao hơn Viktor Gyokeres ở trận mở màn. Nếu Havertz xuất phát, Arsenal có thể tiếp tục sử dụng một tiền đạo thường xuyên lùi xuống kết nối với tuyến giữa, qua đó mở khoảng trống cho Saka và Tzolis xâm nhập. Gyokeres vẫn là phương án giàu sức mạnh nếu Arsenal cần tăng tốc độ và khả năng tấn công trực diện trong hiệp hai.

Coventry bước vào trận đấu với tâm thế hoàn toàn khác. Đội của Frank Lampard vừa vô địch Championship 2025/26 để giành quyền trở lại Ngoại hạng Anh lần đầu sau 25 năm. Họ đã bổ sung 8 cầu thủ trong mùa hè, trong đó Carl Rushworth, Caleb Yirenkyi, Loum Tchaouna, Aurele Amenda và Frank Onyeka đều có khả năng xuất hiện ngay từ trận đầu tiên.

Tổn thất lớn nhất của Coventry là Haji Wright, chân sút chủ lực mùa trước, chưa thể ra sân vì chấn thương đùi. Luke Woolfenden cũng vắng mặt, còn Jack Rudoni và Frank Onyeka cần kiểm tra thêm tình trạng thể lực. Khi Wright không thể thi đấu, Ellis Simms nhiều khả năng dẫn đầu hàng công. Tiền đạo này ghi 14 bàn trên mọi đấu trường mùa trước và từng có kinh nghiệm chơi tại Ngoại hạng Anh trong màu áo Everton.

Loum Tchaouna là cái tên đáng theo dõi bên phía Coventry. Tốc độ và khả năng tấn công từ cánh giúp anh trở thành một trong những phương án có thể khai thác khoảng trống sau lưng hai hậu vệ biên Arsenal. Coventry nhiều khả năng không kiểm soát bóng nhiều, nên những pha phản công nhanh và tình huống cố định sẽ là con đường thực tế nhất để đội khách gây khó khăn cho nhà đương kim vô địch.

Lịch sử đối đầu cũng nghiêng mạnh về Arsenal. Coventry chỉ thắng 1 trong 14 lần gần nhất gặp Arsenal tại hạng đấu cao nhất, trong khi Arsenal đã toàn thắng 5 cuộc đối đầu gần nhất giữa hai đội. Đáng chú ý, Arsenal cũng thắng cả 3 trận mở màn mùa giải trong những lần họ bước vào Ngoại hạng Anh với tư cách đương kim vô địch.

Với lợi thế sân nhà, chất lượng đội hình vượt trội và cú hích từ chiến thắng 3-0 trước Man City, Arsenal được đánh giá cao hơn rõ rệt. Coventry có thể gây khó khăn nếu duy trì đội hình thấp, tranh chấp quyết liệt và tận dụng tốt những pha phản công, nhưng việc thiếu Haji Wright làm sức tấn công của đội khách suy giảm đáng kể.

Bukayo Saka, Martin Odegaard, Christos Tzolis và Bruno Guimaraes là những cầu thủ được kỳ vọng tạo khác biệt cho Arsenal, trong khi Ellis Simms và Loum Tchaouna sẽ là hai mũi tấn công đáng chú ý nhất của Coventry.

Dự đoán tỷ số: Arsenal 3-0 Coventry City

Xem thêm
0
1,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật