Milner giải nghệ: 658 trận, 24 năm và những khoảnh khắc không thể tin nổi

Ederson sắp tới Old Trafford: Thương vụ “kép” cho kế hoạch thay Casemiro

Rafael Leão: Từ thần tượng Ronaldo đến khả năng khoác áo Man Utd

Quân Vũ

Real Madrid tranh cãi dữ dội chỉ vì 5% phiếu cổ phần: Bán hay giữ?

Tranh cãi bùng lên từ một con số nhỏ

Trong cuộc đua ghế chủ tịch Real Madrid, đề xuất bán 5% câu lạc bộ cho nhà đầu tư bên ngoài của Florentino Pérez đã trở thành tâm điểm. Ông coi đây là cách định giá câu lạc bộ và thu hút vốn, trong khi Enrique Riquelme xem đó là “lằn ranh đỏ” không thể vượt qua.

Pérez: Giữ mô hình hội viên nhưng mở cửa vốn

Florentino Pérez khẳng định Real Madrid vẫn là câu lạc bộ của hội viên. Ông nói đến việc lập một công ty con thuộc sở hữu hội viên, rồi cho phép một đối tác bên ngoài nắm 5% mang tính tượng trưng, với điều kiện nhà đầu tư phải tôn trọng “giá trị” của Real. Theo ông, việc bán một phần rất nhỏ sẽ giúp xác định giá trị tổng thể câu lạc bộ, đồng thời bảo đảm hội viên vẫn là chủ thực sự.

Riquelme: Cam kết không bán bất kỳ phần trăm nào

Enrique Riquelme phản ứng gay gắt, cho rằng Pérez đã đi quá giới hạn so với hình ảnh ông của 20 năm trước. Ông tuyên bố sẽ ra công chứng, công khai cam kết không bao giờ bán bất kỳ phần nào của Real Madrid cho bên thứ ba, và mời Pérez cùng làm điều đó. Theo Riquelme, vẫn có “hàng chục biện pháp” để tăng thu, giảm chi mà không cần bán cổ phần.

Bối cảnh đặc biệt của Real Madrid

Real Madrid nằm trong nhóm bốn câu lạc bộ Tây Ban Nha do hội viên sở hữu, cùng Barcelona, Athletic Club và Osasuna, chứ không hoạt động như công ty cổ phần đại chúng. Chính bối cảnh này khiến tranh luận về 5% trở nên nhạy cảm: một bên muốn điều chỉnh mô hình để thu hút vốn, bên kia muốn khóa chặt cánh cửa với mọi nhà đầu tư bên ngoài.

Cuộc bầu cử hiếm hoi sau hai thập kỷ

Cuộc bỏ phiếu tuần này là lần bầu cử đầu tiên tại Real Madrid kể từ năm 2006. Từ 2009 đến 2025, Pérez đều tái đắc cử mà không cần bầu cử do không có đối thủ. Lần này, sự xuất hiện của Riquelme khiến hội viên phải lựa chọn giữa hai con đường: chấp nhận một mức độ mở cửa vốn, hay giữ nguyên mô hình sở hữu khép kín.

0
268 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

LE NGOC

Khởi đầu trong màu áo đội bóng tuổi thơ

James Milner ra mắt đội một Leeds United vào tháng 11/2002, khi mới 16 tuổi và là cầu thủ trẻ thứ hai từng thi đấu tại Ngoại hạng Anh thời điểm đó. Chỉ một tháng sau, anh trở thành cầu thủ ghi bàn trẻ nhất giải, một cột mốc mà sau này chỉ còn xếp sau Max Dowman và James Vaughan. Với Milner, việc được chơi cho đội bóng anh hâm mộ từ nhỏ là điểm xuất phát cho hành trình mà chính anh thừa nhận “không thể mơ nổi”.

Những bước chuyển để trụ lại đỉnh cao

Sau hai năm ở đội một Leeds, Milner buộc phải rời đi khi câu lạc bộ xuống hạng năm 2004, chuyển sang Newcastle. Từ đó, anh lần lượt khoác áo Aston Villa rồi Manchester City, trước khi gia nhập Liverpool năm 2015 và Brighton ở giai đoạn cuối sự nghiệp. Sáu đội bóng tại Ngoại hạng Anh là sáu môi trường khác nhau, nhưng ở đâu Milner cũng tìm được chỗ đứng nhờ khả năng chơi được nhiều vị trí và thái độ thi đấu bền bỉ.

Đỉnh cao danh hiệu cùng Man City và Liverpool

Trong màu áo Manchester City, Milner góp phần mang về hai chức vô địch Ngoại hạng Anh đầu tiên cho câu lạc bộ vào các mùa 2011-2012 và 2013-2014. Khi chuyển sang Liverpool, anh tiếp tục là nhân tố quan trọng trong giai đoạn đội bóng bứt phá, với chức vô địch Champions League năm 2019 và danh hiệu Ngoại hạng Anh mùa 2019-2020, chấm dứt cơn khát kéo dài từ năm 1990. Anh cũng nâng cao Cúp FA và Cúp Liên đoàn trong màu áo cả City lẫn Liverpool.

Đội tuyển Anh và những giải đấu lớn

Milner ra mắt đội tuyển Anh khi đang khoác áo Aston Villa năm 2009. Anh kết thúc sự nghiệp quốc tế với 61 lần ra sân, góp mặt tại hai kỳ Euro và hai kỳ World Cup. Trong phát biểu chia tay, anh nhắc tới việc được đại diện cho đất nước ở các giải đấu lớn như một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất.

Kỷ lục Ngoại hạng Anh và cái kết ở tuổi 40

Tháng 2 vừa qua, Milner phá kỷ lục số lần ra sân tại Ngoại hạng Anh. Anh khép lại sự nghiệp với 658 trận ở giải đấu này, trận cuối cùng diễn ra trong màu áo Brighton ở vòng đấu hạ màn mùa 2025-2026. Dù bỏ lỡ phần lớn mùa 2024-2025 vì chấn thương, anh vẫn trở lại thi đấu 22 trận trên mọi đấu trường mùa sau, góp mặt trong chiến tích giúp Brighton giành quyền dự cúp châu Âu lần thứ hai trong lịch sử.

Lời chia tay sau 24 năm trên sân cỏ

Trong thông báo giải nghệ, Milner nhắc lại hành trình từ cậu bé 16 tuổi ở Leeds tới người đàn ông 40 tuổi vẫn góp mặt trong đội hình Brighton. Anh nói mình may mắn được trải qua đủ cung bậc, từ cuộc chiến trụ hạng tới những danh hiệu lớn, từ sân chơi châu Âu tới các giải đấu cùng đội tuyển. Điều anh nhấn mạnh nhiều nhất là những con người và tình bạn trong bóng đá, cùng cảm giác “tự hào và biết ơn” khi khép lại sự nghiệp kéo dài 24 năm.

Xem thêm
0
409 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Hongpt09

Từ chức vô địch đến ngày rời ghế huấn luyện

Arne Slot rời Liverpool chỉ một năm sau khi đưa đội bóng tới chức vô địch quốc gia thứ 20, cũng là danh hiệu vô địch thứ hai trong 35 năm. Mùa giải bảo vệ ngôi vương kết thúc với vị trí thứ năm, và ông bị sa thải. Trong bối cảnh đó, Slot chọn cách nói lời tạm biệt bằng một bức thư gửi riêng tới người hâm mộ trên tờ Liverpool Echo, nhấn mạnh rằng chức vô địch ấy là “vượt ngoài đặc biệt”.

Sợi dây gắn bó vượt khỏi sân cỏ

Trong thư, Slot nhiều lần quay về một ý: mối liên kết giữa ông với Liverpool và người hâm mộ không dừng ở bóng đá. Ông nhắc tới những đêm châu Âu dưới ánh đèn Anfield, tiếng hát “You’ll Never Walk Alone” từ khán đài The Kop, nhưng khẳng định tình cảm ấy còn sâu hơn những khoảnh khắc trên sân. Điều ông giữ lại cho mình là cảm giác được chào đón ngay từ ngày đầu và được người hâm mộ “dẫn đường”.

Niềm vui chung sau những năm tháng giãn cách

Slot coi chức vô địch mà ông giành được có ý nghĩa đặc biệt vì người hâm mộ được trực tiếp sống trong không khí ăn mừng, khác với lần đăng quang năm 2020 diễn ra giữa đại dịch. Việc được chia sẻ niềm vui trên đường phố, trên khán đài, với đầy đủ sự hiện diện của cộng đồng, là điểm ông nhấn mạnh khi nhìn lại quãng thời gian ngắn ngủi của mình tại Anfield.

Khi cộng đồng đối diện bi kịch

Bên cạnh niềm vui, Slot dành nhiều dòng cho những biến cố đau thương mà thành phố và câu lạc bộ phải trải qua trong thời gian ông tại vị. Ông gọi vụ việc 134 cổ động viên bị thương trên phố Water Street, khi Paul Doyle lái xe lao vào đám đông ăn mừng, là “gây sốc”. Từ đó, ông nói về tinh thần cảm thông và đoàn kết mà ông được chứng kiến tận mắt, tin rằng chính tinh thần ấy đã giúp thành phố đi qua nhiều giai đoạn khó khăn và sẽ tiếp tục là chỗ dựa trong hành trình đòi công lý và trách nhiệm mà nhiều người đã theo đuổi suốt nhiều năm.

Tình người quanh cái chết của Diogo Jota

Slot cũng nhắc đến tai nạn xe hơi cướp đi mạng sống của tiền đạo Diogo Jota. Ông gọi tình yêu, sự cảm thông và hỗ trợ mà “gia đình Liverpool” dành cho nhau sau biến cố này là điều phi thường. Cách người hâm mộ tưởng nhớ Jota, theo ông, là hình ảnh sẽ ở lại với mình mãi.

Lời cảm ơn và niềm tin để lại

Trong phần cuối thư, Slot gửi lời tri ân tới cầu thủ, ban huấn luyện, nhân viên và giới chủ, khẳng định “được làm việc cùng tất cả là một niềm vui”. Ông coi chức vô địch thứ 20 là tài sản chung của toàn câu lạc bộ và là một chương quan trọng trong lịch sử mà mọi người có quyền tự hào. Dù ra đi, Slot nói mình hoàn toàn tin tưởng vào tương lai: lớp cầu thủ hiện tại đã xây nên nền tảng bền vững, trong khi một thế hệ mới đang lớn lên, sẵn sàng viết câu chuyện riêng và gánh vác trách nhiệm khi khoác lên mình chiếc áo Liverpool. Với ông, thay đổi là một phần của bóng đá, nhưng niềm tin rằng câu lạc bộ sẽ tiếp tục khiến người dân tự hào vẫn nguyên vẹn.

Xem thêm
0
1,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Đăng

Tiền thưởng không đi thẳng từ sân cỏ lên bảng số

Giải Cúp C1 châu Âu mùa 2025/26 khép lại với chức vô địch thuộc về Paris Saint-Germain, nhưng phần gây chú ý không kém là bảng tiền thưởng mà các câu lạc bộ nhận được. Danh sách 10 đội thu về nhiều tiền nhất cho thấy số tiền không phản chiếu đơn giản thứ hạng chuyên môn.

Paris Saint-Germain đứng đầu với 127 triệu bảng, tiếp theo là Arsenal với 124,7 triệu bảng và Bayern Munich với 110,8 triệu bảng. Đây là ba đội dẫn đầu về doanh thu từ giải, bất kể hành trình thi đấu của các đội khác có thể sâu hơn ở một vài vòng.

Liverpool và Atletico: Hai con số nói lên sự lệch pha

Trường hợp Liverpool là ví dụ rõ nhất cho sự lệch pha giữa thành tích và tiền thưởng. Đội bóng này dừng bước ở tứ kết nhưng lại nhận tới 95,3 triệu bảng, cao hơn Atletico Madrid, đội vào tới bán kết nhưng chỉ nhận 90,7 triệu bảng.

Sự chênh lệch này không xuất phát từ số trận đá thêm ở vòng sau, mà đến từ cách chia tiền của Liên đoàn bóng đá châu Âu, trong đó giá trị thương mại và sức hút truyền hình của từng đội có vai trò rất lớn.

Sporting Lisbon: Vào sâu nhưng vắng mặt trong tốp 10

Sporting Lisbon cũng vào tới tứ kết nhưng không xuất hiện trong danh sách 10 câu lạc bộ nhận nhiều tiền nhất. Việc một đội bóng tiến khá sâu mà vẫn đứng ngoài tốp doanh thu càng cho thấy bảng tiền thưởng chịu ảnh hưởng mạnh từ yếu tố ngoài sân cỏ.

Bảng xếp hạng tiền thưởng của mùa giải

Trong tốp 10, sau ba đội dẫn đầu là Liverpool (95,3 triệu bảng), Atletico Madrid (90,7 triệu bảng), Real Madrid (90,1 triệu bảng), Barcelona (86,5 triệu bảng), Manchester City (84,4 triệu bảng), Chelsea (80,2 triệu bảng) và Tottenham Hotspur (74,3 triệu bảng). Danh sách này phản ánh sức nặng thương hiệu và thị trường của các câu lạc bộ lớn tại châu Âu trong mùa giải 2025/26.

Xem thêm
0
814 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

Một thói quen được mang từ Crystal Palace sang Arsenal

Eberechi Eze bước vào loạt luân lưu ở chung kết Champions League trong vai trò người sút thứ hai của Arsenal, với một thói quen đã quen thuộc từ thời còn khoác áo Crystal Palace. Trong trận Siêu cúp Anh 2025 gặp Liverpool, anh từng thực hiện đúng kiểu chạy đà đó, sút tốt hơn nhưng bị thủ môn Alisson đoán đúng hướng và cản phá. Khi ấy, Crystal Palace vẫn thắng 3–2 trên chấm phạt đền nên cú hỏng ăn không để lại vết sẹo lớn.

Khi thói quen trở thành bất lợi

Tại Budapest, Eze lặp lại gần như nguyên vẹn bài sút cũ trước Safonov. Anh đứng chỉnh lại tư thế, dịch nhẹ sang trái rồi bắt đầu chạy đà ngập ngừng, có nhún người và dừng nhịp để đánh lừa thủ môn. Safonov cố giữ vị trí đến sát thời điểm chạm bóng rồi mới nghiêng người sang trái. Lần này, chính Eze tự đẩy mình vào thế khó: anh tiến quá sát quả bóng, khiến chân phải không còn đủ khoảng để đưa bóng về phía cột dọc. Cú đá đi chệch mục tiêu và bay thẳng ra ngoài.

Cùng một kiểu sút, hai cái giá khác nhau

Sai số trong động tác không chỉ khiến Arsenal mất lợi thế sớm trong loạt sút mà còn biến một thói quen từng “vô hại” ở Crystal Palace thành tâm điểm chỉ trích. Nếu ở Siêu cúp Anh, đồng đội sửa sai cho Eze bằng chiến thắng chung cuộc, thì ở chung kết Champions League, dù Raya cản được quả thứ ba của Nuno Mendes, cú sút hỏng của Gabriel ở lượt thứ năm đã khép lại hy vọng. Cú đá của Eze vì thế bị đặt dưới kính lúp, như một mắt xích mở đầu cho thất bại.

Khoảng cách giữa sân tập và khoảnh khắc quyết định

Sau trận, Mikel Arteta nhắc lại việc Eze gần như không hỏng quả nào trên sân tập. Ông khẳng định Arsenal vẫn có chất lượng trên chấm phạt đền, với những người ưu tiên như Bukayo, Martin và Kai, và khi trận kéo dài, các cầu thủ khác phải bước lên. Eze là một trong số đó. Sự tương phản giữa thành tích hoàn hảo trong tập luyện và cú sút trượt mục tiêu ở Budapest cho thấy thói quen quen thuộc không đủ bảo đảm cho một khoảnh khắc chịu sức nặng của một trận chung kết châu Âu.

Xem thêm
0
2,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Anh Tú

Ba đội cùng 21 điểm trước vòng cuối, ba số phận bị treo trên 90 phút và chỉ một cú sảy chân cũng đủ đẩy cả mùa giải vào vực sâu. Cuộc đua trụ hạng V-League 2025/26 đang bước vào đoạn kết hiếm gặp, khi SHB Đà Nẵng, Becamex TP.HCM và PVF-CAND cùng chen nhau ở đáy bảng. Một đội sẽ thoát hiểm, một đội phải đá trận tranh suất trụ hạng, một đội rơi xuống hạng Nhất. Cái nghẹt thở nằm ở chỗ: ngay cả chiến thắng ở vòng cuối cũng chưa chắc đủ cứu tất cả.

Ba trận, ba cửa sinh tử

Vòng 26 được xếp đá cùng giờ, và mọi ánh mắt sẽ dồn về ba sân đấu: Đà Nẵng tiếp Thanh Hóa tại Chi Lăng, Becamex TP.HCM gặp HAGL ở Bình Dương, còn PVF-CAND làm khách trước SLNA tại Vinh. Trên bảng xếp hạng, Đà Nẵng đang đứng thứ 12 nhờ hiệu số tốt hơn, Becamex xếp thứ 13, PVF-CAND đứng cuối. Khoảng cách giữa họ không tồn tại về điểm số, nhưng sự khác biệt nằm ở từng bàn thắng, từng kết quả đối đầu và bản lĩnh trong trận đấu cuối cùng.

Kịch bản ba đội bằng điểm

Nếu cả ba cùng thắng, cùng hòa hoặc cùng thua, thứ hạng sẽ không xét hiệu số toàn giải ngay lập tức mà dựa vào thành tích đối đầu giữa nhóm bằng điểm. Đây là chi tiết khiến Becamex TP.HCM rơi vào thế cực khó. Trong bảng đối đầu, Đà Nẵng có lợi thế lớn nhất, PVF-CAND xếp sau, còn Becamex bất lợi nhất. Khi đó, Đà Nẵng trụ hạng trực tiếp, PVF-CAND phải đá trận tranh suất trụ hạng, còn Becamex xuống hạng trực tiếp.

Becamex không còn quyền tự quyết

Becamex TP.HCM có lợi thế sân nhà trước HAGL, nhưng áp lực lại đè nặng hơn cả. Chuỗi trận không thắng kéo dài khiến đội bóng đất Thủ bước vào vòng cuối với tâm thế vừa đá vừa ngóng. Họ buộc phải thắng, đồng thời cần ít nhất một trong hai đối thủ trực tiếp mất điểm. Nếu Đà Nẵng và PVF-CAND cùng hoàn thành nhiệm vụ, chiến thắng của Becamex cũng không đủ để lật ngược cục diện.

Dự đoán: Đà Nẵng sáng cửa, Becamex nguy nhất

Đà Nẵng có cửa thoát hiểm rõ nhất nhờ lợi thế sân nhà và ưu thế đối đầu. PVF-CAND dù đứng cuối vẫn còn hy vọng lớn nếu đánh bại SLNA, nhất là sau cú hích tinh thần từ vòng trước. Becamex TP.HCM lại giống đội bị dồn vào góc tường: chỉ thắng thôi chưa đủ, mà còn phải chờ kết quả từ hai sân còn lại. Với dữ liệu hiện tại, kịch bản dễ xảy ra nhất là Đà Nẵng trụ hạng, PVF-CAND đá trận tranh suất trụ hạng, còn Becamex TP.HCM xuống hạng trực tiếp.

Xem thêm
0
1,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật