Không đá cúp châu Âu mùa giải 2025/26, Man United vẫn giữ doanh thu kỷ lục

Đội tuyển Hà Lan dự World Cup 2026: Ngoại lệ, bất ngờ và những cái tên bị bỏ lại

Những thương vụ có thể làm rung chuyển TTCN tại châu Âu hè 2026

Thanh Minh

Oliver Glasner và 12 tháng làm thay đổi lịch sử CLB Crystal Palace

Từ cuộc gặp kín đến chuỗi danh hiệu lịch sử

Cuối năm 2023, chủ tịch Steve Parish bước vào buổi gặp Oliver Glasner ở nam London với tâm thế thăm dò, trong bối cảnh Roy Hodgson vẫn đang tại vị và áp lực thay đổi ngày càng lớn. Dù thường ưu tiên huấn luyện viên từng làm việc ở giải Ngoại hạng, Parish bị thuyết phục bởi người được giám đốc thể thao Dougie Freedman giới thiệu, sau khi Freedman theo dõi Glasner tại giải Đức cùng Wolfsburg và Eintracht Frankfurt.

Hai năm rưỡi sau, chính Glasner là người dẫn Crystal Palace tới chức vô địch cúp châu Âu hạng ba với chiến thắng 1-0 trước Rayo Vallecano ở Leipzig. Đó là trận cuối cùng của ông tại đội bóng, khép lại 12 tháng mà Palace giành liên tiếp Cúp FA, Siêu cúp Anh và Conference League, sau 120 năm tồn tại mà chưa từng có danh hiệu lớn.

Tham vọng mới của một đội bóng từng chỉ nghĩ tới trụ hạng

Ảnh hưởng của Glasner thể hiện rõ nhất ở cách Palace nhìn nhận vị thế của mình. Tiền vệ Adam Wharton thừa nhận huấn luyện viên người Áo đã thay đổi hoàn toàn cách câu lạc bộ tiếp cận các giải đấu, từ chỗ chỉ hướng tới trụ hạng và góp mặt ở châu Âu, sang mục tiêu giành chiến thắng và vươn cao nhất có thể.

Người hâm mộ cũng cảm nhận sự chuyển dịch đó. Ellie Killick, từ tạp chí cổ động viên Eagle Eye View, cho rằng trước khi Glasner đến, Palace hài lòng với việc đứng giữa bảng xếp hạng và có vài hành trình cúp “tạm ổn” mà không nghĩ tới việc đi hết con đường. Chỉ trong 12 tháng, họ đã có ba chiếc cúp và một chuyến đi châu Âu mà 18 tháng trước còn là điều xa vời.

Những cú sốc ngoài sân cỏ và cách Palace giữ vững quỹ đạo

Ngay sau khi đánh bại Manchester City ở chung kết Cúp FA, Palace phải nhận phán quyết từ Liên đoàn bóng đá châu Âu về việc vi phạm quy định sở hữu nhiều câu lạc bộ, do nhà đầu tư John Textor nắm cổ phần tại cả Palace và Lyon. Từ chỗ chờ đợi lần đầu dự Europa League, họ bị đẩy xuống Conference League, bất chấp nỗ lực kháng cáo bất thành mà Parish mô tả là “một trong những bất công lớn nhất lịch sử bóng đá châu Âu”.

Đội bóng vẫn giữ được khí thế khi bước vào mùa mới bằng chiến thắng trước Liverpool ở Siêu cúp Anh. Tuy vậy, những biến động nhân sự lớn nhanh chóng ập đến: Eberechi Eze rời đội với mức phí kỷ lục để tới Arsenal, còn thương vụ bán đội trưởng Marc Guehi cho Liverpool chỉ bị dừng lại vào phút chót khi phương án thay thế từ Brighton đổ bể. Trong bối cảnh Palace chuẩn bị cho mùa giải đầu tiên ở châu Âu với lịch thi đấu dày hơn, việc sẵn sàng chia tay trụ cột khiến Glasner bức xúc và làm lộ rõ rạn nứt với lãnh đạo.

Khủng hoảng, mâu thuẫn và quyết định giữ niềm tin

Giai đoạn từ tháng 12 đến tháng 1 đánh dấu thời điểm u ám nhất. Palace trải qua chuỗi 12 trận không thắng trên mọi đấu trường, rơi từ nhóm đầu xuống gần khu vực xuống hạng, phải đá vòng play-off Conference League sau khi không vào được nhóm tám đội dẫn đầu, rồi bị loại khỏi Cúp FA bởi đội bán chuyên Macclesfield trong cú sốc lớn nhất lịch sử giải đấu.

Chưa đầy hai tuần sau, Glasner thông báo sẽ rời câu lạc bộ cuối mùa, trong bối cảnh Palace đồng ý bán Guehi cho Manchester City. Ông công khai chỉ trích Parish và các lãnh đạo vì “hoàn toàn” bỏ rơi đội bóng. Killick thừa nhận cách Glasner rời đi và thái độ của ông trong giai đoạn đó khiến cảm xúc của cô với huấn luyện viên này bị phủ một lớp “mây xám”, và tháng 1 là thời điểm rất khó khăn với người hâm mộ.

Dù vậy, Parish không thực sự nghĩ tới chuyện sa thải Glasner. Ông chấp nhận một huấn luyện viên đôi khi để cảm xúc lấn át, nhưng cũng là người mang lại thành công lớn nhất lịch sử câu lạc bộ. Quyết định giữ lại Glasner giữa tâm bão trở thành bước ngoặt cho hành trình tiếp theo của Palace.

Lời chia tay nhẹ nhõm và di sản tham vọng

Sau trận cuối ở giải Ngoại hạng trên sân Selhurst Park, Glasner đùa rằng giờ mình sắp rời đi nên không cần đồng ý với chủ tịch nữa. Ông phản bác nhận định của Parish rằng ngày đẹp nhất là chung kết Cúp FA, và khẳng định khoảnh khắc ở Leipzig mới là đỉnh cao, khi Palace chuẩn bị bước vào trận chung kết châu Âu đầu tiên.

Chiến thắng ở Conference League, kèm tấm vé dự Europa League mùa sau, khép lại chương của Glasner tại Palace. Ông nói sau trận rằng khó tin đó là trận cuối, coi đây là một chương hay trong “cuốn sách Crystal Palace” và tin sẽ còn nhiều chương tốt khác. Với Killick, Glasner đã “hoàn toàn thay đổi quỹ đạo” của câu lạc bộ, đưa đội bóng từ chỗ chỉ mơ mộng khiêm tốn tới thực tế ba danh hiệu và một hành trình châu Âu. Người kế nhiệm ông sẽ phải đối mặt với kỳ vọng lớn hơn bao giờ hết, trong bối cảnh người hâm mộ Palace đang sống giai đoạn sung sướng nhất mà họ từng trải qua.

0
1,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Mai Thủy

Nỗi bực bội từ một chi tiết rất cụ thể

Enrique Riquelme bước vào cuộc đua ghế chủ tịch Real Madrid từ một cảm xúc rất rõ: sự khó chịu khi nhìn đội tuyển Tây Ban Nha dự World Cup mà không có bất kỳ cầu thủ Real nào. Ông nhắc lại rằng trong 16 kỳ World Cup mà Tây Ban Nha tham dự, luôn có cầu thủ Real góp mặt. Câu hỏi ông đặt ra là con cái của các madridista sẽ mặc áo ai khi xem World Cup, rồi tự trả lời bằng sự bực bội của một người hâm mộ: phải chọn áo của Lamine Yamal hay một ngôi sao Barcelona khác.

Từ đó, ông đưa ra cam kết mang tính biểu tượng: nếu đắc cử, Real Madrid sẽ có ít nhất một tuyển thủ Tây Ban Nha dự World Cup trong đội hình. Lời hứa này nối trực tiếp cảm xúc trên khán đài với định hướng chuyển nhượng của câu lạc bộ.

Chiến lược tranh cử xoay quanh bản sắc

Riquelme không nói nhiều về danh hiệu quá khứ mà tập trung vào cảm giác “mất chất” của Real trong giai đoạn 2004 đến 2026. Ông cho rằng hội viên đã đánh mất câu lạc bộ của mình, khác xa thời thập niên 1950 khi Real có mô hình câu lạc bộ xã hội, nơi hội viên thực sự cảm thấy mình là chủ. Khẩu hiệu “Di sản và Tương lai” được ông dùng để gói lại thông điệp: vừa giữ lại cấu trúc sở hữu 100% thuộc về hội viên, vừa điều chỉnh cách vận hành để hội viên có tiếng nói hơn trong các quyết định.

Việc hứa giảm 50% phí hội viên cho đến khi Real vô địch Champions League trở lại cũng nằm trong mạch này: dùng công cụ tài chính để kéo hội viên trở lại gần câu lạc bộ, thay vì chỉ là người đóng phí.

Đội bóng, huấn luyện viên và khoảng cách với hiện tại

Ở khía cạnh chuyên môn, Riquelme chọn cách nói ít nhưng đánh dấu rõ ràng sự khác biệt. Ông khẳng định đã chốt xong huấn luyện viên trước khi chính thức ra tranh cử, đó là một người đang dẫn dắt một đội bóng khác. Khi được hỏi về khả năng trở lại của Jose Mourinho, người được cho là lựa chọn ưa thích của Florentino Pérez, Riquelme không công kích trực diện mà nhấn mạnh một nguyên tắc: trong thời gian bầu cử, việc ký với Mourinho hay bất kỳ ai khác từ phía ban lãnh đạo đương nhiệm đều là bước đi không phù hợp.

Song song với lời hứa về một tuyển thủ Tây Ban Nha dự World Cup, ông còn nói đến kế hoạch chiêu mộ “hai ngôi sao quốc tế” nếu thắng cử. Cách ông trình bày cho thấy mục tiêu không chỉ là lấp chỗ trống người Tây Ban Nha trong đội hình, mà còn là khẳng định Real vẫn phải là điểm đến của những tên tuổi hàng đầu.

Thời điểm bầu cử và khoảng trống quyền lực

Cuộc bầu cử ngày 7 tháng 6 diễn ra trong bối cảnh đặc biệt: Real Madrid vừa trải qua hai mùa liên tiếp trắng tay, buộc Florentino Pérez phải kêu gọi bầu cử sớm vào ngày 12 tháng 5. Trong bốn kỳ bầu cử gần nhất, ông Pérez đều không có đối thủ. Riquelme nhìn vào khoảng trống đó để nhấn mạnh tầm quan trọng của lần bỏ phiếu này, gọi đây là cuộc bầu cử “sống còn” sau 20 năm không có cạnh tranh thực sự.

Chính bối cảnh đó khiến những lời hứa của Riquelme về bản sắc, về hội viên và về sự hiện diện của Real trong đội tuyển Tây Ban Nha trở thành trục chính cho chiến dịch, thay vì chỉ xoay quanh thành tích hay những bản hợp đồng đắt giá.

Xem thêm
0
285 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

Trận đấu tâm điểm với khung giờ lạ

Arsenal sẽ gặp Paris Saint-Germain trong trận chung kết Champions League trên sân Puskas Arena ở Budapest. Điểm khác biệt lớn nằm ở chỗ bóng lăn lúc 17h theo giờ Anh ngày 30-5, thay vì 20h như thói quen nhiều năm.

Ngày thi đấu được tính toán lại

UEFA cho biết việc đẩy giờ thi đấu lên sớm là một phần trong nỗ lực “tối ưu hóa công tác tổ chức” cho cả người hâm mộ, đội bóng và thành phố đăng cai. Khung giờ mới được cho là phù hợp hơn với một trận diễn ra vào thứ Bảy, khi toàn bộ lịch trình trong ngày có thể được sắp xếp gọn gàng.

Giảm áp lực di chuyển cho cổ động viên

Theo UEFA, kết thúc trận đấu sớm giúp người hâm mộ dễ dàng tiếp cận các phương tiện công cộng sau trận, hạn chế cảnh chen chúc muộn giờ. Ronan Evain từ Football Supporters Europe nhận định điều chỉnh này khiến những chuyến đi trong ngày trở nên khả thi hơn và giảm bớt căng thẳng về hành trình.

Không gian buổi tối cho thành phố và người xem

UEFA cũng đề cập tới lợi ích kinh tế cho Budapest khi người hâm mộ có thêm thời gian buổi tối để ăn mừng. Chủ tịch Aleksander Čeferin cho rằng một trận chung kết kết thúc sớm, kể cả khi có hiệp phụ hay luân lưu, vẫn để lại đủ khoảng thời gian để khán giả quây quần cùng bạn bè, gia đình và nhắc lại “trận đấu của mùa giải”.

Xem thêm
0
4,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

LE NGOC

Sự ủng hộ ở St James’ Park và thực tế phũ phàng

Cuối trận sân nhà cuối cùng mùa này gặp West Ham, Eddie Howe đi một mình trong vòng cảm ơn, nhưng khán đài St James’ Park vẫn vang lên “đội quân trắng đen của Eddie Howe”. Không khí ấy gợi lại những đêm Newcastle giành vé dự cúp C1, dù lần này đội chỉ đứng thứ 12, mùa giải tệ nhất của Howe tại đây.

Ngay sau đó, trận thua 0-2 trên sân Fulham khép lại mùa bóng với thất bại thứ 17 ở giải Ngoại hạng. Cảm giác “ngày nào cũng như ngày nào” bao trùm, đến mức chính Howe phải thừa nhận “mùa này có rất nhiều vết bầm”. Sự tương phản giữa tình cảm của khán giả và kết quả trên sân là bối cảnh cho một mùa hè buộc phải thay đổi.

Ban lãnh đạo chọn mổ xẻ lạnh lùng thay vì phản ứng cảm tính

Đầu tháng 5, các ông chủ, lãnh đạo và những nhân vật chủ chốt của Newcastle họp thường niên ở Northumberland để bàn cách gượng dậy. Một nhân vật cấp cao mô tả họ đang ở “một thời điểm” cần hiểu cho rõ chuyện gì đã xảy ra, đang làm gì và sẽ sửa ra sao.

Thay vì sa vào cảm xúc, họ dựa vào phân tích chi tiết, coi Howe vừa là một phần nguyên nhân, vừa là một phần lời giải. Người từng giúp Newcastle chấm dứt 70 năm chờ đợi danh hiệu quốc nội với Cúp Liên đoàn mùa trước vẫn được giữ lại, nhưng tiêu chuẩn đã tụt xuống và nội bộ thừa nhận mùa này là không đạt yêu cầu. Cột mốc là một cuộc tái thiết do giám đốc thể thao Ross Wilson dẫn dắt, với Howe nằm trong nhóm chịu trách nhiệm.

Thị trường chuyển nhượng: Vừa phải bán, vừa phải mua đúng

Newcastle chấp nhận rằng đội hình khi bước vào mùa tới sẽ khác đáng kể. Câu lạc bộ và Barca đã đạt được thỏa thuận bán Anthony Gordon cho Barca, dẫn đến việc có thể phải mua thêm người để tăng chiều sâu đội hình. Nếu tính cả những người có thể bị bán, Newcastle tối thiểu cần một thủ môn, một hậu vệ biên, một tiền vệ và vài tiền đạo mới.

Mùa hè năm ngoái là lời cảnh báo: hụt hàng loạt mục tiêu ưu tiên, đa số tân binh đến muộn, không có giám đốc điều hành lẫn giám đốc thể thao, rồi cuối cùng phải nhượng bộ bán Alexander Isak vào ngày chót sau thời gian dài giữ giá. Hơn 100 triệu bảng chi ra mà chỉ Malick Thiaw được xem là thành công trọn vẹn. Howe thừa nhận ông “rất rõ” Newcastle cần gì sau mùa giải này và nhắc lại những ví dụ các đội khác leo bảng chỉ nhờ một kỳ mua sắm khôn ngoan.

Vấn đề thể lực, lịch thi đấu và sự thích nghi của tân binh

Mùa này Newcastle đá tới 58 trận, lần đầu nhiều cầu thủ trong phòng thay đồ trải qua một năm kiệt sức như vậy. Một người thân của trụ cột phải thốt lên “trời ơi, không dễ chút nào”. Ngay cả ban huấn luyện cũng không dám tận hưởng chiến thắng, vì lo vài ngày sau lại thua và mọi thứ quay ngoắt.

Lịch thi đấu dày khiến các tân binh chủ yếu phải làm quen qua các buổi phân tích thay vì tập luyện đủ khối lượng. Jacob Ramsey chỉ kịp nếm trải ngắn ngủi các buổi tập của Howe trước khi lịch đấu dồn dập, và anh bị “sốc” với cường độ chạy cao trong bài tập, dù trước đó đã quen với môi trường khắt khe dưới thời Unai Emery ở Aston Villa. Hình ảnh đó phản ánh quãng thích nghi gian nan mà nhiều người mới phải trải qua trước khi bắt nhịp được với Newcastle.

Hàng thủ mong manh và những điểm số đánh rơi

Chỉ một mùa trước, Newcastle là đội giữ vững lợi thế tốt nhất giải, chỉ đánh rơi bảy điểm từ thế dẫn bàn. Khi ấy, Howe có thể trông cậy vào Isak để mở tỷ số, gỡ hòa hoặc nới rộng cách biệt, rồi dựa vào một tập thể kỷ luật để khép lại trận đấu.

Mùa này, Newcastle lại là đội đánh rơi nhiều điểm nhất từ thế dẫn trước, tới 27 điểm, và thủng lưới nhiều nhất trong 15 phút cuối, với 21 bàn thua. Một tập thể từng dữ dằn giờ trở nên mong manh. Dù lịch thi đấu bớt nặng ở giai đoạn cuối và quỹ thời gian tập luyện, hồi phục tăng lên, những tín hiệu tích cực chỉ xuất hiện chớp nhoáng, không đủ để xoay chuyển cả mùa.

Áp lực khởi đầu mùa tới và nhu cầu “đặt lại thước đo”

Newcastle kết thúc ở nửa dưới bảng xếp hạng, không giành vé châu Âu trong mùa giải có tới tám suất. Trong khi đó, Sunderland thắng họ cả hai lượt. Mô hình “lúc thăng lúc trầm” như vậy không thể kéo dài, nhất là khi Howe từng thành công khi có nhiều quãng trống để chuẩn bị kỹ cho từng trận Ngoại hạng.

Một hội viên vé năm, Liam Phillips, cho rằng đội cần một cú “đặt lại”. Anh tin Howe buộc phải khởi đầu tốt mùa tới, nếu không, khán giả sẽ đổi thái độ rất nhanh, nhất là khi câu lạc bộ tiếp tục chi tiền. Howe cũng hiểu điều đó khi nói “chúng tôi phải xử lý chuyện này, và phải làm rất nhanh”. Ông khẳng định mỗi trải nghiệm sẽ khiến tập thể mạnh hơn và tất cả sẽ cố gắng trở lại với hình ảnh một đội bóng tốt hơn.

Xem thêm
0
72 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Ngoại hạng Anh lập kỷ lục suất dự cúp

Mùa 2026/27, bóng đá Anh sẽ có tới 9 đại diện góp mặt ở các cúp châu Âu, nhờ thành tích tốt trên đấu trường này giúp hệ số xếp hạng của Anh đủ cao để được thêm một suất ở giải đấu danh giá nhất châu lục. Năm cái tên dự giải đấu cấp cao nhất, ba đội góp mặt ở sân chơi hạng hai và một đội tranh vé tại giải đấu hạng ba, tạo nên một mùa bóng châu Âu dày đặc dấu ấn Ngoại hạng Anh.

Năm đại diện ở sân chơi số một châu Âu

Arsenal, Manchester City, Manchester United, Aston Villa và Liverpool sẽ cùng dự giải vô địch các câu lạc bộ châu Âu. Arsenal giành quyền tham dự lần thứ tư liên tiếp nhờ vô địch Ngoại hạng Anh và còn có cơ hội bước vào mùa mới với tư cách đương kim vô địch nếu thắng Paris Saint-Germain trong trận chung kết ngày 30 tháng 5 tại Budapest. Manchester City bước vào mùa thứ 16 liên tiếp góp mặt, lần này không còn Pep Guardiola trên băng ghế huấn luyện. Manchester United trở lại sau lần vắng mặt từ mùa 2024/25 nhờ vị trí thứ ba. Aston Villa đứng thứ tư nhưng vốn đã chắc suất nhờ vô địch giải đấu hạng hai châu Âu. Liverpool chốt suất cuối cùng ở vòng đấu hạ màn sau trận hòa 1-1 với Brentford.

Ba đội bóng Anh ở giải đấu hạng hai

Bournemouth lần đầu tiên trong lịch sử được nếm trải không khí cúp châu Âu sau khi kết thúc mùa giải ở vị trí thứ sáu. Sunderland, đội từng lên hạng qua trận play-off mùa 2024/25, đánh bại Chelsea trong ngày cuối cùng để giành vé dự châu Âu lần thứ hai trong lịch sử, đồng thời đẩy đại diện London ra ngoài cuộc chơi. Crystal Palace, sau khi thắng Rayo Vallecano 1-0 trong trận chung kết giải đấu hạng ba châu Âu năm 2026, cũng góp mặt ở giải đấu hạng hai mùa tới.

Suất duy nhất ở giải đấu hạng ba

Brighton kết thúc mùa giải ở vị trí thứ tám và hơn Brentford về hiệu số bàn thắng bại, qua đó giành quyền dự giải đấu hạng ba châu Âu lần thứ hai trong lịch sử câu lạc bộ. Đội bóng này chưa vào thẳng vòng bảng mà phải vượt qua vòng play-off hai lượt trận để chính thức góp mặt ở giai đoạn đấu bảng.

Lịch bốc thăm và những mốc thời gian chính

Năm đại diện ở giải đấu số một sẽ vào thẳng giai đoạn đấu bảng, với lễ bốc thăm diễn ra ngày 27 tháng 8. Ba đội dự giải đấu hạng hai cũng bắt đầu từ vòng bảng 36 đội, bốc thăm ngày 28 tháng 8. Brighton sẽ biết đối thủ ở vòng play-off giải đấu hạng ba vào ngày 3 tháng 8, và nếu vượt qua, họ sẽ chờ lễ bốc thăm vòng bảng ngày 28 tháng 8. Các vòng đấu bảng của ba giải đều trải dài từ tháng 8 hoặc tháng 9 đến tháng 12, sau đó là loạt trận loại trực tiếp từ tháng 2 đến tháng 5 hoặc đầu tháng 6 năm 2027, với ba trận chung kết lần lượt diễn ra tại Madrid, Frankfurt và Istanbul.

Xem thêm
1
2,6K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Hội quân đội tuyển dưới ống kính khác lạ

Đội tuyển Brazil chính thức tập trung để hướng đến World Cup 2026, nhưng tâm điểm lại rơi vào cách Neymar xuất hiện. Thay vì chỉ lặng lẽ đến nơi đóng quân, anh bước vào khung hình theo một cách gây chú ý ngay từ đầu.

Khoảnh khắc “hạ cánh” gây ấn tượng

Neymar được ghi lại cảnh đáp xuống bằng trực thăng rồi tiến vào khu vực đội tuyển. Hình ảnh đó khiến buổi hội quân trông giống một phân cảnh đón chào ngôi sao trong thế giới giải trí.

Cộng đồng mạng biến thành khán giả

Ngay khi hình ảnh lan truyền, người hâm mộ trên mạng xã hội lập tức phản hồi. Nhiều người đùa rằng chỉ Neymar mới khiến việc đến trại tập luyện mang dáng dấp một cảnh phim về người nổi tiếng.

Thêm một lần Neymar chiếm sóng

Sự xuất hiện bằng trực thăng lần này tiếp tục đưa tên Neymar lên xu hướng tìm kiếm. Một khoảnh khắc ngắn ngủi trước buổi tập, nhưng đủ để anh lại được nhắc đến như một ngôi sao biết cách tạo điểm nhấn cho từng lần xuất hiện.

Xem thêm
0
6,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Đã lưu

Chia sẻ nổi bật