200 triệu bảng bốc hơi: West Ham xoay xở thế nào sau cú rớt hạng lịch sử?

Xuân Son tụt dốc phong độ là nỗi lo chung của cả Nam Định và ĐT Việt Nam

Rashford đăng tâm thư, dập tắt tin đồn về Real Madrid và tái hợp Mourinho

Thanh Minh

Nhìn lại Premier League mùa giải 2025/26: Khi kỳ vọng và thực tế va chạm nhau

Những đội vượt xa mục tiêu ban đầu

Mùa giải khép lại với một loạt câu chuyện vượt ngưỡng. Arsenal không chỉ chấm dứt 22 năm trắng tay ở giải mà còn làm điều đó bằng phong độ ổn định, hàng thủ chắc chắn và khả năng bứt tốc ở giai đoạn cuối. Aston Villa giành danh hiệu châu Âu đầu tiên kể từ năm 1982 và vẫn đủ sức giữ vị trí trong nhóm bốn đội dẫn đầu. Bournemouth từ một đội ngân sách hạn chế vươn lên hạng 6, lần đầu sau 127 năm góp mặt ở cúp châu Âu. Sunderland, trong mùa đầu trở lại giải, leo từ hạng 10 mùa trước lên hạng 7, giành vé Europa League sau hơn nửa thế kỷ chờ đợi.

Những cái tên giữ mình ở vùng an toàn

Một số đội không tạo ra những bất ngờ quá lớn nhưng cũng tránh được biến động tiêu cực. Brighton từng rơi xuống hạng 14 sau chuỗi chỉ thắng 1 trong 13 trận từ tháng 12 đến tháng 1, nhưng kịp hồi phục trong hai tháng 3 và 4 để kết thúc ở vị trí thứ 8, giành suất dự cúp C3 châu Âu dù tổng điểm giảm 8 so với mùa trước. Leeds United sau khi thăng hạng đã trụ lại khá an toàn ở hạng 14, còn kịp vào tới bán kết cúp FA. Fulham dưới thời Marco Silva tiếp tục cán đích quanh nhóm giữa bảng xếp hạng, lần này là vị trí thứ 11, nối tiếp chuỗi thành tích 10, 13, 11 ở 3 mùa giải trước đó.

Khi tham vọng không đi cùng kết quả

Ở chiều ngược lại, nhiều đội bóng đầu tư lớn nhưng nhận lại nỗi thất vọng. Chelsea chi tiêu mạnh, thay huấn luyện viên liên tục nhưng chỉ đứng thứ 10, trong bối cảnh nội bộ rối ren và chính sách chuyển nhượng thiếu định hướng. Newcastle phải trả giá vì lực lượng mỏng, vừa vất vả ở cúp C1 châu Âu, vừa sa sút tại giải quốc nội với chuỗi 9 thất bại trong 12 trận ở giai đoạn then chốt. Liverpool từ vị thế đương kim vô địch rơi vào mùa giải đầy bất ổn, thua 19 trận trên mọi đấu trường, lối chơi mất phương hướng dù vẫn kịp giữ suất dự cúp C1 châu Âu.

Những đội chỉ còn biết bám víu vào khoảnh khắc

Ở nửa dưới, không ít câu lạc bộ sống bằng vài điểm sáng lẻ tẻ. Crystal Palace kết thúc ở hạng 15 với số điểm giảm 8 so với mùa trước, nhưng cả mùa giải được treo trên kết quả trận chung kết cúp C3 châu Âu với Rayo Vallecano. Nottingham Forest đứng thứ 16, hơn nhóm xuống hạng 5 điểm, song vẫn có thể tự hào với hành trình vào tới bán kết Europa League. Wolves chỉ thắng 3 trận, ghi 27 bàn sau 38 vòng, nhưng vẫn để lại dấu ấn bằng chiến thắng trước Liverpool và trận hòa Manchester United.

Vực sâu của bảng xếp hạng

Phía cuối bảng là những mùa giải gần như bế tắc. Burnley rơi từ hàng thủ từng được xem là chắc chắn bậc nhất ở giải hạng Nhất xuống thành tuyến phòng ngự để lọt lưới nhiều nhất giải, chính thức xuống hạng từ tháng 4. West Ham dù thắng Leeds ở vòng cuối vẫn chỉ có 39 điểm, không đủ trụ lại. Everton khép lại mùa bóng bằng chuỗi 7 trận không thắng, cho thấy họ gần như không tiến bộ so với năm trước. Tottenham hai mùa liền kết thúc ở vị trí 17, phải chờ tới giai đoạn ngắn ngủi của Roberto De Zerbi mới thoát hiểm, nhưng bức tranh tổng thể vẫn là một tập thể sa sút so với kỳ vọng.

0
379 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Quân Vũ

Mốc 3 tỷ bảng lần đầu được chạm tới

Ban tổ chức Ngoại hạng Anh công bố tổng tiền thưởng và chia sẻ doanh thu mùa 2025/26 đã vượt mốc 3 tỷ bảng, tương đương khoảng 139.500 tỷ đồng. Con số này cao hơn mức 2,8 tỷ bảng được duy trì trong ba mùa trước, cho thấy quy mô tiền chảy vào giải đấu tăng thêm hàng chục nghìn tỷ đồng chỉ sau một mùa.

Arsenal dẫn đầu bảng thu nhập

Với chức vô địch, Arsenal là đội nhận gói doanh thu lớn nhất mùa này: 198,7 triệu bảng, khoảng 9.240 tỷ đồng. Đây là mức cao nhất trong số 20 câu lạc bộ, phản ánh cả thành tích trên sân lẫn phần chia từ bản quyền truyền hình và các khoản phân bổ khác.

Nhóm đại gia bám sát phía sau

Ngay sau Arsenal là Manchester City với 192,5 triệu bảng, tương đương 8.950 tỷ đồng. Manchester United xếp tiếp theo với 191,5 triệu bảng, khoảng 8.900 tỷ đồng. Hai suất còn lại trong nhóm bốn đội dẫn đầu về tiền thưởng thuộc về Aston Villa với 182,6 triệu bảng và Liverpool với 181,8 triệu bảng, đều trên 8.400 tỷ đồng.

Khoảng cách với phần còn lại

Các đội ở nhóm giữa như Bournemouth (170,5 triệu bảng), Sunderland (168,2 triệu bảng), Chelsea (162,6 triệu bảng), Brighton (161,6 triệu bảng) hay Brentford (161,5 triệu bảng) vẫn nhận trên 7.500 tỷ đồng. Ngay cả những câu lạc bộ ở nửa dưới như Fulham, Newcastle, Everton hay Leeds cũng dao động quanh ngưỡng hơn 6.000 tỷ đồng.

Đội cuối bảng vẫn vượt 100 triệu bảng

Ba đội nhận ít nhất mùa này là West Ham (128,6 triệu bảng), Burnley (118,1 triệu bảng) và Wolves (117,7 triệu bảng). Dù nằm cuối danh sách và có đội phải xuống hạng, mỗi câu lạc bộ vẫn thu về hơn 100 triệu bảng, tương đương trên 5.400 tỷ đồng, cho thấy sức mạnh tài chính của giải đấu so với nhiều giải vô địch quốc gia khác ở châu Âu.

Xem thêm
0
152 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Mai Thủy

Điểm nóng hàng công của PSG và Arsenal

PSG và Arsenal bước vào chung kết Champions League cuối tuần này với nhiều điểm nóng, nhưng ánh mắt sẽ dồn về hai cái tên sáng nhất trên hàng công: Ousmane Dembele và Bukayo Saka. Một người là mũi khoan tốc độ, khó đoán và đang sống trong những ngày tháng đẹp nhất sự nghiệp. Người còn lại là biểu tượng trưởng thành từ Hale End, gương mặt tiêu biểu cho kỷ nguyên của Pháo thủ lúc này.

Khi chiếc cúp châu Âu chỉ còn cách 2 đội đúng 1 một trận đấu nữa, cuộc so tài giữa Dembele và Saka có thể định hình số phận tại đêm Budapest sắp tới.

Dembele và mùa giải của sự thăng hoa

Dembele từng bị gắn với những năm tháng dang dở, chấn thương và phong độ thất thường. Nhưng trong màu áo PSG, anh đã tìm thấy phiên bản sắc bén hơn. Với 7 bàn sau 12 trận Champions League mùa này, ngôi sao người Pháp không chỉ là cầu thủ tạo đột biến, mà còn trở thành điểm kết thúc của nhiều pha lên bóng. Luis Enrique trao cho Dembele không gian để tăng tốc, đảo hướng và tấn công trực diện vào hàng thủ đối phương.

PSG mùa này mạnh ở tốc độ chuyển trạng thái, khả năng kéo giãn đội hình và sự linh hoạt trên tuyến đầu. Dembele là gương mặt tiêu biểu cho lối chơi ấy. Anh có thể đá lệch phải, bó vào trung lộ, hoặc hoán đổi vị trí để làm rối cấu trúc phòng ngự. Với Arsenal, kiểm soát Dembele không phải nhiệm vụ của riêng ai cả, mà cần cả hệ thống bọc lót phía sau thật tốt.

Saka và niềm tin của Arsenal

Ở phía bên kia, Saka mang đến cảm giác khác. Anh không chơi bùng nổ theo kiểu phá vỡ trận đấu bằng những pha xử lý hỗn loạn, mà nguy hiểm ở sự ổn định, nhịp phối hợp và độ chính xác trong những khoảnh khắc cuối cùng. 3 bàn, 2 kiến tạo tại Champions League mùa này chưa nói hết vai trò của Saka trong cách Arsenal tấn công.

Saka là điểm tựa bên hành lang phải, nơi anh thường phối hợp với Odegaard, kéo hậu vệ đối phương ra khỏi vị trí rồi mở khoảng trống cho đồng đội. Bàn thắng quan trọng trước Atletico Madrid ở trận bán kết lượt về càng củng cố vị thế của anh trong đội hình Arteta. Với Arsenal, Saka không chỉ là một ngôi sao tấn công. Anh là biểu tượng cho hành trình trở lại đỉnh cao sau nhiều năm chờ đợi.

Hai cánh sẽ quyết định cục diện trận chung kết

Dembele và Saka đại diện cho hai kết cấu hàng công khác nhau. PSG sống bằng tốc độ, sự ngẫu hứng và khả năng trừng phạt cực nhanh. Arsenal dựa vào tổ chức, áp lực có tính toán và những pha phối hợp được mài giũa qua nhiều mùa đã qua. Nếu Dembele có thể chiếm ưu thế trong các pha một đối một, PSG sẽ thêm thời cơ để "mở đường" vào khung thành Arsenal. Còn nếu Saka tìm được khoảng trống quen thuộc bên cánh phải, hàng thủ PSG sẽ phải chịu sức ép lớn.

Chung kết Champions League đêm 30/5 tới vì thế không chỉ là cuộc đấu của hai tập thể mạnh nhất châu Âu hiện tại. Đó còn là sân khấu để Dembele và Saka bước lên một nấc mới trong sự nghiệp. Một người muốn khẳng định mình đã thật sự trở thành thủ lĩnh hàng công PSG. Một người muốn đưa Arsenal chạm vào giấc mơ lớn nhất châu Âu.

Đêm Budapest vì thế có thể được định đoạt bởi một pha bứt tốc, một cú cứa lòng, hoặc một khoảnh khắc mà 2 ngôi sao lớn nhất biết cách lên tiếng đúng lúc.

Xem thêm
0
132 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Mai Thủy

Giá cao gặp thị trường lạnh

FIFA ban đầu đặt cược rất cao vào Ấn Độ khi gộp bản quyền World Cup 2026 và 2030 với mức giá khoảng 100 triệu đô la Mỹ, tương đương 3.600 tỷ đồng. Tuy nhiên, phía Ấn Độ phản ứng khá lạnh. Đài Sony, từng là người chơi chính, rút lui vì đánh giá rủi ro lỗ quá lớn so với tiềm năng thu hồi vốn.

Ở châu Âu, World Cup là “mỏ vàng”, nhưng tại Ấn Độ, môn thể thao duy nhất được chấp nhận chi đậm là cricket. Khi bóng đá không phải ưu tiên số một, mức giá mà FIFA đưa ra trở nên khó chấp nhận với các nhà đài.

Giờ thi đấu và sức hút đội tuyển quốc gia

World Cup 2026 diễn ra tại Mỹ, Canada và Mexico khiến hơn 90% trong tổng số 104 trận rơi vào khung giờ từ nửa đêm đến 6 giờ sáng theo giờ Ấn Độ. Đây là khoảng thời gian rất khó khai thác quảng cáo, vì khó kéo được lượng người xem lớn trước màn hình.

Đội tuyển Ấn Độ cũng không góp mặt tại giải lần này, nên sức hút tự nhiên từ yếu tố “đội nhà” gần như không có. Khi khung giờ bất lợi cộng với việc thiếu đội tuyển quốc gia, giá trị thương mại của gói bản quyền giảm mạnh trong mắt các nhà đài.

Thế mặc cả của nhóm vốn lớn trong nước

Trong bối cảnh đó, JioHotstar, tập đoàn truyền thông hình thành từ sự kết hợp giữa Reliance và Disney, nắm lợi thế lớn vì gần như không có đối thủ đủ sức đẩy giá lên. Họ đưa ra mức đề nghị chỉ khoảng 20 triệu đô la Mỹ, tức khoảng 650 tỷ đồng, thấp hơn rất nhiều so với kỳ vọng ban đầu của FIFA.

Không có cuộc đua giá, JioHotstar có đủ thời gian và vị thế để “ép” FIFA phải lùi dần. Tổ chức bóng đá quyền lực nhất thế giới rơi vào thế lưng tựa tường, buộc phải cân nhắc giảm giá sâu để tránh nguy cơ thị trường Ấn Độ bị “màn hình đen”.

Zee Network xuất hiện và bước ngoặt đàm phán

Đúng lúc JioHotstar đang nắm thế chủ động, Zee Network bất ngờ xuất hiện như một nhân tố mới. Đây là một trong những tập đoàn truyền thông và giải trí lớn nhất Ấn Độ, đang muốn quay lại mạnh mẽ ở mảng thể thao.

Zee sẵn sàng chi khoảng 35 triệu đô la Mỹ, tương đương 1.140 tỷ đồng, để giành bản quyền. Động thái này không chỉ giúp FIFA “dễ thở” hơn mà còn báo hiệu một cuộc tái sắp xếp trong thị trường truyền thông thể thao Ấn Độ, khi thế độc tôn bị thách thức.

Thỏa hiệp cuối cùng và thông điệp gửi tới FIFA

Sau nhiều tháng bất định, cựu Tổng thư ký Liên đoàn bóng đá Ấn Độ, ông Chaji Prabhakaran, cho biết trên mạng xã hội rằng quá trình đàm phán đã hoàn tất và danh sách đối tác phát sóng World Cup 2026 tại Ấn Độ sẽ được công bố trong tuần tới. Người hâm mộ Ấn Độ có thể yên tâm sẽ được xem trọn vẹn 104 trận đấu.

Thỏa thuận được xem là “gặp nhau ở giữa”, với mức giá được dự đoán khoảng 30 đến 35 triệu đô la Mỹ. Đây là bài học đắt giá cho FIFA khi phải chấp nhận thực tế về sức mua tại Ấn Độ, ảnh hưởng của đồng rupee suy yếu và quyền lực của các tập đoàn truyền thông nắm thị phần lớn.

Xem thêm
1
489 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đoàn Linh

Thất bại ở đích đến

AC Milan khép lại mùa giải Serie A với trận thua 1-2 trước Cagliari ngay tại sân San Siro, chỉ cán đích ở vị trí thứ 5 với 70 điểm sau 38 vòng. Kết quả này khiến đội bóng chỉ giành quyền dự Europa League, không đạt mục tiêu trở lại đấu trường Cúp C1 châu Âu mùa 2026/27 như ban lãnh đạo đã đặt ra từ đầu mùa.

Quyết định dứt khoát với Allegri

Trong bối cảnh đó, Milan thông báo chấm dứt hợp đồng với HLV Massimiliano Allegri. Đội bóng đánh giá giai đoạn cuối mùa là dưới chuẩn mong đợi, và thất bại ở trận cuối khiến cả mùa giải bị xem là “một sự thất bại không có lời bào chữa”. Allegri, 58 tuổi, trở lại Milan với nhiều kỳ vọng nhưng không thể hoàn thành mục tiêu giành vé Cúp C1.

Không chỉ thay HLV

Song song với việc chia tay Allegri, Milan tiến hành điều chỉnh sâu ở bộ máy thể thao. Câu lạc bộ chấm dứt vai trò của hàng loạt nhân sự chủ chốt: Giám đốc điều hành Giorgio Furlani, Giám đốc thể thao Igli Tare, HLV trưởng Massimiliano Allegri và Giám đốc kỹ thuật Geoffrey Moncada. Tất cả đều có hiệu lực ngay lập tức.

Chuẩn bị cho một chu kỳ mới

Trong thông báo, Milan cho biết sẽ sớm bổ nhiệm đội ngũ quản lý và nhân sự mới cho mảng thể thao, với mục tiêu chuẩn bị cho mùa giải kế tiếp và xây dựng nền tảng dài hạn để đưa đội bóng trở lại quỹ đạo thành công, duy trì vị thế ở nhóm đầu Serie A và góp mặt thường xuyên tại Cúp C1.

Xem thêm
0
1,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Mai Thủy

Xuân Son vất vả lấy lại phong độ đỉnh cao

Nguyễn Xuân Son đã trở lại, nhưng phiên bản hay nhất của anh thì chưa. Với Nam Định, đó là nỗi lo lớn. Với tuyển Việt Nam, câu chuyện còn đáng quan tâm hơn, bởi trung phong từng ghi 7 bàn sau 8 trận V-League 2024/25 và bùng nổ tại AFF Cup cách đây gần 2 năm đang chật vật tìm lại cảm giác săn bàn quen thuộc.

Di chứng sau chấn thương

Chấn thương ở trận chung kết  lượt về AFF Cup 2024 với Thái Lan không chỉ lấy đi khiến Xuân Son ngồi ngoài dài hạn đến gần 1 năm, mà còn ảnh hưởng mạnh đến phong độ của anh. Tiền đạo này vẫn có thể tì đè, làm tường và xuất hiện trong vòng cấm, nhưng những pha xoay người, bứt tốc hay ra chân trong tích tắc đã không còn sắc như trước.

Với một trung phong sống nhờ sức mạnh, cảm giác bóng và khả năng chớp thời cơ, việc đánh mất sự nhanh nhẹn, sắc sảo là cả một sự khác biệt lớn so với hình ảnh hủy diệt trước đây.

Hiệu suất không còn ổn định

Nam Định từng quen với hình ảnh Xuân Son ghi bàn đều đặn, gánh hàng công qua những trận đấu khó khăn. Nhưng mùa này, anh đã có giai đoạn hơn 220 phút không ghi bàn tại V-League, con số gây bất ngờ với một chân sút từng được xem là “máy ghi bàn” của đội bóng thành Nam. Vấn đề không nằm ở một trận im tiếng, mà là cảm giác thiếu liên tục trong phong độ.

Có những thời điểm Xuân Son vẫn bùng nổ, như trận gặp Hà Tĩnh với 1 bàn và 1 kiến tạo, nhưng ngay sau đó lại là một số màn trình diễn mờ nhạt trước các hàng thủ chơi áp sát.

Nam Định phụ thuộc quá nhiều vào Xuân Son

Các đối thủ tại V-League không còn để Xuân Son có nhiều khoảng trống. Anh thường bị kèm sát, bị kéo vào các pha tranh chấp nặng và phải nhận bóng trong tư thế quay lưng. Khi Xuân Son bị phong tỏa, Nam Định lập tức thiếu điểm nổ ở phần sân cuối cùng.

Đội bóng vẫn cần chân sút 29 tuổi làm tường, hút người, mở khoảng trống và kết thúc pha bóng. Sự phụ thuộc ấy càng rõ khi một tiền đạo từng góp dấu giày vào gần như mọi pha tấn công quan trọng nay không còn duy trì được nhịp ghi bàn đều đặn.

Nỗi lo của tuyển Việt Nam

Câu chuyện không dừng ở Nam Định. Với tuyển Việt Nam, Xuân Son vẫn là trung phong khác biệt nhất: mạnh mẽ, giỏi không chiến, biết tạo áp lực và có khả năng tự biến cơ hội nhỏ thành bàn thắng. Nhưng nếu anh chưa đạt trạng thái tốt nhất, HLV Kim Sang-sik sẽ phải tính thêm phương án chia lửa.

AFF Cup 2026 đang đến gần, và tuyển Việt Nam không thể bước vào giải đấu lớn với một mũi nhọn chủ lực còn phập phù về cảm giác ghi bàn. Xuân Son chưa hết giá trị, nhưng anh cần thêm nhịp thi đấu, bàn thắng và sự hỗ trợ tốt hơn để trở lại đúng hình ảnh từng làm nức lòng người hâm mộ bóng đá nước nhà.

Xem thêm
1
1,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật