Man City đã nhìn thấy tương lai bất định sau kỷ nguyên rực rỡ cùng Pep Guardiola?

Án phạt nào đang chờ Barcelona trong vụ lùm xùm với Álvarez?

Từng thất bại tại Real, HLV Alonso có còn dám chơi kiểm soát bóng ở Chelsea?

Trang Võ

Mark Van Bommel: "Hai gã điên ở tuyến giữa khiến đối thủ không kịp thở"

Mark Van Bommel kể lại về người đồng đội đặc biệt của mình tại Milan:

Ngay ngày đầu tiên tôi đặt chân đến Milan, Gattuso đã bước tới, nhìn thẳng vào tôi và nói: 'Ở đây, những công việc nặng nhọc, những pha tranh chấp máu lửa cứ để tôi lo. Cậu chỉ cần tập trung phân phối bóng thôi.'

Tôi bật cười rồi đáp lại: 'Rino, tôi đâu đến đây để chuyền bóng cho đẹp đội hình. Tôi đến đây để tiếp nối những tiếng va chạm khiến đối thủ phải khiếp sợ mà anh còn chưa kịp hoàn thành.'

Và rồi mùa giải ấy, chúng tôi biến khu trung tuyến thành chiến trường thực sự. Đối thủ gần như không có lấy một giây để thở, chứ đừng nói đến việc chơi bóng thoải mái. Tôi và Gattuso có thể đều là những gã điên theo cách riêng của mình, nhưng khi hai kẻ như thế đứng cạnh nhau, họ tạo nên một thứ vũ khí mà bất kỳ đội bóng nào cũng phải dè chừng.

1
1,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Quang Đăng

Man City lần đầu bước vào công cuộc tái thiết

Man City đang bước vào cuộc chuyển giao lớn nhất kể từ khi các ông chủ Abu Dhabi tiếp quản câu lạc bộ. Pep Guardiola đã rời Etihad sau 10 năm, để lại một đế chế với 20 danh hiệu, gồm 6 Premier League, 1 Champions League, 3 FA Cup và 5 League Cup.

HLV Enzo Maresca được chọn làm người kế nhiệm, nhưng phía trước ông không chỉ là nhiệm vụ tiếp tục giành chiến thắng. Man City phải chứng minh họ vẫn có thể duy trì vị thế hàng đầu khi người tạo nên lối chơi, bản sắc và tiêu chuẩn chiến thắng suốt một thập kỷ không còn trên băng ghế huấn luyện.

Di sản khổng lồ của Pep Guardiola

Pep Guardiola không đơn thuần mang những chiếc cúp về Etihad. Ông biến Man City thành một trong những đội bóng có lối chơi hoàn thiện nhất châu Âu, với khả năng kiểm soát bóng, gây sức ép và thay đổi cách bố trí chiến thuật ngay trong trận đấu.

Dưới thời nhà cầm quân người Tây Ban Nha, một hậu vệ như John Stones có thể bước lên đá tiền vệ, còn Bernardo Silva đảm nhiệm nhiều vai trò khác nhau mà vẫn duy trì hiệu quả. Bởi vậy, Man City không chỉ mất một HLV thành công. Họ mất người đã trực tiếp xây dựng cách đội bóng vận hành trong 10 năm.

Maresca đối diện cái bóng quá lớn

Maresca ký hợp đồng 3 năm, có thời hạn đến hè 2029. Ông không xa lạ với Man City khi từng dẫn dắt đội trẻ và làm trợ lý trong ban huấn luyện của Guardiola. Nhà cầm quân người Italia cũng theo đuổi bóng đá kiểm soát, chú trọng triển khai từ tuyến dưới và tạo ưu thế quân số ở trung tuyến.

Tuy nhiên, hiểu hệ thống của Pep không đồng nghĩa có thể sao chép thành công. Maresca phải giữ được nền tảng cũ, đồng thời tạo ra dấu ấn riêng để tránh trở thành phiên bản mờ nhạt của người tiền nhiệm.

Những thủ lĩnh lần lượt chia tay

Cuộc chuyển giao càng khó khăn khi Bernardo Silva và John Stones cũng rời Etihad. Bernardo gia nhập Real Madrid sau 9 mùa giải, khép lại hành trình với 460 trận, 76 bàn và 20 danh hiệu. Stones chuyển sang Inter Milan bằng hợp đồng 2 năm sau một thập kỷ cống hiến.

Họ không chỉ giàu kinh nghiệm mà còn là những cầu thủ hiểu sâu nhất yêu cầu chiến thuật của Pep Guardiola. Việc thay thế 2 mắt xích đặc biệt này không thể giải quyết chỉ bằng vài bản hợp đồng mới.

Tái thiết từ một nền móng mạnh

Man City vẫn sở hữu nhiều ngôi sao như Erling Haaland, Rodri, Phil Foden, Rayan Cherki và Tijjani Reijnders. Năng lực tài chính, cơ sở vật chất cùng hệ thống tuyển dụng của câu lạc bộ cũng thuộc nhóm hàng đầu châu Âu. Vì thế, nguy cơ Man City rơi tự do là không lớn.

Tuy nhiên, tiền bạc có thể mua cầu thủ giỏi nhưng không thể lập tức tạo ra sự ăn ý, bản lĩnh và khả năng kiểm soát trận đấu từng được rèn giũa qua hàng nghìn buổi tập dưới thời Guardiola.

Tương lai vẫn còn nhiều biến số

Ngoài bài toán chuyên môn, Man City vẫn chờ kết luận từ vụ việc liên quan đến các cáo buộc vi phạm quy định tài chính của Premier League. Đến đầu tháng 8/2026, chưa có phán quyết cuối cùng được công bố, trong khi Man City tiếp tục phủ nhận sai phạm. Vì vậy, đây vẫn là yếu tố có thể ảnh hưởng đến hình ảnh và kế hoạch dài hạn của câu lạc bộ.

Man City vẫn đủ mạnh để cạnh tranh danh hiệu, nhưng từ một đội bóng mạnh đến một đế chế thống trị là khoảng cách rất xa. Thử thách lớn nhất của Maresca không phải tái tạo lại sau thời Guardiola, mà là mở ra một thời kỳ mới và chứng minh Man City có thể tiếp tục chiến thắng bằng bản sắc của chính mình.

Xem thêm
0
240 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Kiệt

Nhìn từ thành công trước đây

Xabi Alonso từng biến Bayer Leverkusen thành một cỗ máy kiểm soát trận đấu gần như hoàn hảo, nhưng lại không thể mang nguyên vẹn công thức ấy tới Real Madrid. Sau khi chia tay sân Bernabéu chỉ sau hơn nửa mùa giải, chiến lược gia người Tây Ban Nha đang đứng trước cơ hội làm lại tại Chelsea.

Câu hỏi lớn không phải The Blues sẽ cầm bóng bao nhiêu, mà là Alonso có thể biến quyền kiểm soát ấy thành sức mạnh thực sự hay không.

Di sản rực rỡ tại Leverkusen

Đỉnh cao trong sự nghiệp huấn luyện của Alonso vẫn là mùa 2023/24, khi Leverkusen giành chức vô địch Bundesliga đầu tiên trong lịch sử với 90 điểm, thắng 28 và hòa 6 sau 34 trận. Họ trở thành đội đầu tiên bất bại trọn một mùa Bundesliga, đồng thời đăng quang DFB-Pokal và chỉ thua Atalanta ở chung kết Europa League.

Thành công ấy không chỉ đến từ khả năng giữ bóng. Trong sơ đồ 3-4-2-1, Granit Xhaka điều tiết nhịp độ, Florian Wirtz hoạt động giữa các tuyến, còn Jeremie Frimpong và Alejandro Grimaldo mở rộng không gian ở 2 biên. Leverkusen luân chuyển bóng kiên nhẫn, nhưng luôn sẵn sàng tăng tốc khi cấu trúc phòng ngự của đối thủ bị kéo giãn. Quan trọng hơn, toàn đội lập tức gây sức ép sau khi mất bóng, nhờ đó duy trì thế trận bên phần sân đối phương.

Bài học đắt giá tại Madrid

Alonso không hoàn toàn thất bại về mặt kết quả tại Real Madrid. Ông thắng 20 trong 28 trận trước khi 2 bên chấm dứt hợp tác ngày 12/1/2026. Tuy nhiên, nhiệm kỳ ngắn ngủi ấy cho thấy ông không thể biến Real thành một tập thể vận hành ổn định theo ý mình.

Khác Leverkusen, Real sở hữu nhiều ngôi sao quen chơi tự do. Vinícius Júnior, Kylian Mbappé và Jude Bellingham thường xuyên di chuyển vào những khu vực tương đồng, đặc biệt là cánh trái, khiến đội hình thiếu chiều rộng và mất cân bằng khi chuyển trạng thái. Khi tuyến trên không gây sức ép đồng bộ, hàng phòng ngự dâng cao dễ bị đặt vào tình trạng báo động. Alonso vẫn cho Real kiểm soát bóng trong nhiều thời điểm, nhưng chưa kiểm soát được phòng thay đồ, cự ly đội hình và diễn biến trận đấu.

Chelsea có phù hợp hơn?

Chelsea bổ nhiệm Alonso theo hợp đồng 4 năm, bắt đầu từ ngày 1/7/2026. Đội hình trẻ, giàu tốc độ và có khả năng thích nghi tại Stamford Bridge mang đến môi trường gần với Leverkusen hơn Real Madrid.

Moisés Caicedo có thể trở thành điểm tựa ở trung tuyến, trong khi Cole Palmer phù hợp với vai trò sáng tạo phía sau tiền đạo. Các hậu vệ biên giàu năng lượng cũng giúp Alonso triển khai sơ đồ 3 trung vệ hoặc chuyển đổi linh hoạt sang hàng thủ 4 người. Dù vậy, những trận giao hữu đầu tiên đã bộc lộ vấn đề trong khâu triển khai từ sân nhà và chống phản công. Đây là lời nhắc rằng triết lý kiểm soát không thể được xây dựng chỉ bằng vài tuần tập luyện.

Không thể sao chép quá khứ

Alonso cần tái tạo các nguyên tắc từng làm nên Leverkusen, thay vì sao chép nguyên đội hình và vai trò cũ. Thành công của Chelsea sẽ không được đo bằng tỷ lệ cầm bóng, mà bằng khả năng vượt qua pressing, tạo cơ hội rõ ràng và giữ đội hình cân bằng khi mất bóng.

Nếu HLV Alonso khiến các cầu thủ hiểu mình phải đứng ở đâu, di chuyển lúc nào và phản ứng ra sao trong từng tình huống, Chelsea có thể trở thành phiên bản mới của Leverkusen. Nếu không, ông có nguy cơ lặp lại câu chuyện tại Madrid: cầm nhiều bóng và sở hữu các tài năng lớn, nhưng không bao giờ thực sự làm chủ được trận đấu.

Xem thêm
0
319 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

Bryan Mbeumo ghi cả 2 bàn giúp MU ngược dòng thắng Atletico Madrid 2-1 trong trận giao hữu tối qua, nhưng phía sau màn tỏa sáng của tiền đạo người Cameroon là một Mason Mount bền bỉ, tỉnh táo và đầy năng lượng. Tiền vệ số 7 không trực tiếp ghi bàn hay kiến tạo, song chính cách anh di chuyển, luân chuyển bóng và kết nối các tuyến đã giúp đội bóng của Michael Carrick duy trì thế trận.

Sau quãng thời gian dài bị chấn thương cản trở, Mount đang từng bước chứng minh anh xứng đáng giữ vai trò quan trọng ở hàng tiền vệ MU.

Điểm tựa trong thế trận khó khăn

MU nhập cuộc không tốt và để Arnau Ortiz mở tỷ số ngay phút 5. Trước một Atletico Madrid chơi quyết liệt, giữ cự ly đội hình chặt chẽ, đội bóng Anh cần một tiền vệ đủ bình tĩnh để không bị cuốn vào lối đá tranh chấp. Mount đã làm được điều đó khi đá trọn cả trận bên cạnh Andrey Santos trong sơ đồ 4-2-3-1. Anh được FotMob chấm 7,6 điểm, chỉ đứng sau Bryan Mbeumo, Shea Lacey và Leny Yoro trong đội hình xuất phát của MU.

Mount không cố gắng tạo ra những pha xử lý cầu kỳ. Anh chủ yếu chuyền bóng nhanh, di chuyển ngay sau khi đưa bóng đi và luôn sẵn sàng xuất hiện ở vị trí thuận lợi để đồng đội phối hợp. Tiền vệ người Anh cũng thường xuyên dâng lên áp sát tuyến giữa Atletico Madrid, giúp MU giành lại quyền kiểm soát ngay trên phần sân đối phương. Những đóng góp ấy không quá nổi bật trên bảng tỷ số, nhưng lại đặc biệt quan trọng với sự vận hành của toàn đội.

Người giữ nhịp độ cho MU

MU kiểm soát bóng 53%, thực hiện 507 đường chuyền với tỷ lệ chính xác 88%. Đội bóng của Carrick tung ra 13 cú sút, trong đó có 5 lần đưa bóng trúng đích, đồng thời chạm bóng 21 lần trong vòng cấm Atletico Madrid. Những con số này cho thấy MU không chỉ thắng nhờ các khoảnh khắc cá nhân mà còn tạo được thế trận tương đối chủ động trước đối thủ giàu kinh nghiệm.

Vai trò của Mount nằm ở việc giữ cho các đợt lên bóng không bị đứt đoạn. Khi Andrey Santos lùi sâu nhận bóng, Mount thường di chuyển lên cao hơn, tìm khoảng trống giữa hàng tiền vệ và hàng phòng ngự đối phương. Khi MU mất bóng, anh lập tức quay lại pressing, hỗ trợ che chắn khu trung tuyến. Cách chơi đó giúp Shea Lacey có thêm khoảng trống hoạt động ở vị trí số 10, còn Mbeumo được tập trung nhiều hơn cho nhiệm vụ ghi bàn.

Vị trí phù hợp nhất

Mount không phải mẫu tiền vệ tổ chức lùi sâu hay chuyên thực hiện những đường chuyền dài. Anh phù hợp nhất với vai trò số 8 cơ động, nơi cầu thủ này có thể tham gia cả tấn công lẫn phòng ngự. Được bố trí cạnh một tiền vệ có khả năng tranh chấp như Andrey Santos, Mount không phải thường xuyên lùi quá thấp mà có thể phát huy khả năng di chuyển, pressing và phối hợp ở gần vùng cấm.

Trong bối cảnh Youri Tielemans, Kobbie Mainoo và Manuel Ugarte chưa thể ra sân ở trận này, Mount đã tận dụng tốt cơ hội để ghi điểm với Carrick. Tuy nhiên, một trận giao hữu chưa đủ bảo đảm cho anh suất đá chính lâu dài. Cuộc cạnh tranh tại hàng tiền vệ MU sẽ còn rất khốc liệt khi đội hình có đầy đủ lực lượng.

Cơ hội hồi sinh thực sự

Điều quan trọng nhất với Mount lúc này không chỉ là chơi hay, mà còn phải duy trì được thể trạng ổn định. Khi khỏe mạnh, anh sở hữu kỹ thuật, khả năng đọc tình huống và nguồn năng lượng phù hợp với lối chơi có cường độ cao mà Carrick đang xây dựng.

Mbeumo là người mang về chiến thắng trước Atletico Madrid, nhưng Mount mới là cầu thủ giúp tuyến giữa MU hoạt động cân bằng và liền mạch hơn. Nếu tiếp tục duy trì phong độ như tại Strawberry Arena, tiền vệ số 7 hoàn toàn có thể đi từ một phương án xoay vòng trở thành trái tim mới trong cách vận hành của Quỷ đỏ ở mùa giải sắp tới.

Xem thêm
0
1,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Dang Dinh

Chiếc Snapdragon Cup chỉ là phần dễ nhìn thấy. Điều quan trọng hơn với Man Utd sau chiến thắng ngược 2-1 trước Atletico Madrid tại Stockholm là cảm giác được “tập dượt thật” cho mùa giải 2026/27, khi đội bóng trở lại Champions League sau 2 năm vắng mặt.

Nhịp độ khác hẳn một trận giao hữu

Atletico của Diego Simeone vừa vào tới bán kết Champions League 2025/26, vì thế cuộc chạm trán tại Strawberry Arena mang dáng dấp của một trận đấu cúp châu Âu thu nhỏ. Dù 2 đội chưa có đầy đủ trụ cột sau World Cup 2026, trận đấu vẫn diễn ra với nhịp độ cao, nhiều pha áp sát quyết liệt và sức ép liên tục, khác hẳn không khí thư thả thường thấy ở các trận giao hữu hè.

Man Utd bị dẫn ngay từ phút 5, khi quả tạt của Arnau Ortiz đi thẳng vào lưới. Tuy nhiên, đội bóng của Michael Carrick đã xoay chuyển tình thế trong hiệp 2. Bryan Mbeumo gỡ hòa bằng quả phạt đền ở phút 53, trước khi ghi bàn quyết định từ cự ly gần ở phút 72. Khả năng phản ứng sau bất lợi, duy trì sức ép và tận dụng cơ hội mới là điều ban huấn luyện cần kiểm chứng trước ngày trở lại Champions League.

Thước đo cho triết lý của Carrick

Carrick tiếp quản đội từ giữa mùa trước và đang bước vào mùa giải trọn vẹn đầu tiên trên cương vị huấn luyện viên trưởng. Trước đối thủ vừa tiến sâu tại Champions League, những yêu cầu của ông về chuyển trạng thái nhanh, pressing đồng bộ và tinh thần tập thể đã được thể hiện rõ hơn.

Man Utd vẫn còn những thời điểm phòng ngự thiếu chắc chắn, nhưng đội không đánh mất cấu trúc sau bàn thua. Việc duy trì thế trận, tăng tốc đúng lúc và tìm được bàn thắng quyết định có giá trị lớn hơn nhiều so với một danh hiệu giao hữu.

Bước đệm cho chặng đường phía trước

Thử thách tiếp theo của Man Utd là đương kim vô địch Champions League Paris Saint-Germain tại Gothenburg ngày 8/8. Sau đó, họ còn gặp Leeds United và AC Milan trước khi mở màn Premier League 2026/27. Nếu tiếp tục duy trì cường độ và cách vận hành như trước Atletico, chiến thắng 2-1 này sẽ được nhớ đến không chỉ vì chiếc cúp, mà còn bởi dấu hiệu Man Utd đang sẵn sàng hơn cho nhịp độ khắc nghiệt của Champions League.

Xem thêm
2
16,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Trung

Từ 2 kỳ bầu cử không đối thủ đến nguy cơ bị thách thức

Gianni Infantino từng tái đắc cử Chủ tịch FIFA vào các năm 2019 và 2023 mà không gặp bất kỳ đối thủ nào. Ông lần đầu được bầu ngày 26/2/2016, sau khi FIFA rơi vào cuộc khủng hoảng quản trị nghiêm trọng dưới thời Sepp Blatter, rồi từng bước củng cố quyền lực trong hơn 10 năm lãnh đạo tổ chức bóng đá lớn nhất thế giới.

Infantino đã chính thức xác nhận sẽ tiếp tục tranh cử vào năm 2027. FIFA không tính giai đoạn 2016-2019, khi ông hoàn thành phần nhiệm kỳ còn lại của Blatter, là một nhiệm kỳ đầy đủ. Vì vậy, dù đây thường được gọi là lần tranh cử thứ 4, Infantino vẫn đủ điều kiện tại vị đến năm 2031 theo cách FIFA áp dụng giới hạn nhiệm kỳ.

Trước World Cup 2026, con đường tái đắc cử của ông tưởng như rộng mở khi hơn 200 liên đoàn thành viên đã gửi thư ủng hộ. Tuy nhiên, kế hoạch đưa hoạt động thương mại của World Cup và các giải đấu khác vào một công ty con trị giá khoảng 20 tỉ USD, rồi bán 20% cổ phần cho nhà đầu tư tư nhân, đã làm thay đổi hoàn toàn bầu không khí.

Kế hoạch thương mại tạo ra cuộc khủng hoảng

Đề xuất của FIFA dự kiến huy động khoảng 4,2 tỉ USD từ nhà đầu tư bên ngoài. Kế hoạch vấp phải sự phản đối quyết liệt của UEFA, Concacaf và AFC vì thiếu minh bạch, không tham vấn đầy đủ và có nguy cơ trao một phần lợi ích lâu dài từ World Cup cho giới đầu tư tư nhân.

Cả 55 thành viên UEFA thậm chí thống nhất sẵn sàng tẩy chay các giải đấu của FIFA nếu đề xuất được thông qua. Concacaf và AFC cũng phản đối, khiến Infantino phải hủy bỏ kế hoạch. Tuy nhiên, việc rút lại đề xuất không làm cuộc khủng hoảng kết thúc. UEFA tuyên bố ban lãnh đạo hiện tại của FIFA đã đánh mất niềm tin, đồng thời bắt đầu thảo luận với các liên đoàn khác về khả năng tìm ứng viên đối đầu Infantino.

Sức ép còn xuất hiện ngay bên trong FIFA. Cố vấn cấp cao Carlos Cordeiro từ chức và gọi đề xuất là một thỏa thuận bất lợi cho bóng đá. Giám đốc điều hành Kevin Lamour cho rằng nhân viên FIFA bị che giấu thông tin, đồng thời mô tả kế hoạch này là dự án của riêng một người.

Čeferin là đối trọng tự nhiên từ châu Âu

Aleksander Čeferin được nhắc đến nhiều nhất nhờ vị thế Chủ tịch UEFA và những bất đồng kéo dài với Infantino. Ông lãnh đạo bóng đá châu Âu từ năm 2016, từng phản đối các kế hoạch mở rộng giải đấu của FIFA và không dự khán trận chung kết World Cup 2026 trong bối cảnh quan hệ giữa 2 tổ chức trở nên đặc biệt căng thẳng.

Dưới sự điều hành của Čeferin, UEFA tập hợp được cả 55 liên đoàn thành viên cùng phản đối kế hoạch bán cổ phần quyền thương mại. Điều đó giúp ông trở thành một trong số ít nhân vật có đủ uy tín và bộ máy hậu thuẫn để thách thức Infantino.

Tuy nhiên, Čeferin chưa tuyên bố tranh cử Chủ tịch FIFA. Ông cũng từng thông báo sẽ rời ghế Chủ tịch UEFA khi nhiệm kỳ hiện tại kết thúc năm 2027. Vì vậy, khả năng ông chuyển thẳng sang cuộc đua FIFA mới chỉ là một kịch bản được giới quản lý bóng đá châu Âu thảo luận, chưa phải quyết định chính thức.

Al-Khelaifi và Wenger chưa phải ứng viên thực tế

Nasser Al-Khelaifi từng được một số quan chức châu Âu xem là lựa chọn có thể tập hợp sự ủng hộ rộng rãi. Chủ tịch Paris Saint-Germain có ảnh hưởng lớn trong bóng đá cấp câu lạc bộ và từng đóng vai trò quan trọng trong việc chống lại dự án Super League châu Âu.

Dù vậy, người phát ngôn của Al-Khelaifi đã bác bỏ khả năng tranh cử, khẳng định ông không có tham vọng, ý định hay sự quan tâm đối với ghế Chủ tịch FIFA. Vì thế, ở thời điểm hiện tại, ông không thể được xem là một ứng viên thực sự, trừ khi lập trường này thay đổi.

Arsène Wenger cũng được đưa vào một số danh sách dự đoán. Cựu huấn luyện viên Arsenal hiện giữ chức Giám đốc Phát triển Bóng đá Toàn cầu của FIFA và tham gia sâu vào các đề xuất thay đổi luật cũng như cấu trúc thi đấu. Tuy nhiên, Wenger chưa bày tỏ ý định tranh cử và được đánh giá là khả năng xa hơn nhiều so với các lãnh đạo liên đoàn khu vực.

Montagliani và Salman đại diện các trung tâm quyền lực khác

Victor Montagliani đang nổi lên như đối thủ tiềm năng đáng chú ý nhất. Chủ tịch Concacaf từng nhiều lần được liên hệ với ghế lãnh đạo FIFA. Reuters dẫn nguồn tin cho biết ông đang có những bước chuẩn bị nhằm cân nhắc thách thức Infantino trong cuộc bầu cử tháng 3/2027. Dù chưa tuyên bố chính thức, động thái này khiến Montagliani trở thành cái tên cần được theo dõi sát trong thời gian tới.

Salman bin Ibrahim Al Khalifa cũng sở hữu nền tảng quyền lực đáng kể. Chủ tịch AFC hiện là Phó Chủ tịch cấp cao của Hội đồng FIFA và từng thất bại sít sao trước Infantino trong cuộc bầu cử năm 2016. AFC là một trong những liên đoàn phản đối mạnh kế hoạch bán quyền thương mại, nhưng Salman chưa xác nhận sẽ bước vào cuộc đua. Nhiệm kỳ của ông tại AFC cũng kết thúc năm 2027, khiến lựa chọn tiếp theo vẫn còn bỏ ngỏ.

Cuộc chơi chưa thoát khỏi lợi thế của Infantino

Sự xuất hiện của nhiều cái tên không đồng nghĩa Infantino đã mất vị thế. Ông vẫn nhận được sự ủng hộ đáng kể từ các liên đoàn ở châu Phi, Nam Mỹ và châu Đại Dương, đồng thời từng có hơn 200 thư hậu thuẫn cho chiến dịch tái tranh cử. Những lá thư này có thể được rút lại, nhưng vẫn chứng minh mạng lưới chính trị của Infantino còn rất mạnh.

Điểm khác biệt so với các kỳ bầu cử năm 2019 và 2023 là lần này phe phản đối đã bắt đầu tổ chức lực lượng. UEFA và Concacaf công khai yêu cầu xem xét lại cách FIFA được điều hành, còn hạn cuối đăng ký ứng viên vẫn kéo dài đến ngày 18/11/2026. Cuộc bầu cử dự kiến diễn ra ngày 18/3/2027 tại Morocco.

Chưa có ứng viên nào chính thức bước ra thách thức Infantino, nhưng kịch bản ông tiếp tục tái đắc cử mà không gặp đối thủ đã không còn chắc chắn như trước. Tương lai của Chủ tịch FIFA sẽ phụ thuộc vào việc các liên đoàn đang bất mãn có thể thống nhất quanh một gương mặt đủ uy tín, đủ hậu thuẫn và đủ thời gian để xây dựng chiến dịch tranh cử hay không.

Xem thêm
1
4,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật