Chuyển nhượng Ngoại hạng Anh: Kỷ lục mới chỉ là cái cớ để đẩy giá tiếp tục leo thang

Liverpool khởi đầu mùa giải mới với đội hình chắp vá, hàng thủ báo động

Những ngôi sao gây thất vọng nhất tại World Cup 2026?

Kỳ Quang

Man Utd 0-1 Wrexham: Dàn sao trẻ không cứu nổi trận mở màn

Trận thua 0-1 trước Wrexham ở Phần Lan không chỉ là cú sảy chân mở màn giai đoạn tiền mùa giải của Man Utd, mà còn phơi bày vấn đề lớn ở khâu tổ chức tấn công. Dù cầm bóng nhỉnh hơn, đội bóng của HLV Michael Carrick gần như không tạo được sức ép đáng kể lên khung thành đối thủ đến từ giải hạng Nhất Anh.

Kiểm soát bóng nhưng bế tắc

Trong 45 phút đầu, Man Utd ra sân với nhiều cái tên đáng chú ý như tân binh Andrey Santos, Mason Mount, Joshua Zirkzee, cùng bộ ba tấn công Patrick Dorgu, Bryan Mbeumo và Jack Fletcher. Tuy nhiên, những pha phối hợp chỉ dừng lại ở khu vực an toàn, bóng hiếm khi được đưa vào vùng cấm với chất lượng đủ tốt. Khi chưa tạo được cơ hội rõ rệt, Man Utd lại bị trừng phạt ở phút 39, khi Lewis O’Brien tạt bóng sệt để Sam Smith dứt điểm đơn giản mở tỉ số cho Wrexham.

Dàn sao trẻ không xoay chuyển được cục diện

Sang hiệp hai, Carrick rút gần hết trụ cột, trao cơ hội cho dàn cầu thủ trẻ. Thế trận tấn công của Man Utd vẫn không khởi sắc, các pha lên bóng thiếu ý tưởng và tốc độ. Phải đến phút 77, “Quỷ đỏ” mới có cú sút trúng đích đầu tiên khi Ethan Wheatley dứt điểm nhẹ vào tay thủ môn Danny Ward. Ngược lại, Wrexham còn suýt nhân đôi cách biệt nếu không có pha cứu thua của thủ môn Radeck Vitek.

Khởi đầu nhạt nhòa cho chặng đường mới

Thua 0-1, Man Utd khép lại trận giao hữu đầu tiên của mùa 2026-27 trong sự thất vọng của người hâm mộ. Trước mắt họ là chuyến làm khách Rosenborg tại Na Uy ngày 24/7, nơi Carrick cần nhanh chóng cải thiện khả năng tấn công nếu không muốn kéo dài hình ảnh “đội bóng cầm bóng nhiều nhưng vô hại” như ở Helsinki.

0
281 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Bá Thắng

Cánh cửa Brazil khép lại vì ràng buộc hợp đồng

Jorge Jesus tiết lộ ông đã ở rất gần ghế huấn luyện viên trưởng đội tuyển Brazil vào năm 2025, khi vẫn còn dẫn dắt Al Hilal tại Saudi Arabia. Sau thất bại 1-4 của Brazil trước Argentina ở vòng loại World Cup, Liên đoàn Bóng đá Brazil liên hệ với nhà cầm quân người Bồ Đào Nha và ông đã nhận chỉ dẫn để chuẩn bị một danh sách sơ bộ. Tuy nhiên, hợp đồng với Al Hilal trở thành trở ngại khiến cuộc đàm phán không thể đi đến thỏa thuận cuối cùng.

Lời kể của Jorge Jesus có một điểm chưa khớp về thời gian. Ông nói danh sách sơ bộ được chuẩn bị cho một trận đấu vào tháng 3 sau thất bại trước Argentina, nhưng trận thua 1-4 tại Buenos Aires diễn ra ngày 25/3/2025. Đợt thi đấu quốc tế kế tiếp của Brazil chỉ bắt đầu vào tháng 6, khi Carlo Ancelotti đã tiếp quản đội tuyển. Vì vậy, có thể xác nhận CBF từng tiếp xúc và yêu cầu Jesus chuẩn bị nhân sự, nhưng không thể khẳng định danh sách ấy dành cho một trận đấu cụ thể vào tháng 3.

Ancelotti xuất hiện sau cuộc đàm phán đổ vỡ

Sau khi không thể đạt thỏa thuận với Jorge Jesus, CBF chuyển hướng sang Carlo Ancelotti. Ngày 12/5/2025, Brazil công bố nhà cầm quân người Italy sẽ trở thành HLV trưởng đội tuyển, với thời điểm bắt đầu công việc là ngày 26/5, sau khi ông hoàn thành mùa giải cùng Real Madrid.

Ancelotti được CBF và FIFA giới thiệu là HLV nước ngoài đầu tiên chính thức dẫn dắt Brazil trong kỷ nguyên hiện đại. Khi đó, Jorge Jesus vẫn thuộc biên chế Al Hilal. Ông chỉ chia tay đội bóng Saudi Arabia ít ngày trước khi việc bổ nhiệm Ancelotti được công bố, nhưng cơ hội với Brazil đã khép lại.

Cái nhìn của Jorge Jesus về thất bại của Brazil

Dưới thời Ancelotti, Brazil dừng bước ở vòng 16 đội World Cup 2026 sau thất bại 1-2 trước Na Uy. Erling Haaland ghi cả 2 bàn giúp đội tuyển Bắc Âu lần đầu tiên vào tứ kết, còn Brazil có lần đầu bị loại ở vòng 16 đội kể từ năm 1990.

Khi đánh giá về Brazil, Jorge Jesus cho rằng đội tuyển này vẫn sở hữu nhiều cầu thủ chất lượng nhưng chưa tạo thành một tập thể đủ sức vô địch. Ông so sánh Bồ Đào Nha với “Brazil của châu Âu”, bởi cả 2 đều có nhiều cá nhân nổi bật nhưng không phải lúc nào cũng chuyển hóa được nguồn lực ấy thành thành công tại World Cup.

Brazil vẫn là đội tuyển giàu thành tích nhất lịch sử giải đấu với 5 chức vô địch, nhưng đã trải qua 24 năm không bước lên đỉnh thế giới kể từ lần đăng quang năm 2002. Vì vậy, theo Jorge Jesus, lịch sử và danh tiếng không còn đủ để bảo đảm thành công nếu đội bóng thiếu sự gắn kết trong hiện tại.

Nếu Jorge Jesus dẫn dắt Brazil

Khi được hỏi sẽ làm gì khác nếu dẫn dắt Brazil tại World Cup, Jorge Jesus khẳng định bóng đá nước này vẫn sở hữu nguồn tài năng dồi dào, cả ở châu Âu lẫn giải quốc nội. Ông cho biết phần lớn đồng tình với lựa chọn của Ancelotti, nhưng có thể thay đổi từ 1 đến 3 cầu thủ.

Cái tên được Jorge Jesus nhấn mạnh là Pedro. Ông đánh giá tiền đạo Flamengo là trung phong hay nhất bóng đá Brazil ở thời điểm hiện tại, dù thừa nhận nhận xét ấy có phần thiên vị vì từng làm việc với cầu thủ này.

Theo Jesus, khác biệt lớn nhất giữa các HLV không chỉ nằm ở danh sách triệu tập, mà còn ở cách nhìn nhận trận đấu, tổ chức tập luyện và truyền đạt ý tưởng cho cầu thủ. Vì vậy, ngay cả khi lựa chọn phần lớn những con người giống nhau, mỗi nhà cầm quân vẫn có thể tạo ra một đội bóng mang diện mạo khác biệt.

Ngã rẽ sang tuyển Bồ Đào Nha

Sau khi lỡ cơ hội dẫn dắt Brazil, Jorge Jesus trở thành người kế nhiệm Roberto Martínez tại đội tuyển Bồ Đào Nha. Liên đoàn Bóng đá Bồ Đào Nha công bố hợp đồng với ông đến năm 2030, sau khi đội tuyển thua Tây Ban Nha 0-1 và dừng bước ở vòng 16 đội World Cup 2026. Đây là lần đầu tiên nhà cầm quân 71 tuổi dẫn dắt một đội tuyển quốc gia.

Trước khi nhận công việc mới, Jorge Jesus vừa giúp Al Nassr của Cristiano Ronaldo vô địch Saudi Pro League mùa 2025/26, chấm dứt 7 năm chờ đợi danh hiệu quốc nội của câu lạc bộ.

Cánh cửa Brazil đã khép lại, nhưng một chương mới mở ra tại đội tuyển quê hương. Jorge Jesus bước vào nhiệm vụ này với kinh nghiệm dày dạn ở cấp câu lạc bộ, trong đó có giai đoạn thành công cùng Flamengo khi giành 5 danh hiệu từ năm 2019 đến 2020.

Xem thêm
0
134 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

LE NGOC

Nỗi hụt hẫng của người từng ở đỉnh cao

Emi Martínez bước vào World Cup 2026 với vị thế của người gác đền từng vô địch thế giới và giành Găng tay vàng 4 năm trước tại Qatar. Anh đã nếm trải cảm giác đứng trên đỉnh, cầm cúp trong tay, nên thất bại ở New Jersey càng trở nên nặng nề hơn khi Tây Ban Nha giành chức vô địch ngay trước mắt.

Từ giấc mơ lặp lại lịch sử đến lời xin lỗi

Trên trang cá nhân, thủ môn 33 tuổi chia sẻ anh đã mơ về việc vô địch thêm lần nữa, mang cúp trở lại Argentina và “làm nên lịch sử một lần nữa”. Thay vì điều đó, anh chỉ còn lại cảm giác đau đớn “khó diễn tả thành lời”.

Martínez gửi lời xin lỗi vì không thể hoàn thành điều mình khao khát cho đội tuyển và đồng đội, dù khẳng định đã dốc hết sức. Thông điệp xuất hiện sau khi Argentina thua Tây Ban Nha 0-1 trong hiệp phụ ở trận chung kết World Cup 2026.

Khoảnh khắc buộc phải suy nghĩ lại

Trong bài đăng sau trận, Martínez thừa nhận anh cần “suy nghĩ lại nhiều điều, xem phải bước tiếp thế nào” và cân nhắc liệu đã đến lúc “nhường chỗ” ở đội tuyển hay chưa.

Những câu chữ ngắn gọn hé lộ một ngã rẽ quan trọng trong sự nghiệp quốc tế của anh, khi cảm giác thất vọng xen lẫn suy nghĩ về tương lai. Tuy nhiên, Martínez mới chỉ để ngỏ khả năng chia tay Argentina, chưa chính thức tuyên bố giã từ đội tuyển.

Vai trò trụ cột trong hành trình vừa qua

Tại giải đấu này, thủ môn của Aston Villa bắt chính và thi đấu trọn vẹn cả 8 trận của Argentina, giữ sạch lưới 2 lần và để thủng lưới 9 bàn. Trong số đó có pha dứt điểm của Anthony Gordon ở trận bán kết, trước khi Argentina ngược dòng thắng Anh 2-1 nhờ các bàn của Enzo Fernández và Lautaro Martínez.

Martínez vẫn là chốt chặn số 1 trong hành trình Argentina đi đến trận cuối cùng. Riêng ở chung kết, anh thực hiện 11 pha cứu thua, lập kỷ lục mới trong một trận chung kết World Cup, nhưng không thể ngăn Ferran Torres ghi bàn quyết định ở phút 106.

Từ người hùng trong chức vô địch năm 2022 đến người phải nhìn đối thủ nâng cúp sau 4 năm, Martínez trải qua 2 thái cực hoàn toàn trái ngược. Nỗi thất vọng tại New Jersey vì thế không chỉ đến từ một trận thua, mà còn từ cảm giác cơ hội lặp lại lịch sử có thể đã trôi qua.

Xem thêm
0
82 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Kỳ Quang

Tây Ban Nha khép lại World Cup bằng cú đúp danh hiệu

Sau khi đánh bại Argentina 1-0 trong hiệp phụ ở trận chung kết và giành chức vô địch thế giới lần thứ 2, đội tuyển Tây Ban Nha tiếp tục đón thêm niềm vui trên bảng xếp hạng FIFA. Ở đợt cập nhật ngày 20/7 sau World Cup 2026, Tây Ban Nha tăng 1 bậc để trở lại vị trí số 1 thế giới, sau khi để mất ngôi đầu hồi tháng 4. Argentina, với vị trí á quân, tụt 1 bậc xuống hạng 2.

Nhóm ứng viên truyền thống giữ thế bám đuổi

Pháp và Anh vẫn đứng ở các vị trí 3 và 4, dù Anh đánh bại Pháp 6-4 trong trận tranh hạng 3. Brazil tăng 1 bậc lên hạng 5. Ở phía sau, Bồ Đào Nha tụt 2 bậc xuống hạng 7 sau khi dừng bước ở vòng 16 đội, còn Bỉ tăng 1 bậc lên hạng 8 và vượt qua Hà Lan, đội tụt xuống hạng 9. Mexico tăng 4 bậc để trở lại nhóm 10 đội dẫn đầu lần đầu tiên kể từ tháng 3/2022.

Maroc lập cột mốc cao nhất lịch sử

Điểm nhấn lớn nhất trong nhóm đầu là Maroc. Nhờ hành trình vào tới tứ kết World Cup 2026, đội tuyển châu Phi tăng 1 bậc lên hạng 6 thế giới. Đây là vị trí cao nhất mà Maroc từng đạt được kể từ khi bảng xếp hạng FIFA dành cho bóng đá nam được thiết lập năm 1993. Maroc cũng trở thành đội tuyển châu Phi đầu tiên lọt vào nhóm 6 đội dẫn đầu thế giới.

Những bước nhảy và cú rơi đáng chú ý

Na Uy là đội thăng hạng mạnh nhất, tăng 12 bậc lên vị trí 19 sau khi vào tứ kết. Đây cũng là thứ hạng tốt nhất của họ kể từ tháng 8/2011. Ở chiều ngược lại, Tunisia tụt 12 bậc xuống hạng 57, trở thành đội rơi nhiều vị trí nhất trong đợt cập nhật này.

Đức rời nhóm 10 đội dẫn đầu sau khi tụt 2 bậc xuống hạng 12. Croatia đứng hạng 13, còn Italy, đội không tham dự World Cup 2026, xếp hạng 15. Thụy Sĩ cũng có bước tiến đáng kể khi tăng 5 bậc lên vị trí 14 nhờ hành trình vào tứ kết.

Các đại diện khác gây ấn tượng

Ở nhóm giữa, Ai Cập tăng 5 bậc lên hạng 24. Paraguay tăng 7 bậc lên hạng 34, còn CHDC Congo tăng 5 bậc lên vị trí 41. Nam Phi tăng 6 bậc lên hạng 54 và Ghana tiến 8 bậc để giữ vị trí 65 thế giới.

Cape Verde đứng hạng 64 sau hành trình lịch sử tại World Cup 2026. Trong khi đó, Panama tụt 10 bậc xuống hạng 44, Uzbekistan giảm 10 bậc xuống hạng 60, còn Hàn Quốc mất 7 bậc và rơi xuống vị trí 32. Những biến động lớn cho thấy World Cup 2026 đã tạo ra ảnh hưởng rõ rệt lên bảng xếp hạng, khi phần lớn thay đổi trong nhóm 90 đội dẫn đầu đều đến từ kết quả tại giải đấu.

Xem thêm
0
1,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Trọng tâm của Tebas: bóng đá quốc nội nuôi sống cả hệ thống

Javier Tebas nhấn mạnh rằng bóng đá không chỉ có World Cup. Theo Chủ tịch La Liga, các giải đấu quốc nội mới là nền tảng nuôi sống toàn bộ ngành công nghiệp bóng đá, tạo ra "hàng chục nghìn việc làm", trong khi World Cup chỉ kéo dài khoảng 40 ngày và chỉ có một phần nhỏ cầu thủ được tham dự. Từ đó, ông phản đối mạnh mẽ đề xuất mở rộng World Cup 2030 lên 64 đội, cho rằng mọi quyết định đang bị đặt nặng lợi ích của một giải đấu ngắn hạn thay vì bảo vệ hệ sinh thái bóng đá ở mọi cấp độ.

Phản ứng trước kế hoạch mở rộng World Cup

World Cup 2026 tại Mỹ, Canada và Mexico là kỳ đầu tiên có 48 đội, sau nhiều năm duy trì thể thức 32 đội kể từ năm 1998. Trong bối cảnh đó, Tebas cho rằng việc tiếp tục nâng lên 64 đội là "vô nghĩa". Theo ông, việc liên tục mở rộng các giải đấu quốc tế đang "phá hủy ngành công nghiệp bóng đá", khi lịch thi đấu ngày càng dày đặc, sức ép đè nặng lên các giải quốc nội và nhiều quyết định được đưa ra một cách "thiếu trách nhiệm". Hiện tại, phương án 64 đội mới là đề xuất và chưa được FIFA thông qua.

Chỉ trích cách FIFA vận hành giải đấu

Tebas không chỉ phản đối số lượng đội tham dự. Ông viện dẫn nhiều chi tiết tại World Cup 2026 để chỉ trích cách FIFA điều hành giải đấu. Ông nhắc tới các lần tạm dừng làm mát, dù theo mô tả của ông nhiều sân vận động đã được điều hòa nhiệt độ và khán giả phải mặc áo khoác. Tebas cho rằng những quãng nghỉ này thực chất nhằm phục vụ quảng cáo, trái với lý do bảo vệ sức khỏe cầu thủ mà FIFA đưa ra.

Ông cũng đề cập những rắc rối về thị thực và quyết định hủy án treo giò của Folarin Balogun như các ví dụ cho thấy FIFA đang "thay đổi luật theo ý mình, vì lợi ích của mình, chứ không phải vì bóng đá".

Vụ Balogun và "phần nổi của tảng băng"

Trong mắt Tebas, quyết định hủy án treo giò của Balogun không phải một sai sót đơn lẻ mà là "phần nổi của tảng băng". Theo ông, nếu tuyển Mỹ không bị Bỉ loại ở vòng 16 đội, vụ việc có thể đã phát triển thành một cuộc khủng hoảng lớn, đủ sức đe dọa vị thế của Gianni Infantino. Tebas cho rằng việc kết quả trên sân khiến tranh cãi nhanh chóng lắng xuống chỉ phản ánh những vấn đề sâu xa hơn trong cách FIFA vận hành.

Lời kêu gọi Infantino rời ghế và sự im lặng của hệ thống

Trong cuộc phỏng vấn với La Gazzetta dello Sport, Tebas tuyên bố Gianni Infantino "đã đến lúc phải ra đi". Tuy vậy, ông cũng thừa nhận Chủ tịch FIFA đang nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ từ các liên đoàn thành viên, khiến khả năng xuất hiện một ứng viên đối lập là rất thấp.

Tebas cho biết trong thời gian ở Mỹ, ông nghe nhiều ý kiến phản đối Infantino nhưng hầu như không ai sẵn sàng đứng ra tranh cử. Theo ông, điều đáng lo không chỉ là sự ủng hộ dành cho Chủ tịch FIFA, mà còn là việc nhiều người nhận thấy bóng đá đang bị tổn hại nhưng vẫn lựa chọn im lặng.

Xem thêm
1
2,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quân Vũ

Ưu tiên không còn là giữ trụ cột

West Ham sở hữu Crysencio Summerville với hợp đồng còn 3 năm, trong bối cảnh anh vừa dự World Cup 2026 và là một trong những cầu thủ chơi nổi bật nhất của đội bóng xuống hạng. Tuy nhiên, thay vì giữ ngôi sao tấn công để hướng tới mục tiêu trở lại Ngoại hạng Anh, đội chủ sân London Stadium lại chọn phương án bán anh khi nhận được lời đề nghị đủ hấp dẫn.

Quyết định này cho thấy ưu tiên của West Ham đã thay đổi. Sau mùa giải xuống hạng, ban lãnh đạo tập trung vào việc cân đối tài chính và tái cấu trúc đội hình hơn là giữ bằng được những cầu thủ có giá trị chuyển nhượng cao. Điều đó mở đường cho thương vụ với Al Hilal.

Khoảnh khắc bước ngoặt: Đề nghị từ Ả Rập Xê Út

Roma là đội tiến gần Summerville nhất trong số các CLB châu Âu khi gửi đề nghị khoảng 39 triệu bảng. Manchester United và Aston Villa cũng theo sát tình hình của tuyển thủ Hà Lan, tạo nên cuộc cạnh tranh đáng chú ý trên thị trường chuyển nhượng.

Tuy nhiên, mọi chuyện thay đổi khi Al Hilal đưa ra mức phí khoảng 68 triệu bảng, gần gấp đôi đề nghị đầu tiên của Roma. West Ham nhanh chóng chấp nhận lời đề nghị này, còn Summerville chuẩn bị kiểm tra y tế trước khi ký hợp đồng dài hạn với đại diện Saudi Pro League.

Hành trình giá trị được tích lũy

Summerville gia nhập Leeds United từ Feyenoord năm 2020. Trong màu áo đội bóng vùng Yorkshire, anh ghi 25 bàn sau 89 trận trước khi chuyển sang West Ham vào năm 2024, sau khi Leeds không giành quyền thăng hạng.

Ở mùa giải 2025/26, Summerville ra sân 34 trận trên mọi đấu trường, ghi 7 bàn và có 5 kiến tạo dù West Ham phải xuống chơi tại Championship. Màn trình diễn đó giúp anh lần đầu được triệu tập vào đội tuyển Hà Lan dự World Cup 2026. Tại giải đấu trên đất Bắc Mỹ, Summerville tiếp tục gây ấn tượng với 2 bàn và 2 kiến tạo trước khi Hà Lan dừng bước ở vòng 32 đội trước Morocco.

Những màn trình diễn liên tiếp ở cấp CLB và đội tuyển giúp giá trị của Summerville tăng mạnh. Thương vụ với Al Hilal mang về cho West Ham khoảng 68 triệu bảng, trở thành vụ bán cầu thủ đắt giá thứ 3 trong lịch sử CLB, chỉ sau Declan Rice và Mateus Fernandes.

Mở ra chặng đường mới

Thỏa thuận với Al Hilal gần như khép lại 6 năm gắn bó của Summerville với bóng đá Anh. Nếu vượt qua cuộc kiểm tra y tế và hoàn tất những thủ tục cuối cùng, anh sẽ ký hợp đồng dài hạn với đội bóng Saudi Pro League.

Từ Leeds đến West Ham, từ Championship lên Ngoại hạng Anh rồi góp mặt tại World Cup, Summerville đã từng bước nâng tầm sự nghiệp. Giờ đây, hành trình ấy chuẩn bị mở sang một chương mới tại Trung Đông, trong khi West Ham thu về khoản tiền lớn để phục vụ quá trình tái thiết sau khi xuống hạng.

Xem thêm
0
217 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật