Roy Keane mỉa mai Bruno, mạng xã hội bùng nổ với hình ảnh “con lừa và sư tử”

Jamie Vardy rời Cremonese: Hành trình phía trước vẫn sẽ tiếp tục

De Zerbi và nghệ thuật “bỏ bớt” để cứu Tottenham khỏi cửa tử

Đăng Triệu

Không chỉ bóng đá: Huyền thoại các môn thể thao cùng tri ân đến Pep Guardiola

Những lời gửi gắm từ bên ngoài bóng đá

Buổi chia tay Pep Guardiola tại nhà thi đấu Co-Op Live không chỉ là câu chuyện của một câu lạc bộ bóng đá. Hình ảnh Michael Jordan xuất hiện trên màn hình lớn, gửi lời chúc mừng tới một huấn luyện viên bóng đá, cho thấy tầm ảnh hưởng của Guardiola đã vượt khỏi biên giới môn thể thao ông theo đuổi. Huyền thoại bóng rổ của Chicago Bulls gọi sự nghiệp của Pep là “không thể tin nổi”, chúc ông tận hưởng quãng thời gian phía trước và nhắc khéo tới niềm đam mê golf của ông.

Cùng với Jordan, tay golf người Anh Tommy Fleetwood cũng góp mặt qua video, gọi Guardiola là bạn, khẳng định ông “xứng đáng với bất cứ điều gì sắp làm tiếp theo”. Những lời nhắn này đặt Pep vào một không gian rộng hơn bóng đá, nơi ông được nhìn nhận như một nhân vật thể thao lớn, được tôn trọng bởi những người ở các môn khác.

Sự công nhận từ những người trong nghề

Ở phía bên kia, những người làm bóng đá lâu năm cũng dành cho Guardiola sự tôn trọng đặc biệt. HLV kỳ cựu Neil Warnock thừa nhận ông đã “tiễn rất nhiều huấn luyện viên”, nhưng Pep là “người đứng đầu”, là “huấn luyện viên hay nhất” mà ông từng thấy. Lời nhận xét này đến từ một người đã trải qua nhiều thế hệ bóng đá Anh, nên mang tính chất như một dấu đóng cho di sản chuyên môn của Pep tại Manchester City.

Ngay trên sân khấu, Erling Haaland cũng gói gọn cảm nhận của một cầu thủ từng làm việc trực tiếp với Pep. Anh nhắc tới số lượng danh hiệu đã giành được, gọi đó là “hành trình tuyệt vời”, và đặt Pep bên cạnh Bernardo Silva, John Stones như những người đã tạo nên giai đoạn thành công vừa qua.

Không khí chia tay trong lòng người hâm mộ

Trước buổi lễ trong nhà thi đấu, hàng nghìn cổ động viên Manchester City đã đứng kín các con phố ở Manchester để tiễn Guardiola. Các đội nam, nữ và học viện di chuyển bằng xe buýt về sân Etihad, rồi tiếp tục tới Co-Op Live cho phần “tiệc sau”. Bên trong, 19.000 người có mặt để chứng kiến buổi chia tay, nơi Pep nhiều lần nhắc tới “sự kết nối” giữa ông, ban lãnh đạo và người hâm mộ.

Ông gửi lời cảm ơn trực tiếp tới chủ tịch Khaldoon Al Mubarak, tới “tất cả mọi người” và khẳng định sẽ mang Manchester City trong tim “suốt phần đời còn lại”. Những câu nói ngắn, không màu mè, nhưng cho thấy mối quan hệ giữa Pep và câu lạc bộ đã vượt khỏi khuôn khổ công việc thuần túy.

Những dấu ấn được xếp lại trên sân khấu

Trên sân khấu Co-Op Live, 20 chiếc cúp mà Manchester City giành được trong 10 năm Guardiola dẫn dắt được lần lượt đưa ra, với sự góp mặt của ba người con của ông, cựu đội trưởng Fernandinho, cựu giám đốc thể thao Txiki Begiristain và thủ môn Ederson. Sự hiện diện của họ như một lát cắt thu nhỏ về hành trình mà Pep đã đi cùng câu lạc bộ.

Buổi tối đó còn có những bất ngờ khác: Vincent Kompany, nay là huấn luyện viên Bayern Munich, xuất hiện và được chào đón nồng nhiệt, Jack Grealish cũng được reo hò dù vừa trải qua mùa giải cho mượn ở Everton. Trên cùng một sân khấu, các đội nam, nữ và học viện ăn mừng danh hiệu, trong khi tiền đạo Khadija Shaw bất ngờ thông báo gia hạn hợp đồng bốn năm, như một chi tiết cho thấy câu lạc bộ vẫn tiếp tục bước đi sau khi Pep rời ghế.

Lời tạm biệt trong một buổi tối khép lại một thập kỷ

Guardiola đã rơi nước mắt trong trận đấu cuối cùng trên sân nhà trước Aston Villa, và buổi lễ tại Co-Op Live là lần chào tạm biệt cuối cùng. Ông trò chuyện trên sân khấu với Noel Gallagher, gói lại mười năm bằng lời cảm ơn và lời hứa giữ Manchester City trong tim. Cùng lúc, câu lạc bộ dành phút tri ân cho Bernardo Silva và John Stones, những người cũng sẽ rời đội bóng khi hết hợp đồng mùa hè này.

Trong một buổi tối, những lời nhắn từ huyền thoại bóng rổ, tay golf, huấn luyện viên lão làng, đồng đội cũ, học trò và hàng chục nghìn người hâm mộ đã tạo nên bức tranh chia tay Pep Guardiola: một huấn luyện viên rời đi sau 20 danh hiệu, được nhìn nhận bằng sự tôn trọng từ nhiều phía khác nhau.

0
515 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Minh Tuấn

Trọng tâm của Pochettino: đây là thông báo, không phải diễn văn truyền lửa

Mauricio Pochettino nhấn mạnh ông chỉ coi thời điểm chốt danh sách tuyển Mỹ dự World Cup 2026 là một bước thủ tục cần sự rõ ràng. Ông giải thích mình gửi video qua ứng dụng nhắn tin để báo cho các cầu thủ được chọn, sau đó là email xác nhận. Những người không có tên nhận thông báo qua email. Theo ông, đó là lúc cần truyền đạt thông tin chính xác, chứ không phải dịp để tạo cảm hứng hay dựng lên một khoảnh khắc cảm xúc.

Tranh cãi quanh email và cách ông phản hồi

Cách làm này gây tranh luận mạnh tại Mỹ, đặc biệt khi có ý kiến cho rằng nếu cầu thủ bị loại chỉ biết tin qua email thì quá tàn nhẫn. Một cựu tuyển thủ Mỹ, hiện là bình luận viên truyền hình, thậm chí dùng từ “quá quắt” để mô tả. Trước làn sóng chỉ trích, Pochettino không thay đổi quan điểm. Ông thừa nhận đây là phần việc khó khăn nhất trong nghề, nói rõ mình cảm thấy đau lòng khi phải loại người này chọn người kia, nhưng vẫn khẳng định đó là trách nhiệm ông buộc phải gánh.

Tôn trọng người được chọn, tránh sa vào tranh luận cá nhân

Khi bị hỏi về những cái tên vắng mặt, Pochettino từ chối đi sâu vào từng trường hợp. Trước câu hỏi về Tanner Tessmann, ông cho rằng nếu cứ xoáy vào người bị loại thì sẽ thiếu tôn trọng với 26 cầu thủ đã giành được suất dự World Cup. Ông chọn cách giữ trọng tâm vào tập thể hiện tại, thay vì mở ra cuộc tranh luận bất tận quanh từng quyết định nhân sự.

Bối cảnh buổi lễ công bố và đội hình tuyển Mỹ

Danh sách tuyển Mỹ được giới thiệu trong một sự kiện do một đài truyền hình tổ chức tại New York, như màn khởi động cho kỳ World Cup mà Mỹ đồng đăng cai cùng Mexico và Canada. Tuy vậy, sức nặng của buổi lễ giảm đi đáng kể vì toàn bộ danh sách đã bị rò rỉ từ cuối tuần trước. Đội hình lần này có một nửa từng dự World Cup 2022 tại Qatar. Mỹ sẽ khởi đầu chiến dịch bằng trận gặp Paraguay tại Los Angeles ngày 12 tháng 6, sau đó chạm trán Australia và Thổ Nhĩ Kỳ ở vòng bảng.

Xem thêm
0
997 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

LE NGOC

Mùa gải nhiều điều đáng nói với MU

Mùa 2025/2026 khép lại với Man United bằng cảm giác rất lạ: không có danh hiệu, nhưng vẫn đủ để Old Trafford tin rằng đội bóng đã bước ra khỏi giai đoạn tăm tối nhất. Từ vị trí thứ 15 mùa trước, MU vươn lên hạng 3 Ngoại hạng Anh với 71 điểm, ghi 69 bàn, thủng lưới 50 lần và giành vé trở lại Champions League.

Đó là cú bật đầy mạnh mẽ của Quỷ đỏ, nhất là khi đội từng đi qua nửa đầu mùa đầy bất ổn dưới thời Ruben Amorim trước khi Michael Carrick xuất hiện và thực hiện màn nước rút ngoạn mục.

Carrick đổi vận cho MU

Ruben Amorim không thiếu ý tưởng, nhưng MU dưới tay ông vẫn chơi thiếu ổn định. Hệ thống 3-4-2-1 khiến nhiều cầu thủ bị đặt vào những vai trò không thoải mái. Kobbie Mainoo liên tục dự bị, hàng thủ thường xuyên mất cân bằng, còn tuyến giữa thiếu sự kết nối khi đội chuyển trạng thái. Trận hòa Leeds đầu tháng 1 trở thành dấu chấm hết cho giai đoạn ấy, khi MU chỉ thắng 1 trong 5 trận gần nhất thời điểm đó.

Carrick lên thay và không làm mọi thứ phức tạp. Ông trả Mainoo về vị trí tiền vệ trung tâm sở trường cùng Casemiro, xây dựng lại cách chơi xoay quanh Bruno Fernandes ở vị trí số 10, giúp đội bóng lên bóng nhanh hơn, rõ ràng hơn và bài bản hơn. Thành quả đã đến ngay lập tức khi MU thắng 12 trong 17 trận cuối mùa, giành 39 điểm để vươn lên đứng hạng 3 chung cuộc. Những chiến thắng trước Man City và Arsenal càng giúp Carrick có thêm sư tin tưởng từ nhiều phía. Từ một phương án chữa cháy, ông được trao hợp đồng hai năm và trở thành gương mặt đại diện cho niềm tin mới tại Old Trafford.

Bruno, hàng công mới và những điểm sáng hứa hẹn

Bruno Fernandes là điểm sáng lớn nhất của MU mùa này. Anh ghi 9 bàn và có 21 kiến tạo tại Ngoại hạng Anh, trở thành nguồn sáng tạo chính trong gần như mọi đợt tấn công. Khi MU chơi đúng nhịp, Bruno là người mở khóa trận đấu bằng đường chuyền cuối, những pha đổi hướng hoặc khả năng kéo đội lên bằng cá tính thủ lĩnh.

Hàng công cũng mang lại tín hiệu tích cực. Sesko và Mbeumo cùng đạt mốc 12 bàn trên mọi đấu trường, Cunha đóng góp vào sự mềm mại hơn trong các pha phối hợp trực diện. Nhờ đó, MU ghi 69 bàn ở Ngoại hạng Anh, con số tốt hơn nhiều so với hình ảnh bế tắc mùa trước.

Luke Shaw đá chính cả 38 trận, một sự trở lại rất giá trị sau nhiều mùa bị chấn thương làm gián đoạn sự nghiệp. Mainoo, khi được dùng vai trò trên sân, cũng giúp tuyến giữa có thêm khả năng giữ bóng và thoát pressing ấn tượng.

Những hạn chế vẫn còn rất lớn

Dù đứng thứ 3, MU vẫn thủng lưới 50 bàn, quá nhiều với một đội muốn nghĩ đến chức vô địch. Hàng thủ thiếu một trung vệ đủ nhanh, đủ bình tĩnh và đủ giỏi trong việc duy trì sự ổn định. Lisandro Martinez hay Maguire rất hay, dù vậy những cầu thủ dự bị như Yorro hay Heaven vẫn là dấu hỏi lớn.

Cánh trái vẫn cần thêm một vài quân bài xoay tua chất lượng khi Luke Shaw và Dalot không đảm bảo thể trạng ra sân. Nói chung, vấn đề của hàng thủ Quỷ đỏ là chiều sâu đội hình chưa đủ tốt.

Tuyến giữa cũng là khu vực cần nâng cấp mạnh. Casemiro chơi hay nhưng đã đứng tuổi, và MU sẽ cần một tiền vệ phòng ngự trẻ hơn, bền hơn và đủ khả năng che chắn trước hàng thủ.

Ngoài ra ở các giải cúp quốc nội, việc bị loại sớm tại FA Cup và League Cup cho thấy chiều sâu đội hình chưa đạt chuẩn của một CLB lớn. 

Mùa 2026/2027 sẽ rất đáng chờ

Carrick đã giúp MU tìm lại hướng đi, nhưng mùa tới mới là bài kiểm tra thật sự. Khi Champions Legue trở lại với nửa đỏ, áp lực sẽ nặng hơn, lịch thi đấu dày hơn và những điểm yếu sẽ bị soi kỹ hơn.

MU sẽ cần nâng cấp ít nhất 3 vị trí để có thể mơ cạnh tranh vô địch: một trung vệ đá chính, một tiền vệ phòng ngự kế thừa Casemiro và thêm chiều sâu cho hai hành lang biên. Mùa giải 2025/2026 giúp Old Trafford lấy lại niềm tin. Nhưng chiến dịch 2026/2027 sẽ cho thấy Carrick chỉ đủ tiềm năng để tạo ra một cú hích trong ngắn hạn, hay thật sự đang mở ra một chu kỳ thành công mới cho Man United. Hãy cùng chờ xem!

Xem thêm
0
206 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Mùa bóng nhiều thăng trầm của Liverpool

Liverpool mùa giải 2025/2026 khép lại bằng cảm giác lẫn lộn: có ánh sáng, nhưng phần tối lớn hơn nhiều. Từ vị thế nhà vô địch Ngoại hạng Anh năm ngoái, đội bóng của Arne Slot tụt dốc thảm hại, mất sự ổn định quen thuộc và để lại hàng loạt câu hỏi về bản sắc, nhân sự lẫn hướng đi kế tiếp. Vị trí thứ 5 chung cuộc đã nói lên tất cả về điều đó. 

Cú rơi tự do của nhà vô địch
Liverpool từng bước vào mùa bóng 2025/2026 với kỳ vọng bảo vệ ngôi vương, nhưng cuộc đua vô địch sớm vượt khỏi tầm tay The Kop. Vấn đề không nằm ở vài trận thua đơn lẻ, mà ở cảm giác mong manh kéo dài.

Họ pressing kém hiệu quả hơn, chuyển trạng thái chậm hơn và phòng ngự thiếu kết nối hơn. HLV Arne Slot vẫn giữ được chiếc ghế, nhưng mùa thứ hai của ông tại Anfield đã phơi bày rất nhiều giới hạn: đội bóng có tài năng, có đầu tư, song thiếu một cấu trúc đủ chắc để đi đường dài. Mùa giải trước hóa ra đã khiến cho nhiều người lầm tưởng về năng lực của nhà cầm quân người Hà Lan.

Khi bộ khung cũ của Klopp vì nhiều lý do khác nhau đánh mất chính mình so với cách đây 1 năm, còn các cái tên mới chiêu mộ chưa thích nghi được với hệ thống mới, những hạn chế về chiến thuật của Slot đã bị bắt bài hoàn toàn.

Mua sắm điên cuồng, nhưng hiệu quả mang lại chưa xứng đáng
Liverpool đã chi mạnh để làm mới đội hình, với những cái tên như Florian Wirtz, Hugo Ekitiké, Jeremie Frimpong, Milos Kerkez hay Alexander Isak. Về lý thuyết, đó là một kỳ chuyển nhượng đầy tham vọng.

Nhưng cuối cùng thành quả lại không đến như mong đợi. Wirtz có kỹ thuật và nhãn quan, nhưng chưa tạo được tầm ảnh hưởng ổn định ở Ngoại hạng Anh. Isak bị chấn thương kéo dài. Frimpong, Kerkez đem đến năng lượng mới ở hai biên, nhưng không đủ che đi các lỗ hổng về mặt hệ thống. Ekitiké là trường hợp tích cực hơn, ít nhất mang đến cảm giác phù hợp và có đất để phát triển cả về hiệu suất trên sân lẫn kỹ năng.

Những điểm sáng hiếm hoi
Trong một mùa bóng nhiều va vấp, Dominik Szoboszlai là cái tên giữ được giá trị rõ nhất. Anh chơi nhiều năng lượng, dám cầm bóng, dám tạo khác biệt và thường là người kéo nhịp Liverpool khỏi sự bế tắc.

Bên cạnh đó, Rio Ngumoha, Jayden Danns hay Trey Nyoni đem lại chút hy vọng về lớp kế cận. Những cái tên này chưa có vai trò quá lớn trong đội 1, nhưng ít nhất đã chp thấy tiềm năng phát triển, hứa hẹn về một tương lai đáng chờ đợi.

Một mùa hè 2026 bắt buộc phải sửa sai
Việc Darwin Nunez đã rời đội từ hè 2025 khiến bài toán trung phong của Liverpool đến giờ vẫn chưa được giải quyết. Chưa kể cả Salah và Robertson cũng rời đi, Anfield mất thêm hai biểu tượng lớn của kỷ nguyên cũ. Vì thế, nhiệm vụ của Liverpool trong hè này là cần phải nghiêm túc nhìn lại chính mình, tìm cách tái thiết thêm những lỗ hổng hiện có để hướng đến mùa giải 2026/2027 với nhiều sự sáng sủa hơn. Có thể không cần phải hoạt động hết "công suất" trên TTCN như hè 2025 nhưng CLB cần một hướng đi rõ ràng, cấu trúc cũng như triết lý bóng đá thật sự bài bản. 

HLV Slot vẫn còn cơ hội sửa sai, nhưng mùa tới sẽ là bài kiểm tra khắc nghiệt hơn nhiều. Nếu vẫn mắc lại những sai lầm như mùa giải vừa rồi, việc ông bị sa thải ngay đầu mùa tới là điều có thể dự báo trước.

Xem thêm
0
178 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Hongpt09

Từ khoảnh khắc sống còn đến quyết tâm làm lại

Tottenham chỉ chính thức trụ lại giải Ngoại hạng ở vòng đấu cuối cùng, với chiến thắng 1-0 trước Everton. Roberto De Zerbi, được bổ nhiệm cuối tháng Ba thay Igor Tudor, đã hoàn thành mục tiêu sống còn là giữ đội bóng ở lại giải đấu. Tuy vậy, chính ông thừa nhận cả ông, người hâm mộ, ban lãnh đạo và cầu thủ đều đã phải chịu đựng quá nhiều cho một mùa giải chỉ để trụ hạng đến giây cuối.

Ngay sau trận đấu, De Zerbi nói thẳng Tottenham “không thể sống như vậy thêm lần nữa” và khẳng định bản thân sẽ trở lại mạnh mẽ hơn, bắt đầu bằng việc xây dựng một tập thể mới ngay từ đêm đội bóng trụ hạng.

Giữ lại bộ khung tối thiểu, thay đổi phần còn lại

Trong đánh giá nội bộ, De Zerbi cho rằng chỉ khoảng 10 đến 12 cầu thủ hiện tại là đủ tiêu chuẩn để tiếp tục gắn bó. Ông nhấn mạnh không chỉ ở năng lực chuyên môn mà còn ở tư cách con người. Phần còn lại của đội hình cần được thay thế bằng những cầu thủ “đẳng cấp hàng đầu” để Tottenham không còn rơi vào cảnh chật vật đến vòng cuối.

Điểm nhấn trong phát biểu của ông là yêu cầu nâng chất lượng chung của đội hình, thay vì chỉ chắp vá từng vị trí. Mục tiêu là một tập thể đủ mạnh để không còn phải loay hoay với cuộc chiến trụ hạng.

Ba gương mặt Brighton trong tầm ngắm

Theo Miguel Delaney (The Independent), trục chuyển nhượng mà De Zerbi hướng tới bắt đầu từ đội bóng cũ Brighton. Ông muốn đưa về ba học trò cũ: tiền vệ Carlos Baleba, thủ môn Bart Verbruggen và trung vệ Jan Paul Van Hecke. Đây được xem là nhóm mục tiêu hàng đầu, gắn với ý tưởng xây dựng lại đội hình theo phong cách mà ông tin tưởng.

Dù vậy, phía Tottenham cũng hiểu rằng không dễ để hoàn tất cả ba thương vụ từ cùng một câu lạc bộ, nhất là khi Brighton có quyền ép giá với những trụ cột của mình.

Phương án dự phòng trải rộng khắp Ngoại hạng

Trong bối cảnh khó đảm bảo “gom” đủ ba cái tên từ Brighton, Tottenham đã chuẩn bị sẵn danh sách thay thế. Họ theo dõi trung vệ Marcos Senesi của Bournemouth, hậu vệ trái Andy Robertson của Liverpool và thủ môn James Trafford thuộc biên chế Manchester City.

Đáng chú ý, Tottenham còn cân nhắc chiêu mộ John Stones từ Manchester City để bổ sung yếu tố thủ lĩnh cho hàng thủ. Điều này cho thấy ban lãnh đạo không chỉ tìm kiếm chất lượng chuyên môn mà còn muốn gia tăng tiếng nói kinh nghiệm trong phòng thay đồ.

Một mùa hè được định hình bởi nỗi sợ lặp lại

Từ những phát biểu của De Zerbi và hướng đi trên thị trường chuyển nhượng, có thể thấy mùa hè của Tottenham xoay quanh một nỗi ám ảnh rất cụ thể: không được phép kéo dài cuộc chiến trụ hạng đến giây cuối thêm lần nào nữa. Việc nhắm tới nhóm cầu thủ từng làm việc với De Zerbi ở Brighton, kết hợp với các trụ cột giàu kinh nghiệm ở Ngoại hạng, phản ánh mong muốn xây dựng một đội hình vừa quen với triết lý huấn luyện, vừa đủ bản lĩnh để tránh lặp lại kịch bản vừa trải qua.

Xem thêm
0
166 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Anh

Trước khi Pep Guardiola đặt chân tới Etihad, Joe Hart là biểu tượng trong khung gỗ của Manchester City, ba mùa liên tiếp giành Găng tay vàng giải Ngoại hạng Anh. Thế nhưng sự xuất hiện của Pep đã mở ra một chương khác: Hart chỉ được bắt một trận vòng loại Cúp C1 châu Âu rồi phải nói lời tạm biệt khán giả nhà, trước khi sang Torino, West Ham theo dạng cho mượn và sau đó là Burnley.

Thời điểm đó, Hart cảm nhận rất rõ thông điệp từ huấn luyện viên mới. Anh kể lại rằng Pep nói thẳng anh phải rời Manchester City, trong khi người hâm mộ lại bày tỏ việc chia tay không xuất phát từ mong muốn của họ. Khoảng cách giữa một thủ môn từng là lựa chọn số một và triết lý mới của Pep được thể hiện bằng chính quyết định chuyên môn ấy.

Mới đây, Guardiola bất ngờ nói trên truyền hình rằng ông hối tiếc vì đã không cho Hart cơ hội ở lại, không để anh chứng minh năng lực. Ông thừa nhận đôi khi những quyết định mình đưa ra không công bằng. Với một người từng bị gạt sang bên như Hart, lời thú nhận đó có thể là dịp để nhắc lại nỗi buồn cũ.

Nhưng phản ứng của Hart lại đi theo hướng khác. Anh nói mình không giữ thù hằn, đã nêu rõ quan điểm, Pep cũng có lý do, và quyền lực nằm trong tay huấn luyện viên. Anh vẫn dành sự tôn trọng cho Pep, gọi ông là nhà cầm quân xuất sắc, đồng thời khẳng định bản thân tin mình xứng đáng được trao cơ hội. Hart thừa nhận không ngờ lời nói của Pep lại khiến anh xúc động đến vậy, nhưng cuộc sống và sự nghiệp của anh vẫn tiếp tục với nhiều trải nghiệm đáng giá.

Cuối cùng, điều Hart nhắc tới không phải là mâu thuẫn, mà là lòng biết ơn với Manchester City và mong muốn được trực tiếp bắt tay Guardiola để cảm ơn vì những gì ông đã làm cho câu lạc bộ. Giữa hai người, sau tất cả, còn lại là sự tôn trọng và tình cảm chung dành cho một đội bóng.

Xem thêm
2
3,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật