Harry Maguire bị loại khỏi World Cup 2026: Cú sốc lớn cho fan MU!

Riquelme thách thức “bức tường” Pérez: Ai sẽ là chủ tịch Real nhiệm kỳ mới?

Ê-kíp Mourinho ở Real Madrid: Giữ nền cũ, gia cố bằng “người nhà”

LE NGOC

Im lặng nhưng quyền lực: Salah và bài học kiểm soát hình ảnh giữa bão dư luận

Một ngôi sao Hồi giáo không muốn bị đóng khung

Mohamed Salah là một trong những cầu thủ Hồi giáo nổi tiếng nhất thế giới, với hàng chục triệu người theo dõi trên các nền tảng trực tuyến. Anh đến từ vùng châu thổ sông Nile, theo đạo Hồi, thường ăn mừng bàn thắng bằng động tác phủ phục cầu nguyện. Tuy vậy, cách anh và ê-kíp xây dựng hình ảnh lại đi theo hướng tránh để tôn giáo trở thành chiếc nhãn bao trùm.

Người đứng sau chiến lược đó là Ramy Abbas, luật sư gốc Liban, lớn lên ở Colombia và tự nhận là người phản đối mọi hình thức tín ngưỡng. Từ khi chính thức quản lý các hoạt động ngoài sân cỏ của Salah năm 2015, Abbas chủ trương để cầu thủ này kiểm soát hình ảnh của mình, không để các chiến dịch về sắc tộc hay tôn giáo định nghĩa anh.

Từ chối vai trò “người Hồi giáo tiêu biểu”

Abbas nhiều lần từ chối những lời mời muốn đặt Salah vào vị trí “gương mặt Hồi giáo mẫu mực”. Một tạp chí từng đề xuất bài phỏng vấn với tiêu đề ám chỉ Salah là “người Hồi giáo được thế giới yêu thích nhất”, nhưng ý tưởng đó bị bác bỏ. Một bài viết khác muốn khai thác cảm nhận của người Hồi giáo ở Anh sau vụ đánh bom ở Manchester, cũng bị từ chối vì Abbas không muốn thân chủ của mình xuất hiện trong cùng không gian với những kẻ cực đoan.

Với Abbas, các chiến dịch xoay quanh sắc tộc hay tôn giáo thường chỉ chiếm sóng truyền thông trong thời gian ngắn rồi trôi qua. Ông muốn mọi hợp đồng tài trợ đến với Salah vì anh là một biểu tượng bóng đá toàn cầu, chứ không phải vì anh đại diện cho một cộng đồng tôn giáo.

Im lặng có chủ đích và sức nặng của phong độ

Mùa 2017-2018, khi Salah ghi 44 bàn cho Liverpool, một nghiên cứu cho thấy tình trạng kỳ thị người Hồi giáo ở vùng Merseyside giảm xuống. Trong giai đoạn đó, theo lời Abbas, Salah không hề phát biểu công khai về đức tin, dù vẫn thỉnh thoảng ăn mừng bằng động tác cầu nguyện. Hai người tin rằng phong độ trên sân có sức thuyết phục mạnh hơn bất kỳ tuyên bố nào.

Abbas chấp nhận việc một số người chỉ trích Salah vì không lên tiếng nhiều hơn về các vấn đề liên quan đến Hồi giáo. Nhưng trong cách nhìn của ông, nếu để hình ảnh gắn chặt với tôn giáo, Salah sẽ bị kéo vào những cuộc tranh luận mà anh không chủ động lựa chọn.

Giáng sinh, Gaza và những vùng xám

Cách Salah xử lý các dịp nhạy cảm cho thấy sự giằng co giữa kỳ vọng của công chúng và chiến lược giữ khoảng cách. Mỗi năm, anh đều đăng ảnh gia đình đón Giáng sinh tại nhà ở Cheshire. Với một bộ phận người Hồi giáo, hành động đó bị xem là khiêu khích, thậm chí bị gán cho những lời buộc tội như “đồng hóa quá mức” hay “rời xa gốc gác”. Dù vậy, Salah vẫn duy trì thói quen này, không kèm theo lời giải thích dài dòng.

Khi xung đột ở Gaza leo thang năm 2023, Salah đăng một đoạn video kêu gọi chấm dứt đổ máu, thu hút khoảng 200 triệu lượt xem. Một số tiếng nói trong thế giới Hồi giáo cho rằng anh lên tiếng quá muộn và dùng ngôn từ chưa đủ mạnh. Trước đó, anh đã âm thầm ủng hộ tài chính cho một tổ chức cứu trợ, nhưng không công bố rầm rộ.

Giữa kỳ vọng cộng đồng và lựa chọn cá nhân

Salah phải cân nhắc thêm yếu tố chính trị của Ai Cập, nơi anh xuất thân, khi quyết định nói hay không nói về một vấn đề. Anh thích được nhìn nhận như nguồn cảm hứng, thường khuyến khích người khác theo đuổi ước mơ, nhưng Abbas lại cho rằng thông điệp đó dễ khiến người ta quên đi sự đặc biệt của hành trình mà chỉ mình Salah làm được.

Trong thế giằng co ấy, Salah chọn cách để thành tích trên sân và hình ảnh đời thường tự kể câu chuyện. Anh không phủ nhận tôn giáo là một phần con người mình, nhưng cũng không chấp nhận để nó trở thành chiếc khung duy nhất mà người khác dùng để nhìn anh.

0
355 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Đình Quý

Cuộc tranh luận về “cầu thủ vĩ đại nhất” của bóng đá hiện đại xoay quanh Cristiano Ronaldo và Lionel Messi đã kéo dài hơn hai thập kỷ. Ở giai đoạn cuối sự nghiệp, cả hai vẫn ghi bàn đều đặn cho câu lạc bộ và đội tuyển, biến những con số vốn đã hiếm thành chuyện quen thuộc. Lúc này, tâm điểm không còn là so sánh ai đẹp mắt hơn, mà là cuộc đua chạm mốc 1.000 bàn thắng chính thức.

Khoảng cách 63 bàn và áp lực thời gian

Ronaldo hiện dẫn trước với 973 bàn sau 1.323 trận, hơn Messi 63 bàn. Đội trưởng Argentina đang sở hữu 910 bàn trong 1.153 lần ra sân. Khoảng cách đủ lớn để tạo lợi thế cho Ronaldo, nhưng chưa đủ để khép lại cuộc đua, nhất là khi cả hai vẫn là trụ cột ở đội tuyển quốc gia và còn ít nhất một kỳ World Cup phía trước.

Bước ngoặt ngoài châu Âu

Điểm đáng chú ý là cả hai đều tiếp tục tích lũy bàn thắng và danh hiệu khi rời châu Âu. Ronaldo vừa lập cú đúp trong chiến thắng 4-1 trước Damac, góp công giúp Al Nassr vô địch giải Saudi sau bảy năm chờ đợi. Trước đó, Messi cũng đã nâng cúp tại Mỹ trong màu áo Inter Miami. Những danh hiệu này không chỉ tô điểm bảng vàng, mà còn kéo dài thêm quãng đường tiến tới cột mốc nghìn bàn.

Đỉnh cao mới trên bảng xếp hạng lịch sử

Trên bảng xếp hạng ghi bàn mọi thời đại, Ronaldo và Messi đã bỏ xa phần còn lại. Ronaldo dẫn đầu với 973 bàn, Messi xếp sau với 910, trong khi những huyền thoại như Josef Bican, Romário hay Pelé đều dừng lại ở dưới mốc 810. Ở cấp đội tuyển, Ronaldo đang giữ kỷ lục 143 bàn cho Bồ Đào Nha, Messi có 116 bàn cho Argentina. Cuộc đua nghìn bàn vì thế không chỉ là câu chuyện giữa hai cá nhân, mà còn là dấu mốc khép lại một thời kỳ chưa từng có của bóng đá.

Xem thêm
0
299 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Kiệt

4 năm chờ đợi trong mòn mỏi của Ronaldo

Cristiano Ronaldo không sang Al Nassr để nghỉ dưỡng, mà luôn có tham vọng rõ ràng về việc chinh phạt các danh hiệu. Anh đến đây vào cuối năm 2022 với hình ảnh của một siêu sao muốn mở ra kỷ nguyên mới, nhưng thứ chờ anh suốt gần bốn năm lại là một hành trình nặng trĩu áp lực, nhiều lần ở gần đích lắm rồi nhưng sau cùng lại thất bại.

Chỉ đến đêm qua, khi Al Nassr đánh bại Damac 4-1 để đăng quang Saudi Pro League, Ronaldo mới thật sự chạm tay vào vinh quang mình mong chờ nhất ở Saudi Arabia.

Khởi đầu khó khăn từ lúc mới gia nhập

Ronaldo cập bến Al Nassr vào ngày 30/12/2022, giữa thời điểm cả thế giới dõi theo từng bước đi cuối của một trong những biểu tượng vĩ đại nhất lịch sử bóng đá. Anh ghi 14 bàn trong 16 trận Saudi Pro League ở nửa sau mùa 2022/23. Đó là những thống kê đủ tốt để kéo Al Nassr bám đuổi cuộc đua vô địch đến những vòng đấu cuối cùng. Dù vậy, chừng đó vẫn là chưa đủ. Al Nassr khép lại mùa giải ở vị trí á quân, còn chức vô địch thuộc về Al Ittihad. Ngay mùa đầu tiên, Ronaldo đã hiểu rằng tên tuổi và sức hút không thể giúp một đội bóng đi đến đỉnh cao nếu cấu trúc chiến thắng chưa thật sự hoàn chỉnh.

Vì lẽ đó, Al Nassr đã có một mùa hè 2023 hoạt động rất rầm rộ với những bản hợp đồng mới từ châu Âu như Otavio hay Sadio Mane để chiều lòng CR7.

Thống kê bùng nổ nhưng vẫn trắng tay danh hiệu

Mùa 2023/24 đẩy cảm giác ấy lên cao hơn. Ronaldo giúp Al Nassr vô địch Arab Club Champions Cup tháng 8/2023 bằng cú đúp trong trận chung kết với Al Hilal, rồi tiếp tục bùng nổ ở giải vô địch quốc gia Saudi Pro League với 35 bàn, kỷ lục một mùa của Saudi Pro League.

Thế nhưng danh hiệu tập thể lại là câu chuyện khác. Al Hilal vô địch với khoảng cách 12 điểm so với Al Nassr, rồi vài tuần sau còn đánh bại chính Al Nassr ở chung kết King’s Cup. Hình ảnh Ronaldo bật khóc sau thất bại đó nói rất nhiều: anh vẫn ghi bàn, vẫn phá kỷ lục, nhưng lại trắng tay toàn diện về mặt danh hiệu khi luôn gục ngã trong những thời khắc quan trọng nhất.

Đến năm thứ 3 ở Ả Rập mà vẫn lỗi hẹn danh hiệu

Đến mùa 2024/25, Ronaldo tiếp tục giữ hiệu suất ghi bàn cao với 25 bàn ở Saudi Pro League và giành thêm một danh hiệu Vua phá lưới quốc nội nữa. Dẫu vậy, Al Ittihad mới là đội vô địch giải đấu. Điều ấy khiến câu chuyện của Ronaldo tại Al Nassr suốt một thời gian dài mang dáng dấp nghịch lý: cá nhân anh vẫn chơi ở đẳng cấp rất cao, nhưng danh hiệu lớn thì vẫn cứ lảng tránh.

Đến đầu mùa 2025/26, Al Nassr còn thua Al Ahli ở chung kết Saudi Super Cup, khiến giấc mơ chạm tay vào danh hiệu chính thức trên đất Ả Rập vẫn chưa thể thành hiện thực.

Niềm vui hôm nay là phần thưởng xứng đáng

Bởi vậy, chức vô địch Saudi Pro League ngày 22/5/2026 mới mang ý nghĩa lớn đến vậy. Al Nassr hạ Damac 4-1 ở vòng cuối cùng, Ronaldo lập cú đúp và kết thúc mùa với 28 bàn sau 30 trận. Quan trọng hơn, đây là danh hiệu đầu tiên của só 7 ở Ả Rập khiến mọi thứ càng trở nên cảm xúc hơn. 

Bóng đá đỉnh cao đôi khi tàn nhẫn ở chỗ người ta có thể ghi hàng trăm bàn, phá kỷ lục, nâng tầm cả giải đấu nhưng vẫn bị đánh giá thấp vì chưa mang về danh hiệu. Ronaldo hiểu điều đó hơn ai hết. Vì thế, nước mắt hôm nay là những giọt nước mắt của niềm hạnh phúc tột cùng, của sự giải tỏa để huyền thoại người Bồ Đào Nha tự tin bước tiếp trên hành trình phía trước.

Xem thêm
0
210 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Nguyên

Từ biểu tượng tương lai đến người ngoài cuộc

Cách đây hai năm, Cole Palmer và Phil Foden được xem như gương mặt tiêu biểu cho tương lai tuyển Anh. Cùng trưởng thành từ lò đào tạo Manchester City, chỉ cách nhau một lứa, họ bước vào Euro 2024 với vị thế rất khác so với hiện tại: Foden đá chính trong trận chung kết gặp Tây Ban Nha, Palmer vào sân rồi ghi bàn gỡ hòa chỉ sau ba phút. Sau giải, Palmer mới 22 tuổi đã được bầu là cầu thủ nam hay nhất năm của tuyển Anh và cầu thủ trẻ xuất sắc nhất do hiệp hội cầu thủ bầu chọn. Foden, 23 tuổi, nhận giải cầu thủ hay nhất năm của hiệp hội cầu thủ. Hình ảnh cả hai cùng lên sân khấu Nhà hát Opera ở Manchester nhận giải tạo cảm giác họ sẽ song hành trong mọi giải đấu lớn tiếp theo.

Phong độ tụt dốc và ranh giới mỏng manh

Hai mùa đầu ở Chelsea, Palmer ghi 37 bàn tại giải Ngoại hạng, tạo cảm giác anh đã thực sự bứt lên sau khi rời sân Etihad. Mùa này, anh vẫn có chín bàn sau 25 trận, nhưng những khoảnh khắc bùng nổ từng định hình tên tuổi lại biến mất. Foden cũng rơi vào tình trạng tương tự, chỉ khác là kéo dài hơn. Anh từng có chuỗi sáu bàn trong năm trận ngay trước Giáng sinh, tưởng như báo hiệu sự trở lại, rồi sau đó tịt ngòi. So với mùa 2023-2024, khi anh ghi 19 bàn ở Ngoại hạng và 27 bàn trên mọi đấu trường, đó là một bước lùi rõ rệt. Pha giật gót kiến tạo trước Crystal Palace gần đây trở thành điểm sáng hiếm hoi trong chuỗi màn trình diễn mờ nhạt.

Tuchel và cách nhìn lạnh lùng về vị trí số 10

Trong bối cảnh cạnh tranh gay gắt ở vị trí hộ công, Thomas Tuchel không bị buộc phải chọn người theo danh tiếng. Trận gặp Uruguay hồi tháng 3 là thời điểm Foden được trao cơ hội hiếm hoi để chứng minh mình có thể đảm nhiệm vai trò này khi Harry Kane vắng mặt. Anh chơi lạc lõng, thường xuyên lùi sâu tìm bóng, không tạo được ảnh hưởng và bị rút ra chỉ 11 phút sau giờ nghỉ, nhường chỗ cho Palmer. Từ thời điểm đó, cảm giác Tuchel đã chốt lại đánh giá về Foden. Palmer, dù từng được xem là “người của tương lai” sau Euro 2024, cũng không còn giữ được sức nặng đủ lớn để xoay chuyển quyết định của huấn luyện viên trưởng.

Khi cơ hội được trao cho người khác

Trong nhóm cầu thủ chơi phía sau tiền đạo, Tuchel ưu tiên những người thể hiện tốt trong giai đoạn ông dẫn dắt. Morgan Rogers được tin dùng xuyên suốt, ghi bàn ở Europa League cho Aston Villa. Eberechi Eze có bảy bàn, hai kiến tạo trong mùa giải vô địch Ngoại hạng của Arsenal, con số không quá nổi bật, nhưng lại ghi ba bàn trong sáu trận vòng loại World Cup cho tuyển Anh. Anh vắng mặt ở loạt giao hữu tháng 3 vì chấn thương, mở ra cơ hội cho Foden và Palmer chen chân. Tuy nhiên, hai trận hòa Uruguay 1-1 và thua Nhật Bản 0-1 với lối chơi thiếu sinh khí khiến Tuchel càng nhìn rõ hơn vai trò của Eze: một người có thể mang lại tốc độ, sự khó lường và cách tiếp cận khác so với Jude Bellingham và Rogers.

Thực tế phũ phàng của một kỳ World Cup

Tuchel cho thấy ông sẵn sàng gạt bỏ yếu tố danh tiếng, ngoại trừ vài trường hợp đặc biệt như Bellingham. Ngay cả một cầu thủ ghi 14 bàn ở Ngoại hạng như Morgan Gibbs-White cũng không được ưu tiên, dù anh có sáu lần khoác áo tuyển. Trong bối cảnh đó, việc Palmer và Foden bị loại không còn là cú sốc về mặt lý thuyết, mà là hệ quả trực tiếp của phong độ. Từ chỗ được dự đoán là trụ cột, họ phải chấp nhận vị thế của những người không đủ thuyết phục cho một suất trong danh sách đến Mỹ, ít nhất là ở thời điểm này.

Xem thêm
0
167 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Minh An

Thông tin rò rỉ từ nội bộ tuyển Anh cho thấy World Cup 2026 sẽ là giải đấu vắng bóng hàng loạt gương mặt quen thuộc. Cole Palmer, Phil Foden và Harry Maguire, những người từng in dấu ở các giải lớn gần đây, đều không nằm trong danh sách 26 cầu thủ mà Thomas Tuchel chuẩn bị công bố.

Những người từng là trung tâm

Palmer là nhân tố quan trọng của tuyển Anh tại Euro 2024, ghi bàn trong trận chung kết thua Tây Ban Nha. Foden đã góp mặt ở ba giải đấu lớn liên tiếp và cũng đá chính ở trận chung kết đó. Maguire là trụ cột hàng thủ suốt nhiều năm, 66 lần khoác áo tuyển, từng chơi trọn vẹn chiến dịch Euro 2020 và chỉ vắng mặt Euro 2024 vì chấn thương bắp chân. Họ là nhóm cầu thủ gắn với hình ảnh tuyển Anh ở các giải gần đây, nên việc cùng lúc bị loại tạo nên cú chuyển hướng rõ rệt.

Mùa giải trắc trở và cái giá phải trả

Điểm chung của Palmer và Foden là mùa giải câu lạc bộ không trọn vẹn. Palmer chấn thương nhiều, phong độ thất thường trong màu áo Chelsea. Foden cũng trải qua giai đoạn không ổn định tại Manchester City. Maguire thì ngược lại, chơi tốt ở Manchester United, được Tuchel gọi lại cho hai trận giao hữu với Uruguay và Nhật Bản, nhưng vẫn bị gạt khỏi World Cup. Anh thừa nhận trên trang cá nhân “sốc và buồn” vì tin rằng mình đủ sức đóng góp lớn cho đội tuyển hè này.

Cơ hội cho lớp tên tuổi khác

Trong khi những gương mặt cũ phải dừng bước, một số cầu thủ khác lại được mở đường. Kobbie Mainoo của Manchester United được kỳ vọng góp mặt ở tuyến giữa. Ở hàng công, Ivan Toney dù chỉ mới một lần vào sân dưới thời Tuchel nhưng vừa ghi 32 bàn tại giải Ả Rập Xê Út và nhiều khả năng được trao cơ hội. Danh sách cũng dự kiến có bộ ba Newcastle là Livramento, Dan Burn và Anthony Gordon. Liên đoàn bóng đá Anh sẽ gửi danh sách chính thức cho FIFA trước ngày 31-5, nhưng những thông tin hiện tại cho thấy tuyển Anh đang bước sang một giai đoạn nhân sự mới, với nhiều quyết định gây tranh luận.

Xem thêm
1
20,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Kỳ Quang

Giọt nước mắt ở vạch đích

Cristiano Ronaldo không còn giữ được sự lạnh lùng quen thuộc khi Al-Nassr lên ngôi tại giải vô địch Ả Rập Xê Út. Ngay sau tiếng còi mãn cuộc, anh ôm chầm lấy đồng đội, ngước lên khán đài và để mặc mình chìm trong bầu không khí cuồng nhiệt của hàng nghìn cổ động viên. Những giọt nước mắt xuất hiện giữa tiếng hô vang tên anh không ngừng nghỉ trên khắp khán đài.

Áp lực tích tụ từ ngày đặt chân đến Ả Rập Xê Út

Kể từ khi gia nhập Al-Nassr năm 2023, Ronaldo luôn bị bao quanh bởi sức ép và hoài nghi. Những thất bại ở các mùa trước, cộng với làn sóng chỉ trích nhắm vào tham vọng của câu lạc bộ, khiến mỗi bước đi của anh đều bị soi xét. Câu hỏi về việc liệu lựa chọn sang Ả Rập Xê Út có mang lại thành công lớn hay không luôn đeo bám anh suốt quãng thời gian đó.

Khoảnh khắc trả lời mọi hoài nghi

Chức vô địch lần này không chỉ là thêm một danh hiệu trong bộ sưu tập của Ronaldo. Với nhiều người hâm mộ, đó là lời đáp lại những nghi ngờ kéo dài suốt từ ngày anh đặt chân đến Al-Nassr. Khi mọi thứ cuối cùng cũng vận hành đúng hướng, cảm xúc dồn nén nhiều năm bùng nổ thành những giọt nước mắt trên sân, giữa vòng tay đồng đội và tiếng hát của khán giả.

Xem thêm
2
701 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật