Tottenham trụ hạng, West Ham khóc ròng: Kịch bản hấp dẫn vòng cuối EPL

19 tuổi, Farhat từ chối World Cup vì sợ mất giá chuyển nhượng?

Ronaldo bật khóc giữa biển người: Vinh quang cuối cùng đã đến với CR7

Tuấn Kiệt

Hành trình đi từ kẻ thất bại đến người đứng trên đỉnh cao của Ronaldo tại Al Nassr

4 năm chờ đợi trong mòn mỏi của Ronaldo

Cristiano Ronaldo không sang Al Nassr để nghỉ dưỡng, mà luôn có tham vọng rõ ràng về việc chinh phạt các danh hiệu. Anh đến đây vào cuối năm 2022 với hình ảnh của một siêu sao muốn mở ra kỷ nguyên mới, nhưng thứ chờ anh suốt gần bốn năm lại là một hành trình nặng trĩu áp lực, nhiều lần ở gần đích lắm rồi nhưng sau cùng lại thất bại.

Chỉ đến đêm qua, khi Al Nassr đánh bại Damac 4-1 để đăng quang Saudi Pro League, Ronaldo mới thật sự chạm tay vào vinh quang mình mong chờ nhất ở Saudi Arabia.

Khởi đầu khó khăn từ lúc mới gia nhập

Ronaldo cập bến Al Nassr vào ngày 30/12/2022, giữa thời điểm cả thế giới dõi theo từng bước đi cuối của một trong những biểu tượng vĩ đại nhất lịch sử bóng đá. Anh ghi 14 bàn trong 16 trận Saudi Pro League ở nửa sau mùa 2022/23. Đó là những thống kê đủ tốt để kéo Al Nassr bám đuổi cuộc đua vô địch đến những vòng đấu cuối cùng. Dù vậy, chừng đó vẫn là chưa đủ. Al Nassr khép lại mùa giải ở vị trí á quân, còn chức vô địch thuộc về Al Ittihad. Ngay mùa đầu tiên, Ronaldo đã hiểu rằng tên tuổi và sức hút không thể giúp một đội bóng đi đến đỉnh cao nếu cấu trúc chiến thắng chưa thật sự hoàn chỉnh.

Vì lẽ đó, Al Nassr đã có một mùa hè 2023 hoạt động rất rầm rộ với những bản hợp đồng mới từ châu Âu như Otavio hay Sadio Mane để chiều lòng CR7.

Thống kê bùng nổ nhưng vẫn trắng tay danh hiệu

Mùa 2023/24 đẩy cảm giác ấy lên cao hơn. Ronaldo giúp Al Nassr vô địch Arab Club Champions Cup tháng 8/2023 bằng cú đúp trong trận chung kết với Al Hilal, rồi tiếp tục bùng nổ ở giải vô địch quốc gia Saudi Pro League với 35 bàn, kỷ lục một mùa của Saudi Pro League.

Thế nhưng danh hiệu tập thể lại là câu chuyện khác. Al Hilal vô địch với khoảng cách 12 điểm so với Al Nassr, rồi vài tuần sau còn đánh bại chính Al Nassr ở chung kết King’s Cup. Hình ảnh Ronaldo bật khóc sau thất bại đó nói rất nhiều: anh vẫn ghi bàn, vẫn phá kỷ lục, nhưng lại trắng tay toàn diện về mặt danh hiệu khi luôn gục ngã trong những thời khắc quan trọng nhất.

Đến năm thứ 3 ở Ả Rập mà vẫn lỗi hẹn danh hiệu

Đến mùa 2024/25, Ronaldo tiếp tục giữ hiệu suất ghi bàn cao với 25 bàn ở Saudi Pro League và giành thêm một danh hiệu Vua phá lưới quốc nội nữa. Dẫu vậy, Al Ittihad mới là đội vô địch giải đấu. Điều ấy khiến câu chuyện của Ronaldo tại Al Nassr suốt một thời gian dài mang dáng dấp nghịch lý: cá nhân anh vẫn chơi ở đẳng cấp rất cao, nhưng danh hiệu lớn thì vẫn cứ lảng tránh.

Đến đầu mùa 2025/26, Al Nassr còn thua Al Ahli ở chung kết Saudi Super Cup, khiến giấc mơ chạm tay vào danh hiệu chính thức trên đất Ả Rập vẫn chưa thể thành hiện thực.

Niềm vui hôm nay là phần thưởng xứng đáng

Bởi vậy, chức vô địch Saudi Pro League ngày 22/5/2026 mới mang ý nghĩa lớn đến vậy. Al Nassr hạ Damac 4-1 ở vòng cuối cùng, Ronaldo lập cú đúp và kết thúc mùa với 28 bàn sau 30 trận. Quan trọng hơn, đây là danh hiệu đầu tiên của số 7 ở Ả Rập khiến mọi thứ càng trở nên cảm xúc hơn. 

Nước mắt hôm nay là những giọt nước mắt của niềm hạnh phúc tột cùng, của sự giải tỏa để huyền thoại người Bồ Đào Nha tự tin bước tiếp trên hành trình phía trước.

0
621 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Quang Đăng

Sự khó hiểu khi Maguire mất vé dự World Cup 2026

Thomas Tuchel có thể đang sở hữu một tuyển Anh hiện đại hơn, cơ động hơn và giàu tính hệ thống hơn. Nhưng loại Harry Maguire khỏi kế hoạch World Cup 2026 vẫn là quyết định khiến người ta phải đặt dấu hỏi lớn về tính hợp lý của lựa chọn này.

Những thống kê không biết nói dối tại MU

Điều đáng nói là Maguire bị gạch tên đúng vào thời điểm anh vừa trải qua một mùa giải tương đối ổn trong màu áo Manchester United. Trung vệ này không còn là cái tên thường xuyên trở thành tâm điểm chỉ trích như những năm trước. Anh đá 23 trận Premier League mùa vừa rồi, có tới 19 trận đá chính, chơi hơn 1.295 phút và duy trì vai trò ổn định trong hệ thống phòng ngự của MU. Quan trọng hơn, Maguire cho thấy hình ảnh của một trung vệ lì lợm, giàu va chạm và đủ bản lĩnh ở những trận cầu lớn. Bàn thắng quyết định tại Anfield hồi tháng 10 không chỉ mang ý nghĩa chuyên môn, mà còn cho thấy anh vẫn là mẫu cầu thủ biết xuất hiện ở thời điểm đội bóng cần nhất.

Một chi tiết rất đáng chú ý khác: MU đã gia hạn hợp đồng với Maguire tới năm 2027. Trong bối cảnh đội chủ sân Old Trafford đang tái cấu trúc mạnh tay và siết lại tiêu chuẩn nhân sự, việc giữ Maguire thêm hai năm cho thấy anh không còn bị xem là “người thừa”. Nói cách khác, nếu nhìn thuần túy vào phong độ và kinh nghiệm, Maguire không xứng đáng bị loại khỏi danh sách theo cách như vậy.

HLV Tuchel có vẻ ưu tiên chọn cầu thủ dựa trên hệ thống hơn là danh tiếng?

Ngay từ những đợt tập trung đầu tiên khi nắm quyền ĐT Anh, Tuchel đã nhiều lần phát tín hiệu rằng ông ưu tiên các trung vệ cơ động hơn, xử lý không gian rộng tốt hơn và phù hợp với cách pressing cũng như chuyển trạng thái mà ông muốn xây dựng cho tuyển Anh.

Marc Guehi, Ezri Konsa hay những mẫu trung vệ có khả năng phòng ngự chủ động rõ ràng hợp với ý tưởng đó hơn Maguire. Trong mắt Tuchel, Maguire có thể vẫn chắc chắn, vẫn mạnh tranh chấp và không chiến tốt, nhưng tốc độ xoay trở cùng khả năng bảo vệ khoảng trống phía sau lại không thật sự lý tưởng cho thứ bóng đá mà ông theo đuổi.

Đó là tư duy rất “Tuchel”. Rất logic. Rất hệ thống. Nhưng cũng vì thế mà quyết định này trở nên nguy hiểm.

World Cup chưa bao giờ là giải đấu chỉ được quyết định bằng chiến thuật. Đó là sân chơi của bản lĩnh, kinh nghiệm và khả năng chịu đựng áp lực trong những trận đấu mà chỉ một sai lầm là đủ để trả giá. Những đội tiến sâu thường không chỉ có hệ thống tốt, mà còn phải sở hữu các cầu thủ biết cách “sống sót” trong thế trận hỗn loạn. Maguire không phải trung vệ thanh thoát nhất, nhưng anh là mẫu cầu thủ đá cúp rất đặc trưng: lì, mạnh va chạm, giỏi bóng bổng và không ngại các trận đấu nặng tính thể lực.

Đây mới là điều khiến quyết định của Tuchel gây tranh cãi. Ông không đơn thuần loại một trung vệ. Ông đang tự loại bỏ một phương án đá cúp rất quan trọng của tuyển Anh.

Tất nhiên, Tuchel có quyền tin vào bộ khung đã giúp tuyển Anh đi qua vòng loại với thành tích hoàn hảo: toàn thắng cả 8 trận, ghi 20 bàn và không thủng lưới. Một HLV luôn có xu hướng bảo vệ cấu trúc mà mình tin tưởng. Nhưng bóng đá cấp đội tuyển quốc gia không vận hành theo logic dài hạn như CLB. Chỉ cần một trận knock-out bị kéo vào thế bóng bổng, bóng hai hoặc tranh chấp liên tục, giá trị của những cầu thủ kiểu Maguire sẽ lập tức hiện ra.

Dù thế nào thì Tuchel cũng đang chơi một canh bạc rất lớn

Vì thế, đây có thể là quyết định thể hiện cá tính mạnh của Tuchel. Nhưng nó cũng mang dáng dấp của một canh bạc. Nếu tuyển Anh vô địch, Tuchel sẽ được ca ngợi vì dám đoạn tuyệt với những lựa chọn an toàn cũ kỹ. Nhưng nếu hàng thủ của họ chệch choạc ở thời khắc quyết định và đội bị loại sớm, cái tên Maguire chắc chắn sẽ quay lại như một câu hỏi lớn dành cho chiến lược gia người Đức.

Bởi có những cầu thủ không phải lúc nào cũng phù hợp trong mắt của HLV, nhưng vẫn rất cần thiết dựa trên các yếu tố về bản lĩnh, khả năng truyền lửa. Và ở 1 giải đấu cúp như kiểu World Cup, điều đó chắc chắn là ưu tiên hàng đầu. Hãy cùng chờ xem quyết định này của ông thầy người Đức sẽ đúng đến đâu!

Xem thêm
0
2,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Minh An

Manchester United bước vào mùa hè với trọng tâm rất rõ ràng: tái thiết tuyến giữa. Sự ra đi của Casemiro sau mùa thứ tư khiến khoảng trống ở trung tâm sân trở nên cấp bách, buộc bộ phận tuyển trạch phải chuẩn bị sẵn nhiều phương án, từ đàm phán điều khoản cá nhân đến tính toán cấu trúc tài chính. Trong bối cảnh đó, những tiền vệ đã quen môi trường Ngoại hạng Anh được đặt lên bàn đầu tiên.

Nhìn vào Mainoo để chọn người đá cặp

Sự vươn lên của Kobbie Mainoo khiến cách tiếp cận của United thay đổi. Thay vì tìm một bản sao Casemiro, họ cần người bổ trợ cho bộ kỹ năng của tiền vệ 21 tuổi trong hệ thống 4-2-3-1 của Michael Carrick. Mainoo ít lao vào tranh chấp kiểu “dọn dẹp”, nhưng lại là người kéo bóng, chuyền tiến lên và thường dạt sang nửa trái để kết nối với tuyến trên. Vì vậy, tiêu chí đặt ra là một tiền vệ giàu thể lực, lên xuống toàn mặt sân, biết phòng ngự nhưng cũng phải hỗ trợ được khâu triển khai.

Những gương mặt nổi bật ở Ngoại hạng Anh

Elliot Anderson của Nottingham Forest là cái tên gây chú ý nhất: anh tham gia tới 16% tổng số đường chuyền của đội, có 369 đường chuyền xuyên tuyến và dẫn đầu giải về số lần thu hồi bóng. Tuy nhiên, mức giá dự kiến trên 100 triệu bảng và việc Man City đang chiếm ưu thế khiến United khó chen chân. Mateus Fernandes tại West Ham lại là mẫu tiền vệ toàn diện hơn, từng đá cao ở Southampton nhưng mùa này lùi sâu điều tiết, di chuyển rộng và luôn hướng lên phía trước khi đoạt bóng. Ở Bournemouth, Alex Scott và Tyler Adams mang hai kiểu bổ sung khác nhau: Scott là người cầm bóng, kéo bóng và chuyền phá tuyến, còn Adams là “máy quét” với thống kê cắt đường chuyền chỉ kém Casemiro.

Nhóm giải hạng dưới và lựa chọn “giá mềm”

Bên cạnh đó, United cũng mở rộng sang nhóm cầu thủ trẻ người Anh ở hạng dưới để tránh bị ép giá. Hayden Hackney tại Middlesbrough được Carrick đánh giá cao nhờ khả năng dạt biên, nhận bóng ở phần ba cuối sân và chuyền tiến tuyến liên tục. Shea Charles của Southampton, trưởng thành từ lò Man City, có thể đá nhiều vị trí, sở hữu thể hình và sức bao quát phù hợp Ngoại hạng Anh. Cả hai được xem là phương án tăng chiều sâu đội hình với chi phí thấp hơn, đúng với chiến lược tạo đòn bẩy, không phụ thuộc vào một mục tiêu duy nhất của United trong mùa hè này.

Xem thêm
0
366 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Vũ Dân

José Mourinho thường được nhớ đến như mẫu huấn luyện viên bước vào một đội bóng với cá tính rất mạnh: dựng lại trật tự, siết phòng thay đồ và đặt dấu ấn quyền lực lên mọi ngóc ngách. Nhưng những thông tin mới quanh kế hoạch trở lại Real Madrid lại gợi ra một Mourinho khác hơn đôi chút. Ông vẫn mang theo nhóm cộng sự thân tín, vẫn cần những người hiểu rõ cách làm việc của mình, nhưng không có ý định xóa sạch bộ máy cũ ở Valdebebas. Thay vì một cuộc “đập đi xây lại”, đây giống một nước đi mềm hơn: pha trộn giữa kiểm soát và kế thừa.

Không còn là cuộc đổ bộ ồ ạt

Mourinho đã định hình bộ khung thân cận cho ban huấn luyện mới, với những gương mặt từng làm việc cùng ông ở các chặng gần đây. Điều đó không bất ngờ. Một huấn luyện viên như Mourinho luôn cần ê-kíp riêng để đảm bảo thông điệp chiến thuật, kỷ luật và nhịp vận hành được truyền xuống đội bóng thật nhanh.

Nhưng điểm đáng chú ý nằm ở chỗ nhóm thân tín ấy không được mô tả như một lực lượng đến để thay toàn bộ người cũ. Mourinho có vẻ hiểu rằng Real Madrid không phải một công trình hoang phế cần phá bỏ từ nền móng. Valdebebas là một hệ sinh thái đã vận hành lâu năm, với những con người nắm rất rõ thói quen, cơ địa và văn hóa nội bộ của đội bóng.

Giữ lại để giữ nhịp

Mourinho sẽ tiếp tục làm việc với một phần nhân sự hiện có, đặc biệt ở các mảng y tế, vật lý trị liệu và vận hành hằng ngày. Đây là chi tiết nhỏ nhưng rất đáng giá. Với một đội bóng đầy ngôi sao, những bộ phận ấy không chỉ là hậu cần. Họ là người hiểu cơ thể cầu thủ, lịch sử chấn thương, thói quen hồi phục và cả những khoảng nhạy cảm trong phòng thay đồ.

Tương lai của những nhân vật như Antonio Pintus hay Luis Llopis cũng chưa bị gạch tên. Qua đó cho thấy Mourinho không nhất thiết muốn loại bỏ di sản chuyên môn của Real Madrid. Ông có thể tái phân vai, cài thêm người của mình vào các vị trí then chốt, nhưng vẫn giữ lại những mắt xích quen thuộc nếu chúng phục vụ tốt cho cấu trúc mới.

Cần một cầu nối kiểu Karanka

Một chi tiết khác rất quan trọng là Mourinho được cho là muốn có một nhân vật gắn với Real Madrid trong ban huấn luyện, tương tự vai trò Aitor Karanka trước đây. Đó không chỉ là một ghế trợ lý. Đó là chiếc cầu nối giữa huấn luyện viên và bản sắc câu lạc bộ.

Mourinho đủ thông minh để hiểu rằng quyền lực ở Real Madrid không thể chỉ đến từ mệnh lệnh. Nó cần được đặt trong văn hóa của đội bóng, trong những mối quan hệ và trong cảm giác rằng người mới không đến để phủ định tất cả. Có lẽ vì thế, lần trở lại này nếu xảy ra sẽ không chỉ là câu chuyện của “Người đặc biệt” quen thuộc. Nó còn là dấu hiệu của một Mourinho thực dụng hơn, mềm hơn, biết rằng đôi khi kiểm soát tốt nhất không phải là thay hết mọi thứ, mà là giữ lại đúng những gì còn có ích.

Xem thêm
0
146 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Nguyên

Từ biểu tượng tương lai đến người ngoài cuộc

Cách đây hai năm, Cole Palmer và Phil Foden được xem như gương mặt tiêu biểu cho tương lai tuyển Anh. Cùng trưởng thành từ lò đào tạo Manchester City, chỉ cách nhau một lứa, họ bước vào Euro 2024 với vị thế rất khác so với hiện tại: Foden đá chính trong trận chung kết gặp Tây Ban Nha, Palmer vào sân rồi ghi bàn gỡ hòa chỉ sau ba phút. Sau giải, Palmer mới 22 tuổi đã được bầu là cầu thủ nam hay nhất năm của tuyển Anh và cầu thủ trẻ xuất sắc nhất do hiệp hội cầu thủ bầu chọn. Foden, 23 tuổi, nhận giải cầu thủ hay nhất năm của hiệp hội cầu thủ. Hình ảnh cả hai cùng lên sân khấu Nhà hát Opera ở Manchester nhận giải tạo cảm giác họ sẽ song hành trong mọi giải đấu lớn tiếp theo.

Phong độ tụt dốc và ranh giới mỏng manh

Hai mùa đầu ở Chelsea, Palmer ghi 37 bàn tại giải Ngoại hạng, tạo cảm giác anh đã thực sự bứt lên sau khi rời sân Etihad. Mùa này, anh vẫn có chín bàn sau 25 trận, nhưng những khoảnh khắc bùng nổ từng định hình tên tuổi lại biến mất. Foden cũng rơi vào tình trạng tương tự, chỉ khác là kéo dài hơn. Anh từng có chuỗi sáu bàn trong năm trận ngay trước Giáng sinh, tưởng như báo hiệu sự trở lại, rồi sau đó tịt ngòi. So với mùa 2023-2024, khi anh ghi 19 bàn ở Ngoại hạng và 27 bàn trên mọi đấu trường, đó là một bước lùi rõ rệt. Pha giật gót kiến tạo trước Crystal Palace gần đây trở thành điểm sáng hiếm hoi trong chuỗi màn trình diễn mờ nhạt.

Tuchel và cách nhìn lạnh lùng về vị trí số 10

Trong bối cảnh cạnh tranh gay gắt ở vị trí hộ công, Thomas Tuchel không bị buộc phải chọn người theo danh tiếng. Trận gặp Uruguay hồi tháng 3 là thời điểm Foden được trao cơ hội hiếm hoi để chứng minh mình có thể đảm nhiệm vai trò này khi Harry Kane vắng mặt. Anh chơi lạc lõng, thường xuyên lùi sâu tìm bóng, không tạo được ảnh hưởng và bị rút ra chỉ 11 phút sau giờ nghỉ, nhường chỗ cho Palmer. Từ thời điểm đó, cảm giác Tuchel đã chốt lại đánh giá về Foden. Palmer, dù từng được xem là “người của tương lai” sau Euro 2024, cũng không còn giữ được sức nặng đủ lớn để xoay chuyển quyết định của huấn luyện viên trưởng.

Khi cơ hội được trao cho người khác

Trong nhóm cầu thủ chơi phía sau tiền đạo, Tuchel ưu tiên những người thể hiện tốt trong giai đoạn ông dẫn dắt. Morgan Rogers được tin dùng xuyên suốt, ghi bàn ở Europa League cho Aston Villa. Eberechi Eze có bảy bàn, hai kiến tạo trong mùa giải vô địch Ngoại hạng của Arsenal, con số không quá nổi bật, nhưng lại ghi ba bàn trong sáu trận vòng loại World Cup cho tuyển Anh. Anh vắng mặt ở loạt giao hữu tháng 3 vì chấn thương, mở ra cơ hội cho Foden và Palmer chen chân. Tuy nhiên, hai trận hòa Uruguay 1-1 và thua Nhật Bản 0-1 với lối chơi thiếu sinh khí khiến Tuchel càng nhìn rõ hơn vai trò của Eze: một người có thể mang lại tốc độ, sự khó lường và cách tiếp cận khác so với Jude Bellingham và Rogers.

Thực tế phũ phàng của một kỳ World Cup

Tuchel cho thấy ông sẵn sàng gạt bỏ yếu tố danh tiếng, ngoại trừ vài trường hợp đặc biệt như Bellingham. Ngay cả một cầu thủ ghi 14 bàn ở Ngoại hạng như Morgan Gibbs-White cũng không được ưu tiên, dù anh có sáu lần khoác áo tuyển. Trong bối cảnh đó, việc Palmer và Foden bị loại không còn là cú sốc về mặt lý thuyết, mà là hệ quả trực tiếp của phong độ. Từ chỗ được dự đoán là trụ cột, họ phải chấp nhận vị thế của những người không đủ thuyết phục cho một suất trong danh sách đến Mỹ, ít nhất là ở thời điểm này.

Xem thêm
0
2,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Minh An

Thông tin rò rỉ từ nội bộ tuyển Anh cho thấy World Cup 2026 sẽ là giải đấu vắng bóng hàng loạt gương mặt quen thuộc. Cole Palmer, Phil Foden và Harry Maguire, những người từng in dấu ở các giải lớn gần đây, đều không nằm trong danh sách 26 cầu thủ mà Thomas Tuchel chuẩn bị công bố.

Những người từng là trung tâm

Palmer là nhân tố quan trọng của tuyển Anh tại Euro 2024, ghi bàn trong trận chung kết thua Tây Ban Nha. Foden đã góp mặt ở ba giải đấu lớn liên tiếp và cũng đá chính ở trận chung kết đó. Maguire là trụ cột hàng thủ suốt nhiều năm, 66 lần khoác áo tuyển, từng chơi trọn vẹn chiến dịch Euro 2020 và chỉ vắng mặt Euro 2024 vì chấn thương bắp chân. Họ là nhóm cầu thủ gắn với hình ảnh tuyển Anh ở các giải gần đây, nên việc cùng lúc bị loại tạo nên cú chuyển hướng rõ rệt.

Mùa giải trắc trở và cái giá phải trả

Điểm chung của Palmer và Foden là mùa giải câu lạc bộ không trọn vẹn. Palmer chấn thương nhiều, phong độ thất thường trong màu áo Chelsea. Foden cũng trải qua giai đoạn không ổn định tại Manchester City. Maguire thì ngược lại, chơi tốt ở Manchester United, được Tuchel gọi lại cho hai trận giao hữu với Uruguay và Nhật Bản, nhưng vẫn bị gạt khỏi World Cup. Anh thừa nhận trên trang cá nhân “sốc và buồn” vì tin rằng mình đủ sức đóng góp lớn cho đội tuyển hè này.

Cơ hội cho lớp tên tuổi khác

Trong khi những gương mặt cũ phải dừng bước, một số cầu thủ khác lại được mở đường. Kobbie Mainoo của Manchester United được kỳ vọng góp mặt ở tuyến giữa. Ở hàng công, Ivan Toney dù chỉ mới một lần vào sân dưới thời Tuchel nhưng vừa ghi 32 bàn tại giải Ả Rập Xê Út và nhiều khả năng được trao cơ hội. Danh sách cũng dự kiến có bộ ba Newcastle là Livramento, Dan Burn và Anthony Gordon. Liên đoàn bóng đá Anh sẽ gửi danh sách chính thức cho FIFA trước ngày 31-5, nhưng những thông tin hiện tại cho thấy tuyển Anh đang bước sang một giai đoạn nhân sự mới, với nhiều quyết định gây tranh luận.

Xem thêm
1
22,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật