🔥 MINIGAME DỰ ĐOÁN TỶ SỐ | BRAZIL vs NA UY

Kỳ World Cup của những "ngôi sao gánh team": Từ Messi đến Mbappe, Haaland, Kane

Người hâm mộ sốt ruột, MU vẫn kiên định với chiến lược chuyển nhượng của mình

Spurs đại phẫu đội hình: Khi vị trí 17 buộc Tottenham phải chơi lớn

Minh Tuấn

Ibrahim Mbaye: Cánh chim 18 tuổi phá kỷ lục bóng đá châu Phi

Ibrahim Mbaye không thể giúp Senegal tránh thất bại 1-3 trước Pháp, nhưng khoảnh khắc ở phút 90+5 vẫn đủ để đưa anh vào lịch sử World Cup. Khi mới 18 tuổi 143 ngày, tài năng trẻ của PSG trở thành cầu thủ châu Phi trẻ nhất từng ghi bàn tại giải đấu này. Đó chỉ là một bàn thắng muộn, khi cục diện trận đấu gần như đã được định đoạt, nhưng với Mbaye, nó có thể là bước ngoặt mở ra một vị thế hoàn toàn khác.

Kỷ lục từ khoảnh khắc táo bạo

Bàn thắng của Mbaye không phải một khoảnh khắc may mắn. Anh nhận bóng ở cánh trái, tăng tốc rất nhanh, dùng động tác giả loại Theo Hernandez rồi dứt điểm đánh bại Mike Maignan. Pha bóng ấy cho thấy đầy đủ những phẩm chất đáng giá của một cầu thủ tấn công trẻ: tốc độ, sự tự tin và khả năng xử lý lạnh trong khoảnh khắc quyết định. Trước hàng thủ Pháp giàu kinh nghiệm, Mbaye không chọn cách an toàn. Anh lao thẳng vào khoảng trống và tự mình tạo ra khác biệt.

Mốc 18 tuổi 143 ngày giúp Mbaye vượt qua Moussa Wagué, cầu thủ từng ghi bàn cho Senegal tại World Cup khi mới 19 tuổi. Với bóng đá châu Phi, đây không chỉ là một con số để ghi vào sách kỷ lục. Nó cho thấy Senegal đang có một thế hệ mới bước ra sân khấu lớn rất sớm, đủ tự tin để tạo dấu ấn mà không cần chờ đến lúc thật sự trưởng thành.

PSG đào tạo, Senegal hưởng lợi

Điều khiến Mbaye đặc biệt không chỉ nằm ở tuổi tác, mà còn ở hành trình của anh. Mbaye sinh ra tại Pháp, lớn lên trong hệ thống đào tạo của PSG và từng khoác áo các đội trẻ Pháp từ U16 đến U20. Anh có 31 lần ra sân, 21 trận đá chính, chơi 1.698 phút và ghi 9 bàn ở cấp độ trẻ. Nhưng khi quyết định chọn Senegal, Mbaye nhanh chóng cho thấy đó không chỉ là lựa chọn về nguồn gốc, mà còn là bước đi quan trọng trong sự nghiệp.

Ở cấp CLB, Mbaye đã được PSG theo dõi và nâng đỡ từ rất sớm. Anh gia nhập đội bóng Paris khi mới 10 tuổi, sau đó trở thành cầu thủ trẻ nhất từng đá chính cho đội một PSG trong một trận chính thức, ở tuổi 16 năm 6 tháng 23 ngày. Mùa 2025/26, Mbaye ghi 3 bàn và có 2 kiến tạo sau 997 phút tại Ligue 1. Con số ấy chưa quá bùng nổ, nhưng đủ cho thấy anh đã bắt đầu tạo được dấu ấn thật sự, thay vì chỉ là một tài năng trẻ được nhắc đến vì tiềm năng.

Senegal có thêm mũi khoan mới

Về chuyên môn, Mbaye mang đến cho Senegal một vũ khí rất quan trọng ở những trận đấu lớn: tốc độ, khả năng qua người và sự táo bạo bên hành lang cánh. Senegal nhiều năm qua vẫn được nhắc đến cùng hình ảnh Sadio Mané, nhưng thế hệ mới không thể chỉ sống bằng cái bóng của đàn anh. Họ cần những cầu thủ có thể tự tạo đột biến trong thế trận khó, nhất là khi đối thủ cầm bóng nhiều hơn và buộc Senegal phải chờ cơ hội từ các pha phản công. Mbaye cho thấy anh có thể đáp ứng đúng nhu cầu đó.

Trước World Cup, Mbaye đã kịp để lại dấu ấn trong màu áo Senegal bằng những bàn thắng và kiến tạo ở loạt trận chuẩn bị. Vì thế, pha lập công trước Pháp không phải khoảnh khắc bùng lên bất ngờ, mà là bước tiến rõ ràng trong hành trình khẳng định mình. Từ một tài năng trẻ của PSG, Mbaye đang trở thành gương mặt được Senegal kỳ vọng cho tương lai dài hạn.

Một bàn thắng đổi vị thế

Senegal thua Pháp, nhưng Mbaye vẫn có trận đấu đủ để khẳng định tên tuổi. Một cầu thủ mới 18 tuổi, trưởng thành trong bóng đá Pháp, từng khoác áo các đội trẻ Les Bleus rồi ghi bàn vào lưới chính tuyển Pháp tại World Cup, câu chuyện ấy đã đủ đặc biệt để anh trở thành cái tên đáng chú ý. Sau thời của Mané, Senegal cần thêm những gương mặt mới dám bước ra ở các trận lớn. Mbaye đang cho thấy anh có thể là một phần quan trọng trong thế hệ kế tiếp của đội tuyển.

0
612 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Hường Cao

Tottenham bước vào kỳ chuyển nhượng hè 2026 với tâm thế của một đội bóng không còn đường lùi. Sau mùa giải rơi xuống vị trí 17 Premier League, Spurs không thể tiếp tục vá víu bằng vài bản hợp đồng trung bình. Roberto De Zerbi cần một đội hình mới, một trục xương sống mới và ban lãnh đạo Tottenham đang đáp lại bằng cách chi tiền mạnh tay chưa từng thấy.

Tonali và cú nâng cấp tuyến giữa

Thương vụ Sandro Tonali là tuyên bố tham vọng rõ nhất của Tottenham. Mức phí có thể lên tới 100 triệu bảng, gồm 92,5 triệu bảng cố định và 7,5 triệu bảng phụ phí, biến tiền vệ người Italy thành trung tâm trong kế hoạch tái thiết. Với De Zerbi, Tonali không chỉ là một cầu thủ thu hồi bóng hay chuyền ngang an toàn. Anh có khả năng thoát pressing, chuyền tiến lên và giữ nhịp trận đấu ở khu vực giữa sân, điều Spurs thiếu trầm trọng trong mùa trước.

Tonali đến không chỉ để nâng chất lượng chuyên môn cho Tottenham. Anh còn mang lại sự vững vàng mà đội bóng rất cần ở tuyến giữa. Spurs cần một cầu thủ đủ bình tĩnh để giữ bóng, kéo nhịp chơi chậm lại khi trận đấu căng thẳng, thay vì để đội hình bị cuốn vào thế trận rối loạn. Với một đội vừa trải qua mùa giải chật vật ở nhóm cuối bảng, tuyến giữa chắc chắn hơn là điều kiện bắt buộc để họ tiến lên.

Fernandes và canh bạc tốc độ

Trước khi chi lớn cho Tonali, Tottenham đã bỏ ra 85 triệu bảng để đưa Mateus Fernandes về từ West Ham. Đây là bản hợp đồng cho thấy Spurs muốn tăng sức sống cho tuyến giữa. Fernandes có khả năng kéo bóng, xử lý nhanh trong phạm vi hẹp và tạo ra những pha tăng tốc ở phần sân đối thủ. Nếu Tonali giúp Tottenham chơi chắc và có tổ chức hơn, Fernandes mang đến sự mềm mại và đột biến. Sự kết hợp này cho thấy De Zerbi không chỉ muốn Spurs phòng ngự tốt hơn, mà còn muốn đội bóng cầm bóng tự tin và tấn công chủ động hơn.

Điểm đáng chú ý nằm ở cách Spurs chấp nhận rủi ro. Fernandes mới tăng giá rất nhanh sau khi West Ham mua anh với giá 38 triệu bảng mùa trước. Tottenham phải trả đắt, nhưng đó là cái giá của một thị trường nơi các cầu thủ trẻ có thể định hình lối chơi ngày càng bị săn đón sớm.

Hàng thủ được làm lại

Tottenham cũng đang làm mới hàng phòng ngự một cách rõ ràng. Andy Robertson và Marcos Senesi đến theo dạng tự do, còn Jan Paul van Hecke được đưa về từ Brighton bằng một bản hợp đồng dài hạn. Đây đều là những sự bổ sung thực tế và dễ hiểu. Robertson mang lại kinh nghiệm, bản lĩnh và tiếng nói trong phòng thay đồ. Senesi giúp Spurs có thêm lựa chọn ở vị trí trung vệ. Trong khi đó, Van Hecke phù hợp với mẫu hậu vệ mà De Zerbi ưa thích: chắc trong phòng ngự, nhưng cũng đủ tự tin cầm bóng và triển khai từ tuyến dưới.

Việc bán Luka Vuskovic cho Brighton với giá khoảng 50 triệu bảng có thể khiến nhiều CĐV Tottenham tiếc nuối, bởi anh vẫn là một trung vệ trẻ giàu tiềm năng. Nhưng thương vụ này cũng cho thấy cách Spurs đang tính toán trong mùa hè: những cầu thủ chưa thể đóng góp ngay được biến thành nguồn tiền lớn, còn đội một được ưu tiên bổ sung bằng các gương mặt sẵn sàng ra sân và tạo tác động tức thì.

Áp lực đi kèm tham vọng

Tottenham đang chi mạnh để sửa lại những vấn đề đã bộc lộ quá rõ ở mùa trước, chứ không đơn giản là mua sắm cho đẹp đội hình. Sau khi chỉ cán đích ở vị trí 17, De Zerbi cần những thay đổi có tác động ngay lập tức. Tonali, Fernandes, Robertson, Senesi và Van Hecke tạo ra một bộ khung mới, giúp Spurs cứng cáp hơn ở các khu vực từng khiến họ trả giá. Nhưng khi hàng trăm triệu bảng đã được bỏ ra, mùa 2026/27 sẽ không còn nhiều chỗ cho lời bào chữa. Tottenham đã chọn cách tái thiết mạnh tay, và áp lực trở lại nhóm cạnh tranh vé châu Âu vì thế cũng lớn hơn bao giờ hết.

Xem thêm
0
335 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Lời khẳng định về một tập thể “gia đình”

Sau chiến thắng trước Bosnia-Herzegovina, Mauricio Pochettino không nói nhiều về chiến thuật mà nhấn mạnh đến khía cạnh con người. Ông xem phản ứng của đội sau tấm thẻ đỏ dành cho Balogun là thời điểm để chứng minh những tuyên bố về sự đoàn kết không chỉ là khẩu hiệu.

Trong mắt ông, việc các cầu thủ sẵn sàng chiến đấu cho nhau, chấp nhận hy sinh khi đá thiếu người và vẫn giữ được sự bình tĩnh là lý do khiến ông tự hào nhất. Pochettino gọi họ là “những người hùng” và khẳng định mọi lời khen xứng đáng thuộc về cầu thủ.

Điều chỉnh lối chơi theo hoàn cảnh

Trước khi mất người, tuyển Mỹ thể hiện đúng phong cách Pochettino xây dựng: gây sức ép, chủ động, tận dụng cơ hội nhỏ. Khi thế trận thay đổi, đội lập tức chuyển sang trạng thái phòng ngự chặt chẽ, ưu tiên an toàn nhưng vẫn tìm thời điểm phản công.

Chris Richards cho rằng đội đã cho thấy khả năng chơi tốt trong nhiều kiểu trận đấu khác nhau: có lúc bóp nghẹt đối thủ bằng pressing, có lúc chấp nhận lùi sâu, chọn thời điểm lên bóng. Sự linh hoạt này là kết quả của quá trình chuẩn bị, chứ không chỉ là phản ứng tức thời.

Quản lý sức ép trên sân nhà

Đá vòng loại trực tiếp World Cup trên sân nhà, lại trong tư thế cửa trên, là trải nghiệm mới với tuyển Mỹ. Bosnia-Herzegovina chọn cách phòng ngự dày đặc, chơi rắn, khiến nhịp tấn công của đội chủ nhà nhiều lúc bị phá vỡ. Trong bối cảnh đó, việc giữ được sự kiên nhẫn với kế hoạch ban đầu là thử thách không nhỏ.

Thay vì nóng vội, tuyển Mỹ dần tăng sức ép, từng bước đẩy đối thủ lùi sâu hơn. Bàn thắng của Balogun đến từ một chuỗi tranh chấp thành công, cho thấy đội không đánh mất cấu trúc dù bị ức chế bởi lối chơi đối phương.

Thành quả cho cách quản trị con người

Chiến thắng này mang lại cho tuyển Mỹ chiến công hiếm hoi: lần thứ hai trong lịch sử vượt qua một trận đấu ở vòng loại trực tiếp World Cup. Nhưng với Pochettino, giá trị lớn hơn nằm ở việc tập thể vượt qua nghịch cảnh cùng nhau.

Việc Tillman, một cầu thủ ít nói, âm thầm làm nhiều việc nặng nhọc, lại là người ấn định tỉ số bằng cú đá phạt lịch sử, càng củng cố niềm tin rằng đội bóng đang được xây dựng trên nền tảng của sự tin tưởng lẫn nhau. Đó là cơ sở để họ hướng tới trận gặp Bỉ với tâm thế không bị ám ảnh bởi việc thiếu vắng Balogun.

Xem thêm
0
197 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Đăng

Tây Ban Nha vs Áo (02:00 ngày 03/07, vòng 1/16 World Cup 2026)

Tây Ban Nha đứng đầu bảng H với 7 điểm, ghi 5 bàn và chưa thủng lưới sau 3 trận. Đội bóng của Luis de la Fuente vượt qua vòng bảng với 1 trận hòa và 2 chiến thắng, trong đó có màn vùi dập Saudi Arabia 4-0. Áo đứng nhì bảng J với 4 điểm, hàng công ghi 6 bàn nhưng hàng thủ cũng nhận 6 bàn thua.

Trận hòa 3-3 với Algeria giúp Áo giành vé vào vòng 32 đội, nhưng cũng cho thấy họ dễ bị cuốn vào thế trận cởi mở nếu đối thủ tấn công tốt. Lamine Yamal đã đủ thể lực để đá trọn trận, còn Fabián Ruiz cũng khẳng định đã trở lại trạng thái tốt nhất. Điểm nhấn của trận đấu nằm ở khả năng Tây Ban Nha kiểm soát nhịp độ trước sức ép mạnh mẽ và lối chơi không ngại va chạm của Áo.

Sẽ có không ít người lo ngại về lối chơi chưa quá ấn tượng của Tây Ban Nha, trong khi tuyển Áo đã cho thấy họ khó chịu ra sao khi từng gây nhiều khó khăn cho Argentina tại vòng bảng. Tuy vậy, sự khác biệt vẫn đến từ các ngôi sao. Nếu Yamal, Pedri hay Olmo chơi đúng phong độ, một chiến thắng đậm cho Tây Ban Nha là điều có thể dự báo trước.

Dự đoán tỷ số: Tây Ban Nha 4-0 Áo

Bồ Đào Nha vs Croatia (06:00 ngày 03/07, vòng 1/16 World Cup 2026)

Bồ Đào Nha đứng nhì bảng K với 5 điểm, bất bại sau vòng bảng nhưng chưa tạo cảm giác thật sự bùng nổ. Họ ghi 6 bàn và chỉ thủng lưới 1 lần, nhưng trận hòa 0-0 trước Colombia khiến ngôi đầu rơi khỏi tay. Croatia đứng nhì bảng L với 6 điểm, khởi đầu bằng thất bại trước Anh rồi thắng liên tiếp Panama và Ghana.

Đây là trận đấu mang nhiều ý nghĩa khi Cristiano Ronaldo và Luka Modric đều có thể bước vào kỳ World Cup cuối cùng trong sự nghiệp. Ronaldo vẫn đang tìm bàn thắng đầu tiên ở vòng knock-out World Cup, còn Modric vừa chạm mốc 200 trận cho Croatia. Bồ Đào Nha sở hữu hàng công có chiều sâu hơn, nhưng Croatia luôn rất nguy hiểm khi trận đấu diễn ra với nhịp độ chậm và đòi hỏi bản lĩnh cùng kinh nghiệm.

Ronaldo đang rất khát khao ghi bàn đầu tiên ở vòng loại trực tiếp World Cup trong sự nghiệp của mình. Để làm được điều đó, anh sẽ cần các vệ tinh xung quanh như João Félix, Vitinha, Neves... có một ngày thi đấu thật sự hoàn hảo. Nếu chơi đúng ý đồ của ban huấn luyện, chiến thắng cho Selecao châu Âu là nhiệm vụ không quá khó khăn.

Dự đoán tỷ số: Bồ Đào Nha 3-0 Croatia

Thụy Sĩ vs Algeria (10:00 ngày 03/07, vòng 1/16 World Cup 2026)

Thụy Sĩ đứng đầu bảng B với 7 điểm, ghi 7 bàn và chỉ nhận 3 bàn thua. Họ hòa Qatar, thắng Bosnia 4-1 rồi hạ Canada 2-1 để trở lại Vancouver với vị thế rất vững vàng. Algeria đứng thứ ba bảng J với 4 điểm, ghi 5 bàn nhưng thủng lưới 7 lần sau 3 trận.

Trận hòa 3-3 với Áo giúp Algeria giành vé vào vòng 32 đội, đồng thời cho thấy tinh thần bám đuổi rất lì lợm của họ. Breel Embolo là điểm tựa đáng chú ý của Thụy Sĩ, còn Rubén Vargas và Johan Manzambi đều vừa ghi bàn trước Canada.

Điểm nóng nhất nằm ở cuộc đấu trí giữa Vladimir Petkovic, người từng dẫn dắt Thụy Sĩ nhiều năm và nay đối đầu chính đội bóng cũ trong một trận đấu hứa hẹn rất căng thẳng về mặt chiến thuật.

Về cơ bản, Thụy Sĩ vẫn được đánh giá cao hơn nếu chơi đúng phong độ vốn có. Dù vậy, đại diện châu Phi cũng sẵn sàng tạo nên bất ngờ nếu có những thời cơ rõ ràng.

Dự đoán tỷ số: Thụy Sĩ 1-0 Algeria

Xem thêm
0
9,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

LE NGOC

Yamal thay đổi diện mạo cánh phải

Lamine Yamal mới chỉ đá chính lần đầu ở World Cup 2026 trong trận gặp Saudi Arabia, nhưng ngay lập tức trở thành tâm điểm. Anh ghi bàn mở tỉ số, cũng là bàn đầu tiên của mình tại giải, và trở thành cầu thủ duy nhất từng đá chính cả ở Euro lẫn World Cup khi chưa tròn 19 tuổi. So với trận hòa Cape Verde, việc Yamal vào sân thay Ferran Torres giúp cánh phải của Tây Ban Nha mở ra nhiều hướng tấn công hơn: anh có thể đi bóng đối mặt hậu vệ, sút xa khi bó vào trong hoặc tạt bóng sớm từ sát biên.

Hai hậu vệ biên là “trạm trung chuyển”

Không chỉ là câu chuyện của các tiền vệ cánh, sự thay đổi ở hai hậu vệ biên cũng làm lối chơi Tây Ban Nha khác hẳn. Bên phải, Pedro Porro được dùng thay Marcos Llorente, mang tới một kiểu hỗ trợ tấn công khác: chịu khó dâng cao, chồng biên, tạt bóng và di chuyển không bóng để mở khoảng trống cho Yamal. Bên trái, Marc Cucurella thường xuyên chạy vượt lên tuyến cuối, lúc thì lách vào trong, lúc thì bám sát biên, tạo ra thêm một điểm nhận bóng ở hành lang trái.

Cặp đôi ở biên: luôn có người chiếm kênh

Điểm chung ở cả hai cánh là sự ăn ý giữa hậu vệ biên và tiền vệ cánh. Ở trái, Cucurella và Alex Baena thay phiên nhau đứng ở sát biên hoặc bó vào nửa trong, bảo đảm luôn có người chiếm kênh dọc và kênh nửa trong để kéo giãn hàng thủ năm người của Saudi Arabia. Cách vận hành này từng giúp Tây Ban Nha thành công ở Euro tại Đức, khi Cucurella kết hợp rất tốt với Nico Williams. Trận gặp Saudi Arabia, mô hình đó lặp lại ở cả hai cánh, với Yamal – Porro bên phải.

Chạy chỗ không bóng: mồi nhử cho người dứt điểm

Yamal có thể tự mình xử lý trong thế một đối một, nhưng những pha chạy chỗ của đồng đội mới là thứ khiến đối thủ khó chịu lâu dài. Porro khi thì chồng biên, khi thì lách vào khoảng giữa trung vệ và hậu vệ cánh, kéo người theo để Yamal có thêm không gian sút hoặc tạt. Ở cánh đối diện, Cucurella cũng làm điều tương tự cho Baena. Những pha di chuyển kiểu “ngược hướng” này khiến đối thủ liên tục phải xoay người, mất sức và mất tập trung theo thời gian.

Tạt bóng và điểm đến ở cột xa

Tây Ban Nha tạt bóng rất nhiều trong trận thắng Saudi Arabia, với 23 quả tạt từ bóng sống. Điều đáng chú ý không phải là số lượng, mà là cách họ chuẩn bị điểm đến. Họ thường dồn quân sang một cánh, buộc đối thủ dạt sang, rồi đưa bóng sang phía đối diện, nơi cột xa đã có người chờ sẵn. Bàn thắng thứ ba trước Saudi Arabia là ví dụ: Porro và Yamal chiếm hai kênh bên phải, bóng được tạt sang cột xa cho Cucurella, rồi anh chuyền tiếp để Dani Olmo kiến tạo cho Mikel Oyarzabal ghi bàn. Trận gặp Uruguay, Llorente cũng tạt từ sát biên để Baena băng vào từ cột xa ghi bàn.

Từ chuyền nhiều đến tăng tốc ở biên

So với thời Luis Enrique, khi Tây Ban Nha chủ yếu chuyền bóng kiên nhẫn nhưng thiếu sắc bén ở phía trước, đội của Luis de la Fuente tận dụng tốc độ ở hai biên nhiều hơn. Nico Williams và Yamal là hai gương mặt tiêu biểu cho hướng đi này, dù Williams vẫn đang trở lại sau chấn thương nên chưa thể cùng Yamal đá chính hai cánh. Khi họ có mặt, cộng thêm sự hỗ trợ không bóng của các hậu vệ biên, Tây Ban Nha sở hữu một hệ thống tấn công biên đa dạng, chứ không chỉ trông chờ vào khả năng đi bóng của riêng các tiền vệ cánh.

Xem thêm
0
48 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Minh

Tây Ban Nha hừng hực khí thế đấu Áo

Tây Ban Nha bước vào trận gặp Áo lúc 2h00 sáng 3/7 với vị thế cửa trên, nhưng đây không phải cặp đấu để La Roja có thể thong thả chơi bóng. Đội bóng của Luis de la Fuente đứng đầu bảng H, bất bại 5 trận gần nhất và chưa thủng lưới ở vòng bảng World Cup 2026.

Áo không hào nhoáng bằng, nhưng đoàn quân của Ralf Rangnick đã ghi 6 bàn ở vòng bảng, vượt qua bảng J sau trận hòa Algeria 3-3 đầy kịch tính. Thế nên, những nhà đương kim vô địch châu Âu vẫn phải duy trì sự cẩn trọng cần thiết.

La Roja mạnh ở khả năng kiểm soát, nhưng chưa thật sự bùng nổ

Tây Ban Nha thắng 3, hòa 2 trong 5 trận gần nhất, với các kết quả đáng chú ý như thắng Saudi Arabia 4-0 và Uruguay 1-0. Điểm mạnh nhất của họ là khả năng kiểm soát bóng với bộ ba Rodri, Pedri và Fabián Ruiz. Rodri vẫn là trục giữ nhịp, giúp Tây Ban Nha thoát pressing và đưa bóng vào 1/3 cuối sân rất đều.

Tuy nhiên, La Roja chưa đạt trạng thái tấn công tốt nhất. Việc Nico Williams và Yeremy Pino vắng mặt, còn Víctor Muñoz bỏ ngỏ khả năng ra sân khiến De la Fuente phải phụ thuộc nhiều hơn vào Lamine Yamal, Mikel Oyarzabal và các pha phối hợp ở trung lộ.

Áo có pressing, có thể lực, nhưng hàng thủ là dấu hỏi lớn

Áo thắng 2, hòa 2, thua 1 trong 5 trận gần nhất. Họ có thể chơi rất khó chịu nhờ khả năng pressing tầm cao, tranh chấp quyết liệt và chuyển trạng thái nhanh. Rangnick đã nói rõ kế hoạch quan trọng nhất là hạn chế khoảng trống của Yamal, không để cầu thủ này nhận bóng thoải mái rồi rê bóng vào khu vực nguy hiểm.

Nhưng vấn đề của Áo nằm ở hàng thủ. Họ đã nhận 6 bàn thua ở vòng bảng và chưa cho thấy sự chắc chắn khi bị kéo giãn đội hình. Trước một đội chuyền bóng tốt như Tây Ban Nha, chỉ cần pressing hụt, Alaba, Lienhart và tuyến giữa của Áo sẽ phải đối mặt với những khoảng trống rất lớn.

Những điểm nóng có thể định đoạt trận đấu

Cánh phải của Tây Ban Nha sẽ là khu vực đáng xem nhất, nơi Yamal nhiều khả năng đối đầu Mwene và Laimer. Nếu Áo dồn người khóa Yamal, Pedri sẽ có thêm khoảng trống để hoạt động ở hành lang trong. Nếu Áo giữ cự ly đội hình không đủ tốt, Yamal có thể tạo khác biệt bằng một pha đi bóng hoặc đường chuyền xé toang hàng thủ đối phương.

Ở chiều ngược lại, Áo cần Sabitzer, Schmid và Arnautovic khai thác các pha bóng hai, bóng dài và những tình huống cố định. Arnautovic vẫn là điểm tựa kinh nghiệm, trong khi Sabitzer có khả năng tung ra những cú sút từ tuyến hai đủ sức gây áp lực lên Unai Simón.

Lịch sử ủng hộ Tây Ban Nha, nhưng Áo không dễ buông xuôi

Lịch sử đối đầu nghiêng về Tây Ban Nha, trong đó lần gặp gần nhất vào năm 2009 kết thúc với chiến thắng 5-1 dành cho La Roja. Đội hình dự kiến của Tây Ban Nha bao gồm: Unai Simón; Llorente, Cubarsí, Laporte, Cucurella; Fabián Ruiz, Rodri, Pedri; Yamal, Oyarzabal, Baena trong sơ đồ 4-3-3.

ĐT Áo có thể ra sân với sơ đồ 4-2-3-1 gồm: Schlager; Posch, Lienhart, Alaba, Mwene; Seiwald, Xaver Schlager; Laimer, Schmid, Sabitzer; Arnautovic. Chất lượng kiểm soát bóng, chiều sâu tuyến giữa và sự lạnh lùng ở những khoảnh khắc quyết định giúp Tây Ban Nha được đánh giá nhỉnh hơn.

Dự đoán: Tây Ban Nha 2-0 Áo.

Xem thêm
0
31 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật