5 bàn thắng của Haaland: Câu chuyện cổ tích Na Uy liệu có dừng trước Brazil?

Messi cảnh báo Argentina sau trận thắng hú vía trước Cape Verde

Thủ môn Bounou và áp lực trung thành khi đối đầu quê hương cũ tại World Cup 2026

Nhiệt độ mặt sân lên tới 49°C: Cầu thủ Pháp và Paraguay đối mặt thử thách cực hạn

Hường Cao

Spurs đại phẫu đội hình: Khi vị trí 17 buộc Tottenham phải chơi lớn

Tottenham bước vào kỳ chuyển nhượng hè 2026 với tâm thế của một đội bóng không còn đường lùi. Sau mùa giải rơi xuống vị trí 17 Premier League, Spurs không thể tiếp tục vá víu bằng vài bản hợp đồng trung bình. Roberto De Zerbi cần một đội hình mới, một trục xương sống mới và ban lãnh đạo Tottenham đang đáp lại bằng cách chi tiền mạnh tay chưa từng thấy.

Tonali và cú nâng cấp tuyến giữa

Thương vụ Sandro Tonali là tuyên bố tham vọng rõ nhất của Tottenham. Mức phí có thể lên tới 100 triệu bảng, gồm 92,5 triệu bảng cố định và 7,5 triệu bảng phụ phí, biến tiền vệ người Italy thành trung tâm trong kế hoạch tái thiết. Với De Zerbi, Tonali không chỉ là một cầu thủ thu hồi bóng hay chuyền ngang an toàn. Anh có khả năng thoát pressing, chuyền tiến lên và giữ nhịp trận đấu ở khu vực giữa sân, điều Spurs thiếu trầm trọng trong mùa trước.

Tonali đến không chỉ để nâng chất lượng chuyên môn cho Tottenham. Anh còn mang lại sự vững vàng mà đội bóng rất cần ở tuyến giữa. Spurs cần một cầu thủ đủ bình tĩnh để giữ bóng, kéo nhịp chơi chậm lại khi trận đấu căng thẳng, thay vì để đội hình bị cuốn vào thế trận rối loạn. Với một đội vừa trải qua mùa giải chật vật ở nhóm cuối bảng, tuyến giữa chắc chắn hơn là điều kiện bắt buộc để họ tiến lên.

Fernandes và canh bạc tốc độ

Trước khi chi lớn cho Tonali, Tottenham đã bỏ ra 85 triệu bảng để đưa Mateus Fernandes về từ West Ham. Đây là bản hợp đồng cho thấy Spurs muốn tăng sức sống cho tuyến giữa. Fernandes có khả năng kéo bóng, xử lý nhanh trong phạm vi hẹp và tạo ra những pha tăng tốc ở phần sân đối thủ. Nếu Tonali giúp Tottenham chơi chắc và có tổ chức hơn, Fernandes mang đến sự mềm mại và đột biến. Sự kết hợp này cho thấy De Zerbi không chỉ muốn Spurs phòng ngự tốt hơn, mà còn muốn đội bóng cầm bóng tự tin và tấn công chủ động hơn.

Điểm đáng chú ý nằm ở cách Spurs chấp nhận rủi ro. Fernandes mới tăng giá rất nhanh sau khi West Ham mua anh với giá 38 triệu bảng mùa trước. Tottenham phải trả đắt, nhưng đó là cái giá của một thị trường nơi các cầu thủ trẻ có thể định hình lối chơi ngày càng bị săn đón sớm.

Hàng thủ được làm lại

Tottenham cũng đang làm mới hàng phòng ngự một cách rõ ràng. Andy Robertson và Marcos Senesi đến theo dạng tự do, còn Jan Paul van Hecke được đưa về từ Brighton bằng một bản hợp đồng dài hạn. Đây đều là những sự bổ sung thực tế và dễ hiểu. Robertson mang lại kinh nghiệm, bản lĩnh và tiếng nói trong phòng thay đồ. Senesi giúp Spurs có thêm lựa chọn ở vị trí trung vệ. Trong khi đó, Van Hecke phù hợp với mẫu hậu vệ mà De Zerbi ưa thích: chắc trong phòng ngự, nhưng cũng đủ tự tin cầm bóng và triển khai từ tuyến dưới.

Việc bán Luka Vuskovic cho Brighton với giá khoảng 50 triệu bảng có thể khiến nhiều CĐV Tottenham tiếc nuối, bởi anh vẫn là một trung vệ trẻ giàu tiềm năng. Nhưng thương vụ này cũng cho thấy cách Spurs đang tính toán trong mùa hè: những cầu thủ chưa thể đóng góp ngay được biến thành nguồn tiền lớn, còn đội một được ưu tiên bổ sung bằng các gương mặt sẵn sàng ra sân và tạo tác động tức thì.

Áp lực đi kèm tham vọng

Tottenham đang chi mạnh để sửa lại những vấn đề đã bộc lộ quá rõ ở mùa trước, chứ không đơn giản là mua sắm cho đẹp đội hình. Sau khi chỉ cán đích ở vị trí 17, De Zerbi cần những thay đổi có tác động ngay lập tức. Tonali, Fernandes, Robertson, Senesi và Van Hecke tạo ra một bộ khung mới, giúp Spurs cứng cáp hơn ở các khu vực từng khiến họ trả giá. Nhưng khi hàng trăm triệu bảng đã được bỏ ra, mùa 2026/27 sẽ không còn nhiều chỗ cho lời bào chữa. Tottenham đã chọn cách tái thiết mạnh tay, và áp lực trở lại nhóm cạnh tranh vé châu Âu vì thế cũng lớn hơn bao giờ hết.

0
786 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Kỳ Quang

Không có trận nào “dễ” ở vòng loại trực tiếp

Lionel Messi thừa nhận Argentina phải “bở hơi tai” mới thắng Cape Verde 3-2 sau 120 phút ở vòng 32 đội World Cup 2026. Anh nhấn mạnh đây là vòng đấu loại trực tiếp, không có chuyện ai tặng vé đi tiếp, nên bất kỳ đội nào cũng có thể gây khó khăn, kể cả những cái tên ít được chú ý.

Cape Verde không phải hiện tượng nhất thời

Messi cho rằng việc Cape Verde không thua cả Tây Ban Nha lẫn Uruguay ở vòng bảng là lời cảnh báo đủ rõ. Anh khẳng định Argentina đã chuẩn bị với tâm thế đây là đối thủ khó chơi, chứ không hề nghĩ sẽ “đi dạo” dù đối thủ đến từ một quốc gia chỉ khoảng nửa triệu dân.

Bàn mở tỉ số không mang lại sự dễ thở

Đội bóng áo sọc trắng xanh ghi bàn dẫn trước nhưng lại không kiểm soát được thế trận như mong muốn. Messi chỉ ra việc mất bóng dễ ở một số tình huống và lùi đội hình quá sâu khiến Argentina không thể gây sức ép như kế hoạch, tạo điều kiện cho Cape Verde tận dụng điểm mạnh để gỡ hòa.

Cảnh báo người hâm mộ về “đẳng cấp trên giấy”

Sau trận, Messi gửi thông điệp tới người hâm mộ rằng không nên đánh giá thấp bất kỳ đội nào chỉ vì tên tuổi. Theo anh, tại World Cup lần này, khoảng cách giữa các đội đã thu hẹp, mọi trận đấu đều căng thẳng và không có đối thủ nào thực sự “dễ nuốt”.

Tập trung hồi phục cho chặng đường phía trước

Dù thừa nhận đội nhà có lúc chơi không tốt, Messi khẳng định toàn đội luôn dốc hết sức. Điều anh coi là quan trọng nhất lúc này là hồi phục thể lực, hướng sự tập trung vào trận tiếp theo và rút những điểm tích cực từ cuộc chạm trán Cape Verde để điều chỉnh cho phù hợp.

Xem thêm
0
198 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Huy

🔥 MINIGAME DỰ ĐOÁN TỶ SỐ
 Brazil 🆚 Na Uy
⏰ 03:00 | 06/07 | Vòng 1/8 FIFA World Cup 2026
Erling Haaland đang biến kỳ World Cup đầu tiên thành sân khấu của riêng mình! ⭐

Với 5 bàn thắng, chân sút người Na Uy liên tục tỏa sáng ở những thời khắc quyết định và trở thành niềm hy vọng lớn nhất giúp đội bóng Bắc Âu viết tiếp câu chuyện cổ tích.

Nhưng phía trước là Brazil - ứng viên vô địch với bản lĩnh của Carlo Ancelotti và dàn sao đẳng cấp thế giới.

⚽ Haaland sẽ tiếp tục nổ súng hay Brazil sẽ chứng minh đẳng cấp?

👉 Dự đoán ngay tỷ số Brazil vs Na Uy để có cơ hội nhận quà hấp dẫn!

Xem thêm
0
90 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Minh

Michael Olise không phải cái tên được nhắc đến nhiều nhất ở World Cup 2026. Sự chú ý của cả giải đấu lúc này vẫn đang đổ dồn vào những bàn thắng của Lionel Messi, Kylian Mbappe hay các ngôi sao lớn khác. Nhưng trong lặng lẽ, tiền vệ tuyển Pháp lại đang tiến rất gần một cột mốc lịch sử: kỷ lục kiến tạo trong một kỳ World Cup. Sau bốn trận, Olise đã có 5 đường chuyền thành bàn. Anh chỉ cần thêm 1 kiến tạo để cân bằng kỷ lục 6 kiến tạo của Pelé ở World Cup 1970, thành tích đã tồn tại suốt 56 năm. Nếu có thêm 2 kiến tạo, Olise sẽ chính thức vượt qua huyền thoại Brazil.

Phong độ kéo dài từ Bayern tới tuyển Pháp

Sự bùng nổ của Olise không phải hiện tượng nhất thời. Trước khi bước vào World Cup 2026, anh đã có một mùa giải rất hay trong màu áo Bayern Munich với 25 bàn và 28 kiến tạo sau 57 trận. Đó là con số cho thấy Olise không chỉ biết tạo cơ hội, mà còn trực tiếp ghi bàn khi cần. Khi lên tuyển Pháp, anh tiếp tục giữ được nhịp chơi ấy. Sau bốn trận, 5 kiến tạo là bằng chứng rõ nhất cho tầm ảnh hưởng của Olise trong hệ thống tấn công của HLV Didier Deschamps.

Không ồn ào nhưng cực kỳ hiệu quả

Olise không phải mẫu cầu thủ luôn khiến khán giả phải đứng dậy sau mỗi pha xử lý. Anh chơi mềm, điềm tĩnh và rất khôn ngoan. Điểm mạnh lớn nhất của Olise nằm ở khả năng chọn thời điểm chuyền bóng. Anh không vội vàng đưa bóng đi ngay, mà thường giữ thêm một nhịp để kéo hậu vệ đối phương lệch vị trí, rồi mới tung ra đường chuyền quyết định. Chính sự bình tĩnh ấy giúp các pha kiến tạo của anh trở nên rất khó đoán.

Trạm trung chuyển của tuyển Pháp

Trong trận thắng Thụy Điển 3-0, Olise cho thấy rõ vai trò của mình. Anh không chỉ kiến tạo, mà còn tham gia vào hầu hết các pha lên bóng quan trọng của Pháp. Khi đội cần giảm nhịp trận đấu, Olise giữ bóng chắc và chuyền an toàn. Khi Mbappe, Barcola hoặc Dembele bắt đầu tăng tốc, anh lập tức đưa bóng vào khoảng trống phía sau hàng thủ. Olise có thể lùi sâu nhận bóng, bó vào trung lộ, hoặc dạt sang biên để mở hướng tấn công. Cách di chuyển rộng ấy giúp Pháp có thêm nhiều phương án thay vì chỉ phụ thuộc vào tốc độ của Mbappe.

Mối liên kết nguy hiểm với Mbappe

Điểm đáng sợ nhất của Pháp lúc này là sự ăn ý giữa Olise và Mbappe. Mbappe có tốc độ, khả năng chọn vị trí và dứt điểm rất sắc. Olise lại có chân trái đủ tinh tế để đặt bóng vào đúng khoảng trống mà Mbappe cần. Một người mở khóa, một người kết thúc. Công thức ấy đang giúp hàng công Pháp trở nên rất khó lường. Với Olise, chỉ cần một khoảnh khắc chuyền bóng đúng lúc, trận đấu có thể đổi chiều ngay lập tức.

Trước vòng 1/8, Olise không còn là nhân vật phụ trong đội hình đầy sao của tuyển Pháp. Anh đang là một trong những chân chuyền hay nhất giải, đồng thời đứng trước cơ hội chạm vào kỷ lục kiến tạo đã tồn tại hơn nửa thế kỷ. Nếu tiếp tục giữ phong độ hiện tại, World Cup 2026 có thể không chỉ được nhớ đến bởi những bàn thắng của Mbappe, mà còn bởi những đường chuyền sắc như dao cắt của Michael Olise.

Xem thêm
0
6,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Morocco một lần nữa khiến World Cup 2026 phải chú ý. Họ vượt qua Hà Lan sau loạt luân lưu căng thẳng bằng đúng phẩm chất quen thuộc: lì lợm, kỷ luật và rất bản lĩnh ở những thời điểm khó nhất. Chiến thắng ấy tiếp tục cho thấy hành trình vào bán kết World Cup 2022 không phải là may mắn nhất thời, mà là dấu hiệu của một tập thể đã trưởng thành, biết cách đứng vững trong các trận đấu lớn.

Bản lĩnh không còn là bất ngờ

Trước Hà Lan, Morocco bị dẫn ở phút 72 sau bàn thắng của Cody Gakpo, nhưng không hề vỡ trận. Họ kiên nhẫn giữ cấu trúc, đẩy cao đội hình đúng thời điểm và tìm được bàn gỡ ở phút 90+1 nhờ Issa Diop. Đó không phải cú vùng lên cảm tính, mà là phản ứng của một đội đã quen với sức ép knock-out. Sau khi kéo trận đấu vào loạt luân lưu, Morocco thắng 3-2, tiếp tục nối dài hình ảnh từng loại Tây Ban Nha trên chấm 11m ở World Cup 2022.

Không chỉ biết chịu đựng

Điểm đáng chú ý là Morocco không thắng Hà Lan bằng cách chỉ lùi sâu phòng ngự. Họ cầm bóng tới 70%, tung ra 11 cú sút, có 5 lần dứt điểm trúng đích và đạt xG 1,38. Trong khi đó, Hà Lan chỉ có 6 cú sút, 2 lần đưa bóng đi trúng khung thành và xG vỏn vẹn 0,24. Những con số này cho thấy Morocco không còn là đội chỉ biết chờ phản công. Họ biết giữ bóng chắc, kéo nhịp chơi chậm lại khi cần, rồi tăng tốc đúng lúc ở những khu vực có thể tạo ra khác biệt.

Hàng thủ vẫn là điểm tựa

Nền tảng lớn nhất của Morocco vẫn nằm ở khả năng phòng ngự có tổ chức. Trước Hà Lan, họ có 34 pha phá bóng, 51 lần thu hồi bóng, 14 pha tắc bóng và 11 pha cắt bóng. Quan trọng hơn, Morocco bóp nghẹt không gian sút của đối thủ, khiến Hà Lan gần như không tạo được cơ hội rõ ràng ngoài khoảnh khắc của Gakpo. Đây là kiểu hàng thủ rất khó chịu: không chỉ đông người, mà còn giữ cự ly tốt, bọc lót nhanh và luôn buộc đối phương phải xử lý trong thế thiếu thời gian.

Kinh nghiệm tạo khác biệt

Morocco hiện có sự pha trộn đáng giá giữa kinh nghiệm và sức trẻ. Bounou, Hakimi, Mazraoui hay Ounahi đều đã trải qua những trận đấu lớn ở cấp CLB lẫn đội tuyển. Brahim Diaz, Ismael Saibari và Ayyoub Bouaddi lại đem tới sức sống mới cho mặt trận tấn công. Nhờ vậy, Morocco không phụ thuộc vào một khoảnh khắc cá nhân đơn lẻ, mà có nhiều cách để kéo trận đấu về đúng nhịp mình muốn.

Canada là bài kiểm tra khác

Sau khi vượt qua Hà Lan, Morocco sẽ chạm trán Canada ở vòng 16 đội. Đây là thử thách không hề đơn giản, bởi Canada có lợi thế chủ nhà, nền tảng tốc độ tốt và tinh thần đang lên sau chiến thắng trước Nam Phi. Tuy vậy, Morocco bước vào trận đấu này với vị thế rất khác. Họ không còn là đội bóng chỉ gây bất ngờ rồi biến mất. Sau 4 trận bất bại tại World Cup 2026, ghi 7 bàn và chỉ thủng lưới 4 lần, Morocco cho thấy họ có đủ bản lĩnh, tổ chức phòng ngự và kinh nghiệm để tiếp tục đi xa. Hành trình của đội bóng Bắc Phi vì thế vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

Xem thêm
0
50 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Anh

Messi đang kéo Argentina như Maradona năm 1990

Argentina vẫn đi tiếp, nhưng trận thắng Cape Verde không tạo cảm giác của một nhà vô địch đang kiểm soát vận mệnh. Nó giống hình ảnh một đội bóng được thiên tài kéo qua từng cửa hẹp. Năm 1990, Diego Maradona từng đưa Argentina tới chung kết bằng ý chí, kinh nghiệm và vài khoảnh khắc thiên tài, trước khi gục ngã trước Tây Đức. Năm 2026, Messi đang đi trên con đường rất giống thế: ghi bàn, tạo bước ngoặt, giữ Argentina sống sót. Nhưng con đường ấy càng kéo dài, câu hỏi càng lớn: một thiên tài có thể đưa Argentina tới trận cuối cùng, nhưng liệu có đủ để giúp họ vô địch thêm lần nữa?

Cape Verde khiến Argentina lộ điểm yếu

Cape Verde xứng đáng được tôn trọng vì họ không chơi như một đội bóng nhỏ chỉ biết chống đỡ. Messi mở tỷ số ở phút 29, nhưng Cape Verde gỡ 1-1 nhờ Deroy Duarte ở phút 59. Lisandro Martínez đưa Argentina vượt lên ngay đầu hiệp phụ, Sidny Cabral lại kéo trận đấu về 2-2 ở phút 103. Phải tới phút 111, Argentina mới thoát hiểm sau pha bóng từ quả phạt góc của Messi dẫn tới bàn phản lưới của Diney Borges. Hai lần dẫn bàn, hai lần bị kéo trở lại, trước một đội bóng "tý hon" có lần đầu tiên tham dự World Cup. Đó không phải "bộ mặt thuyết phục" của một đội bóng đủ sức lên ngôi vô địch thế giới.

Kiểm soát trận đấu là vết nứt nguy hiểm nhất

Vấn đề lớn nhất của Argentina không nằm ở việc họ thủng lưới hai bàn, mà nằm ở cách họ để Cape Verde thoải mái bước vào trận đấu sau mỗi lần bị dẫn. Khi đang có lợi thế, Argentina không tiếp tục kiểm soát được trận đấu. Cape Verde vẫn có thời gian tổ chức lên bóng, vẫn tìm được khoảng trống để sút, vẫn tạo được cảm giác họ có thể gỡ hòa. Thậm chí ở bàn Cape Verde gỡ hoà 1-1, bóng đã 2 lần xâu kim hậu vệ Argentina trước khi đi vào lưới. Việc để Cape Verde chơi bóng dễ dàng như vậy, không đơn giản là do Argentina chủ động lùi sâu. Phải chăng đội hình Argentina chỉ có chất lượng như vậy ? Ngoài thiên tài Messi, thì các vệ tinh xung quanh M10 không phải là các cá nhân thực sự xuất sắc. Chiến thuật, tổ chức lối chơi cũng có vấn đề.

Nỗi lo từ sự phụ thuộc tuyệt đối vào Messi

Messi vẫn phi thường, nhưng Argentina càng dựa vào anh thì việc kiểm soát trận đấu kém càng trở thành mối nguy. Khi đội bóng không giữ được bóng, Messi phải lùi sâu hơn để nhận bóng, xa vùng quyết định hơn và dễ bị cô lập bởi những đối thủ tổ chức tốt. Trước Cape Verde, Messi vẫn ghi bàn thứ 7 tại giải và góp dấu giày vào các pha bóng quyết định. Nhưng trước Pháp, Tây Ban Nha hoặc bất kỳ đối thủ nào có tuyến giữa mạnh, Argentina không thể chờ Messi vừa làm người ghi bàn, vừa điều tiết nhịp, vừa cứu trận đấu ở tuổi 39.

Argentina có thể đi đến chung kết, nhưng ngôi vô địch là chuyện khác

Argentina có cơ sở để mơ xa vì nhánh đấu của họ tương đối dễ thở. Sau Cape Verde, họ gặp Ai Cập ở vòng 1/8. Nếu đi tiếp, họ gặp đội thắng giữa Thụy Sĩ và Colombia. Pháp và Tây Ban Nha nằm ở nửa nhánh còn lại, nên kịch bản Messi kéo Argentina tới chung kết là khả thi. Nhưng đó cũng chính là giới hạn của phép so sánh với Maradona năm 1990. Maradona đã kéo Argentina tới trận cuối cùng, rồi thất bại khi gặp đối thủ mạnh hơn, đồng đều hơn và kiểm soát trận đấu tốt hơn. Nếu Argentina không cải thiện được khả năng giữ bóng và áp đặt thế trận, thì dù Messi có thể kéo họ đến trận chung kết, nhưng để lên ngôi thêm lần nưã, thì e rằng rất khó.

Xem thêm
1
6,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật