Romario từng là một trong những tiền đạo đáng sợ nhất mà bóng đá Brazil từng sản sinh. Chỉ cao 1m67, nhưng ông sở hữu tốc độ, kỹ thuật, sự tinh quái và bản năng ghi bàn hiếm có. Với người hâm mộ Brazil, Romario không chỉ là một chân sút xuất chúng, mà còn là nhân vật quan trọng giúp Selecao chấm dứt 24 năm chờ đợi danh hiệu World Cup bằng chức vô địch năm 1994. Thế nhưng, nhắc đến Romario hôm nay, người ta không chỉ nhớ đến những bàn thắng. Đằng sau thiên tài sân cỏ ấy còn là một cuộc đời ồn ào, phóng túng và đầy tranh cãi.
Thiên tài của vòng cấm
Romario là mẫu tiền đạo sinh ra để ghi bàn. Ông trưởng thành từ những khu nghèo ở Rio de Janeiro, nơi bóng đá đường phố rèn cho ông sự lì lợm, khéo léo và khả năng xử lý trong không gian hẹp. Tại châu Âu, Romario nhanh chóng chứng minh đẳng cấp trong màu áo PSV, ghi tới 165 bàn sau 5 năm. Khi chuyển sang Barcelona năm 1993, ông tiếp tục bùng nổ với 30 bàn sau 33 trận tại La Liga. Đỉnh cao sự nghiệp đến vào năm 1994, khi Romario trở thành đầu tàu đưa Brazil lên ngôi vô địch thế giới.
Lắm tài, nhiều tật
Vấn đề của Romario chưa bao giờ nằm ở tài năng, mà nằm ở cách ông đối xử với chính sự nghiệp của mình. Cựu tiền đạo Brazil nổi tiếng lười tập, thường xuyên đi muộn và có đời sống cá nhân rất phóng túng. Ông không che giấu những thói quen ngoài sân cỏ, thậm chí nhiều lần công khai xem đó như một phần giúp bản thân thi đấu thoải mái hơn. Nhưng bóng đá đỉnh cao không chỉ cần cảm hứng. Nó đòi hỏi kỷ luật, sự bền bỉ và khả năng hy sinh. Romario có thể thắng đối thủ bằng thiên phú, nhưng lại không thắng nổi chính những cuộc vui kéo dài bên ngoài sân cỏ.
Cái giá của một huyền thoại
Điều tiếc nuối nhất là Romario có thể đã được nhắc đến nhiều hơn nữa trong nhóm những tiền đạo vĩ đại nhất lịch sử. Ông từng tuyên bố chạm mốc 1.000 bàn, còn FIFA chỉ công nhận 756 bàn, một con số vẫn đủ để đặt ông vào hàng những cây săn bàn xuất sắc bậc nhất. Nhưng sự nghiệp đỉnh cao của Romario xuống dốc quá sớm. Ông rời châu Âu ở tuổi 29, thời điểm lẽ ra một tiền đạo lớn vẫn còn nhiều năm để thống trị. Về sau, những câu chuyện đời tư, các mối quan hệ ồn ào và phong cách sống phóng khoáng tiếp tục phủ bóng lên di sản sân cỏ của ông.
Romario là một minh chứng rõ ràng rằng tài năng có thể đưa cầu thủ lên rất cao, nhưng kỷ luật mới giữ họ ở lại đỉnh cao. Ông vẫn là người hùng của Brazil, vẫn là “Quỷ lùn” từng khiến mọi hàng thủ khiếp sợ. Nhưng đi cùng sự ngưỡng mộ ấy luôn là một nỗi tiếc nuối: nếu Romario sống chuyên nghiệp hơn, bóng đá thế giới có lẽ đã được chứng kiến một huyền thoại còn vĩ đại hơn rất nhiều.