Getafe chưa bao giờ là đội bóng sinh ra để chiều lòng số đông. Họ không bước ra sân để vẽ nên những đường chuyền mềm mại, càng không theo đuổi thứ bóng đá khiến khán đài trung lập phải trầm trồ. Dưới tay José Bordalás, đội bóng ngoại ô Madrid chọn cách khác: bóp nghẹt trận đấu, kéo đối thủ vào những pha va chạm, làm mọi nhịp triển khai trở nên gay cấn. Người ta gọi đó là bóng đá “xấu xí”. Nhưng với Getafe, đó là con đường sống, và mùa giải này đã biến con đường ấy thành tấm vé châu Âu.
Khi cái xấu trở thành vũ khí
Getafe mùa này không ghi nhiều bàn, không tạo cảm giác áp đảo, thậm chí hiệu số bàn thắng bại vẫn âm. Nhưng họ kết thúc La Liga ở vị trí thứ 7, giành quyền dự vòng loại Conference League. Một đội bóng với hạn mức tài chính thuộc nhóm thấp nhất giải lại chen chân vào khu vực châu Âu, đó không thể chỉ là chuyện may mắn. Bordalás hiểu Getafe không thể chơi thứ bóng đá của Barcelona hay Real Madrid. Họ không có dàn sao đủ sức kiểm soát trái bóng suốt 90 phút, nên chọn kiểm soát thứ khác: nhịp độ, va chạm, tâm lý và sự khó chịu.
Băm nát trận đấu
Getafe phạm lỗi nhiều, nhận thẻ nhiều, kéo trận đấu xuống tốc độ thấp và biến mỗi pha bóng hai thành cuộc chiến. Với đối thủ, đó là cơn bực bội kéo dài. Với khán giả yêu bóng đá đẹp, đó là thứ rất khó nuốt. Nhưng trong hệ thống của Bordalás, mọi pha áp sát, mọi lần cắt nhịp, mọi cú tranh chấp đều có nhiệm vụ riêng. Getafe không phá bóng đá cho vui. Họ phá cấu trúc của đối thủ, ép những đội mạnh phải rời khỏi vùng an toàn, rồi chờ thời cơ từ những tình huống cố định, những pha bóng dài hoặc một khoảnh khắc lộn xộn trong vòng cấm.
Nghệ thuật sinh tồn của kẻ yếu
Câu chuyện của Getafe khiến tranh luận về “bóng đá đẹp” trở nên bớt đơn giản. Đẹp với ai? Với đội bóng nhiều tiền, đẹp có thể là giữ bóng, phối hợp, pressing đồng bộ. Với Getafe, đẹp có thể là một trận thắng 1-0, một buổi tối khiến đối thủ mất bình tĩnh, một mùa giải vượt xa giới hạn ngân sách. Bordalás không bán mộng mơ. Ông bán sự lì lợm, kỷ luật và cảm giác rằng bất kỳ đội bóng lớn nào cũng có thể bị kéo xuống bùn khi gặp Getafe.
Không cần được yêu, chỉ cần sống sót
Thứ bóng đá của Getafe có thể gây tranh cãi, nhưng nó đáng được nhìn nhận công bằng hơn. Trong một giải đấu mà khoảng cách tiền bạc ngày càng rộng, không phải đội nào cũng đủ điều kiện chơi bóng theo cách làm hài lòng số đông. Getafe chọn con đường gai góc nhất: bị ghét, bị chê, bị xem là phá hoại. Nhưng sau tất cả, họ vẫn đứng đó, có vé châu Âu trong tay. Và đôi khi, với một đội bóng nhỏ, chiến thắng lớn nhất không phải là đá đẹp, mà là bắt cả giải đấu phải thừa nhận sự tồn tại của mình.