Một cuộc hẹn kéo dài 60 năm
Scotland gặp Brazil lần đầu năm 1966, khi Pele, Jairzinho, Gerson, Amarildo còn là nhà vô địch thế giới. Từ bàn thắng sớm của Stevie Chalmers tới trận hòa 1-1, rồi những lần chạm trán sau đó ở World Cup và giao hữu, Scotland chưa từng thắng. Hai trận hòa, tám thất bại là tất cả trước những cái tên như Tostao, Rivellino, Zico, Falcao, Romario, Ronaldo, Roberto Carlos, Cafu, Rivaldo.
Giờ đây, ở Miami, họ lại đứng trước một cột mốc khác: cơ hội lần đầu vượt qua vòng bảng World Cup, trong một trận đấu mà đối thủ vẫn khoác áo vàng, nhưng bối cảnh đã khác.
Thế kẹt kỳ lạ của Scotland
Scotland bước vào trận đấu mà không nhất thiết phải thắng, thậm chí thua sít sao vẫn có thể đi tiếp. Từ thất bại 0-1, 0-2 cho tới một trận thua đậm hơn, mọi kịch bản vẫn còn cửa cho vòng knock-out. Andy Robertson nói anh không quan tâm tới phép tính, nhưng toàn đội hiểu rất rõ từng khả năng.
Họ không thể lao lên mù quáng, nhưng cũng không thể tiếp tục nhạt nhòa như hai trận ở Mỹ và hai kỳ Euro gần nhất. Hai cú sút trúng đích sau hai trận là con số không ai trong đội né tránh được.
Brazil cũng không còn là bức tường hoàn hảo
Đối diện Scotland là một Brazil không còn dáng dấp kẻ thống trị. Đã 24 năm họ chưa vô địch thế giới, với bốn lần dừng ở tứ kết và cú sốc 1-7 trước Đức ở Belo Horizonte. Vòng loại gần nhất, Brazil đá 18 trận, chỉ thắng tám, hòa bốn, thua sáu, trong đó có những thất bại trước Uruguay, Colombia, Paraguay, Bolivia và Argentina hai lần.
Những chiến thắng muộn ở phút 89, 90, 99 trước Chile, Peru, Colombia cho thấy họ vẫn biết cách bùng lên, nhưng không còn vẻ áp đảo. Đó là khe hở nhỏ để Scotland bấu víu.
Ngôi sao, lựa chọn và giới hạn
Brazil chờ Neymar trở lại sau hai năm rưỡi, với từng chi tiết về chấn thương bắp chân được mổ xẻ, khả năng đá trung phong ảo, khả năng vào sân từ ghế dự bị. Họ còn Vinicius Junior, người được kỳ vọng kéo cả đội tiến lên.
Scotland thì đối diện bài toán khác: mất Aaron Hickey, ai sẽ đối mặt tốc độ và kỹ thuật của Vinicius ở cánh phải? Nathan Patterson, Anthony Ralston hay Kieran Tierney được kéo sang? Trên hàng công, Che Adams, Lyndon Dykes, Lawrence Shankland, Ross Stewart, George Hirst đều là phương án, nhưng không ai chắc sẽ có nhiều bóng để xử lý.
Scott McTominay được nhắc tới như một quân bài lạ trên hàng tiền đạo, dù trợ lý Steven Naismith đã gạt đi. McTominay, John McGinn, Ben Gannon-Doak đều chưa chạm tới phong độ tốt nhất, nhưng họ là những người buộc phải bừng lên nếu Scotland muốn chạm tay vào lịch sử.
Trận đấu của đời người
Scotland không có nhiều cầu thủ kỹ thuật xuất chúng, nhưng họ có sức bền, tinh thần và một nhóm trụ cột được chờ đợi phải chơi ở mức cao hơn hẳn. Ben Gannon-Doak sẽ đá chính, được kỳ vọng tạo khác biệt ở biên. Phía sau, cả một thế hệ cổ động viên đang sống lại không khí Boston, nơi Tartan Army từng biến thành lễ hội kéo dài nhiều ngày.
Trong cái nóng ẩm của Miami, trước một Brazil không còn bất khả chiến bại nhưng vẫn đầy ngôi sao, Scotland bước vào trận đấu vừa là “trò chơi của thế kỷ”, vừa là cơ hội hiếm hoi để một thế hệ cầu thủ tự viết chương riêng cho mình.