Trở lại dẫn dắt Real Madrid, quyền hạn của Mourinho sẽ lớn đến đâu?

Fernandes không dự World Cup: Lợi thế bất ngờ giúp MU dễ “chốt đơn”!

Wayne Rooney: Sir Alex đã chơi một nước cờ khiến Chelsea khó nuốt

Thanh Hải

Đừng vội gọi Man City là MU hậu Ferguson

Man City không còn tạo cảm giác bất khả chiến bại như vài năm trước. Khi ngôi vương Ngoại hạng Anh rời khỏi tay họ, khi các trụ cột lần lượt già đi hoặc chia tay Etihad, rất dễ để người ta nói về sự lụi tàn của một đế chế. Thậm chí, không ít ý kiến đã so sánh Man City hiện tại với Man United sau thời Sir Alex Ferguson: một đội bóng từng thống trị tuyệt đối, rồi bất ngờ rơi vào khoảng trống quyền lực. Nhưng câu hỏi đáng đặt ra là: City có thật sự đang sụp đổ, hay truyền thông đang quá khắt khe với một tập thể vừa trải qua chu kỳ thống trị quá dài?

Cú lùi sau thời thống trị

Việc Man City không còn vô địch Ngoại hạng Anh là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy đế chế ấy đã chững lại. Sau nhiều mùa áp đặt cuộc chơi, họ giờ phải nhìn đối thủ vượt lên. Mùa trước, City cũng từng trải qua giai đoạn khó khăn, trắng tay và bị loại ở các đấu trường lớn theo cách không quen thuộc với tiêu chuẩn của Pep Guardiola. Khi một đội bóng từng thắng quá nhiều bắt đầu hụt hơi, cảm giác suy tàn là điều khó tránh. Nhưng cần phân biệt giữa “không còn thống trị tuyệt đối” và “rơi vào khủng hoảng toàn diện”.

Không giống vết xe đổ của MU

Man United hậu Ferguson là câu chuyện của sự mất phương hướng. Họ thay huấn luyện viên liên tục, tiêu tiền nhiều nhưng thiếu một đường lối rõ ràng, đánh mất bản sắc và trượt khỏi nhóm cạnh tranh danh hiệu lớn trong thời gian dài. Man City hiện chưa đi đến mức đó. Họ vẫn nằm trong nhóm đầu, vẫn có danh hiệu, vẫn sở hữu đội hình chất lượng và một hệ thống bóng đá đã được xây dựng bền bỉ suốt nhiều năm. Nếu MU sau Ferguson giống một căn nhà mất móng, thì City giống một cỗ máy đang cần thay linh kiện sau thời gian vận hành ở cường độ quá cao.

Maresca và cuộc đại tu bắt buộc

Sự xuất hiện của Enzo Maresca, nếu trở thành hiện thực, không nên được nhìn đơn thuần như dấu chấm hết cho kỷ nguyên Pep. Ngược lại, đó có thể là nỗ lực kéo dài bản sắc của City theo một hình thức mới. Maresca từng làm việc trong hệ thống Man City, hiểu triết lý kiểm soát bóng, cách tổ chức vị trí và yêu cầu chiến thuật ở Etihad. Dĩ nhiên, thay Pep là nhiệm vụ gần như bất khả thi nếu đặt tiêu chuẩn kế thừa ngay lập tức. Nhưng khác với MU năm 2013, City dường như đã chuẩn bị cho ngày chuyển giao thay vì để mình bị cuốn vào khoảng trống sau một biểu tượng.

Đế chế chưa sập, chỉ hết đặc quyền bất bại

Điều đáng nói là Man City vẫn còn một lõi đội hình đủ mạnh để tái thiết: Haaland, Foden, Rodri, Dias, Gvardiol hay Doku không phải nền tảng của một đội bóng hết thời. Vấn đề của họ nằm ở việc thế hệ vàng cũ đang rời đi, còn thế hệ mới cần thời gian để định hình quyền lực. Vì vậy, ví Man City với “MU hậu Ferguson” có phần quá vội, bởi những gì đang diễn ra ở Etihad chưa hẳn là một cuộc sụp đổ đúng nghĩa. Đây chưa phải là sự lụi tàn. Đây giống một bước lùi cần thiết của một đội bóng đã ở trên đỉnh quá lâu. Và đôi khi, với một đế chế lớn, điều khó nhất không phải là chiến thắng thêm một lần nữa, mà là học cách sống sót sau chính thời kỳ huy hoàng của mình.

0
397 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Ngọc Nguyễn

Indonesia đang là cái tên được nhắc nhiều nhất trong làn sóng nhập tịch ở Đông Nam Á. Sau trận thua U23 Việt Nam, truyền thông nước này lập tức nói đến khả năng bổ sung thêm nhiều cầu thủ gốc nước ngoài cho các đội trẻ, khiến cuộc tranh luận càng nóng hơn. Không thể phủ nhận, chính sách nhập tịch giúp Indonesia mạnh lên rất nhanh, thu hẹp khoảng cách với châu Á và tạo áp lực rõ rệt lên tuyển Việt Nam. Nhưng càng đi nhanh, họ càng phải đối diện một câu hỏi lớn: nếu đội hình cứ được vá liên tục bằng nguồn lực bên ngoài, nền móng đào tạo trẻ trong nước sẽ đứng ở đâu?

Sức mạnh đến quá nhanh

Không thể phủ nhận Indonesia đã thay đổi diện mạo nhờ chính sách nhập tịch. Những cầu thủ trưởng thành ở môi trường châu Âu mang đến thể hình, tốc độ, tư duy chiến thuật và sự tự tin mà bóng đá Indonesia từng thiếu. Thành tích của họ ở vòng loại World Cup 2026 cho thấy hiệu ứng ấy là có thật: Indonesia không còn là đội bóng dễ bị bắt nạt, thậm chí đủ sức gây khó chịu trước những đối thủ mạnh hơn. Với một nền bóng đá luôn khát khao vươn tầm, đây là lối đi hấp dẫn, nhanh và nhìn thấy kết quả gần như ngay lập tức.

Nỗi lo từ phần móng

Vấn đề nằm ở chỗ nhập tịch càng thành công, áp lực dành cho cầu thủ nội càng lớn. Khi đội U23 cũng được tính chuyện bổ sung nhiều gương mặt sinh ra và đào tạo ở nước ngoài, ranh giới giữa “tăng cường hợp lý” và “phụ thuộc” trở nên rất mong manh. Một nền bóng đá muốn bền vững không thể chỉ mạnh nhờ vài bản hồ sơ gốc gác. Nó cần học viện tốt, giải trẻ chất lượng, hệ thống thi đấu ổn định và con đường rõ ràng để cầu thủ bản địa bước lên đội tuyển. Nếu các cầu thủ trẻ trong nước bị che khuất quá sớm, Indonesia có thể thắng vài trận hôm nay nhưng lại tự làm hẹp tương lai của chính mình.

Bài học không chỉ dành cho Indonesia

Việt Nam cũng không đứng ngoài cuộc tranh luận này. Sự bùng nổ của Nguyễn Xuân Son ở V.League và đội tuyển quốc gia chứng minh cầu thủ nhập tịch chất lượng có thể tạo ra khác biệt rất lớn. Anh không chỉ ghi bàn, mà còn nâng chuẩn cạnh tranh, tạo thêm phương án chiến thuật và giúp đội tuyển giải quyết bài toán trung phong kéo dài nhiều năm. Vì thế, nói không với nhập tịch một cách cực đoan cũng không còn phù hợp. Bóng đá hiện đại đã mở hơn, linh hoạt hơn, và đội tuyển nào biết tận dụng nguồn lực hợp pháp sẽ có lợi thế.

Con đường đúng nằm ở sự cân bằng

Điều Việt Nam cần tránh là biến nhập tịch thành lối tắt thay cho đào tạo. Một Xuân Son có thể là cú hích, nhưng không thể là cái cớ để lơ là bóng đá trẻ. Indonesia đang cho thấy cả hai mặt của vấn đề: họ mạnh lên nhanh, đáng gờm hơn, nhưng cũng đứng trước nguy cơ đánh đổi bản sắc và chiều sâu nội lực. Nhập tịch không sai. Sai là khi một nền bóng đá dùng nó để che đi những lỗ hổng căn bản. Với Đông Nam Á, cuộc đua này sẽ còn nóng hơn, nhưng người chiến thắng lâu dài không phải đội nhập tịch nhiều nhất, mà là đội biết đặt những mảnh ghép ấy lên một nền móng thật sự vững chắc.

Xem thêm
0
159 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Anh Thư

Điểm xuất phát từ ghế nóng Stamford Bridge

Xabi Alonso sẽ chính thức dẫn dắt Chelsea từ ngày 1/7/2026 theo hợp đồng bốn năm, sau giai đoạn tạm quyền của Calum McFarlane. Ban lãnh đạo Chelsea nhấn mạnh họ chọn Alonso vì kinh nghiệm làm việc ở đỉnh cao châu Âu cùng Real Madrid và Bayer Leverkusen, nơi ông giúp đội bóng Đức giành chức vô địch quốc gia đầu tiên trong lịch sử. Họ đánh giá cao phong cách huấn luyện, mô hình thi đấu, khả năng lãnh đạo, tính cách và sự liêm chính của ông.

Bản thân Alonso coi Chelsea là một trong những câu lạc bộ lớn nhất thế giới, khẳng định ông và nhóm lãnh đạo chia sẻ chung tham vọng xây dựng một tập thể đủ sức cạnh tranh danh hiệu một cách ổn định. Ông nhắc đến chất lượng và tiềm năng sẵn có trong đội hình, đồng thời đặt trọng tâm vào lao động nghiêm túc, xây dựng văn hóa phù hợp và hướng tới các danh hiệu.

Hai gương mặt Real Madrid trong tầm ngắm

Ngay khi thông tin bổ nhiệm được xác nhận, Chelsea đã bắt tay chuẩn bị cho kỳ chuyển nhượng mùa hè. Từ Tây Ban Nha xuất hiện thông tin Alonso đã gửi lên ban lãnh đạo danh sách mục tiêu ban đầu, trong đó có hai cầu thủ Real Madrid là Arda Guler và Alvaro Carreras. Cả hai từng có vai trò quan trọng trong quãng thời gian Alonso làm việc tại sân Bernabeu, nên không xa lạ với triết lý và yêu cầu chuyên môn của ông.

Việc Alonso muốn đưa bộ đôi này vào danh sách mua sắm cho thấy ông ưu tiên những gương mặt đã hiểu cách mình vận hành đội bóng, thay vì chỉ tìm kiếm các cái tên mới lạ. Đây là bước đi phù hợp với mong muốn xây dựng một tập thể có thể vận hành theo mô hình thi đấu mà ông theo đuổi.

Tâm trạng trái ngược của Arda Guler và Alvaro Carreras

Bối cảnh tại Real Madrid cũng tác động trực tiếp đến khả năng dịch chuyển của hai cầu thủ. Cả Guler và Carreras đều lo lắng về vai trò của mình khi Jose Mourinho chuẩn bị tiếp quản ghế huấn luyện. Tuy vậy, cách họ nhìn về tương lai lại khác nhau.

Arda Guler, tuyển thủ Thổ Nhĩ Kỳ, ghi nhận sự quan tâm từ Chelsea và một số câu lạc bộ khác nhưng vẫn tin rằng mình sẽ thành công tại Real Madrid và hướng tới vị thế biểu tượng ở đó. Ngược lại, Alvaro Carreras, từng là cầu thủ trẻ của Manchester United, được cho là sẵn sàng đón nhận cơ hội chuyển đến London để tái hợp với Alonso trong kỳ chuyển nhượng mùa hè.

Tham vọng Chelsea qua lăng kính chuyển nhượng

Trong bối cảnh Chelsea vừa thắng Tottenham 2-1 và chuẩn bị bước sang một giai đoạn mới với Alonso, việc nhắm đến hai cầu thủ Real Madrid cho thấy câu lạc bộ muốn nhanh chóng điều chỉnh nhân sự theo định hướng của tân huấn luyện viên. Những mục tiêu này gắn trực tiếp với trải nghiệm làm việc trước đây của Alonso, đồng thời phản ánh mong muốn xây dựng một đội hình phù hợp với tham vọng cạnh tranh danh hiệu mà hai bên đã thống nhất.

Xem thêm
1
14,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quân Vũ

Liverpool trở lại bằng cách nào sau mùa giải thất bại?

Sau một mùa lên đỉnh cao Ngoại Hạng Anh, việc Liverpool trượt dài ở chiến dịch 2025/2026 đã cho chúng ta thấy được những vấn đề nổi cộm của The Kop. Vấn đề của đội bóng này không nằm ở một vài kết quả sa sút, mà nằm ở việc cả cấu trúc từng đưa họ lên đỉnh đã mất độ sắc sảo, mất độ lì và mất cả bản sắc tấn công quen thuộc. Muốn trở lại ở mùa 2026/27, Liverpool không cần một cuộc thay máu toàn diện. Điều họ cần là cần hành động đúng chỗ, tránh mắc lại sai lầm như mùa giải đã qua.

Bài toán lớn nhất của Liverpool gọi tên Salah

Khi Mohamed Salah xác nhận rời Anfield vào cuối mùa, Liverpool mất đi nhiều hơn là một chân sút xuất chúng. Họ mất cầu thủ tạo ra nhịp tấn công, kéo giãn khối phòng ngự đối phương và giải quyết những trận đấu bế tắc bằng một khoảnh khắc khác biệt. Bởi vậy, tư duy tìm người thay Salah theo kiểu một đổi một rất dễ đẩy Liverpool vào ngõ cụt.

Thứ họ cần là dựng lại một cầu thủ chạy cánh phải đảm bảo đầu ra bàn thắng lẫn sự đột biến như những gì Salah đã làm trong 9 năm qua. Florian Wirtz có thể đem đến chất sáng tạo giữa các tuyến, Isak cho cảm giác của một trung phong đẳng cấp lớn, Ekitike bổ sung chiều sâu và tốc độ, nhưng Liverpool vẫn thiếu một mũi phải có khả năng xuyên phá độc lập. Nếu không có mẫu cầu thủ ấy, hàng công sẽ dễ rơi vào trạng thái bế tắc và sự liên kết giữa các tuyến với nhau.

Chuyển nhượng hè 2026 tiếp tục phải đầu tư mạnh tay

Liverpool đã đầu tư rất mạnh từ mùa hè 2025 với Wirtz, Isak, Ekitike, Frimpong, Kerkez, Mamardashvili. Họ cũng đã chốt xong trung vệ trẻ Jeremy Jacquet cho mùa bóng tới. Điều đó cho thấy khung tái thiết cơ bản đã được dựng lên, nên mùa hè này không nên biến thành một cuộc mua sắm theo phản xạ.

Ưu tiên số một phải là một tiền đạo phải đủ đẳng cấp đá chính. Ưu tiên tiếp theo là gia cố chiều sâu hàng thủ, nhất là trong bối cảnh Andy Robertson cũng rời đội. Liverpool không thiếu ngôi sao, nhưng họ thiếu những mắt xích thật sự phù hợp với cường độ và ý đồ chơi bóng mà một đội cạnh tranh vô địch cần có.  Bán ai, giữ ai vì thế cũng phải có một chiến lược rất rõ ràng

Slot không sai nếu giữ lại Slot

Arne Slot nhiều khả năng vẫn tại vị mùa tới, và đó không hẳn là quyết định sai. Sai chỉ đến nếu Liverpool giữ Slot nhưng không tìm cách để nâng cấp chất lượng đội hình. Mùa này, Liverpool ghi 62 bàn sau 37 vòng, trong khi số bàn thua đã vọt lên 52. Một đội bóng chơi theo kiểu "lấy công bù thủ" như thế sẽ thật khó để cạnh tranh ngôi vương.

Vấn đề nổi bật nhất là sự mong manh khi mất bóng. Liverpool nhiều thời điểm pressing không còn đồng bộ, cự ly đội hình giãn, phòng ngự bóng chết lỏng và khoảng trống sau lưng tuyến giữa lộ ra quá rõ. Slot phải dựng lại một Liverpool chặt hơn trước khi nghĩ tới chuyện đẹp hơn. Muốn đá 4-2-3-1, ông cần một hệ thống đủ kỷ luật để khi đẩy quân lên, đội bóng vẫn không tự mở cửa cho đối thủ phản đòn.

Mục tiêu mùa tới phải là đua vô địch, không thể chỉ là sửa sai

Liverpool vô địch Premier League mùa 2024/2025 với 84 điểm và 86 bàn thắng. Chỉ sau một năm, họ tụt dốc thê thảm và giờ vẫn chưa chắc suất dự Champions League mùa tới. Khoảng rơi ấy quá lớn để có thể được xem như một câu chuyện theo lẽ thông thường.

Mùa 2026/27 vì thế phải là mùa Liverpool trở lại với tâm thế của kẻ cạnh tranh ngôi vô địch, chứ không phải trong hình hài của đội bóng đi tìm sự ổn định. Muốn làm được điều đó, họ phải tái thiết hàng công thời hậu Salah, siết lại cấu trúc phòng ngự và buộc Slot tạo ra một phiên bản thực dụng hơn, già dặn hơn. Anfield vẫn còn nền móng để phát triển. Vấn đề là Liverpool có đủ sự lạnh lùng cùng niềm tin để trở lại mạnh mẽ hơn hay không. Hãy cùng chờ xem!

Xem thêm
0
240 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Kiệt

Nghịch lý gọi tên Jadon Sancho

Jadon Sancho đang tạo ra một nghịch lý rất đáng bàn: thi đấu mờ nhạt trong phần lớn mùa giải, gây thất vọng ở giải quốc nội nhưng lại luôn mang đến những điều rất đặc biệt ở cac sân chơi cúp châu Âu.

Mùa trước, Sancho cùng Chelsea bước lên ngôi ở Conference League. Đêm qua, anh tiếp tục có mặt trong tập thể Aston Villa vô địch Europa League sau chiến thắng 3-0 trước Freiburg. Hai mùa liên tiếp, hai chiếc cúp châu Âu, đó là chi tiết đủ nói lên "cái duyên" của tuyển thủ người Anh ở các giải đấu cấp châu lục.

Sancho và cái duyên ở sân chơi châu Âu

Điều đáng nói ở Sancho là cậu ấy thường xuất hiện đúng lúc trong những thời khắc quan trọng. Ở Chelsea mùa trước, Sancho ghi bàn trong trận chung kết thắng Real Betis 4-1, trực tiếp để lại dấu ấn ở khoảnh khắc quyết định. Sang Aston Villa, mức độ nổi bật không còn như vậy, nhưng anh vẫn góp mặt trong hành trình lên đỉnh của đội bóng thành Birmingham.

Trong một mùa giải mà Aston Villa của Unai Emery luôn thể hiện được sự già dặn ở các trận đấu tại Europa League, Sancho là một phương án xoay tua hữu ích, giúp đội bóng duy trì chiều sâu ở các trận đấu đòi hỏi nhịp độ và khả năng xử lý trong không gian hẹp.

Nhưng chức vô địch cùng Villa chưa đủ để che lấp dấu hỏi về chuyên môn

Nhưng nếu nhìn vào thực chất vấn đề, danh hiệu không đồng nghĩa với việc Sancho đã trở lại là một ngôi sao lớn hàng đầu. Trong trận chung kết với Freiburg, anh chỉ vào sân từ phút 81, tức là xuất hiện khi cục diện gần như đã an bài. Ở cả chiến dịch Europa League, Sancho ra sân 13 trận và ghi 1 bàn. Những đóng góp của cựu sao Dortmund là có, dù vậy rõ ràng là chưa đủ lớn, chưa phải là trụ cột quan trọng nhất trên hành trình đi đến ngôi vương.

Vấn đề của Sancho nhiều năm qua vẫn vậy: kỹ thuật tốt, xử lý hay, phối hợp ổn với đồng đội xung quanh, nhưng phong độ thiếu ổn định cũng như không tạo được ảnh hưởng liên tục lên trận đấu. Các đội bóng vẫn thích dùng cậu ấy như một quân bài chiến thuật dự phòng hơn là đặt vào vai trò trung tâm để xây dựng lối chơi.

MU vẫn nắm quyền tự quyết về tương lai của Sancho

Đội bóng chủ quản của Sancho lúc này là MU cũng không mặn mà trong việc giữ chân anh. Chelsea cũng từng mượn Sancho vào năm ngoái, cùng nhau chinh phục Conference League, nhưng sau đó vẫn chọn trả phí phạt 5 triệu bảng để không phải mua đứt.

Chi tiết ấy nói rất nhiều. Nó cho thấy giá trị sử dụng của Sancho có hữu ích trong ngắn hạn, nhưng chưa đủ thuyết phục để một đội bóng lớn cam kết lâu dài. Với MU, điều quan trọng nhất là họ vẫn nắm quyền gia hạn thêm 12 tháng. Nếu kích hoạt điều khoản này, Quỷ đỏ giữ được thế chủ động trên bàn đàm phán. Nếu không, họ tự đẩy mình vào thế bị ép giá hoặc mất trắng.

Villa sẽ cần tính toán thêm về trường hợp của Sancho

Một danh hiệu luôn giúp ban lãnh đạo và huấn luyện viên trưởng có thiện cảm hơn với những cầu thủ cho mượn. Sancho chắc chắn có được điểm cộng này nhờ việc góp mặt trong mùa giải thành công hiện tại của Villa. Nhưng chừng đó chưa thể quyết định là đội chủ sân Villa Park có quyết định mua đứt ngôi sao 26 tuổi hay không.

Aston Villa sẽ cần thêm thêm thời gian để đánh giá mọi thứ, từ việc cân đo mức lương, hiệu suất thực tế, khả năng thích nghi với cường độ Premier League và quan trọng nhất là vai trò của Sancho trong cấu trúc tấn công của Emery. Nếu chỉ là một lựa chọn xoay tua cho hành lang biên hoặc vị trí hộ công lệch, Villa khó lòng vung tay quá mạnh để mua đứt. Họ sẽ chỉ thật sự cởi mở hơn nếu tin rằng Sancho có thể nâng cấp chất lượng tấn công thật sự chứ không chỉ với mục tiêu làm dày thêm đội hình.

Thương vụ vẫn còn nhiều diễn biến khó lường phía trước

2 chiếc cúp châu Âu liên tiếp giúp sự chú ý về tên tuổi của Sancho tăng lên đáng kể. Nhưng MU cũng hiểu họ không thể bán cậu ấy dựa trên phong độ hiện có vì đây là cầu thủ luôn thiếu đi tính xuyên suốt trong một mùa giải kéo dài.

Điều Man Utd có thể bán Sancho là triển vọng phát triển của Sancho, với một cầu thủ mới 26 tuổi, có kỹ năng, biết cách để lại dấu ấn trong các trận đấu lớn và vẫn có thể trở nên hữu dụng nếu được đặt vào đúng hệ thống. Câu hỏi lớn là Villa có sẵn sàng chi đậm cho triển vọng ấy hay không. Sau đêm đăng quang ở Istanbul, cánh cửa có thể đã mở rộng hơn. Nhưng để thương vụ được hoàn tất, vẫn cần thêm nhiều yếu tố khác nữa. Mọi thứ vẫn đang ở phía trước!

Xem thêm
0
4,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Trang Võ

Trước giờ bốc thăm U17 World Cup 2026, danh sách nhóm hạt giống do FIFA công bố đã tạo nên làn sóng tranh luận khi không có tên U17 Việt Nam, dù đội bóng trẻ vừa giành ngôi nhất bảng C tại vòng chung kết U17 châu Á 2026. Việc một đội đã chính thức giành vé nhưng lại không xuất hiện trong tài liệu chính thức khiến nhiều người thắc mắc về cách FIFA cập nhật dữ liệu cho kỳ World Cup mở rộng lên 48 đội.

Nhầm lẫn liên tiếp với các đại diện châu Á

Trọng tâm của sự cố nằm ở chuỗi sai sót liên quan tới khu vực châu Á. U17 Yemen được điền vào nhóm hạt giống số 4 dù không vượt qua vòng loại, trong khi U17 Việt Nam lại không xuất hiện. Cùng lúc, U17 Indonesia được xếp ở nhóm hạt giống số 2 dù không giành vé, còn U17 Trung Quốc, đội đã qua vòng loại, cũng vắng mặt. Từ những chi tiết này, có thể thấy vấn đề không dừng ở một lỗi đánh máy đơn lẻ, mà nằm ở sự nhầm lẫn rộng hơn trong dữ liệu liên quan đến các đội châu Á.

Thời điểm nhạy cảm trước lễ bốc thăm

Tính đến 9h sáng 21/5, các lỗi nói trên vẫn chưa được FIFA chỉnh sửa, trong khi lễ bốc thăm dự kiến diễn ra lúc 21h cùng ngày tại Zurich. Việc danh sách hạt giống còn sai sót ngay trước thời điểm quan trọng khiến quá trình chuẩn bị của các đội, trong đó có U17 Việt Nam, bị đặt vào trạng thái chờ đợi. Dù vậy, tấm vé World Cup vẫn là cột mốc lịch sử với bóng đá trẻ Việt Nam, và đội đang hướng đến ngày hội lớn với tâm thế sẵn sàng, bất chấp trục trặc từ khâu tổ chức.

Xem thêm
0
80 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật