20 năm không đối thủ: Riquelme đặt câu hỏi về dân chủ ở Real Madrid

Ứng viên chủ tịch Real xác định rõ mục tiêu cho ghế HLV Real Madrid

Khoảnh khắc Messi ký tặng cậu bé sau trận đấu khiến mạng xã hội dậy sóng

LE NGOC

Đôi hình Morocco dự World Cup 2026: Đội hình giữ lõi cũ, quyết tâm tiến sâu

Giữ khung vô địch châu Phi

Mohamed Wahbi công bố danh sách 26 cầu thủ Morocco dự World Cup 2026 với lựa chọn rất rõ: tiếp tục dựa vào bộ khung đã đưa đội tuyển lên đỉnh châu Phi. Trong 11 người đá chính trận chung kết Cúp châu Phi năm nay, có tới 10 cái tên trở lại. Người duy nhất vắng mặt là hậu vệ Adam Masina, 32 tuổi. Đội trưởng Achraf Hakimi vẫn là điểm tựa lớn nhất ở hàng thủ lẫn phòng thay đồ.

Thay đổi trên ghế huấn luyện, ổn định trên sân

Sự chuyển giao từ Walid Regragui sang Wahbi diễn ra chỉ vài tháng trước World Cup, sau khi Morocco được công nhận là nhà vô địch Cúp châu Phi dù thua Senegal 1-0 trong ngày thi đấu và phải chờ 57 ngày để kết quả được đảo ngược. Dù thay tướng sát giải, Wahbi không phá vỡ cấu trúc cũ mà giữ lại phần lớn trụ cột từng vào bán kết World Cup 2022, giúp đội tuyển không phải làm lại từ đầu.

Nhân sự mới, vai trò cũ

Những gương mặt mới như Issa Diop hay các cầu thủ trẻ ở tuyến giữa được bổ sung vào các vị trí cụ thể, nhưng không làm thay đổi cách Morocco xây dựng đội hình quanh các trụ cột như Hakimi, Sofyan Amrabat hay Ayoub El Kaabi. Diop, từng khoác áo các đội trẻ Pháp và mới đổi sang màu áo Morocco hồi tháng 3, là ví dụ cho cách Wahbi tăng chiều sâu hàng thủ mà vẫn giữ vai trò trung tâm cho nhóm cũ.

Chuẩn bị cho bảng đấu với Brazil

Morocco bước vào World Cup với tư thế đội bóng từng vào tới bán kết giải đấu trước, nay lại là đương kim vô địch châu Phi. Họ mở màn ngày 13 tháng 6 gặp Brazil, sau đó lần lượt đối đầu Scotland và Haiti ở bảng C. Danh sách 26 người của Wahbi cho thấy ông ưu tiên sự quen thuộc và kinh nghiệm thi đấu quốc tế, coi đó là nền tảng để bước vào bảng đấu có đối thủ rất mạnh ngay trận ra quân.

0
1,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Thanh Minh

Một lời chia tay không chỉ có nước mắt

Ngày cuối cùng của Pep Guardiola tại Manchester City khép lại bằng thất bại 1-2 trước Aston Villa ở vòng 38 Ngoại hạng Anh, nhưng bầu không khí quanh ông lại hoàn toàn khác. Hôm sau, hàng chục nghìn người vẫn đổ ra đường trong lễ diễu hành ăn mừng cú đúp Cúp FA và Cúp Liên đoàn, cùng các danh hiệu của đội nữ và đội U18, để tiễn người huấn luyện viên đã gắn bó với họ suốt 10 năm.

Bernardo Silva và câu hỏi khiến cả thành phố bật cười

Giữa dòng cảm xúc chia tay, buổi lễ bất ngờ rộ lên tiếng cười vì một câu hỏi của Bernardo Silva dành cho Pep. Trong bối cảnh không chỉ Pep mà cả Silva và John Stones đều được nhắc đến như những người sẽ rời đội sau mùa 2025/26, tiền vệ người Bồ Đào Nha bỗng trở thành nhân vật chính.

Anh chỉ vào đoạn video đang chiếu trên màn hình lớn: Pep đứng ở khu kỹ thuật, vung tay, la hét chỉ đạo trong trận bán kết Cúp FA mùa 2019-2020 gặp Arsenal, xung quanh trông như chẳng có ai. Silva hỏi thẳng: “Mọi người đều muốn biết: Ở đây thầy đang nói chuyện với ai vậy?”

Pep cười đến… không trả lời nổi

Câu hỏi bất ngờ khiến Pep bật cười, đưa tay che mặt, lắc đầu liên tục. Ông không nói được lời nào, chỉ cười và ra hiệu như chịu thua trước tình huống trêu chọc của học trò. Thực tế, thời điểm đó ông đang trao đổi với trợ lý ngồi phía sau, nhưng góc quay khiến hình ảnh trông như ông đang tự nói chuyện một mình, tạo ra cả “cơn bão” ảnh chế trong cộng đồng người hâm mộ.

Dấu ấn một thập kỷ trong vài con số

Đoạn video gợi lại một trận thua, nhưng cả buổi tối lại nhắc nhiều hơn đến những gì Pep đã mang lại. Trong 10 năm, ông giúp Man City giành nhiều danh hiệu hơn cả 136 năm lịch sử trước đó của câu lạc bộ: 6 chức vô địch Ngoại hạng Anh, 1 Champions League, 3 Cúp FA, 5 Cúp Liên đoàn, 3 Siêu cúp Anh, 1 Siêu cúp châu Âu và 1 Cúp thế giới các câu lạc bộ.

Một buổi tối gói gọn cả kỷ nguyên

Tiếng cười từ câu hỏi của Bernardo Silva, những tràng pháo tay tri ân, những khoảnh khắc lắng lại trong lễ diễu hành đã phác họa bầu không khí mà kỷ nguyên Pep Guardiola để lại ở Man City: một giai đoạn thành công rực rỡ, nơi ông vẫn là nhân vật trung tâm cả trên sân cỏ lẫn trong những khoảnh khắc đời thường cùng người hâm mộ.

Xem thêm
0
298 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đoàn Linh

Một lời bày tỏ không úp mở

Ngay sau trận thắng Everton, João Palhinha không giấu giếm mong muốn gắn bó lâu dài với Tottenham. Anh nói mình có “mọi thứ” ở đây, từ sự ủng hộ của khán giả đến cảm giác thuộc về một câu lạc bộ lớn. Cách anh nhấn mạnh việc “rất muốn ở lại” cho thấy đây không chỉ là lời xã giao sau một trận đấu quan trọng, mà là mong muốn thực sự về tương lai.

Cảm xúc của một mùa giải khó khăn

Palhinha thừa nhận mùa bóng vừa qua rất khắc nghiệt. Tottenham phải chờ đến vòng cuối mới chắc chắn trụ hạng, điều bị xem là không thể chấp nhận với một đội nằm trong nhóm giàu nhất thế giới. Trong bối cảnh đó, anh coi việc ở lại giải Ngoại hạng là “mục tiêu chính” và gọi cảm giác sau trận Everton là “sự nhẹ nhõm lớn” cho cả câu lạc bộ.

Giữa tranh cãi, anh vẫn là người quyết định

Dù ghi bảy bàn, Palhinha không tránh khỏi những ý kiến trái chiều từ người hâm mộ. Giai đoạn đầu, anh tỏa sáng với bàn thắng trên sân Manchester City, nhưng cách vận hành thiên về sự an toàn trên sân nhà khiến Tottenham sa sút, và anh bị cuốn vào làn sóng chỉ trích. Có thời điểm anh mất vị trí, rồi bị kéo xuống đá trong hàng hậu vệ ba người, khiến vai trò càng bị đặt dấu hỏi. Tuy vậy, những bàn thắng mang tính sống còn trước Wolves và Everton cho thấy anh vẫn là người quyết định trong các thời khắc then chốt.

De Zerbi và sự ủng hộ từ băng ghế huấn luyện

Sự xuất hiện của Roberto De Zerbi vào cuối tháng Ba đã thay đổi vị thế của Palhinha. Dưới tay huấn luyện viên người Ý, anh nhanh chóng trở thành trụ cột, góp công lớn trong các trận gặp Wolves, Aston Villa và Everton. De Zerbi công khai khẳng định muốn giữ anh “một trăm phần trăm”, trong khi Tottenham có sẵn điều khoản mua đứt từ Bayern Munich với mức phí khoảng 30 triệu euro. Sự ủng hộ này là điểm tựa quan trọng cho mong muốn ở lại của Palhinha.

Niềm tin vào một khởi đầu khác

Sau khi trụ hạng, Palhinha bày tỏ niềm tin rằng mùa tới sẽ khác. Anh cho rằng việc phân tích lại mùa giải, nhận diện những gì làm tốt và những gì làm sai sẽ giúp Tottenham chuẩn bị tốt hơn. Với anh, mùa bóng đầy biến động này là nền tảng để câu lạc bộ bước vào giai đoạn mới, trong đó anh hy vọng mình vẫn là một phần của kế hoạch.

Xem thêm
0
118 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

LE NGOC

Một danh hiệu đổi vị thế huấn luyện viên

Frank Lampard vừa nhận giải huấn luyện viên của năm do Hiệp hội HLV các giải chuyên nghiệp Anh trao tặng, sau khi đưa Coventry trở lại Ngoại hạng Anh. Đây được xem là phần thưởng cá nhân quan trọng nhất trong sự nghiệp cầm quân của ông, khi Coventry vô địch giải hạng Nhất với khoảng cách 11 điểm so với phần còn lại và giành quyền lên hạng lần đầu kể từ mùa 2000-2001.

Từ những lần bị sa thải đến đỉnh cao ở Coventry

Trước Coventry, Lampard từng dẫn dắt Derby, Everton và hai lần làm huấn luyện viên trưởng Chelsea. Ông đưa Derby vào trận chung kết tranh vé vớt lên hạng năm 2019 nhưng thất bại, sau đó trở lại Chelsea với tư cách cựu công thần, rồi bị sa thải sau 18 tháng và một lần nữa quay lại trong vai trò tạm quyền. Quãng thời gian ngắn ngủi ở Everton chứng kiến một cuộc trụ hạng thành công, nhưng cũng kết thúc bằng quyết định sa thải. Trong bối cảnh đó, chức vô địch hạng Nhất cùng Coventry và giải thưởng từ Hiệp hội HLV đánh dấu lần đầu Lampard được ghi nhận ở tầm cao mới với tư cách huấn luyện viên.

Mùa giải hoàn hảo làm bệ phóng

Mùa này, Coventry của Lampard là đội ghi nhiều bàn nhất giải hạng Nhất với 97 bàn sau 46 trận và cũng sở hữu hàng thủ tốt nhất. Từ chỗ thua Sunderland ở bán kết tranh vé vớt mùa trước, Coventry trở lại mạnh mẽ để chiếm ngôi đầu một cách thuyết phục. Lá thư chúc mừng của Sir Alex Ferguson, được Thomas Tuchel đọc tại lễ trao giải, nhấn mạnh cách Coventry chơi bóng tự tin, giàu niềm tin, như một sự xác nhận cho bước tiến chuyên môn của Lampard.

Ý nghĩa trong bức tranh các huấn luyện viên mùa này

Giải thưởng huấn luyện viên của năm được bầu chọn bởi các đồng nghiệp trên khắp các hạng đấu, có tính đến thành tích và nguồn lực. Lampard vượt qua nhiều cái tên nổi bật như Keith Andrews (Brentford), Mikel Arteta (Arsenal), Unai Emery (Aston Villa), Andoni Iraola (Bournemouth), Pep Guardiola (Man City), Michael Skubala (Lincoln) và Andy Woodman (Bromley). Trong khi Arteta nhận giải huấn luyện viên Ngoại hạng Anh sau khi đưa Arsenal tới chức vô địch đầu tiên sau 22 năm, Lampard được vinh danh ở hạng Nhất, bên cạnh Skubala (vô địch League One) và Woodman (vô địch League Two). Cách lựa chọn này cho thấy thành tựu của Lampard ở Coventry được đặt ngang hàng với những mùa giải thành công nhất ở các hạng đấu khác.

Một cột mốc mới cho hành trình phía trước

Giải thưởng mang tên Sir Alex Ferguson, cùng lời chúc “chơi bóng tuyệt vời, đầy tự tin và niềm tin” gửi tới Coventry, biến mùa 2025-2026 thành cột mốc đặc biệt trong sự nghiệp Lampard. Sau những chặng đường đứt đoạn ở Derby, Chelsea và Everton, danh hiệu huấn luyện viên của năm cùng tấm vé trở lại Ngoại hạng Anh mở ra một giai đoạn mới, nơi Lampard bước vào mùa giải tiếp theo với vị thế khác hẳn trong giới cầm quân Anh.

Xem thêm
0
1,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Kỳ Quang

Bundesliga trong cuộc đua Chiếc giày Vàng

Harry Kane giành Chiếc giày Vàng châu Âu lần thứ hai liên tiếp với 36 bàn tại Bundesliga mùa 2025/26, tương đương 72 điểm theo cách tính của Giải. Thành tích này không chỉ vượt Erling Haaland ở Ngoại hạng Anh (27 bàn, 54 điểm) và Kylian Mbappé ở La Liga (25 bàn, 50 điểm), mà còn nhấn mạnh sức nặng của Bundesliga trong cuộc đua ghi bàn cấp châu lục.

Trong lịch sử, giải đấu Đức không thường xuyên áp đảo ở danh hiệu này, nhưng riêng Bayern Munich đã góp tới ba cái tên: Gerd Müller, Robert Lewandowski và nay là Harry Kane. Việc một tiền đạo của Bayern lại đứng đầu bảng xếp hạng cho thấy môi trường thi đấu tại đây tiếp tục là bệ phóng cho những mùa giải ghi bàn bùng nổ.

Bayern Munich như “cỗ máy” nuôi kỷ lục

Mùa giải vừa qua, Kane không chỉ ghi 36 bàn ở Bundesliga mà còn đạt tổng cộng 61 bàn trên mọi mặt trận, góp phần đưa Bayern tới chức vô địch quốc gia thứ hai liên tiếp và danh hiệu Cúp quốc gia Đức, nơi anh lập hat-trick trong trận chung kết. Trong bối cảnh đó, Bayern hiện lên như một tập thể tạo ra vô số cơ hội để trung phong khai thác, tiếp nối truyền thống “nuôi” những chân sút khủng mà trước đây là Müller và Lewandowski.

Việc Kane giành luôn danh hiệu Vua phá lưới Bundesliga ba mùa liền cho thấy sự ổn định của cả cá nhân lẫn hệ thống xung quanh anh. Một tiền đạo dù xuất sắc đến đâu cũng khó duy trì hiệu suất nếu không có một đội bóng vận hành trơn tru phía sau.

Góc nhìn từ các đối thủ trong nước

Đối với các tiền đạo khác tại Đức, Kane trở thành thước đo rất khó chạm tới. Deniz Undav của VfB Stuttgart, người đứng thứ chín trong bảng xếp hạng Chiếc giày Vàng với 19 bàn, đã thừa nhận sau trận chung kết Cúp quốc gia rằng “không thể để Kane trống trải, anh ấy ghi bàn theo ý mình”. Lời nhận xét này phản ánh cảm nhận trực tiếp từ một đối thủ cùng giải đấu, đồng thời cho thấy khoảng cách giữa một mùa giải tốt và một mùa giải mang tầm châu Âu.

Chiếc giày Vàng và cách tính điểm ưu tiên các giải lớn

Chiếc giày Vàng châu Âu, do hệ thống Truyền thông Thể thao châu Âu trao từ năm 1997, áp dụng cách tính điểm ưu tiên cho năm giải vô địch hàng đầu. Bàn thắng ở các giải này được nhân hệ số hai, trong khi các giải xếp từ thứ sáu đến 22 được nhân 1,5 và phần còn lại giữ nguyên. Nhờ vậy, 36 bàn của Kane tại Bundesliga có giá trị điểm số cao hơn 31 bàn của Dion Drena Beljo tại Dinamo Zagreb, dù số bàn thắng thực tế ít hơn.

Cách tính này khiến thành tích của Kane trong màu áo Bayern càng nổi bật, bởi anh không chỉ dẫn đầu về số điểm mà còn vượt trội về số bàn so với các đối thủ trực tiếp ở những giải đấu được ưu tiên tối đa.

Từ sân chơi câu lạc bộ tới tham vọng tuyển quốc gia

Sau khi khép lại mùa giải kỷ lục cùng Bayern, Kane hướng tới World Cup 2026 với mục tiêu chấm dứt cơn khát danh hiệu của tuyển Anh. Nếu tiếp tục duy trì phong độ ghi bàn như tại Bundesliga và thậm chí giành thêm danh hiệu Vua phá lưới World Cup, anh sẽ có lợi thế lớn trong cuộc đua tới Quả bóng Vàng vào cuối năm.

Xem thêm
0
6,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tien Tai

Khung xương cũ không còn vững

Mùa 2025/26 cho thấy bộ khung từng giúp Liverpool vô địch không còn giữ được sức nặng như trước. Van Dijk vẫn là thủ lĩnh hàng thủ nhưng không còn áp đảo như vài năm trước, trong khi hệ thống phòng ngự để lọt lưới quá nhiều. Alisson vẫn chắc chắn nhưng chấn thương liên miên khiến anh không thể là chỗ dựa xuyên suốt mùa giải. Salah tiếp tục là nguồn sáng tạo quan trọng, song phong độ đã giảm so với mùa vô địch.

Tuyến giữa lệch nhịp

Ở khu vực trung tâm, sự chênh lệch thể hiện rất rõ. Szoboszlai duy trì phong độ cao, được đánh giá là cầu thủ hay nhất mùa của đội. Ngược lại, Mac Allister trải qua một năm tệ hại, trái ngược hoàn toàn với hai mùa trước đó khi anh là một trong những tiền vệ nổi bật nhất giải. Ryan Gravenberch bị tụt phong độ so với mùa vô địch, dù cuối mùa có cải thiện phần nào vai trò trong tấn công. Curtis Jones vẫn hữu dụng nhờ sự đa năng nhưng phong độ thất thường, lúc tốt lúc kém.

Hàng thủ chắp vá

Hàng phòng ngự chịu tác động nặng nề từ chấn thương và phong độ. Ibrahima Konaté không giữ được đẳng cấp cao, thường xuyên mất tập trung và mắc lỗi. Joe Gomez lại bị chấn thương cản trở, chỉ chơi ổn khi đủ thể lực và đôi khi phải dạt sang cánh phải. Conor Bradley thể hiện sự gan dạ và từng chơi rất hay trước Real Madrid, nhưng chấn thương đầu gối nặng khiến mùa giải của anh kết thúc từ tháng 1. Ở cánh trái, Kerkez sau giai đoạn đầu thiếu ổn định đã tiến bộ nhanh, còn Robertson vẫn giữ được sự đều đặn và tố chất thủ lĩnh mỗi khi ra sân.

Hàng công mất trọng tâm

Trên hàng tiền đạo, cấu trúc bị phá vỡ khi những người được kỳ vọng lại gây thất vọng. Isak, bản hợp đồng kỷ lục, thể lực kém, chấn thương nặng và chỉ ghi 4 bàn. Gakpo sa sút rõ rệt, chơi trung phong không hiệu quả, dạt cánh trái cũng mờ nhạt, khiến người hâm mộ bực bội suốt mùa. Chiesa khởi đầu bằng bàn thắng quyết định ở trận mở màn nhưng sau đó mất chỗ đứng, chỉ được dùng ít phút cuối trận. Ngược lại, Ekitike là điểm sáng hiếm hoi, lập tức tạo ảnh hưởng tích cực lên hàng công trước khi dính chấn thương gân Achilles.

Lớp trẻ và những mảnh ghép chưa hoàn thiện

Một số gương mặt trẻ cho thấy tiềm năng nhưng chưa đủ để nâng cả hệ thống. Rio Ngumoha là người hiếm hoi dám cầm bóng đột phá, thường xuyên vượt qua đối thủ và mang lại cảm giác tươi mới cho hàng công. Trey Nyoni sở hữu kỹ thuật tốt nhưng thể chất chưa sẵn sàng cho cường độ đội một, số phút thi đấu cũng rất hạn chế. Ở tuyến giữa, Endo có kỷ luật chiến thuật và tinh thần làm việc cao hơn nhiều đồng đội, nhưng ít được sử dụng và còn phải nghỉ sớm vì chấn thương.

Chiến lược nhân sự dưới tay Arne Slot

Cách dùng người của HLV Arne Slot khiến cấu trúc đội hình càng thêm rối. Nhiều tân binh không được đặt vào bối cảnh phù hợp để phát huy điểm mạnh, trong khi những cầu thủ có phong độ tốt như Ngumoha hay Ekitike lại không được tận dụng tối đa trước khi chấn thương. Việc xoay tua, thay đổi cách vận hành liên tục mà không tạo ra sự ổn định khiến các tuyến khó kết nối, dẫn đến một mùa giải mà bộ khung cũ suy yếu, bộ khung mới chưa hình thành rõ ràng.

Xem thêm
0
28 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật