Cuộc đua Vua phá lưới World Cup: Haaland bắt kịp Mbappé, Messi

Bellingham bùng nổ giúp ĐT Anh thắng Mexico: Sự khác biệt so với tại Real Madrid

VAR ba lần đảo chiều trận Anh vs Mexico: Thẻ đỏ, phạt đền và tranh cãi

Minh An

Cựu sao MU McCarthy: "Tôi không tin nổi màn trình diễn của Nam Phi"

Trận khai mạc World Cup 2026 trên sân Azteca kết thúc với thất bại 0-2 của Nam Phi trước chủ nhà Mexico, nhưng điều khiến dư luận xứ sở “Bafana Bafana” nhức nhối không chỉ là tỉ số. Trong vai trò bình luận viên, cựu tiền đạo Benni McCarthy dùng từ “kinh khủng” để mô tả màn trình diễn của đội tuyển quê hương, nhấn mạnh cảm giác Nam Phi đã đánh mất chính mình.

“Mất hoàn toàn bản sắc”

McCarthy, từng làm trợ lý huấn luyện tại Manchester United dưới thời Erik ten Hag, thừa nhận ông “không tin nổi” những gì chứng kiến. Ông nói với BBC rằng ông không chờ đợi Nam Phi phải thắng Mexico, nhưng tối thiểu là một màn trình diễn cho thấy điểm mạnh, phong cách quen thuộc. Thay vào đó, theo ông, đội tuyển đã “mất hoàn toàn bản sắc”, ngay cả khi Mexico chỉ thắng với cách biệt hai bàn và Nam Phi nhận tới hai thẻ đỏ trực tiếp.

Nỗi bi quan trước hai trận còn lại

Điều khiến McCarthy lo lắng hơn là hệ quả tâm lý sau trận thua này. Ông cho biết người hâm mộ ở quê nhà “không thể tin” đội tuyển lại không thể hiện được thứ bóng đá đặc trưng. McCarthy dự đoán Nam Phi sẽ bước vào hai trận gặp CH Czech và Hàn Quốc với tâm thế “tính toán để không thua”, thay vì dám chơi theo cách mình mong muốn. Theo ông, chính nỗi sợ hãi đó có thể khiến Nam Phi không còn cơ hội trình diễn bản sắc thật sự tại kỳ World Cup lịch sử này.

0
2,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Thế Tuyến

Quyết định cho Folarin Balogun ra sân ở trận Mỹ gặp Bỉ đã biến vòng 16 đội World Cup thành tâm điểm tranh cãi. Không chỉ là chuyện một tiền đạo được “giải cứu” khỏi án treo giò, phản ứng dữ dội từ phía Bỉ cho thấy họ đang đặt dấu hỏi vào chính khung luật mà FIFA tự ban hành.

Một điều khoản, hai cách hiểu

FIFA viện dẫn điều 27 trong bộ luật kỷ luật để “treo” việc thi hành án phạt dành cho Balogun, sau chiếc thẻ đỏ gây tranh cãi ở trận gặp Bosnia và Herzegovina. Điều khoản này cho phép ủy ban kỷ luật tạm hoãn thực hiện một án phạt đã ban. Tuy nhiên, phía Bỉ lập tức chỉ ra sự va chạm trực diện với điều 66.4, nơi ghi rất rõ thẻ đỏ đồng nghĩa cầu thủ bị cấm thi đấu trận kế tiếp, và điều này đã được áp dụng với mọi trường hợp trước đó tại World Cup năm nay.

Vấn đề không chỉ là trận Mỹ – Bỉ

Liên đoàn bóng đá Bỉ nhấn mạnh họ “bảo vệ bóng đá, bảo vệ sự liêm chính”, chứ không chỉ bảo vệ lợi ích đội tuyển. Họ dẫn thêm điều 10.5 trong quy định giải đấu World Cup 2026, cùng các thông tư, hội thảo kỹ thuật mà FIFA gửi cho 48 đội, đều khẳng định tính “tự động” của án treo giò sau thẻ đỏ. Khi một ngoại lệ xuất hiện đúng trước trận knock-out với Mỹ, Bỉ coi đây là cú đánh vào nguyên tắc công bằng và tuyên bố đang xem xét mọi lựa chọn để bảo vệ “quyền lợi chính đáng của tất cả các đội”.

Xem thêm
0
135 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Đăng

Bồ Đào Nha vs Tây Ban Nha (02:00 ngày 07/07, vòng 1/8 World Cup 2026)

Tây Ban Nha bước vào trận đấu này với cú hích lớn sau chiến thắng 3-0 trước Áo ở vòng 1/16. Bồ Đào Nha cũng giành vé đi tiếp, nhưng chiến thắng 2-1 trước Croatia cho thấy họ đã trải qua một trận đấu vất vả hơn nhiều.

Cristiano Ronaldo vẫn là điểm tựa lớn về kinh nghiệm và khả năng tạo khác biệt ở những thời khắc quyết định. Bên phía Tây Ban Nha, Lamine Yamal đang là nhân tố nổi bật, đặc biệt ở những pha kéo giãn đội hình và tạo đột biến từ hai biên.

Điểm nóng đáng chờ nhất là cách Bồ Đào Nha hạn chế tốc độ của Yamal, đồng thời không để Pedri có quá nhiều khoảng trống để điều tiết lối chơi ở tuyến giữa. Tây Ban Nha sở hữu lối chơi mạch lạc và giàu khả năng kiểm soát hơn, trong khi Bồ Đào Nha luôn tiềm ẩn sự nguy hiểm nhờ khả năng tạo đột biến của các cá nhân. Một trận đấu như thế này rất dễ được định đoạt bởi những chi tiết nhỏ, từ một pha chuyển trạng thái, một tình huống cố định hay chỉ một sai lầm nơi hàng thủ.

Nhưng nếu nhìn sâu hơn vào các con số mới nhất, niềm tin dành cho Tây Ban Nha không chỉ đến từ cảm giác. Trước Áo, đội bóng của Luis de la Fuente kiểm soát bóng 59%, tung ra 23 cú dứt điểm, có 10 lần đưa bóng đi trúng đích và không để đối thủ sút trúng mục tiêu lần nào. Tây Ban Nha còn thực hiện 643 đường chuyền, hoàn thành 589 đường chuyền, tạo ra 9 quả phạt góc và có 154 lần nhận bóng ở khoảng giữa tuyến tiền vệ và hàng thủ Áo. Đó là hình ảnh của một đội không chỉ cầm bóng nhiều, mà còn biết đưa bóng vào đúng khu vực có thể gây sát thương.

Yamal là điều khiến thế trận ấy trở nên nguy hiểm hơn. Trước Áo, anh có 32 lần nhận bóng giữa hai tuyến, nhiều nhất trong nhóm cầu thủ tấn công của Tây Ban Nha. Con số này rất quan trọng, bởi Yamal không còn đơn thuần là một cầu thủ bám biên rồi chờ rê bóng một đấu một. Anh thường lùi vào khoảng trống giữa hậu vệ trái và trung vệ đối phương, nhận bóng bằng chân trái, kéo hậu vệ theo mình rồi mở ra khoảng trống cho Pedro Porro, Pedri hoặc Oyarzabal băng lên. Khi Yamal đứng sát biên, Tây Ban Nha kéo giãn đội hình đối thủ. Khi anh bó vào trong, Tây Ban Nha có thêm một điểm nối để đánh thẳng vào trung lộ.

Đây là bài toán rất khó cho Bồ Đào Nha. Ở chung kết Nations League năm ngoái, Nuno Mendes từng chơi rất hay khi đối đầu với Yamal, dùng tốc độ và sức mạnh để hạn chế ngôi sao trẻ của Tây Ban Nha. Nhưng trận đấu đêm nay có thể sẽ khác. Yamal hiện chơi điềm tĩnh hơn, ít xử lý vội vàng hơn và biết chọn thời điểm tăng tốc tốt hơn. Nếu Nuno Mendes dâng cao để hỗ trợ Rafael Leão, khoảng trống sau lưng anh có thể bị Yamal khai thác. Nếu Mendes lùi sâu để khóa chặt Yamal, Bồ Đào Nha lại mất một hướng tấn công quan trọng bên cánh trái. Chỉ riêng việc phải lựa chọn giữa hai phương án ấy đã khiến hệ thống chiến thuật của Roberto Martínez bị tác động.

Tây Ban Nha cũng có lợi thế lớn ở tuyến giữa. Rodri thực hiện 91 đường chuyền trước Áo, còn trung vệ Aymeric Laporte có 32 đường chuyền phá tuyến thành công. Điều này cho thấy Tây Ban Nha không chỉ chuyền ngang để giữ bóng, mà còn có khả năng đưa bóng vượt qua lớp pressing đầu tiên rất nhanh. Khi bóng lên được chân Pedri hoặc Yamal ở nửa sân đối phương, Bồ Đào Nha sẽ phải co đội hình lại. Khi đó, khoảng trống ngoài biên hoặc sau lưng hai hậu vệ biên sẽ xuất hiện nhiều hơn cho Oyarzabal, Nico Williams, Cucurella hoặc Porro khai thác.

Trong khi đó, chiến thắng 2-1 của Bồ Đào Nha trước Croatia để lại không ít vết gợn. Họ kiểm soát bóng 55%, thực hiện 588 đường chuyền và có 15 cú dứt điểm, nhưng chỉ 3 lần trúng đích. Croatia, dù cầm bóng ít hơn, lại có tới 6 cú sút trúng đích. Bồ Đào Nha phải nhờ quả phạt đền của Ronaldo ở phút 68 và bàn thắng phút 90+4 của Gonçalo Ramos mới giành vé đi tiếp. Một đội bóng để đối thủ sút trúng đích nhiều gấp đôi trong một trận knock-out sẽ rất khó yên tâm khi bước vào cuộc đối đầu với Tây Ban Nha, đội vừa bắn phá khung thành Áo tới 23 lần.

Ronaldo vẫn là mối đe dọa lớn trong vòng cấm. Bruno Fernandes vẫn có thể tung ra những đường chuyền mang tính sát thương cao. Leão vẫn đủ tốc độ để phá vỡ cấu trúc phòng ngự của Tây Ban Nha nếu có khoảng trống. Nhưng vấn đề của Bồ Đào Nha nằm ở sự liền mạch. Họ có nhiều ngôi sao, nhưng không phải lúc nào cũng tạo được nhịp tấn công ổn định. Nếu Ronaldo đá chính, Bồ Đào Nha có thêm phương án dứt điểm trong vòng cấm, nhưng khả năng pressing ở tuyến đầu sẽ khó duy trì liên tục. Nếu Tây Ban Nha thoát được lớp áp sát đầu tiên, Rodri và Pedri có thể kéo trận đấu về đúng nhịp độ mà La Roja mong muốn.

Kịch bản Tây Ban Nha thắng đậm không hề viển vông nếu họ ghi bàn trước. Khi Bồ Đào Nha buộc phải đẩy cao đội hình, trận đấu sẽ mở ra đúng điều Tây Ban Nha chờ đợi: khoảng trống sau lưng Nuno Mendes, khoảng trống hai bên trung vệ và những pha nhận bóng giữa tuyến của Yamal. Một khi Yamal được đặt vào thế đối đầu trực diện, Bồ Đào Nha sẽ phải cắt cử thêm người bọc lót. Chỉ cần điều đó xảy ra thường xuyên, Pedri và Rodri sẽ có thêm không gian để điều tiết bóng, còn Tây Ban Nha có thể tạo ra sức ép liên tục.

Bồ Đào Nha có kinh nghiệm, có Ronaldo và có nhiều cá nhân đủ sức định đoạt trận đấu. Nhưng Tây Ban Nha hiện cho thấy họ là tập thể có cấu trúc rõ ràng hơn, kiểm soát bóng tốt hơn và biết biến ưu thế thành những cơ hội cụ thể hơn. Nếu Yamal thắng được cuộc đấu với Nuno Mendes, hoặc chỉ cần buộc Bồ Đào Nha mất tập trung ở một vài khoảnh khắc, Tây Ban Nha sẽ có rất nhiều khoảng trống để khai thác. Với phong độ hiện tại, sự chắc chắn sau 4 trận giữ sạch lưới liên tiếp và sức bật từ Yamal, Tây Ban Nha có đủ cơ sở để vượt qua Bồ Đào Nha của Ronaldo, thậm chí bằng một chiến thắng cách biệt nếu tận dụng tốt các cơ hội tạo ra.

Dự đoán tỷ số: Tây Ban Nha 3-0 Bồ Đào Nha

Mỹ vs Bỉ (07:00 ngày 07/07, vòng 1/8 World Cup 2026)

Mỹ vào vòng knock-out với tư cách nhất bảng D, trước khi đánh bại Bosnia and Herzegovina 2-0 ở vòng 1/16. Bỉ cũng giành ngôi đầu bảng của mình, nhưng màn trình diễn từ đầu giải vẫn chưa tạo cảm giác thực sự áp đảo.

Tin vui lớn nhất với Mỹ là Folarin Balogun được phép ra sân sau khi án treo giò vì thẻ đỏ được tạm hoãn thi hành. Balogun đã ghi 3 bàn tại giải, nên sự trở lại của anh giúp hàng công Mỹ có thêm điểm tựa đáng kể. Christian Pulisic và Weston McKennie vẫn là hai nhân tố giữ vai trò điều tiết và tạo nhịp độ, nếu đội chủ nhà muốn tạo ra khác biệt.

ĐT Bỉ vẫn có Kevin De Bruyne làm trung tâm điều phối bóng, cùng kinh nghiệm của nhiều gương mặt dày dạn trong đội hình. Điểm đáng chờ nhất nằm ở cuộc đấu giữa lợi thế sân nhà của Mỹ và bản lĩnh của Bỉ, đặc biệt tại khu vực trung tuyến và hai hành lang cánh.

Dù vậy, xét trên cán cân trước trận, Bỉ vẫn được đánh giá cao hơn và có nhiều cơ hội chiến thắng hơn. Nếu chơi tốt như từng thể hiện ở nửa cuối trận gặp Senegal, họ có đủ khả năng giành vé vào tứ kết World Cup 2026.

Dự đoán tỷ số: Mỹ 1-2 Bỉ

Xem thêm
0
1,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Đã lưu

Quang Trung

Brazil dừng bước ở World Cup 2026 sau trận thua 1-2 trước Na Uy. Neymar ghi bàn muộn trên chấm phạt đền, nhưng cú đúp của Erling Haaland đã khép lại hành trình của đội bóng áo vàng. Với Carlo Ancelotti, thất bại này không chỉ là một cú ngã ở vòng knock-out, mà còn cho thấy Brazil đã nhập cuộc và xử lý trận đấu không đúng cách.

Không kiểm soát được nhịp chơi

Brazil nhập cuộc với cách chơi thận trọng hơn, nhưng họ lại không thể đưa trận đấu vào đúng ý mình. Na Uy mới là đội cầm bóng nhiều hơn, với 66,4% thời lượng kiểm soát bóng và 618 đường chuyền chính xác. Trong khi đó, Brazil chỉ cầm bóng 33,6% và có 279 đường chuyền chính xác. Những con số ấy cho thấy vấn đề lớn của Ancelotti: Brazil muốn chơi chắc chắn, nhưng không đủ chắc; muốn hạn chế rủi ro, nhưng cuối cùng lại để Na Uy làm chủ nhịp trận đấu.

Brazil vẫn dứt điểm nhiều hơn, với 14 cú sút so với 9 của Na Uy, tạo 12 cơ hội và có 33 lần chạm bóng trong vòng cấm. Tuy nhiên, sự nguy hiểm lại không đi cùng hiệu quả. Chỉ 4 cú sút trúng đích, 4 cơ hội lớn bị bỏ lỡ và quả phạt đền hỏng của Bruno Guimarães ở phút 14 khiến Brazil tự làm khó mình trước một đối thủ biết chờ thời cơ.

Tấn công nhiều nhưng thiếu tốc độ

Vấn đề lớn nhất của Brazil nằm ở những pha xử lý cuối cùng. Họ có Vinicius, Martinelli, Matheus Cunha, rồi sau đó tung thêm Endrick và Neymar vào sân, nhưng các đợt tấn công vẫn thiếu tốc độ và sự liền mạch. Brazil cầm bóng không đủ nhanh, phối hợp không đủ sắc và thường bế tắc khi tiếp cận vòng cấm Na Uy. Thống kê 16 quả tạt nhưng chỉ 1 lần chính xác cho thấy đội bóng áo vàng nhiều thời điểm phải chọn giải pháp vội vàng, thiếu độ chuẩn xác và không tạo được sức ép thật sự rõ ràng.

Ancelotti có nhiều lựa chọn trên hàng công, nhưng Brazil lại thiếu một cách tấn công rõ ràng để đưa bóng vào khu vực nguy hiểm một cách đều đặn. Chỉ số xG của Brazil đạt 2,26, cao hơn hẳn mức 0,70 của Na Uy, nhưng phần lớn đến từ các quả phạt đền và những tình huống riêng lẻ. Điều đó cho thấy Brazil không thật sự áp đặt được thế trận. Họ tạo ra cơ hội, nhưng không tạo được cảm giác về một đội bóng có hệ thống tấn công đủ mạch lạc và ổn định.

Thay người chậm, hiệu quả thấp

Na Uy tạo ra bước ngoặt ngay sau giờ nghỉ khi tung Andreas Schjelderup và Oscar Bobb vào sân. Sự điều chỉnh này phát huy tác dụng rõ rệt, đặc biệt là Schjelderup với hai đường kiến tạo cho Haaland ghi bàn. Trong khi đó, Ancelotti đưa Endrick vào phút 58, Neymar vào phút 67, nhưng Brazil chỉ thật sự tăng tốc tấn công khi thời gian không còn nhiều.

Sự khác biệt nằm ở hiệu quả của các quyết định trên ghế huấn luyện. Na Uy thay người để xoay chuyển trận đấu, còn Brazil thay người trong thế bị động. Đến khi Haaland mở tỷ số ở phút 79, Brazil đã rơi vào thế khó, vừa thiếu thời gian, vừa thiếu sự tỉnh táo để giành lại quyền kiểm soát trận đấu.

Neymar và bài toán chưa có lời giải

Neymar không đủ thể lực để đá chính, nhưng Brazil vẫn bị cuốn vào tâm lý chờ anh tạo khác biệt. Ancelotti có lý khi không mạo hiểm với một cầu thủ vừa trở lại sau chấn thương, nhưng vấn đề là Brazil lại không có phương án tấn công đủ rõ ràng khi Neymar ngồi ngoài. Đến lúc anh được tung vào sân, đội bóng áo vàng cần một hệ thống vận hành tốt để Neymar phát huy khả năng xử lý và tạo đột biến. Thực tế, bàn thắng của anh đến quá muộn, khi trận đấu gần như đã an bài và chỉ còn mang ý nghĩa danh dự.

Brazil mất thứ đáng sợ nhất

Trận thua Na Uy không thể chỉ đổ cho thiếu may mắn. Brazil tạo ra nhiều cơ hội hơn, nhưng lại không đủ sắc bén để biến chúng thành bàn thắng. Họ có nhiều ngôi sao tấn công, nhưng cách chơi thiếu tốc độ, thiếu sự kết nối và không tạo được sức ép liên tục. Brazil muốn đá chắc chắn, kỷ luật hơn theo kiểu châu Âu, nhưng lại làm mất đi sự bùng nổ từng là bản sắc của Seleção. Ancelotti không khiến Brazil đánh mất mình chỉ sau một trận, nhưng thất bại này cho thấy đội bóng áo vàng đang mắc kẹt giữa hai hướng: chưa đủ chặt chẽ để kiểm soát trận đấu, cũng chưa đủ phóng khoáng để kết liễu đối thủ bằng bản năng tấn công.

Xem thêm
1
5,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thu Hạnh

Tôi lớn lên trong một khu lao động nghèo, giữa khoảng ba mươi dãy nhà cũ kỹ. Tuổi thơ của tôi gắn liền với cảnh phải chia nhau từng lon Coca hay một gói khoai tây chiên với sáu đứa trẻ khác. Những ký ức ấy chưa bao giờ biến mất. Chúng trở thành một phần con người tôi.

Nhưng điều ám ảnh tôi hơn cả là vết sẹo trên khuôn mặt.

Khi còn nhỏ, tôi phải chịu vô số lời chế giễu và những ánh mắt soi mói chỉ vì ngoại hình của mình. Có những lúc tôi chỉ muốn đáp trả tất cả. Nhưng rồi tôi học cách giữ bình tĩnh, cư xử khiêm nhường và có văn hóa, thay vì để cơn giận điều khiển bản thân.

Chính những ngày tháng ấy đã rèn giũa nên con người tôi hôm nay. Vết sẹo không khiến tôi yếu đuối, mà ngược lại, nó tạo nên bản lĩnh, cá tính và sức mạnh để vượt qua mọi nghịch cảnh.

Nếu không có vết sẹo ấy, có lẽ tôi cũng chỉ là một người bình thường như bao người khác. Nó trở thành dấu ấn khiến mọi người nhớ đến tôi, nhưng quan trọng hơn, nó luôn nhắc tôi về chặng đường mình đã đi qua.

Vì thế, tôi chưa bao giờ xấu hổ về vết sẹo trên gương mặt. Ngược lại, tôi tự hào về nó. Bởi đó là minh chứng rằng tôi đã vượt qua những rào cản đầu tiên của cuộc đời, bắt đầu từ chính ngoại hình của mình.

— Franck Ribéry chia sẻ về vết sẹo đã trở thành biểu tượng của anh.

Xem thêm
0
69 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Chiến thắng không che được vết gợn

ĐT Anh đã vào tứ kết World Cup 2026 sau chiến thắng 3-2 trước Mexico, nhưng đây không phải trận đấu mang lại cảm giác yên tâm. “Tam sư” có Jude Bellingham bùng nổ với cú đúp, Harry Kane ghi bàn trên chấm phạt đền và Jordan Pickford nhiều lần cứu thua.

Tuy nhiên, phía sau tấm vé đi tiếp là một vấn đề rất rõ: tuyến giữa của Thomas Tuchel, đặc biệt là cặp Declan Rice – Elliot Anderson, chưa làm tốt nhiệm vụ kiểm soát trận đấu và giảm áp lực cho hàng thủ.

Thắng nhưng bị ép sân liên tục

Nhìn vào thống kê, Anh thắng nhưng không thật sự làm chủ trận đấu. Theo Guardian dẫn số liệu Opta, Anh chỉ cầm bóng 33,2%, mức thấp nhất của họ trong một trận World Cup kể từ khi dữ liệu thống kê được ghi nhận vào năm 1966.

Mexico tung ra 20 cú sút, nhiều hơn hẳn 6 cú sút của Anh. Số cú sút trúng đích là 5-5, nhưng thế trận nghiêng hẳn về phía đội chủ nhà. Mexico còn có 37 lần chạm bóng trong vòng cấm, trong khi Anh chỉ có 14 lần. Đó là những con số cho thấy hàng thủ Anh đã phải chịu sức ép liên tục, chứ không đơn thuần là đội bóng này chủ động chơi chắc để bảo vệ lợi thế.

Rice và Anderson chưa tạo được điểm tựa

Rice và Anderson không phải không có điểm sáng. Rice có pha kéo bóng quan trọng mở ra tình huống dẫn đến bàn thắng mở tỷ số, còn Anderson cũng góp mặt trong một số pha tranh chấp đáng chú ý. Nhưng với vai trò của hai tiền vệ trung tâm, họ cần làm nhiều hơn thế.

Mexico hoàn thành 420 đường chuyền với tỷ lệ chính xác 92%, còn Anh chỉ có 195 đường chuyền thành công. Khi đối thủ chuyền bóng quá thoải mái, đưa bóng lên phần sân tuyển Anh quá dễ dàng và liên tục áp sát vòng cấm, tuyến giữa rõ ràng chưa tạo được lớp lá chắn đủ sự an tâm trước hàng thủ.

Bellingham không thể gánh vác mãi

Bellingham là người hay nhất bên phía ĐT Anh, nhưng chính màn trình diễn ấy lại phơi bày vấn đề của đội bóng. Anh vừa phải ghi bàn, vừa kéo bóng, vừa lùi về hỗ trợ phòng ngự. Một đội tuyển muốn đi xa không thể để cầu thủ tấn công quan trọng nhất của mình phải làm quá nhiều nhiệm vụ trên sân như vậy.

Sau thẻ đỏ của Jarell Quansah, Tuchel phải đưa John Stones rồi Dan Burn vào sân để gia cố hàng thủ. Tuyển Anh khép lại trận đấu trong thế phải chống đỡ, với 48 pha phá bóng, con số cao nhất của họ tại World Cup kể từ trận gặp Bỉ năm 1990.

Na Uy sẽ là thử thách lớn hơn

Vấn đề càng đáng lo khi đối thủ tiếp theo của Anh là Na Uy, đội vừa loại Brazil 2-1. Erling Haaland ghi cả hai bàn ở những phút cuối, nâng thành tích lên 7 bàn tại World Cup 2026. Chân sút đang đầu quân cho Man City đã ghi 30 bàn trong 17 trận gần nhất cho Na Uy.

Đây là mẫu tiền đạo không cần quá nhiều cơ hội để trừng phạt sai lầm. Trước Brazil, Haaland ghi 2 bàn chỉ từ 4 cú dứt điểm. Vì vậy, nếu Anh tiếp tục để mất quyền kiểm soát khu trung tuyến như trước Mexico, nguy cơ phải trả giá sẽ lớn hơn rất nhiều.

Tuchel cần lời giải ở giữa sân

Chiến thắng trước Mexico cho thấy bản lĩnh của Anh, nhưng cũng chỉ ra bài toán lớn cho Tuchel. Rice và Anderson cần giúp đội giữ bóng chắc hơn, chuyền an toàn hơn, thắng những pha bóng hai nhiều hơn và kéo đội hình lên sau mỗi đợt chịu sức ép.

Một đội muốn vô địch World Cup không thể liên tục để rơi vào cảnh hỗn loạn trong việc kiểm soát trận đấu. ĐT Anh có thể sống sót nhờ Bellingham, Kane và Pickford trong một trận đấu nghẹt thở, nhưng nếu để tình trạng đó kéo dài thì không ổn. Ở những vòng đấu tiếp theo, tuyến giữa mới là nơi quyết định “Tam sư” có đủ bản lĩnh để tiếp tục hành trình hướng đến chức vô địch World Cup năm nay hay không. Hãy cùng chờ xem!

Xem thêm
0
65 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật