Carreras rời Real Madrid, tái hợp Xabi Alonso tại Chelsea?

Những tiền vệ đắt giá nhất thế giới sau World Cup 2026: Bellingham vượt Pedri

11 cầu thủ đắt giá nhất ASEAN Cup 2026: Indonesia chiếm sóng

Đoàn Linh

Cuộc chiến Nike vs Adidas: Khi World Cup tràn ra từng góc phố New York

Từ sân cỏ tới phố xá

World Cup không chỉ diễn ra trên sân vận động. Cuộc cạnh tranh giữa Nike và Adidas cho thấy giải đấu này len vào từng góc phố, từng cửa hàng, từng tủ quần áo. Adidas, với lịch sử gắn bó World Cup từ quả bóng Telstar năm 1970, và Nike, với sức mạnh toàn cầu hiện tại, đều tìm cách biến không khí giải đấu thành trải nghiệm hàng ngày cho người hâm mộ.

Thay vì chỉ treo băng rôn hay phát sóng quảng cáo, cả hai thương hiệu đang thử nhiều cách để World Cup hiện diện trong đời sống thường nhật, từ mặt tiền cửa hàng tới phong cách ăn mặc.

New York: Adidas “kể chuyện” World Cup ngoài đời thật

Tại Soho, hai cửa hàng lớn của Nike và Adidas nằm đối diện nhau, nhưng cảm giác về World Cup lại khác hẳn. Adidas phủ kín không gian bằng hình ảnh giải đấu, áo đấu và đồ lưu niệm được đặt ở vị trí dễ thấy nhất. Nike vẫn ưu tiên bầu không khí vô địch NBA của New York Knicks, điều dễ hiểu với một thành phố mê bóng rổ.

Không chỉ dừng ở cửa hàng, Adidas còn xuất hiện dày đặc khắp Manhattan với các điểm bán hàng tạm thời, quầy trải nghiệm, biển quảng cáo. Những hoạt động này tạo cảm giác World Cup đang “có mặt” trong thành phố, chứ không chỉ trên màn hình tivi.

Áo đấu thành trang phục thường ngày

Một trong những thay đổi dễ nhận thấy là cách áo đấu được sử dụng. Adidas tung ra các mẫu áo sân khách mới, nhanh chóng được giới thời trang và phong cách đường phố đón nhận, đặc biệt trong cộng đồng người trẻ gốc các quốc gia bóng đá. Áo Nhật Bản, Curaçao được mặc như trang phục thể hiện bản sắc, không chỉ để cổ vũ đội tuyển.

Ngay tại Mỹ, nơi Nike sản xuất áo đội tuyển quốc gia, áo Adidas lại xuất hiện dày hơn trên đường phố New York. Điều này cho thấy cuộc cạnh tranh không chỉ nằm ở đội tuyển nào mặc gì, mà ở việc áo đấu có bước ra khỏi sân vận động hay không.

Quảng cáo như phim chiếu rạp

Trên màn hình, cả Nike và Adidas đều biến quảng cáo World Cup thành những đoạn phim hoành tráng. “Rip the script” của Nike quy tụ Mbappe, Haaland, Ronaldo, LeBron James, xây dựng một “vũ trụ bóng đá” với nhiều lớp câu chuyện. “Backyard Legends” của Adidas đưa Messi, Zidane, Yamal, Bellingham, Beckham trí tuệ nhân tạo về sân bóng khu phố quen thuộc.

Ngân sách cho những đoạn phim này lên tới hàng chục triệu bảng, riêng Adidas được cho là chi khoảng 50 triệu bảng. Dàn sao hạng A, bối cảnh như phim Hollywood khiến quảng cáo trở thành nội dung giải trí thực thụ, chứ không chỉ là lời mời mua hàng.

Mạng xã hội và “văn hóa đoạn cắt”

Chuyên gia James Kirkham cho rằng quảng cáo bóng đá ngày nay sống nhờ những đoạn cắt ngắn trên mạng xã hội. Mỗi điện thoại là một “tivi thu nhỏ”, nơi người dùng chỉ cần xem vài giây ấn tượng là đủ để nhớ. Thay vì trông chờ người xem ngồi trọn vẹn trước màn hình, các thương hiệu chấp nhận việc nội dung của mình bị cắt nhỏ, chia sẻ lại, chế lại.

Điều này cũng lý giải cách Nike tiếp cận: họ không chỉ đếm lượt xem trên YouTube, mà muốn tạo ra chất liệu để người hâm mộ tự biến tấu, từ đó kéo chiến dịch ra khỏi khuôn khổ quảng cáo truyền thống.

Từ hợp đồng tỷ đô tới lựa chọn cá nhân

Đằng sau những hình ảnh trên phố và trên mạng là các hợp đồng khổng lồ với cầu thủ. Messi gắn bó với Adidas suốt 20 năm, Ronaldo ký với Nike từ 2003 với giá trị khoảng 18 triệu đô mỗi năm, Mbappe, Vinicius, Rashford, Bellingham, Rice… đều là những gương mặt được hai bên chia nhau.

Người hâm mộ trẻ thường theo dõi nhiều đội tuyển cùng lúc, nhưng lại rất trung thành với cầu thủ mình yêu thích. Sự lựa chọn áo đấu, giày, thậm chí thương hiệu ưa thích, vì thế, thường bắt đầu từ một cái tên trên sân cỏ rồi lan sang tủ quần áo và phong cách hàng ngày.

0
345 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Thanh Minh

Arsenal đã trở lại đỉnh Ngoại hạng Anh, nhưng chức vô địch mùa 2025-26 không che lấp được điểm yếu rõ rệt bên cánh trái. Trong lúc Vinicius Junior bước vào năm cuối hợp đồng với Real Madrid, đội bóng của Mikel Arteta bắt đầu thăm dò một thương vụ có thể thay đổi toàn bộ cấu trúc hàng công tại Emirates.

Cánh trái thiếu sức công phá

Gabriel Martinelli và Leandro Trossard chỉ ghi tổng cộng 7 bàn tại Ngoại hạng Anh mùa trước. Riêng Martinelli có 1 bàn sau 30 lần ra sân, trong khi Viktor Gyokeres đạt mốc 14 bàn và Bukayo Saka tiếp tục giữ vai trò ngòi nổ quan trọng bên phải. Sự chênh lệch ấy khiến các đợt tấn công của Arsenal thường nghiêng về khu vực hoạt động của Saka và Martin Odegaard.

Christos Tzolis được đưa về để bổ sung nhân sự, nhưng cầu thủ người Hy Lạp chưa phải sự bảo đảm cho một vị trí đá chính ở cấp độ đua vô địch và Champions League. Arsenal vẫn cần một cầu thủ có thể nhận bóng trong thế bị kèm chặt, thắng đối thủ bằng kỹ thuật cá nhân rồi trực tiếp kết thúc pha bóng.

Vinicius mang đến khác biệt

Vinicius đáp ứng gần như đầy đủ những yêu cầu đó. Anh khép lại mùa 2025-26 với 22 bàn và 14 kiến tạo trên mọi đấu trường cho Real Madrid. Riêng La Liga, tiền đạo 26 tuổi ghi 16 bàn, kiến tạo 5 lần sau 36 trận và hoàn thành trung bình 2,72 pha rê bóng qua người mỗi 90 phút.

Khả năng tăng tốc, chạy cắt sau lưng hàng thủ và tự tạo góc sút giúp Vinicius đặc biệt nguy hiểm trước những khối phòng ngự thấp. Đây chính là dạng trận đấu Arsenal thường kiểm soát bóng vượt trội nhưng thiếu một khoảnh khắc đột phá để mở khóa thế trận.

Giảm áp lực cho Saka

Nếu Vinicius hiện diện bên trái, đối thủ khó tiếp tục dồn quân khóa Saka như trước. Arteta có thể xây dựng hai hướng triển khai tương đối cân bằng: Saka kết hợp với Odegaard bên phải, còn Vinicius nhận sự hỗ trợ từ Declan Rice và hậu vệ trái.

Sự xuất hiện của một cầu thủ thường xuyên kéo theo 2 người theo kèm cũng mở thêm khoảng trống cho Gyokeres trong vòng cấm. Arsenal khi ấy không chỉ mạnh hơn ở từng vị trí, mà còn trở nên khó đoán hơn trong cách đưa bóng vào khu vực quyết định.

Thương vụ đắt giá và nhiều rủi ro

Arsenal chưa gửi đề nghị chính thức, còn Vinicius vẫn ưu tiên gia hạn với Real Madrid. Mức phí có thể vượt 100 triệu bảng, đi kèm yêu cầu lương khoảng 30 triệu euro mỗi năm, khiến đây trở thành một trong những thương vụ tốn kém nhất lịch sử đội bóng London.

Khả năng pressing, hỗ trợ hậu vệ biên và thích nghi với cường độ Ngoại hạng Anh cũng cần được tính toán. Tuy nhiên, với một Arsenal đang cần bảo vệ ngôi vương và tiến sâu hơn tại Champions League, Vinicius là phương án đủ sức tạo bước nhảy về đẳng cấp. Đây chưa phải thương vụ cận kề hoàn tất, nhưng có thể trở thành quyết định định hình cả chu kỳ thành công tiếp theo của Arteta.

Xem thêm
0
113 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Minh

Tiền bạc đối đầu sự tiết chế

Trong 2 mùa giải gần nhất, Barcelona thống trị bóng đá Tây Ban Nha khi giành 5 trong 6 danh hiệu quốc nội, gồm 2 chức vô địch La Liga liên tiếp. Thành công ấy kéo theo 2 cách phản ứng trái ngược. Real Madrid lựa chọn đầu tư mạnh để nhanh chóng đảo chiều cán cân, trong khi Barcelona tiếp tục mua sắm có chọn lọc trong giới hạn tài chính hiện tại.

Real Madrid khởi động kỳ chuyển nhượng bằng 4 tân binh. Ibrahima Konaté và Bernardo Silva gia nhập theo dạng tự do, còn Marc Cucurella cùng Denzel Dumfries được đưa về thông qua những thương vụ có phí. Đội chủ sân Bernabéu cũng đang hoàn tất các bước cuối trong vụ Yan Diomande, với tổng giá trị được đưa tin vào khoảng 115–120 triệu euro.

Bên cạnh đó, Rodri vẫn nằm trong danh sách mục tiêu của Real Madrid. Manchester City được cho là yêu cầu khoảng 100 triệu euro cho tiền vệ chỉ còn hợp đồng đến năm 2027. Tuy nhiên, khả năng thương vụ diễn ra còn phụ thuộc vào tình trạng thể lực của Rodri và kế hoạch cân đối ngân sách của đội bóng Tây Ban Nha.

Real Madrid đặt cược vào quy mô đầu tư

Điểm nổi bật trong cách tiếp cận của Real Madrid nằm ở tốc độ và quy mô mua sắm. Chỉ trong một kỳ chuyển nhượng, họ kết hợp các bản hợp đồng tự do với những thương vụ có thể vượt mốc 100 triệu euro nhằm nâng cấp đội hình ngay lập tức.

Nếu hoàn tất thương vụ Diomande và tiếp tục theo đuổi Rodri, tổng chi phí của Real Madrid sẽ vượt xa mức hơn 180 triệu euro ở mùa hè 2025. Khi đó, đội bóng đã đưa về Franco Mastantuono, Dean Huijsen, Álvaro Carreras và Trent Alexander-Arnold. Những cầu thủ này đều từng được trao cơ hội, nhưng chưa ai duy trì được vị thế trụ cột ổn định trong suốt mùa giải.

Chiến lược hiện tại gợi lại giai đoạn tái thiết bắt đầu từ mùa hè 2009, khi Real Madrid liên tiếp đưa về những ngôi sao lớn để cạnh tranh với Barcelona đang ở đỉnh cao. Lần này, ban lãnh đạo tiếp tục chấp nhận đầu tư mạnh với mục tiêu thu hẹp khoảng cách ngay trong mùa giải đầu tiên của José Mourinho.

Barcelona giữ nhịp bằng cách đi chậm

Barcelona lựa chọn con đường ít ồn ào hơn. Đội bóng xứ Catalunya vẫn phải tính toán kỹ từng khoản chi, tiếp tục tận dụng nguồn lực từ La Masia và ưu tiên những vị trí thực sự cần thiết.

Hai bản hợp đồng đáng chú ý trong mùa hè là Anthony Gordon và Karim Adeyemi. Gordon chuyển đến từ Newcastle với giá 70 triệu euro, kèm khoảng 10 triệu euro phụ phí. Adeyemi được chiêu mộ từ Borussia Dortmund với mức phí cố định 22 triệu euro, có thể tăng thêm 7 triệu euro tùy điều kiện.

So với Real Madrid, Barcelona bổ sung ít cầu thủ hơn và không trải rộng ngân sách trên quá nhiều vị trí. Hansi Flick ưu tiên giữ cấu trúc đội hình đã giúp câu lạc bộ giành phần lớn danh hiệu quốc nội trong 2 mùa vừa qua, đồng thời bổ sung tốc độ và khả năng gây sức ép cho hàng công.

2 cách làm cho cùng một cuộc đua

Real Madrid đang xây dựng một đội hình đắt giá dưới sự dẫn dắt của José Mourinho. Để đưa chiến lược gia người Bồ Đào Nha trở lại Bernabéu, đội bóng đã chi 15 triệu euro nhằm chấm dứt hợp đồng của ông với Benfica. Mourinho cũng nhận được sự hậu thuẫn mạnh mẽ trên thị trường chuyển nhượng khi ban lãnh đạo liên tục đưa về những cầu thủ giàu kinh nghiệm lẫn các tài năng trẻ đắt giá.

Ở phía đối diện, Barcelona của Hansi Flick vẫn vận hành trong khuôn khổ tài chính chặt chẽ hơn. Đội bóng tiếp tục theo dõi tình hình của Julián Álvarez, nhưng thương vụ này chưa có tiến triển quyết định khi Atlético Madrid vẫn không muốn bán tiền đạo người Argentina.

Cuộc đua mùa tới vì thế không chỉ là màn cạnh tranh danh hiệu giữa Real Madrid và Barcelona. Đây còn là phép thử trực tiếp giữa 2 cách xây dựng đội hình: một bên đầu tư quy mô lớn để tìm kiếm thành công ngay lập tức, bên còn lại duy trì bộ khung ổn định và bổ sung nhân sự có chọn lọc.

Xem thêm
0
78 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Thái Lan bước vào ASEAN Hyundai Cup 2026 với đội hình có tuổi trung bình cao nhất giải, đạt 28,32 tuổi. Trong khi đó, Timor Leste đứng ở đầu đối diện với mức 22,56 tuổi. Khoảng cách 5,76 tuổi giữa 2 đội tạo nên sự tương phản rõ rệt về cách xây dựng lực lượng tại giải đấu năm nay.

Thái Lan đặt niềm tin vào kinh nghiệm

“Voi chiến” xếp cuối bảng về độ trẻ, sau Singapore với 27,92 tuổi và Việt Nam với 27,12 tuổi. Bộ khung của HLV Anthony Hudson gồm nhiều cầu thủ đã quen với áp lực thi đấu quốc tế như Chatchai Budprom, Narubadin Weerawatnodom, Pansa Hemviboon, Manuel Bihr, Sarach Yooyen và Pokklao Anan.

Những gương mặt này mang lại sự ổn định về vị trí, khả năng kiểm soát nhịp độ và bản lĩnh trong các thời điểm căng thẳng. Với một giải đấu ngắn ngày, kinh nghiệm có thể trở thành lợi thế lớn nếu Thái Lan duy trì được nền tảng thể lực.

Sức trẻ vẫn tạo khác biệt

Dù sở hữu tuổi trung bình cao, Thái Lan không phụ thuộc hoàn toàn vào các cựu binh. Trong chiến thắng 5-0 trước Lào ở trận ra quân, Kakana Khamyok ghi 2 bàn, còn Yotsakorn Burapha và Teerasak Poeiphimai mỗi người có 1 pha lập công.

Như vậy, 4/5 bàn thắng của “Voi chiến” được ghi bởi các cầu thủ không quá 23 tuổi. Sarach Yooyen, 34 tuổi, ghi bàn còn lại. Cách phân chia vai trò khá rõ: các cầu thủ giàu kinh nghiệm giữ trục đội hình, còn lớp trẻ đảm nhiệm pressing, tăng tốc và xâm nhập vòng cấm.

Malaysia là bài kiểm tra đáng giá

Malaysia có tuổi trung bình 26,40, trẻ hơn Thái Lan 1,92 tuổi. Đội bóng này vừa thắng Myanmar 2-1 sau khi bị dẫn trước, với Paulo Josue ghi cả 2 bàn trong hiệp hai.

Cuộc đối đầu lúc 20h00 ngày 1/8/2026 trên sân Rajamangala sẽ kiểm tra khả năng duy trì cường độ của Thái Lan. Nếu tiếp tục kết hợp tốt sự chắc chắn từ nhóm cựu binh với tốc độ của lớp trẻ, tuổi đời cao có thể trở thành điểm tựa thay vì gánh nặng.

Xem thêm
0
196 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Rodri và hoàn cảnh khó xử

Rodri đang được Real Madrid đưa vào danh sách mục tiêu sau khi cùng Tây Ban Nha vô địch World Cup 2026. Xét về chuyên môn, đây là thương vụ hợp lý với đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha.

Nhưng nhìn lại những gì từng xảy ra sau lễ trao Quả bóng vàng 2024, khả năng tiền vệ 30 tuổi cập bến Bernabéu lại tạo nên một nghịch lý lớn. Anh có thể khoác áo chính đội bóng từng tẩy chay đêm đăng quang và công khai cho rằng danh hiệu cao quý nhất sự nghiệp của anh phải thuộc về người khác.

Vết gợn chưa thể xóa nhòa

Ngày 28/10/2024, Rodri vượt qua Vinicius Junior để giành Quả bóng vàng. Vinicius đứng thứ 2, Jude Bellingham xếp thứ 3 và Dani Carvajal đứng thứ 4. Sau khi biết kết quả, Real Madrid hủy chuyến đi của phái đoàn dự kiến có khoảng 50 người tới Paris, dù CLB được trao giải Đội bóng nam hay nhất, còn Carlo Ancelotti nhận danh hiệu HLV nam xuất sắc nhất.

Real không trực tiếp công kích nhân phẩm Rodri, nhưng phản ứng mạnh mẽ của họ khiến chiến thắng của tiền vệ Manchester City bị phủ bóng. Một tháng sau, Florentino Pérez tuyên bố Rodri xứng đáng giành Quả bóng vàng, nhưng “không phải năm 2024”. Chủ tịch Real khẳng định giải thưởng năm đó phải thuộc về Vinicius, Carvajal hoặc Bellingham, đồng thời chỉ trích cách tổ chức bỏ phiếu.

Những đồng đội từng phản đối

Nhiều cầu thủ Real khi ấy cũng công khai đứng về phía Vinicius. Camavinga nhắc đến "sự công bằng trong bóng đá” và khẳng định đồng đội là cầu thủ hay nhất thế giới. Valverde, Tchouaméni, Militão và thậm chí cả Mbappe đều đăng thông điệp bảo vệ ngôi sao Brazil.

Họ không trực tiếp mỉa mai Rodri, nhưng đều thể hiện quan điểm không đồng tình với kết quả. Nếu tới Bernabéu, Rodri sẽ phải chia sẻ phòng thay đồ với những cầu thủ từng cho rằng Vinicius mới là người xứng đáng đứng trên anh. Đó không phải rào cản không thể vượt qua trong bóng đá chuyên nghiệp, nhưng chắc chắn là chi tiết anh cần cân nhắc.

Real mới là bên cần Rodri

Sau World Cup 2026, vị thế của Rodri còn lớn hơn trước. Anh đá đủ 8 trận, giúp Tây Ban Nha vô địch và nhận Quả bóng vàng dành cho cầu thủ hay nhất giải. Trong trận chung kết thắng Argentina 1-0 sau hiệp phụ, Rodri hoàn thành 101/105 đường chuyền, thắng 80% số pha tranh chấp và tạo ra 2 cơ hội. Tây Ban Nha chỉ thủng lưới 1 bàn trong cả giải.

Rodri cũng đã sở hữu Quả bóng vàng 2024, Euro 2024, Cầu thủ hay nhất Euro 2024, Champions League cùng rất nhiều danh hiệu lớn nhỏ khác cùng Man City. Trước thời điểm chấn thương nặng vào tháng 9 năm 2024, anh hoàn thành 20.065 đường chuyền cho đội chủ sân Etihad, nhiều nhất tại châu Âu kể từ năm 2019, đồng thời có 26 bàn và 30 kiến tạo.

Lựa chọn của lòng tự trọng

Các nguồn tin tại Tây Ban Nha cho rằng Man City muốn khoảng 80 đến 100 triệu euro, trong khi Real chỉ sẵn sàng chi gần 60 triệu euro. Tuy nhiên, chưa có xác nhận chính thức rằng 2 CLB đã mở đàm phán hoặc Rodri đồng ý chuyển tới Madrid. Vì vậy, thương vụ hiện vẫn dừng ở mức quan tâm và thăm dò.

Gia nhập Real không đồng nghĩa Rodri tự hạ thấp mình, bởi Bernabéu vẫn là một trong những điểm đến lớn nhất bóng đá thế giới. Nhưng anh không cần Real để hoàn thiện sự nghiệp. Ngược lại, chính Real đang cần khả năng điều tiết, thoát pressing và giữ cân bằng của ngôi sao Tây Ban Nha.

Nếu thật sự muốn có Rodri, Los Blancos không chỉ phải đáp ứng mức phí của Man City, mà còn phải dành cho anh sự tôn trọng tương xứng với vị thế của một trong những vô địch xuất sắc nhất thế giới lúc này.

Xem thêm
1
4,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Kiệt

Câu chuyện về "đồng tiền mất giá" tại MU

Manchester United đã chi 85 triệu bảng để đưa Andrey Santos và Youri Tielemans về Old Trafford trong mùa hè 2026. Đây đều là những cầu thủ có năng lực, giúp HLV Michael Carrick tăng chất lượng và chiều sâu tuyến giữa.

Tuy nhiên, nếu MU muốn vô địch Premier League, chinh phục Champions League và trở lại thời hoàng kim dưới thời Sir Alex Ferguson, chỉ những thương vụ an toàn như vậy là chưa đủ. Đội bóng cần thêm ít nhất một ngôi sao thực sự thuộc đẳng cấp thế giới, người có thể trực tiếp nâng tầm cả tập thể.

Hai bản hợp đồng đáng kỳ vọng

MU trả 48 triệu bảng, kèm 2 triệu phụ phí, để chiêu mộ Santos từ Chelsea. Tiền vệ 22 tuổi đã chơi 43 trận cho đội bóng London ở mùa 2025/26, sở hữu nền tảng thể lực tốt, khả năng tranh chấp và tiềm năng phát triển dài hạn. Trong khi đó, Tielemans chuyển đến từ Aston Villa với giá 35 triệu bảng. Tuyển thủ Bỉ đã có 134 lần ra sân, ghi 10 bàn cho Villa và mang đến kinh nghiệm dày dạn tại Premier League.

Đây là 2 sự bổ sung hợp lý. Santos có thể trở thành trụ cột trong tương lai, còn Tielemans đem lại khả năng giữ nhịp, chuyền bóng và tổ chức lối chơi. Tuy nhiên, cả 2 vẫn chưa phải những “bom tấn” khiến cán cân quyền lực tại Premier League thay đổi ngay lập tức.

Cầu thủ tốt chưa đủ

Một đội bóng muốn lọt vào top 4 có thể thành công nhờ nhiều cầu thủ khá, đồng đều và phù hợp hệ thống. Nhưng để trở thành tập thể mạnh nhất, MU cần những cá nhân có thể quyết định các trận đấu lớn.

Santos mới 22 tuổi và vẫn cần thời gian hoàn thiện. Tielemans đã khẳng định chuyên môn, nhưng ở tuổi 29, anh phù hợp hơn với vai trò bổ sung kinh nghiệm và sự ổn định. Hai cầu thủ này có thể giúp MU tiến bộ, song rất khó kỳ vọng họ một mình đưa đội bóng lên tầm vô địch các sân chơi hàng đầu.

Không thể chỉ chọn phương án rẻ hơn

MU được cho là vẫn quan tâm đến Aurélien Tchouaméni, Manu Koné và Eduardo Camavinga. Koné có thể tiêu tốn khoảng 50–60 triệu euro, trong khi một thương vụ dành cho Tchouaméni chắc chắn sẽ đắt hơn đáng kể vì vị thế của anh tại Real Madrid. Hiện MU chưa gửi đề nghị chính thức cho các mục tiêu này, nhưng họ đang tìm kiếm thêm một tiền vệ chất lượng cao sau khi Casemiro ra đi và Manuel Ugarte gặp chấn thương dài hạn.

Điều MU cần tránh là vừa nghe mức giá cao đã lập tức chuyển sang một phương án dễ mua hơn. Nếu Tchouaméni được xác định là người phù hợp nhất, đội bóng phải dám đàm phán và cạnh tranh đến cùng. Mua một cầu thủ rẻ hơn nhưng kém đẳng cấp có thể giúp tiết kiệm trước mắt, song CLB nhiều khả năng lại phải chi tiền nâng cấp đúng vị trí đó sau 1 hoặc 2 mùa. Điều đó là quá thừa thãi.

Đắt phải đi cùng đẳng cấp

MU từng thất bại với Paul Pogba, Jadon Sancho hay Antony, nhưng bài học không phải là ngừng mua cầu thủ đắt giá. Sai lầm nằm ở việc trả giá cao cho những cầu thủ không phù hợp, trong một đội hình thiếu ổn định và liên tục thay đổi HLV.

Vì vậy, MU không cần mua bằng mọi giá, nhưng phải sẵn sàng chi lớn cho đúng cầu thủ mà họ cần đến. Santos và Tielemans là nền móng tốt. Nhưng để tranh các danh hiệu lớn, đội bóng vẫn cần một ngôi sao có thể kéo cả hệ thống tiến lên, giống cách những cầu thủ hàng đầu từng tạo khác biệt trong các đội hình vô địch như Rodri tại Man City hay Salah thời đỉnh cao ở Liverpool, Rice của Arsenal,...

Phải mang tâm thế của MU

MU không thể lấy lại thời hoàng kim bằng cách chỉ săn những thương vụ giá rẻ. Một CLB sở hữu 20 chức vô địch Ngoại Hạng Anh cùng hàng trăm năm lịch sử phải bước vào thị trường với tâm thế cạnh tranh những cầu thủ xuất sắc nhất.

Muốn trở thành đội bóng giỏi nhất, MU phải đủ dũng cảm lao vào những thương vụ đắt đỏ nhất. Không phải cứ cầu thủ đắt là mua, nhưng khi một ngôi sao thực sự có thể đưa CLB trở lại đỉnh cao xuất hiện, MU không được phép lùi bước chỉ vì tiếc tiền.

Xem thêm
0
1,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật