Giữa vô số con số thống kê về bàn thắng và tốc độ, câu chuyện đáng chú ý nhất quanh Lionel Messi ở tuyển Argentina lúc này lại nằm ở phòng thay đồ: một nhóm cầu thủ coi anh vừa là thần tượng tuổi thơ, vừa là người bạn cần được che chở, với trung tâm là Rodrigo De Paul.
Từ tấm ảnh xin chụp chung đến bạn thân trong đội tuyển
Ngày còn đá cho Valencia, De Paul chỉ dám xin Messi một tấm ảnh sau trận gặp Barcelona rồi khoe trên mạng xã hội. Vài năm sau, trong màu áo tuyển quốc gia, anh thấy Messi lặng lẽ rời buổi tập, bèn chờ gần ba phần tư giờ trước khi gõ cửa rủ uống trà yerba và chơi bài truco. Từ đó, một thói quen hình thành: sáng nào Messi cũng là người đầu tiên bước vào phòng De Paul, rồi các đồng đội khác lần lượt tới, đúng thứ tự, không ai được phá lệ.
De Paul gọi Messi là “thằng nhỏ” dù anh là người lớn tuổi nhất phòng, trêu chọc, đối đáp như với một đồng đội bình thường. Anh cũng đủ tinh tế để biết khi nào nên im lặng, để Messi có khoảng không riêng. Trên đường ra sân, Messi đi đầu, De Paul kè sát bên, phía sau là cả đội xếp thành hình nêm như một nhóm bạn đường phố vây quanh người thủ lĩnh.
Biểu tượng được “đời thường hóa”
Với nhiều tuyển thủ, Messi là lý do họ cầm quả bóng lần đầu. Họ mang cùng một mẫu giày in tên anh, mặc áo in ảnh chụp chung với anh trong ngày sinh nhật. Sau mỗi chiến thắng, cả đội hát “La Cuarta Estrella” với lời ca dành riêng cho Messi, cho Diego Maradona, cho nỗi ám ảnh về chiếc cúp năm 1990. Khi Messi bật khóc sau trận, Leandro Paredes kể lại rằng họ ôm lấy anh không chỉ để an ủi, mà để nhắc anh rằng cả tập thể sẽ làm mọi thứ để kéo dài hành trình này lâu nhất có thể. Trong bầu không khí ấy, Messi không còn là bức tượng phải đứng một mình, mà là Leo, người được cả “băng nhóm” tự nguyện bảo vệ.