Pháp thất thế ở giữa sân: Mbappé chỉ ra điểm nghẽn Fabian Ruiz và Rodri

Deschamps và cái kết buồn: 14 năm, một trận thua, một dấu chấm lặng

Từ tiki-taka đến đào tạo bài bản: Bóng đá Tây Ban Nha đã thay đổi thế nào?

Thu Hạnh

Giữa vô số con số thống kê về bàn thắng và tốc độ, câu chuyện đáng chú ý nhất quanh Lionel Messi ở tuyển Argentina lúc này lại nằm ở phòng thay đồ: một nhóm cầu thủ coi anh vừa là thần tượng tuổi thơ, vừa là người bạn cần được che chở, với trung tâm là Rodrigo De Paul.

Từ tấm ảnh xin chụp chung đến bạn thân trong đội tuyển

Ngày còn đá cho Valencia, De Paul chỉ dám xin Messi một tấm ảnh sau trận gặp Barcelona rồi khoe trên mạng xã hội. Vài năm sau, trong màu áo tuyển quốc gia, anh thấy Messi lặng lẽ rời buổi tập, bèn chờ gần ba phần tư giờ trước khi gõ cửa rủ uống trà yerba và chơi bài truco. Từ đó, một thói quen hình thành: sáng nào Messi cũng là người đầu tiên bước vào phòng De Paul, rồi các đồng đội khác lần lượt tới, đúng thứ tự, không ai được phá lệ.

De Paul gọi Messi là “thằng nhỏ” dù anh là người lớn tuổi nhất phòng, trêu chọc, đối đáp như với một đồng đội bình thường. Anh cũng đủ tinh tế để biết khi nào nên im lặng, để Messi có khoảng không riêng. Trên đường ra sân, Messi đi đầu, De Paul kè sát bên, phía sau là cả đội xếp thành hình nêm như một nhóm bạn đường phố vây quanh người thủ lĩnh.

Biểu tượng được “đời thường hóa”

Với nhiều tuyển thủ, Messi là lý do họ cầm quả bóng lần đầu. Họ mang cùng một mẫu giày in tên anh, mặc áo in ảnh chụp chung với anh trong ngày sinh nhật. Sau mỗi chiến thắng, cả đội hát “La Cuarta Estrella” với lời ca dành riêng cho Messi, cho Diego Maradona, cho nỗi ám ảnh về chiếc cúp năm 1990. Khi Messi bật khóc sau trận, Leandro Paredes kể lại rằng họ ôm lấy anh không chỉ để an ủi, mà để nhắc anh rằng cả tập thể sẽ làm mọi thứ để kéo dài hành trình này lâu nhất có thể. Trong bầu không khí ấy, Messi không còn là bức tượng phải đứng một mình, mà là Leo, người được cả “băng nhóm” tự nguyện bảo vệ.

Xem thêm
0
620 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Ngọc Nguyễn

Liverpool rút lui khỏi thương vụ Yans Diomande sau khi cầu thủ chạy cánh của Leipzig chọn Paris Saint Germain, trong khi Atletico Madrid chỉ chấp nhận để Julian Alvarez ra đi nếu nhận đủ 150 triệu euro tiền mặt. Những động thái này cho thấy bức tranh chuyển nhượng đầu hè đang xoay quanh các quyết định dứt khoát từ cả cầu thủ lẫn câu lạc bộ.

Liverpool khép lại Diomande, mở ra bốn phương án mới

Diomande được cho là đã đạt thỏa thuận cá nhân hợp đồng 5 năm với PSG, nhưng hai CLB vẫn cần thống nhất phí chuyển nhượng. Trước lựa chọn rõ ràng của cầu thủ, Liverpool lập tức dừng theo đuổi và chuyển sang bốn mục tiêu khác: Bradley Barcola, Said El Mala, Matias Fernandez Pardo và Yankuba Minteh. Đội chủ sân Anfield đồng thời phải đối mặt nguy cơ mất thêm Curtis Jones, khi Inter Milan bị từ chối đề nghị 25 triệu euro và Arsenal sẵn sàng nhập cuộc với mức giá cao hơn.

Atletico siết chặt Alvarez, Man City – Man United săn sao trẻ

Ở Tây Ban Nha, Atletico Madrid gửi thông điệp cứng rắn tới Barcelona: chỉ bán Julian Alvarez nếu nhận đủ 150 triệu euro, trả trước toàn bộ. Trong khi đó, Manchester City và Manchester United cùng theo dõi tiền vệ 18 tuổi Ayoub Bouaddi của Lille, còn Bayern Munich và Arsenal đã có liên hệ mới. Lille định giá cầu thủ này trong khoảng 80 đến 100 triệu euro.

Chuyển động dồn dập ở Anh và Mỹ

Tại Ngoại hạng Anh, Malo Gusto chờ được Chelsea cho phép tái ngộ Enzo Maresca ở Manchester City, Brighton kiên trì nâng đề nghị cho trung vệ trẻ Luka Vuskovic của Tottenham. Chelsea cũng bị Sunderland từ chối mức 8 triệu bảng cho Granit Xhaka nhưng vẫn nuôi hy vọng tái hợp anh dưới thời Xabi Alonso. Ở chiều ngược lại, Manchester United chuẩn bị gửi hồ sơ lên FIFA để nhận tối đa 120 nghìn bảng mỗi tuần tiền bồi thường cho chấn thương của Manuel Ugarte khi phục vụ đội tuyển Uruguay. Ngoài châu Âu, Robert Lewandowski rời Barcelona theo dạng tự do và chọn bến đỗ mới là Chicago Fire tại giải nhà nghề Mỹ.

Xem thêm
0
1,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Vị thế ứng viên và thực tế vòng bảng

Trước giải, ĐT Bồ Đào Nha được xếp vào nhóm ứng viên vô địch World Cup 2026. Tuy nhiên, hành trình ở bảng K không diễn ra như mong đợi. Đội chỉ đứng nhì bảng sau hai trận hòa với CHDC Congo và Colombia, dù có chiến thắng 5-0 trước Uzbekistan. Kết quả này khiến bầu không khí quanh đội tuyển trở nên nặng nề hơn trước khi bước vào vòng 32 đội gặp Croatia.

Lời nhắn gửi người hâm mộ

Trong bối cảnh đó, João Félix xuất hiện như một trong những tiếng nói trấn an. Anh khẳng định hai trận hòa không làm đội tuyển bớt tự tin, đồng thời kêu gọi người hâm mộ giữ bình tĩnh. Theo anh, World Cup luôn khắc nghiệt và những kết quả không như ý ở vòng bảng không đồng nghĩa với việc đội đã đánh mất mình. Anh nhấn mạnh toàn đội tin rằng có thể vượt qua Croatia.

Sự chuẩn bị từ môi trường Saudi Arabia

Việc João Félix chuyển sang Al Nassr từng gây tranh luận về mức độ cạnh tranh của giải Saudi Arabia. Anh thừa nhận cường độ ở đó khác với châu Âu, nhưng cho rằng giải đấu vẫn giàu tính cạnh tranh hơn suy nghĩ ban đầu của mình. Khi hội quân cùng đội tuyển, anh không cảm thấy bị hụt hơi so với đồng đội hay đối thủ, và tin rằng nếu chuẩn bị tốt, môi trường thi đấu hiện tại đủ để anh giữ phong độ ở World Cup.

Sợi dây liên kết với Ronaldo

Mùa giải chơi cạnh Cristiano Ronaldo tại Al Nassr cũng góp phần định hình vai trò của João Félix trong đội tuyển. Anh cho rằng một năm là đủ để hiểu rõ thói quen, vị trí ưa thích và nhu cầu của nhau trên sân. Theo anh, cả hai tạo thành một cặp ăn ý, khi Ronaldo biết anh muốn nhận bóng ở đâu và anh cũng nắm được cách Ronaldo di chuyển. Điều này được João Félix xem là lợi thế cho Bồ Đào Nha, nhất là khi Ronaldo vẫn ghi bàn đều đặn, trong đó có cú đúp vào lưới Uzbekistan để trở thành cầu thủ ghi bàn ở sáu kỳ World Cup liên tiếp.

Từ cá nhân đến tập thể trước trận Croatia

João Félix bước vào World Cup thứ hai với danh hiệu cầu thủ hay nhất giải Saudi Arabia và chức vô địch quốc nội, đồng thời mang theo ký ức về cú sút dội cột ở Euro 2024. Anh coi năm vừa qua là giai đoạn quan trọng giúp mình chín chắn hơn, tự tin hơn. Từ nền tảng đó, anh không chỉ nói về bản thân mà còn đứng ra bảo vệ bầu không khí quanh đội tuyển, nhấn mạnh niềm tin nội bộ trước khi Bồ Đào Nha bước vào trận đấu sắp tới với Croatia.

Xem thêm
1
713 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Đã lưu

Quang Đăng

Sự thầm lặng của Joao Felix

Joao Felix không ghi bàn, cũng không có kiến tạo trực tiếp trong chiến thắng 5-0 của Bồ Đào Nha trước Uzbekistan. Nhưng nếu chỉ nhìn vào bảng tỷ số, người ta dễ bỏ qua vai trò âm thầm của anh trong trận đấu mà Cristiano Ronaldo bùng nổ trở lại.

Sau ngày ra quân bị DR Congo cầm hòa 1-1, Bồ Đào Nha cần một cú hích ở hàng công. Felix, từ ghế dự bị ở trận trước, được kéo vào đội hình chính và giúp Ronaldo có thêm một điểm tựa quen thuộc ngay phía sau.

Khác biệt từ cách hỗ trợ Ronaldo

Trước DR Congo, Bồ Đào Nha cầm bóng tới 75%, chuyền 783 lần với tỷ lệ chính xác 92%, nhưng chỉ có 7 cú sút, 1 lần trúng đích và xG 0,72. Ronaldo chơi trọn vẹn trận đấu, nhưng chỉ chạm bóng 25 lần, dứt điểm 3 lần và không có cú sút nào đi trúng khung thành.

Đó là một trận đấu mà CR7 gần như bị tách khỏi phần còn lại của đội hình. Bồ Đào Nha kiểm soát bóng nhiều, song những đường lên bóng lại thiếu tính đồng bộ cần thiết, khiến Ronaldo liên tục rơi vào trạng thái đói bóng.

Felix tạo thêm điểm kết nối

Trước Uzbekistan, Roberto Martinez đưa Felix vào nhóm ba cầu thủ hỗ trợ phía sau Ronaldo, cùng Bruno Fernandes và Pedro Neto. Thay đổi ấy giúp Bồ Đào Nha tấn công liền mạch hơn. Họ cầm bóng 66%, ít hơn trận gặp DR Congo, nhưng tạo ra 17 cú sút, 9 lần trúng đích và xG 2,61.

Ronaldo lập cú đúp ngay trong hiệp một, tung ra 7 cú sút, 5 lần trúng đích và đạt xG cá nhân 1,33. Những con số ấy cho thấy khả năng dứt điểm vẫn rất ấn tượng của tiền đạo sinh năm 1985, dù những đóng góp vào lối chơi chung không còn toàn diện như trước.

Sự ăn ý từ Al Nassr

Felix phù hợp với Ronaldo vì anh không xa lạ với cách CR7 di chuyển. Cả hai là đồng đội tại Al Nassr, đã quen với những pha Ronaldo chọn điểm rơi trong vòng cấm, chạy cắt mặt hậu vệ hoặc lùi một nhịp để chờ đường bóng trả ngược.

Với Ronaldo ở tuổi 41, sự hỗ trợ ấy rất quan trọng. Anh không còn cần phải lùi sâu quá nhiều để tự kết nối lối chơi, mà được giữ gần khung thành hơn, nơi mỗi pha chạm bóng đều có thể trở thành cơ hội ghi bàn.

Không bàn thắng, không kiến tạo vẫn có dấu ấn

Felix không phải người chuyền bóng cho hai bàn thắng của Ronaldo. Joao Cancelo và Bruno Fernandes mới là những người tạo ra các đường bóng quyết định. Tuy vậy, Felix giúp hàng công Bồ Đào Nha có thêm một cầu thủ di chuyển giữa các tuyến, kéo hậu vệ Uzbekistan ra khỏi vị trí và mở khoảng trống cho Ronaldo.

Tình huống ở phút 60 cũng là một ví dụ khi Bruno Fernandes đưa bóng sệt vào khu vực cột gần hướng tới Felix, hàng thủ Uzbekistan xử lý lúng túng rồi phản lưới nhà. Dấu ấn ấy phần nào cho thấy tầm ảnh hưởng của Felix trong hệ thống tấn công của Selecao châu Âu.

Ronaldo cần một Felix như thế

Chiến thắng 5-0 không chỉ giúp Bồ Đào Nha lấy lại vị thế ở bảng K, mà còn gợi ra một công thức đáng duy trì: Ronaldo đá cao nhất, còn Felix làm cầu nối phía sau. Khi có một đồng đội hiểu mình, CR7 bớt đơn độc và trở nên nguy hiểm hơn trong vòng cấm.

Sau trận hòa DR Congo, người ta nói nhiều về tuổi tác của Ronaldo. Nhưng trước Uzbekistan, Felix đã giúp câu chuyện chuyển sang hướng khác. Bởi lẽ, nếu được hỗ trợ đúng cách, Ronaldo vẫn biết cách tạo ra sự khác biệt.

Xem thêm
0
893 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Minh An

Conte là mẫu HLV luôn tin rằng mình đúng trong mọi chuyện. Ông ấy không dễ đặt niềm tin vào bất kỳ ai và lúc nào cũng hành xử như thể bản thân đã có sẵn đáp án cho tất cả.

Thành thật mà nói, tập luyện dưới thời Conte chẳng mang lại nhiều niềm vui. Bầu không khí lúc nào cũng căng như dây đàn. Chẳng có những tiếng cười, chẳng có sự thoải mái hay cảm giác hứng khởi khi ra sân tập.

Ông ấy gần như lúc nào cũng cau có. Gương mặt lúc nào cũng nghiêm nghị, nặng nề và đầy áp lực. Mọi thứ xoay quanh kỷ luật, công việc và sự kiểm soát tuyệt đối.

Không ít cầu thủ trong phòng thay đồ cảm thấy khó hòa hợp với tính cách đó. Conte là một HLV giỏi, không ai phủ nhận điều ấy, nhưng cách ông ấy đối xử và quản lý con người khiến nhiều người cảm thấy ngột ngạt.

Theo tôi, đó cũng là một trong những lý do khiến ông ấy không thể gắn bó lâu dài với Chelsea và phải rời đi sớm hơn mong đợi..

- Diego Costa chia sẻ về Antonio Conte

Xem thêm
0
838 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật