Những cái tên vắng mặt World Cup: từ cú sốc Italia đến khoảng trống châu Phi

Marquinhos: “Gabriel là trung vệ hay nhất thế giới, không đáng bị trách”

Lê Công Vinh: Chân sút vĩ đại nhất lịch sử đội tuyển Việt Nam?

Duy Tân

Brighton từ chối, Tottenham vẫn quyết săn Van Hecke vì De Zerbi

De Zerbi thành trung tâm kế hoạch mới

Tottenham chỉ trụ hạng ở vòng cuối với chiến thắng 1-0 trước Everton, kết thúc mùa giải hơn West Ham – đội xuống hạng – đúng hai điểm. Trong bối cảnh đó, ban lãnh đạo đã trao niềm tin cho Roberto De Zerbi, người được bổ nhiệm cuối tháng Ba và góp phần kéo đội bóng ra khỏi khu vực nguy hiểm. Từ đây, các quyết định chuyển nhượng của Tottenham đang xoay quanh dấu ấn và mối quan hệ của De Zerbi.

Van Hecke trong mắt De Zerbi

Jan Paul van Hecke là trung vệ mà De Zerbi rất gần gũi từ thời cùng làm việc ở Brighton. Chính vì sự gắn bó này, Tottenham đã gửi đề nghị đầu tiên tới Brighton nhưng bị từ chối do mức giá dưới định giá của đội chủ sân Amex. Dù vậy, các nguồn tin như David Ornstein và Ben Jacobs đều khẳng định cuộc đàm phán vẫn tiếp diễn, Brighton còn chuẩn bị tinh thần nhận thêm một đề nghị mới từ Tottenham.

Chuỗi tân binh xoay quanh ý tưởng chiến thuật

Trước Van Hecke, Tottenham đã chốt hai bản hợp đồng tự do cho tháng Bảy là hậu vệ trái Andy Robertson từ Liverpool và trung vệ Marco Senesi từ Bournemouth. Ở tuyến trên, họ cũng đang làm việc với Manchester City về trường hợp cầu thủ chạy cánh Savinho, với thông tin từ Fabrizio Romano cho biết đôi bên đã thương lượng và Tottenham tin rằng cầu thủ người Brazil muốn gia nhập. Những cái tên này đều hướng tới việc củng cố cấu trúc đội hình theo phong cách mà De Zerbi mong muốn.

Áp lực trụ hạng và nhu cầu chốt nhanh Van Hecke

Việc phải đợi đến vòng cuối mới chắc suất ở lại giải Ngoại hạng khiến Tottenham không muốn lặp lại cảnh chật vật. Trong bối cảnh đó, Van Hecke được xem là mảnh ghép quan trọng ở hàng thủ, nhất là khi anh đã quen với cách vận hành mà De Zerbi ưa thích. Brighton đã từ chối đề nghị đầu tiên, nhưng cả hai bên đều để ngỏ cánh cửa thương lượng, còn Tottenham thì muốn sớm hoàn tất để ổn định lực lượng trước mùa giải mới.

0
78 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Quang Trung

Marcus Rashford bước vào World Cup 2026 trong một tình thế rất khó xử: anh cần giải đấu này để chứng minh mình vẫn thuộc nhóm cầu thủ tấn công hàng đầu, nhưng cũng chính giải đấu ấy có thể đẩy anh xuống sâu hơn nếu mọi thứ đi lệch quỹ đạo. Với nhiều người hâm mộ, việc được Thomas Tuchel gọi lên tuyển Anh là phần thưởng cho nỗ lực làm lại sự nghiệp. Với Rashford, đó giống một ván bài nhiều rủi ro hơn lợi ích.

Tương lai chưa yên, đôi chân khó nhẹ

Rashford không còn ở trạng thái ổn định như giai đoạn đỉnh cao tại Manchester United. Việc rời Old Trafford theo dạng cho mượn, tương lai tại Barcelona chưa được chốt hẳn, trong khi MU vẫn muốn bán để giải phóng quỹ lương, khiến anh bước vào World Cup với quá nhiều chuyện phải bận tâm ngoài sân cỏ. Một cầu thủ tấn công cần sự thanh thoát để xử lý bóng trong không gian hẹp, cần sự tự tin để bứt tốc, dứt điểm và ra quyết định nhanh. Rashford lại phải chơi bóng trong cảnh mỗi trận đấu đều có thể ảnh hưởng tới giá trị của anh trên bàn đàm phán.

Tuchel không trao chỗ cho danh tiếng

Tuyển Anh dưới tay Thomas Tuchel không phải nơi dành cho những cái tên sống nhờ hào quang đã qua. Nhà cầm quân người Đức cần cầu thủ hiểu vai trò, biết hy sinh khi không có bóng, giữ cự ly đội hình và tuân thủ kỷ luật chiến thuật. Đây là thử thách không nhỏ với Rashford. Anh nguy hiểm nhất khi có khoảng trống để tăng tốc bên hành lang trái, nhưng ở một giải đấu lớn, các đối thủ sẽ không dễ để tuyển Anh chơi trong thế mở. Nếu Rashford mất bóng quá nhiều, hỗ trợ phòng ngự thiếu đều hoặc xử lý vội trước vòng cấm, anh rất dễ bị thay ra trước khi kịp tạo dấu ấn.

Áp lực từ chính những người cạnh tranh

Rashford cũng không còn là lựa chọn mặc định ở hàng công tuyển Anh. Bukayo Saka ổn định, Anthony Gordon giàu năng lượng, Eberechi Eze có khả năng xoay xở tốt giữa các tuyến, Noni Madueke đem lại tốc độ và sự trực diện. Trớ trêu hơn, Gordon còn là cái tên có thể ảnh hưởng trực tiếp tới tương lai của Rashford tại Barcelona. Nếu Gordon chơi tốt hơn tại World Cup, câu hỏi dành cho đội bóng xứ Catalunya sẽ rất đơn giản: vì sao phải mua đứt một cầu thủ lương cao, khi họ đã có phương án trẻ hơn, khỏe hơn và dễ xây dựng dài hạn hơn?

Truyền thông Anh không cho Rashford nhiều thời gian để sửa sai

Rashford từng nếm đủ mặt trái của bóng đá đội tuyển sau EURO 2020. Anh hiểu một khoảnh khắc sai lầm trong màu áo tuyển Anh có thể kéo theo làn sóng chỉ trích nặng nề đến mức nào. World Cup 2026 vì thế không chỉ là bài kiểm tra chuyên môn. Nó còn là bài kiểm tra tâm lý. Nếu chơi tốt, Rashford có thể mở lại cánh cửa tới một hợp đồng lớn. Nhưng nếu chơi dưới kỳ vọng, Rashford sẽ càng bị nhìn bằng ánh mắt nghi ngờ: mức lương quá cao, phong độ thiếu ổn định và không còn là cái tên khiến các CLB lớn sẵn sàng mạo hiểm.

Cơ hội đẹp, cái giá quá lớn

Rashford vẫn có quyền tin vào một giải đấu hồi sinh. Một bàn thắng ở vòng knock-out, một trận đấu lớn trước đối thủ mạnh, hay vài pha xử lý quyết định có thể thay đổi hoàn toàn mùa hè của anh. Nhưng biên an toàn dành cho Rashford lúc này quá hẹp. Đáng lẽ anh cần một mùa hè yên tĩnh để nghỉ ngơi, chốt tương lai CLB và chuẩn bị lại nền tảng thể lực. Thay vào đó, anh đến World Cup trong cảnh mọi màn trình diễn đều có thể ảnh hưởng trực tiếp tới giá trị của mình. World Cup có thể cứu Rashford, nhưng cũng có thể là nơi khiến sự nghiệp của anh thêm một lần rơi vào vòng xoáy nghi ngờ.

Xem thêm
1
185 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

LE NGOC

Trái tim sự việc: nỗi bất an của người lao động

Đằng sau cuộc bỏ phiếu 96% ủng hộ cho phép đình công tại SoFi Stadium là cảm giác bất an kéo dài của hơn 2.000 lao động phục vụ ăn uống. Họ là thu ngân, rửa chén, đầu bếp, phục vụ bàn, pha chế, người chạy suất ăn. Công đoàn UNITE HERE Local 11 cho rằng đơn vị vận hành sân, Legends Global, “không coi trọng đủ” những lo lắng và yêu cầu của họ, từ chuyện lương, hợp đồng đến an toàn trước lực lượng di trú.

Trong khi đó, SoFi được mô tả là sân vận động sinh lời nhất Los Angeles, chuẩn bị đón tám trận World Cup, trong đó có trận ra quân của đội tuyển Mỹ gặp Paraguay ngày 12-6. Sự tương phản giữa quy mô lợi nhuận dự kiến và đời sống bấp bênh của người lao động là nền cho mọi căng thẳng hiện nay.

Lương, nhà ở và “miếng cơm manh áo”

Công đoàn nhấn mạnh những yêu cầu rất cụ thể: mức lương phải phản ánh chi phí sinh hoạt thực tế tại Los Angeles, có phụ cấp riêng cho World Cup và các sự kiện siêu lớn, cùng khoản đóng góp vào quỹ xây nhà cho lao động ngành dịch vụ. Đồng chủ tịch Kurt Petersen cho rằng Legends chỉ đề xuất tăng “25 xu chỗ này chỗ kia” thay vì tăng theo đơn vị đô la, và gọi đó là cách tiếp cận “thuộc về năm 2005 chứ không phải 2026”.

Với những người như Cesar Zamora, pha chế tại SoFi suốt 5 năm, chuyện lương bổng không phải khái niệm trừu tượng. Anh nói mình là người hâm mộ bóng đá trọn đời, nhưng “đau lòng” khi ngay trước một trong những sự kiện thể thao lớn nhất thế giới, họ vẫn phải “đấu tranh cho sự tôn trọng và an toàn cơ bản” để nuôi gia đình.

Nỗi sợ ICE và yêu cầu được quyền rời vị trí

Một trong những điểm gay gắt nhất là yêu cầu liên quan đến lực lượng Di trú và Hải quan Mỹ (ICE). Công đoàn muốn FIFA cam kết công khai rằng ICE sẽ không được phép vào các sân World Cup, nhưng đến nay chưa nhận được phản hồi như mong muốn. Họ cho rằng điều này cần thiết để tránh rủi ro cho người lao động.

Trong thông cáo, công đoàn khẳng định người lao động “phải có quyền rời vị trí làm việc nếu lực lượng di trú liên bang vào sân và tạo ra nỗi sợ hợp lý về an toàn”. Theo họ, không ai nên bị đặt vào thế phải chọn giữa “công việc và tự do”. Yolanda Fierro, người chạy suất ăn tại khu phòng VIP, nói rằng cô tự hào khi mang đến trải nghiệm khó quên cho người hâm mộ, nhưng không chấp nhận việc phải “lo sợ bị tách khỏi gia đình” chỉ vì đi làm.

Tranh cãi quanh kiểm tra lý lịch và chia sẻ dữ liệu

Quy trình cấp thẻ làm việc cho World Cup cũng trở thành điểm nóng. Công đoàn cảnh báo nếu xảy ra đình công, lao động thay thế có thể không kịp được kiểm tra lý lịch theo quy định của FIFA. Đồng thời, họ đã gửi đơn khiếu nại lên tổng chưởng lý bang California, cho rằng việc chia sẻ dữ liệu trong quy trình cấp thẻ tại SoFi là “xâm phạm nghiêm trọng” quyền riêng tư và vi phạm luật bảo vệ dữ liệu người tiêu dùng của bang.

Đơn khiếu nại này được ký chung với Liên đoàn Tự do Dân sự Mỹ khu vực Nam California và Liên minh Kinh tế Mới Los Angeles, cho thấy lo ngại về dữ liệu cá nhân không chỉ dừng ở nội bộ công đoàn.

Trí tuệ nhân tạo, thầu phụ và nỗi lo mất việc

Bên cạnh lương và an toàn, công đoàn còn yêu cầu hạn chế sử dụng nhà thầu phụ tại SoFi và đề nghị FIFA không cho phép áp dụng trí tuệ nhân tạo hay tự động hóa trong sân, vì lo ngại những công nghệ này sẽ xóa sổ việc làm của đoàn viên. Petersen nói các lo lắng này vẫn còn nguyên, và cho biết Legends thậm chí chưa cung cấp được hợp đồng giữa họ với đơn vị cung cấp dịch vụ hiếu khách của FIFA là On Location.

Phản hồi từ phía sân vận động

Legends Global khẳng định đã đưa ra các đề xuất tăng lương “tiến bộ” trong quá trình thương lượng và tin rằng hai bên có thể đạt thỏa thuận. Họ cho biết đã chuẩn bị phương án nhân sự dự phòng để “đảm bảo vận hành trơn tru và không gián đoạn cho người hâm mộ”, đồng thời cam kết mang lại “trải nghiệm hiếu khách xuất sắc” tại các trận World Cup ở SoFi.

Dù vậy, với việc ủy quyền đình công đã được thông qua và một ủy ban lao động có quyền chọn thời điểm ngừng việc bất cứ lúc nào nếu đàm phán tiếp tục bế tắc, bầu không khí trước ngày đội tuyển Mỹ ra quân vẫn phủ đầy lo lắng từ phía những người đang trực tiếp phục vụ trong lòng sân vận động.

Xem thêm
0
179 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Từ Hatem Trabelsi đến Hannibal Mejbri

Wajih cho rằng trong 20 năm qua, Tunisia chưa sản sinh thêm một ngôi sao tầm cỡ như Hatem Trabelsi, hậu vệ từng khoác áo Ajax và Manchester City. Hiện tại, đội tuyển xoay quanh Hannibal Mejbri, cầu thủ trưởng thành từ lò đào tạo Manchester United và vừa xuống hạng cùng Burnley. Anh được xem là gương mặt nổi bật nhất, nhưng vẫn chưa đạt tới tầm ảnh hưởng như thế hệ đàn anh.

Những cái tên đang vươn ra châu Âu

Dù thiếu một biểu tượng lớn, Tunisia vẫn sở hữu nhiều cầu thủ đang chơi ở các giải đấu đáng chú ý. Elias Achouri từng đối đầu Barcelona, Napoli và Tottenham trong màu áo Copenhagen tại Cúp C1 châu Âu. Ellyes Skhiri là trụ cột tuyến giữa của Eintracht Frankfurt. Sebastien Tounekti cho thấy tiềm năng trong màu áo Celtic sau khi rời Hammarby. Belghith đặc biệt nhắc tới Khalil Ayari, 21 tuổi, được PSG mượn về đội trẻ và đã có trận ra mắt đội tuyển quốc gia.

Dấu ấn của Lamouchi trong việc làm mới đội hình

Sabri Lamouchi, người từng chơi cho Marseille, Monaco và Inter, được đánh giá là lựa chọn phù hợp sau khi Trabelsi rời ghế. Theo Belghith, điểm tích cực lớn nhất là ông mạnh dạn trao cơ hội cho lớp cầu thủ trẻ như Ayari. Điều này tạo cảm giác về một chu kỳ mới, nơi Tunisia không chỉ dựa vào những cái tên quen thuộc từng gây bức xúc cho người hâm mộ ở CAN và Arab Cup.

Hy vọng gắn với một thế hệ khác

Belghith tin rằng lần đầu tiên sau nhiều năm, Tunisia sở hữu một nhóm cầu thủ kỹ thuật như Tounekti, Hannibal hay Ayari. Người hâm mộ mong World Cup 2026 sẽ là bước đệm để tập thể này trưởng thành, qua đó mở ra cơ hội tranh chấp danh hiệu ở các giải khu vực trong vài năm tới, thay vì chỉ dừng ở những trận thắng lẻ tẻ trước các ông lớn.

Xem thêm
0
56 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Vui Vui

Một bảng đấu xoay quanh sự đối lập

Bảng C World Cup 2026 gom lại bốn đội tuyển với bốn cách chơi rất khác nhau: Brazil của Carlo Ancelotti với hàng công linh hoạt, Morocco kỷ luật nhưng đang trong giai đoạn chuyển giao, Scotland thực dụng dựa nhiều vào bóng bổng và cố định, còn Haiti sống bằng những pha phản công dọc trục dọc.

Brazil là ứng viên số một với năm lần vô địch thế giới, Morocco mang theo ký ức vào bán kết năm 2022, Scotland trở lại sau 28 năm vắng mặt, còn Haiti mới chỉ lần thứ hai dự giải, sau ba trận thua ở năm 1974.

Brazil: Linh hoạt trong tấn công, quyết liệt khi không bóng

Dưới thời Ancelotti, Brazil tấn công với cấu trúc 3-2-4-1 khi có bóng, hậu vệ phải dâng cao, Bruno Guimaraes, Casemiro và Matheus Cunha đảm nhiệm đưa bóng lên. Hàng công gồm Vinicius Junior, Raphinha, Cunha, Gabriel Martinelli, thêm lựa chọn Igor Thiago và cả Neymar từ ghế dự bị, cho phép họ hoán đổi vị trí liên tục.

Vinicius thường xuất phát ở trung lộ nhưng di chuyển lệch trái, đổi chỗ với cầu thủ chạy cánh để khai thác sở trường đi bóng một đối một. Sự linh hoạt này giúp Brazil có thể đánh trung lộ, đánh biên hoặc phản công nhanh. Khi mất bóng, họ chuyển sang pressing cao với khối 4-4-2, cố gắng đoạt lại bóng ngay trên phần sân đối phương. Casemiro còn là mối đe dọa lớn ở các tình huống cố định, với tám bàn từ bóng chết trong mùa giải gần nhất ở giải Ngoại hạng Anh.

Morocco: Giữ nền tảng phòng ngự, điều chỉnh cách tấn công

Morocco thay HLV Walid Regragui bằng Mohamed Ouahbi từ tháng 3, nhưng bộ khung tư duy vẫn được giữ lại. Đội bóng này tiếp tục dựa vào tổ chức phòng ngự chặt chẽ, vốn là nền tảng cho hành trình vào bán kết World Cup 2022.

Điểm khác nằm ở cách tấn công: từ sơ đồ 4-3-3 với các tam giác biên, Morocco chuyển sang 3-2-4-1, đẩy Achraf Hakimi lên rất cao ở cánh phải hoặc hành lang trong. Bàn thắng vào lưới Paraguay sau pha phát bóng ngắn của thủ môn Yassine Bounou cho thấy ý đồ: triển khai bóng từ tuyến dưới, kéo dài đường chuyền, rồi để Hakimi chồng biên và căng ngang cho Bilal El Khannouss băng vào vòng cấm.

Trên mặt trận gây sức ép, Morocco có thể chủ động dâng cao. Trong trận giao hữu với Ecuador, họ pressing từ sơ đồ 4-2-3-1, Brahim Diaz lùi sâu theo dõi hậu vệ biên trái, các tiền vệ như Ismael Saibari, Azzedine Ounahi, Neil El Aynaoui di chuyển theo từng đường chuyền để bóp nghẹt phương án triển khai của đối thủ.

Scotland: Bóng bổng, cố định và sự linh hoạt về sơ đồ

Scotland của Steve Clarke không cố định một hệ thống. Sau Euro 2024 kém ấn tượng, ông chuyển sang hàng thủ bốn người với 4-2-3-1 hoặc 4-3-3 ở vòng loại World Cup, nhưng trong trận giao hữu với Bờ Biển Ngà lại quay về hàng thủ năm. Clarke khẳng định sẽ chọn bốn hay năm hậu vệ tùy đối thủ.

Dù đá sơ đồ nào, Scotland vẫn xoay quanh những quả tạt và các tình huống cố định. Ở vòng loại khu vực châu Âu, năm trong số 13 bàn của họ đến từ bóng chết, tỷ lệ cao thứ hai trong số các đội ghi ít nhất 10 bàn. Scott McTominay là nhân tố quan trọng với những pha băng vào vòng cấm, từng ghi bàn bằng cú móc bóng đẹp mắt vào lưới Đan Mạch ở trận play-off. Dữ liệu cho thấy anh thuộc nhóm tiền vệ di chuyển nhận bóng bổng trong vòng cấm nhiều nhất châu Âu.

Trước các đối thủ mạnh như Brazil và Morocco, Scotland nhiều khả năng sẽ lùi sâu với khối phòng ngự tầm trung, chấp nhận cầm bóng ít để chờ cơ hội phản công và phạt góc, phạt trực tiếp.

Haiti: Tốc độ dọc trục dọc và niềm vui từ bàn thắng

Haiti dưới thời Sebastien Migne chơi thứ bóng đá trực diện, ưu tiên đưa bóng lên nhanh. Họ có thể chuyền qua lại ở phần sân nhà để chuẩn bị, nhưng khi vượt qua được lớp pressing đầu tiên, các đường chuyền và pha đi bóng lập tức hướng thẳng lên phía trước, khai thác khoảng trống sau lưng hàng thủ đối phương.

Đội hình thường thấy là 4-2-3-1 với Jean-Ricner Bellegarde đá sau trung phong, hoặc 4-4-2 với hai trong ba cái tên Duckens Nazon, Frantzdy Pierrot, Wilson Isidor. Bellegarde, sinh ra tại Pháp và từng khoác áo các đội trẻ nước này trước khi chọn Haiti, là cầu nối giữa tuyến giữa và hàng công, rất phù hợp với các pha chuyển trạng thái nhanh.

Haiti sở hữu hỏa lực đáng kể: Nazon đang là chân sút số một lịch sử đội tuyển với 44 bàn, Pierrot có 34 bàn, còn Isidor mới cam kết khoác áo Haiti từ tháng 3. Với nền tảng đó, nếu Haiti giành được điểm số đầu tiên tại World Cup, khả năng cao nó sẽ đến từ những trận đấu có nhiều bàn thắng hơn là từ một thế trận phòng ngự kín kẽ.

Xem thêm
0
11,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Suất rớt hạng mở ra cánh cửa rời West Ham

Mateus Fernandes chơi nổi bật trong mùa giải vừa qua, nhưng West Ham lại rớt hạng khỏi Ngoại hạng Anh. Trong bối cảnh đội bóng chuẩn bị xuống chơi ở giải hạng Nhất, khả năng tiền vệ người Bồ Đào Nha tiếp tục gắn bó với sân London gần như không được đánh giá cao. Ở tuổi 21, Fernandes được xem là tài sản lớn nhất còn lại, và việc anh tìm đường rời West Ham trở thành kịch bản được chính những người đại diện của cầu thủ này tính đến.

Man Utd tận dụng thời điểm

Manchester United, sau khi chốt xong thương vụ tiền vệ phòng ngự Ederson Silva từ Atalanta, chuyển hướng sang tìm thêm một gương mặt cho tuyến giữa. Fernandes nhanh chóng lọt vào tầm ngắm nhờ phong độ tại West Ham. Câu lạc bộ đã có các cuộc trao đổi với người đại diện của anh, hướng tới một thương vụ dự kiến diễn ra vào mùa hè 2026, trong bối cảnh bản thân Fernandes được cho là rất muốn chuyển tới Old Trafford.

Tham vọng chi tiêu của INEOS

Nhóm đồng chủ sở hữu INEOS được cho là sẵn sàng chi khoảng 75 triệu bảng cho Fernandes. Con số này thấp hơn mức 80 triệu bảng mà West Ham mong muốn, nhưng cho thấy Man Utd sẵn sàng đi xa tới đâu để giành chữ ký của tiền vệ trẻ. Nhà báo Ruben Martin nhận định Man Utd có thể “ra giá mạnh tay” quanh mốc 75 triệu bảng, trong khi phóng viên Shaun Connolly cho biết các cuộc đàm phán vẫn đang diễn ra và nội bộ Old Trafford đánh giá rất cao Fernandes.

Real Madrid và sức nặng từ Jose Mourinho

Real Madrid cũng xuất hiện như một điểm đến tiềm năng. Jose Mourinho, nếu chủ tịch Florentino Perez tái đắc cử cuối tuần này, được cho là muốn đưa đồng hương Fernandes về sân Bernabeu. Sự quan tâm từ Madrid khiến cuộc đua trở nên phức tạp hơn, bởi đây là bến đỗ có sức hút lớn với bất kỳ cầu thủ trẻ nào.

Niềm tin của người đại diện Fernandes

Dù Real Madrid nhập cuộc, phía Fernandes vẫn tin rằng bến đỗ cuối cùng trong mùa hè này sẽ là Man Utd. Theo chia sẻ của Shaun Connolly, người đại diện của tiền vệ này “tự tin về một thỏa thuận”, trong bối cảnh Man Utd đã chủ động tiếp cận, có kế hoạch chi tiêu rõ ràng và bản thân cầu thủ cũng được cho là rất khao khát khoác áo đội chủ sân Old Trafford.

Xem thêm
0
5,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật