120 phút nghẹt thở: Tây Ban Nha hạ Argentina, đăng quang World Cup 2026

Mbappe đi vào lịch sử: 22 bàn World Cup vượt Messi, sánh ngang huyền thoại

MU nhắm Sander Berge: Tiếp nối duyên Na Uy tại Old Trafford?

Chức vô địch hoàn hảo: Tây Ban Nha thâu tóm cả danh hiệu tập thể lẫn cá nhân

Nam Trần

Argentina giữa ranh giới “đá rát” và tinh thần World Cup

Argentina đang bước vào trận chung kết World Cup trong bầu không khí trái chiều hiếm thấy. Họ bị nhiều đối thủ xem là tập thể “khó ưa” bậc nhất giải, nhưng đồng thời lại mang đến những trận đấu kịch tính nhất. Cảm xúc giận dữ, bực bội, rồi lại bị cuốn vào những màn ngược dòng và khoảnh khắc bùng nổ, tất cả cùng xuất hiện trong 90 phút có Argentina.

Đá rắn như một phần bản sắc

Các đối thủ phàn nàn về những pha va chạm liên tục, những “tiểu xảo” và cách Argentina làm gián đoạn nhịp chơi của người khác. Enzo Fernandez, Cristian Romero hay các hậu vệ khác thường xuyên bị nhắc tên trong các tình huống va chạm, khiêu khích. Một tiền đạo kể lại anh gần như bật khóc vì mỗi pha tranh chấp đều phải nhận thêm một cú thúc gối, một cú hích đau điếng.

Góc nhìn từ Nam Mỹ

Dù vậy, những người trong cuộc ở Argentina lại xem đó là cách cạnh tranh quen thuộc. Một lãnh đạo bóng đá Argentina khẳng định đây chỉ là thứ bóng đá Nam Mỹ: chơi rắn, chơi quyết liệt để giành lợi thế. Họ cho rằng các đối thủ chỉ là “thua không phục”, còn bản thân đội tuyển chỉ cố gắng đi xa nhất có thể trong giới hạn cho phép, không có pha vào bóng nào nhằm gây chấn thương.

Năng lượng cho những trận cầu sử thi

Chính thứ bóng đá gai góc ấy lại là nhiên liệu cho những màn ngược dòng và trận đấu căng như dây đàn. Argentina sẵn sàng “đào sâu” hơn bất kỳ ai, chấp nhận va chạm, tranh cãi, làm mọi thứ trong khuôn khổ để sống sót. Họ chiến đấu gần như bằng tất cả, cả về thể chất lẫn cảm xúc, cho mục tiêu lớn nhất của đời cầu thủ.

Hai mặt của cùng một đội bóng

Trong cùng một trận, người xem có thể bực bội vì cách Argentina chơi, rồi ngay sau đó lại bị cuốn vào những khoảnh khắc bùng nổ mà họ tạo ra. Đội bóng này gây tranh cãi, nhưng cũng chính họ đã thổi thêm lửa cho World Cup năm nay, theo cách rất riêng của mình.

0
597 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Tuấn Kiệt

Tây Ban Nha hơn mọi mặt

Tây Ban Nha chỉ thắng Argentina 1-0 sau hiệp phụ, nhưng thế trận trong trận chung kết World Cup 2026 lại chênh lệch hơn rất nhiều so với tỷ số. Đội bóng của HLV Luis de la Fuente kiểm soát khoảng 65% thời lượng bóng, thực hiện 853 đường chuyền và tung ra 20 cú sút.

ĐT Argentina chỉ có 464 đường chuyền, 2 lần dứt điểm và không tạo ra cú sút trúng đích nào. Tây Ban Nha phải chờ đến phút 106 mới ghi bàn, nhưng họ đã làm chủ khu trung tuyến gần như trong suốt trận đấu.

Rodri điều khiển mọi đường bóng

Rodri là cầu thủ tạo ra khác biệt lớn nhất ở giữa sân. Trước khi rời sân ở phút 99, tiền vệ này có 116 lần chạm bóng, chuyền chính xác 95% và thắng 80% số pha tranh chấp tay đôi dưới mặt đất. Anh thường xuyên lùi xuống gần cặp trung vệ để nhận bóng, sau đó đưa bóng sang 2 biên hoặc chuyền thẳng lên cho Dani Olmo và Fabián Ruiz.

Argentina sử dụng Messi và Julián Álvarez ở phía trên, nhưng bộ đôi này không thể gây sức ép liên tục. Khi Enzo Fernández hoặc Alexis Mac Allister bước lên áp sát Rodri, khoảng trống lập tức xuất hiện phía sau. Nếu họ giữ vị trí, Rodri lại có đủ thời gian để quan sát và tổ chức tấn công. Argentina vì thế luôn rơi vào thế bị động.

Tây Ban Nha chuyền bóng để tiến lên

Sự áp đảo của Tây Ban Nha không đến từ những đường chuyền ngang thiếu mục đích. Họ hoàn thành khoảng 89% số đường chuyền, cao hơn mức 77% của Argentina, đồng thời có 515 đường chuyền trên phần sân đối phương, gấp khoảng 2,6 lần con số 198 của đối thủ.

Rodri, Fabián Ruiz và Dani Olmo liên tục đổi vị trí, trong khi Pedro Porro cùng Marc Cucurella thường bó vào trong để tạo thêm điểm nhận bóng. Nhờ đó, Tây Ban Nha nhiều thời điểm có 4 hoặc 5 cầu thủ ở khu trung tuyến. Enzo và Mac Allister chỉ có 2 người ở trung tâm nên thường xuyên rơi vào thế thiếu người.

Argentina không thể đưa bóng tới Messi

Ngay cả khi giành lại bóng, Argentina cũng rất khó tổ chức phản công. Tây Ban Nha áp sát ngay lập tức, khóa những đường chuyền vào trung lộ và buộc đối thủ phải đưa bóng dài. Messi phải lùi sâu để nhận bóng, còn Álvarez gần như bị cô lập giữa các trung vệ.

Sự bế tắc ấy được thể hiện rõ qua các con số. Tây Ban Nha tạo ra 20 cú sút, trong khi Argentina chỉ có 2. Chỉ số bàn thắng kỳ vọng của 2 đội là 1,94 so với 0,20. Emiliano Martínez phải thực hiện 11 pha cứu thua, lập kỷ lục trong một trận chung kết World Cup, trong khi Unai Simón gần như không phải đối mặt với tình huống nguy hiểm thực sự nào.

Chiến thắng của cả hệ thống

Thẻ đỏ của Enzo ở phút 90+3 khiến Argentina càng khó chống đỡ trong hiệp phụ, nhưng đó không phải nguyên nhân chính tạo ra thế trận một chiều. Trước khi Argentina chỉ còn 10 người, Tây Ban Nha đã kiểm soát bóng, dồn ép liên tục và không cho đối thủ có cú sút trúng đích.

Tây Ban Nha thắng cuộc chiến ở khu trung tuyến không chỉ vì Rodri xuất sắc. Họ thắng nhờ cả hệ thống vận hành đồng bộ: hậu vệ biên bó vào trong, tiền vệ liên tục tạo điểm chuyền, cầu thủ chạy cánh kéo giãn hàng thủ và toàn đội áp sát ngay sau khi mất bóng. Argentina vẫn tranh chấp quyết liệt, nhưng không thể giữ bóng đủ lâu để thoát khỏi sức ép. Đó là lý do nhà đương kim vô địch Nam Mỹ bị bóp nghẹt trong phần lớn thời gian của trận chung kết.

Xem thêm
0
1,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Đăng

Thời của Tây Ban Nha đã trở lại

Tây Ban Nha trở lại đỉnh thế giới sau chiến thắng 1-0 trước Argentina trong trận chung kết World Cup 2026. Hai năm sau chức vô địch EURO 2024, La Roja tiếp tục nâng cao chiếc cúp danh giá nhất, hoàn tất cú đúp danh hiệu châu Âu – thế giới và gợi lại hình ảnh thế hệ từng thống trị bóng đá quốc tế giai đoạn 2008–2012.

Đây không còn là thành công nhất thời, bởi phía sau 2 chức vô địch liên tiếp đó là một tập thể toàn diện, ổn định và vẫn còn nhiều dư địa phát triển.

15 trận toàn thắng

Tại EURO 2024 và World Cup 2026, Tây Ban Nha chơi tổng cộng 15 trận và thắng cả 15, ghi 29 bàn, chỉ thủng lưới 5 lần. Riêng 9 trận đấu loại trực tiếp, họ đều giành chiến thắng, lần lượt vượt qua hàng loạt đối thủ mạnh như Đức, Pháp, Anh, Bồ Đào Nha, Bỉ và Argentina.

Ở EURO 2024, La Roja trở thành đội đầu tiên thắng trọn 7 trận trong một giải đấu, ghi nhiều bàn thắng nhất với 15 pha lập công, đồng thời dẫn đầu về số pha tắc bóng và thu hồi bóng.

Bức tường của nhà vô địch

Nếu EURO 2024 cho thấy sức tấn công đa dạng, World Cup 2026 lại chứng kiến khả năng phòng ngự gần như tuyệt đối. Tây Ban Nha chỉ nhận 1 bàn thua trong 8 trận, lập kỷ lục mới đối với một đội vô địch thế giới và giữ sạch lưới 7 trận.

Trước trận chung kết, họ chỉ phải chịu 2,15 bàn thua kỳ vọng sau 7 trận, trung bình 0,31 mỗi trận. Trong trận đấu cuối cùng, Argentina không có cú sút trúng đích, trong khi Tây Ban Nha tung ra 20 pha dứt điểm và buộc Emiliano Martínez phải cứu thua 12 lần.

Thống trị bằng cả bóng lẫn sức ép

Qua 7 trận đầu tại World Cup, Tây Ban Nha thực hiện 4.592 đường chuyền, hoàn thành 4.156 lần, đạt tỷ lệ chính xác 90,5%. Họ có 120 cú sút, 71 lần dứt điểm trong vòng cấm, 343 lần buộc đối phương mất bóng và thực hiện 1.641 hành động gây sức ép.

Những con số ấy cho thấy La Roja không còn kiểm soát bóng theo kiểu chuyền qua lại thiếu đột biến. Đội bóng của Luis de la Fuente vừa giữ bóng chắc, vừa triển khai bóng nhanh, pressing mạnh và khai thác hiệu quả khoảng trống ở 2 biên.

Nền móng cho một triều đại

Chiến thắng trước Argentina còn kéo dài chuỗi bất bại của Tây Ban Nha lên 38 trận, vượt kỷ lục 37 trận của Italy trong bóng đá nam châu Âu. Quan trọng hơn, bộ khung vô địch vẫn còn rất trẻ. Lamine Yamal và Pau Cubarsí mới 19 tuổi, Gavi 21 tuổi, Pedri 23 tuổi, Nico Williams 24 tuổi, còn Martín Zubimendi 27 tuổi. Phần lớn đội hình hiện tại có thể duy trì đến EURO 2028 và World Cup 2030.

Tây Ban Nha chưa thể đứng ngang thế hệ từng liên tiếp vô địch EURO 2008, World Cup 2010 và EURO 2012. Tuy nhiên, 15 trận toàn thắng tại 2 giải đấu lớn, 38 trận bất bại cùng một đội hình trẻ và giàu chiều sâu cho thấy một chu kỳ thống trị mới đã thực sự mở ra. Nếu bảo vệ thành công chức vô địch tại EURO 2028, Yamal, Pedri, Rodri và các đồng đội sẽ tái lập kỳ tích 3 danh hiệu lớn liên tiếp, qua đó biến một giai đoạn rực rỡ thành một triều đại mới của bóng đá thế giới.

Xem thêm
0
265 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

LE NGOC

Trụ cột giữ khung thành và giới hạn cạnh tranh

Jordan Pickford tiếp tục là lựa chọn số một trong khung gỗ tuyển Anh tại World Cup 2026, góp mặt trong những thời điểm quan trọng và nhiều lần cứu thua cho đội nhà. Tuy nhiên, anh cũng có những khoảnh khắc xử lý chưa thật sự chắc chắn, khiến hàng thủ đối mặt không ít áp lực. Dean Henderson được trao cơ hội ở một số thời điểm và để lại những pha cứu thua đáng chú ý, trong khi James Trafford không có cơ hội ra sân. Giải đấu một lần nữa cho thấy Pickford vẫn giữ vị trí số một, nhưng câu hỏi về sự cạnh tranh thực sự ở vị trí thủ môn vẫn còn được đặt ra.

Hàng thủ: Kinh nghiệm, linh hoạt và những canh bạc chiến thuật

John Stones vẫn là nhân tố giàu kinh nghiệm trong hệ thống phòng ngự của Thomas Tuchel, dù có giai đoạn không được đá chính trước khi trở lại ở vòng loại trực tiếp. Khi góp mặt, trung vệ của Manchester City mang đến sự chắc chắn và khả năng chỉ huy hàng thủ. Marc Guéhi cùng Ezri Konsa là hai cái tên thi đấu ổn định, trong đó Konsa nhiều thời điểm phải dạt sang cánh phải để bảo đảm sự cân bằng cho hệ thống. Djed Spence gây ấn tượng nhờ tốc độ và khả năng hỗ trợ tấn công từ hai biên, còn Nico O'Reilly hoàn thành tốt vai trò hậu vệ trái khi được trao cơ hội. Ở chiều ngược lại, Jarell Quansah nhận thẻ đỏ và bị treo giò, còn Reece James chưa thể hiện được phong độ tốt nhất sau quãng thời gian dài vật lộn với chấn thương.

Tuyến giữa: Bellingham bùng nổ, Rice hụt hơi

Jude Bellingham là cầu thủ nổi bật nhất của tuyển Anh tại World Cup 2026. Anh vừa đảm nhiệm vai trò tổ chức, vừa ghi 7 bàn thắng để trở thành một trong những chân sút xuất sắc nhất giải. Bellingham liên tục tạo khác biệt trong các trận đấu quan trọng và nhiều lần trở thành điểm tựa của đội bóng.

Elliot Anderson cũng có một giải đấu đáng nhớ khi được sử dụng nhiều hơn trong bối cảnh Declan Rice không đạt thể trạng tốt nhất. Rice chịu ảnh hưởng bởi lịch thi đấu dày đặc trong mùa giải và gặp một số vấn đề về thể lực, khiến anh không còn duy trì được phong độ cao như thường lệ. Jordan Henderson chủ yếu đóng vai trò kinh nghiệm trong phòng thay đồ, còn Eberechi Eze tạo ra một số điểm nhấn bằng kỹ thuật nhưng chưa đủ để tạo khác biệt lớn. Kobbie Mainoo không thể góp mặt vì chấn thương lưng.

Hàng công: Kane, Bellingham và phần còn lại

Harry Kane ghi 6 bàn, cân bằng thành tích của chính mình tại World Cup 2018 và tiếp tục củng cố vị thế chân sút số một trong lịch sử tuyển Anh ở các giải đấu lớn. Anthony Gordon mang đến nhiều năng lượng với tốc độ và khả năng tạo đột biến, trong khi Morgan Rogers luôn tạo ảnh hưởng tích cực mỗi khi được tung vào sân.

Noni Madueke được trao thêm cơ hội khi Bukayo Saka gặp vấn đề thể lực. Cầu thủ chạy cánh này hoạt động năng nổ nhưng những pha xử lý cuối cùng vẫn thiếu sự chính xác cần thiết. Saka sau khi trở lại đã để lại dấu ấn với màn trình diễn bùng nổ trước Pháp, làm dấy lên nhiều tiếc nuối về việc anh không có được trạng thái tốt nhất ở giai đoạn trước đó. Marcus Rashford ghi bàn ở vòng bảng nhưng nhìn chung chưa tạo được ảnh hưởng như kỳ vọng, còn Ivan Toney và Ollie Watkins chỉ có ít thời gian thi đấu nên không để lại nhiều dấu ấn.

Tuchel giữa thành tích lịch sử và cảm giác lỡ dở

Hạng ba tại World Cup 2026 là thành tích tốt nhất của tuyển Anh kể từ chức vô địch năm 1966. Đội bóng trình làng nhiều màn trình diễn ấn tượng với những điểm sáng như Bellingham, Kane, Stones, Gordon, Guéhi, Konsa và Spence.

Dù vậy, hành trình của tuyển Anh vẫn để lại không ít tiếc nuối. Một số quyết định về nhân sự và cách xoay tua đội hình của Thomas Tuchel tiếp tục gây tranh luận, đặc biệt ở những trận đấu lớn. Khi đội tuyển bước vào UEFA Nations League trong tháng 9, nhà cầm quân người Đức sẽ phải tiếp tục hoàn thiện bộ khung, tăng tính cạnh tranh ở từng vị trí và tìm lời giải để đưa tuyển Anh tiến thêm một bước ở các giải đấu lớn trong tương lai.

Xem thêm
0
190 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

24h Sports

Phút 44 trận chung kết khi diễn biến đang vô cùng căng thẳng thì trung vệ chủ chốt bên phía Argentina là Lisandro Martinez phải ra sân bất đắc dĩ, do 1 chấn thương và Otamendi vào thế chỗ.

Xem thêm
0
148 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quân Vũ

Một giải đấu mở ra trong hoài nghi

World Cup 2026 khởi đầu trong bối cảnh Real Madrid chịu nhiều sức ép. Họ vừa trải qua mùa giải thứ hai liên tiếp không giành chức vô địch quốc nội. Danh sách đội tuyển Tây Ban Nha dự World Cup ban đầu cũng không có cầu thủ nào thuộc biên chế Real Madrid. Chỉ trong thời gian giải đấu diễn ra, đội bóng Hoàng gia mới hoàn tất việc chiêu mộ Marc Cucurella từ Chelsea.

Dẫn đầu về số bàn thắng của các cầu thủ thuộc biên chế CLB

Dù không đóng góp cầu thủ cho đội hình Tây Ban Nha ở thời điểm khai mạc giải, Real Madrid lại là câu lạc bộ có tổng số bàn thắng nhiều nhất do các cầu thủ thuộc biên chế của mình ghi cho các đội tuyển quốc gia.

Kylian Mbappé ghi 10 bàn cho tuyển Pháp để giành danh hiệu Vua phá lưới World Cup 2026. Jude Bellingham ghi 7 bàn cho tuyển Anh, Vinícius Júnior có 4 bàn cho Brazil, còn Arda Güler đóng góp 1 bàn cho Thổ Nhĩ Kỳ. Tổng cộng, các cầu thủ Real Madrid ghi 22 bàn, nhiều nhất trong số các câu lạc bộ trên thế giới.

Các ông lớn châu Âu bám đuổi

Paris Saint-Germain là một trong những câu lạc bộ có đóng góp nổi bật phía sau, với nhiều cầu thủ ghi bàn cho các đội tuyển như Ousmane Dembélé, Bradley Barcola, Achraf Hakimi, João Neves, Nuno Mendes và Fabián Ruiz.

Arsenal cũng có một kỳ World Cup thành công khi các cầu thủ như Bukayo Saka, Kai Havertz, Martin Ødegaard, Mikel Merino, Declan Rice, Gabriel Martinelli và Viktor Gyökeres đều để lại dấu ấn trong màu áo đội tuyển.

Bayern Munich tiếp tục khẳng định vị thế với Harry Kane là đầu tàu trên hàng công tuyển Anh, bên cạnh những đóng góp của các tuyển thủ khác.

Messi và dấu ấn của Inter Miami

Inter Miami ghi dấu ấn nhờ Lionel Messi. Siêu sao người Argentina khép lại giải đấu với 8 bàn thắng và 4 kiến tạo, góp công lớn đưa đội tuyển vào chung kết trước khi để thua Tây Ban Nha sau hiệp phụ. Ở tuổi 39, Messi vẫn là linh hồn trong lối chơi của Argentina và tiếp tục khẳng định đẳng cấp tại sân chơi lớn nhất thế giới.

Bàn thắng nhiều không đồng nghĩa với chức vô địch

World Cup 2026 cho thấy một nghịch lý thú vị. Các cầu thủ Real Madrid dẫn đầu giải về số bàn thắng ghi được, Mbappé giành Chiếc giày vàng, Bellingham cũng có một giải đấu bùng nổ, nhưng chức vô địch thế giới lại thuộc về Tây Ban Nha. Điều đó một lần nữa cho thấy ở World Cup, phong độ của những ngôi sao là rất quan trọng, nhưng sức mạnh tập thể vẫn là yếu tố quyết định trên hành trình chinh phục chiếc cúp vàng.

Xem thêm
0
1,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật