Bruno Fernandes "cực kết" Cole Palmer: Số 10 tương lai của nửa đỏ thành Manchester?

Hai "ngoại binh" gốc Brazil: Vũ khí bí mật của HLV Kim Sangsik?

CLB Ninh Bình "mua xong cho mượn lại": Thương vụ lạ chưa từng có ở V-League!

LE NGOC

Ai mới là "tội đồ" thật sự khiến Man Utd sa sút suốt thập kỷ qua thời hậu Sir Alex?

Chuyển giao quyền lực đầy biến động
Năm 2013 đánh dấu bước ngoặt lớn của Manchester United khi cả Sir Alex Ferguson và giám đốc điều hành David Gill cùng lúc rời khỏi CLB. Sự ra đi của hai nhân vật này không chỉ là mất mát về mặt chuyên môn mà còn là cú sốc về tinh thần, khi Man Utd mất đi cả linh hồn lẫn khối óc điều hành. Tuy nhiên, nguyên nhân chính của sự sa sút kéo dài hơn một thập kỷ sau đó lại không hoàn toàn nằm ở những người đã rời đi.

Quản trị yếu kém và tự mãn
Vấn đề lớn nhất của Man Utd là sự tự mãn và thiếu năng lực quản trị từ những người kế nhiệm. Các giám đốc như Ed Woodward hay Richard Arnold, dưới sự chỉ đạo của nhà Glazer, đã không đủ tầm để lèo lái con thuyền Man Utd vượt qua sóng gió. Họ thiếu một chiến lược rõ ràng, không có tầm nhìn dài hạn và thường xuyên đưa ra những quyết định sai lầm, từ việc lựa chọn HLV đến điều hành thượng tầng.

Di sản của Sir Alex: Áp lực hay cảm hứng?
Dưới thời Sir Alex, Man Utd là biểu tượng của thành công với 13 chức vô địch Ngoại hạng Anh trong 26 năm. Thế nhưng, thay vì trở thành nguồn cảm hứng, di sản ấy lại trở thành áp lực khổng lồ cho những người kế nhiệm. Sự kỳ vọng vượt qua cái bóng huyền thoại khiến mọi quyết định đều bị soi xét, trong khi hệ thống vận hành lại không được hiện đại hóa kịp thời.

Trách nhiệm thuộc về ai?
Việc đổ lỗi cho Sir Alex là sự thoái thác trách nhiệm. Thực tế, Man Utd sở hữu nguồn lực khổng lồ nhưng lại thiếu sự lãnh đạo đủ tầm. Nếu có lỗi, đó là việc Sir Alex đã tạo ra một đế chế quá vĩ đại, khiến những người kế nhiệm không thể thoát khỏi cái bóng của ông, trong khi bản thân hệ thống lại không được chuẩn bị cho thời kỳ mới.

0
2,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Tuấn Anh

Trận tranh hạng ba U23 châu Á gặp U23 Hàn Quốc đặt U23 Việt Nam vào một tình thế đặc biệt khó khăn. Khó không chỉ vì đối thủ mạnh, mà vì chính những gì đội bóng trẻ Việt Nam đang phải gánh cùng lúc: nhân sự, tâm lý và áp lực dư luận.

Thử thách thứ nhất: nhân sự – mất hai trung vệ là mất cả trục phòng ngự

U23 Việt Nam bước vào trận đấu này mà không còn hai trung vệ trụ cột là Hiểu Minh và Lý Đức. Một người chấn thương nặng, một người bị treo giò. Vấn đề không nằm ở việc “thiếu người” cơ học, mà ở chỗ: đây đều là những mắt xích then chốt của hệ thống phòng ngự.

Thực tế ở giải đấu này đã cho thấy, U23 Việt Nam không có phương án dự phòng đủ tốt cho vị trí trung vệ. Mất một người đã khiến hệ thống chao đảo. Mất cùng lúc hai người, đó không còn là khó khăn, mà là siêu thảm họa. Khi trục trung tâm phòng ngự bị phá vỡ, mọi cấu trúc đều chịu ảnh hưởng: khả năng phòng thủ, khả năng thoát pressing, cự ly đội hình, sự tự tin trong triển khai bóng.

Thử thách thứ hai: tâm lý – cú sốc có thể đánh gục sự tự tin

Trước trận bán kết, U23 Việt Nam bước đi với trạng thái tinh thần rất cao. Bốn trận thắng liên tiếp, lối chơi thuyết phục, phối hợp ngắn mạch lạc, thoát pressing tốt, thể lực đủ để chơi đến phút cuối. Đó là hình ảnh của một đội bóng trẻ nhưng trưởng thành.

Nhưng bóng đá trẻ rất mong manh. Trận thua đậm ở bán kết không chỉ là thất bại về tỷ số, mà còn là một cú đánh mạnh vào tâm lý. Khi sự tự tin bị tổn thương, những điều đã làm rất tốt trước đó có thể biến mất rất nhanh. Và câu hỏi lớn đặt ra là: U23 Việt Nam sẽ đứng dậy thế nào sau cú ngã đó?

Thử thách khắc nghiệt nhất: đá thế nào để trả lời dư luận

Đây mới là bài toán khó nhất. U23 Việt Nam không chỉ đá để tranh một tấm huy chương đồng. Đội còn phải đá để thuyết phục dư luận rằng trận thua U23 Trung Quốc chỉ là một tai nạn thuần chuyên môn, đến từ sai lầm trong tiếp cận trận đấu, chứ không phải vì những lý do ngoài bóng đá.

Nếu U23 Việt Nam chơi hay, trở lại đúng bộ mặt của bốn trận đầu giải, có thể vẫn có những câu hỏi dạng: “Vậy vì sao lại thua thảm ở bán kết?”.

Nếu tiếp tục thua bạc nhược, áp lực dư luận sẽ càng nặng nề hơn.

Nghĩa là thắng có thể cũng bị hỏi, thua càng bị soi. Một thế trận gần như không có lối thoát về mặt cảm xúc.

Con đường duy nhất: chơi bóng đá đúng nghĩa

Trong bối cảnh đó, lựa chọn duy nhất và cũng là lựa chọn khó nhất là: chơi bóng đá đúng nghĩa. Không cần trả lời ai bằng lời nói. Chỉ cần một trận đấu tưng bừng, kỷ luật, hết mình, với hơn 100% năng lực.

Nếu làm được điều đó, dù kết quả ra sao, U23 Việt Nam vẫn có thể ngẩng cao đầu. Bởi khi ấy, vị thế thật của bóng đá trẻ Việt Nam ở bình diện châu lục sẽ được khẳng định bằng chính những gì diễn ra trên sân.

Và với người hâm mộ bóng đá Việt Nam, đó mới là điều quan trọng nhất.

Xem thêm
3
22,5K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật