Ngôn từ đẹp và thực tế trái chiều
Gianni Infantino khẳng định điều ông quan tâm nhất là sức khỏe cầu thủ và sự công bằng trong thi đấu. Ông dùng chính luận điểm đó để bảo vệ việc chia trận đấu thành các đoạn nghỉ uống nước cố định, bất kể thời tiết. Lập luận được trình bày rất tròn trịa: trời nóng, lịch thi đấu dày, cầu thủ cần nghỉ, và mọi đội phải được hưởng “cùng điều kiện”.
Nhưng cùng lúc, những quyết định khác của các tổ chức điều hành bóng đá lại đi ngược với chính lý do mà ông viện dẫn. Nhiệt độ cao và lịch thi đấu dày đặc không hề ngăn được kế hoạch tổ chức Club World Cup mở rộng giữa mùa hè ở Mỹ, cũng không khiến người ta chùn tay khi tiếp tục giảm thời gian nghỉ ngơi của cầu thủ.
Khi vấn đề chỉ “nóng” đúng lúc cần
Chuyện thời tiết khắc nghiệt hay lịch thi đấu quá tải chỉ trở nên cấp bách khi nó giúp hợp thức hóa một thay đổi có lợi về mặt thương mại. Nghỉ uống nước giữa hiệp được gắn với hình ảnh cầu thủ kiệt sức trong cái nóng 40 độ, nhưng lại không kéo theo bất kỳ sự dè dặt nào khi bàn tới các kỳ World Cup tương lai ở những nơi khí hậu khắc nghiệt.
Việc chọn lọc thời điểm nhắc đến “phúc lợi cầu thủ” tạo ra cảm giác đây là một công cụ tu từ hơn là một nguyên tắc điều hành nhất quán. Khi cần thêm khoảng dừng cho truyền hình, sức khỏe cầu thủ lập tức được đưa lên hàng đầu. Khi phải cân nhắc giảm số trận, giãn lịch, hay tránh khí hậu khắc nghiệt, lý do đó lại mờ đi.
“Công bằng” được sử dụng theo ý muốn
Infantino còn gắn nghỉ uống nước với khái niệm công bằng: mọi trận đều phải có, để không huấn luyện viên nào “thiệt” vì trời mát hơn. Trong khi đó, những khác biệt lớn hơn nhiều như độ cao ở Mexico City, Guadalajara hay số trận đá dưới mái che lại không được đặt vào cùng khung “công bằng tuyệt đối”.
Thực tế, World Cup luôn chứa đựng những điều kiện khác nhau giữa các đội, từ khí hậu, độ cao đến sân bãi. Việc chỉ chọn một chi tiết nhỏ để gắn nhãn “công bằng” cho thấy khái niệm này đang được sử dụng rất linh hoạt, tùy theo mục đích cần bảo vệ.
Khi phản đối bị gắn nhãn tiêu cực
Ai không đồng ý với các quãng nghỉ này dễ bị đẩy vào vị thế như thể đang chống lại quyền được uống nước của cầu thủ. Cách dựng hai thái cực như vậy khiến mọi tranh luận về yếu tố thương mại phía sau trở nên khó khăn, bởi bất kỳ phê phán nào cũng có thể bị quy về việc “không nghĩ cho cầu thủ”.
Trong bối cảnh đó, khẩu hiệu “vì phúc lợi cầu thủ” vừa là lá chắn, vừa là công cụ định hướng dư luận, trong khi những quyết định thực tế về lịch thi đấu, địa điểm tổ chức hay số trận lại kể một câu chuyện khác hẳn.