Nuôi loài chim le le xưa bay mòn cánh trên Đồng Tháp Mười, ông nông dân Tây Ninh đổi đời

Sự kiện: Đắt - Độc - Lạ

Thay vì bám trụ với cây lúa, ông Lê Thanh Tùng (xã Vĩnh Thạnh, Tây Ninh) đã mạnh dạn cải tạo đất ruộng để nuôi le le – loài chim đặc sản vốn bay mòn cánh trên vùng Đồng Tháp Mười, mang về nguồn thu nhập hàng trăm triệu đồng mỗi năm.

Đồng Tháp Mười từ thế kỷ 18 đã nổi danh là vùng đất hoang vu với những đồng cỏ lác, lung bàu và đàn le le sống hoang dã đông đúc. Con le le vốn quen thuộc trong đời sống người dân qua những câu ca dao đầy tình nghĩa: "Thương chồng nấu cháo le le/ Nấu canh bông lý, nấu chè hạt sen". Thế nhưng, phải đến khi ông Lê Thanh Tùng đưa loài chim hoang dã này vào trang trại để làm giàu, bà con nông dân vùng này mới thực sự ngỡ ngàng trước giá trị kinh tế mà chúng mang lại.

Ông Lê Thanh Tùng cho le le ăn. Ảnh: T.Đ

Ông Lê Thanh Tùng cho le le ăn. Ảnh: T.Đ

Le le là con gì và tại sao lại trở thành món ăn của "đại gia"?

Le le, hay còn được một số nguồn tài liệu gọi là vịt cổ xanh, được xem là tổ tiên của các giống vịt nhà ngày nay. Đây là loài chim nước phổ biến tại các vùng ôn đới và cận nhiệt đới từ Bắc Mỹ, châu Âu đến châu Á. Điểm đặc trưng nhất của le le chính là tiếng kêu rít đặc trưng giống như tiếng huýt gió.

Không chỉ là loài chim cảnh hay chim hoang dã, le le từ lâu đã được giới sành ăn săn đón như một loại "đặc sản" thượng hạng. Theo Đông y, thịt le le có vị ngọt, tính bình, không độc, có tác dụng ích khí, bổ trung và tiêu thực rất tốt.

Đây là thực phẩm đại bổ cho những người tỳ thận hư, ăn uống kém, sinh lý yếu hoặc gặp các chứng liên quan đến khí huyết hư. Chính vì giá trị dinh dưỡng cao và hương vị đặc trưng, thị trường le le thịt luôn ở mức giá cao và ổn định, trở thành đối tượng tiềm năng cho những nông dân muốn đột phá kinh tế.

Bí quyết thuần hóa loài chim hoang dã và hành trình thoát nghèo

Theo ông Tùng, trong nghề ương le le giống thì kỹ thuật úm le le con là giai đoạn khó nhất. Ảnh: T.Đ

Theo ông Tùng, trong nghề ương le le giống thì kỹ thuật úm le le con là giai đoạn khó nhất. Ảnh: T.Đ

Quyết định từ bỏ cây lúa sau nhiều năm canh tác không hiệu quả, ông Tùng đã tìm đến nghề nuôi le le sau khi nhận thấy loài này có sức đề kháng tốt, ít dịch bệnh và rất dễ tiêu thụ. Với số vốn ban đầu chỉ 30 cặp giống, ông đã mạnh dạn đào ao trên chính mảnh ruộng 1ha của gia đình để khởi nghiệp.

Dù có kinh nghiệm dân gian, nhưng khi bắt tay vào nuôi sinh sản, ông Tùng cũng từng gặp cảnh le le con "chết như rạ" do chưa nắm vững kỹ thuật. Sau nhiều năm đúc rút kinh nghiệm, ông chia sẻ những bí quyết quan trọng:

Theo ông Tùng, trong nghề ương le le giống thì kỹ thuật úm le le con là giai đoạn khó nhất (từ khi trứng le le nở đến 15 ngày tuổi). Ở giai đoạn này nơi úm le le con cần giữ nhiệt độ ổn định ở mức 30-32 độ C để tránh việc le le bị mất thân nhiệt gây tử vong.

Đồng thời, le le có đặc tính ăn trong nước, nên thức ăn (cám công nghiệp, ấu trùng ruồi lính đen, bèo...) phải được cho vào nước. Khi le le trưởng thành, thức ăn chủ yếu là lúa và cám.

Về môi trường sống: Khu vực nuôi phải thiết kế linh hoạt giữa môi trường khô và nước để chim được thuần hóa tự nhiên nhất.

“Le le nuôi thường đẻ trứng vào tháng Giêng (sớm hơn tự nhiên). Sau khoảng 8 tháng nuôi, chim bắt đầu đẻ, mỗi lứa 8-10 trứng và mất 30 ngày ấp để nở”, ông Tùng cho biết.

Đàn le le giống của ông Tùng. Ảnh: T.Đ

Đàn le le giống của ông Tùng. Ảnh: T.Đ

Với trang trại rộng hơn 1ha và với mấy ngàn con le le bố mẹ, mỗi tháng ông Tùng cung ứng ra thị trường khoảng 1.000 con giống. Với giá bán dao động 250.000 – 350.000 đồng/con, mô hình này đã giúp đời sống kinh tế gia đình ông phất lên trông thấy, mở ra một hướng đi đầy hứa hẹn cho nông dân vùng Đồng Tháp Mười.

Rời bỏ xưởng máy, anh Nguyễn Hữu Đức, xã Hưng Thuận, tỉnh Tây Ninh (địa phận thị xã Trảng Bàng trước đây) quyết định bỏ nghề công nhân để về quê khởi...

Chia sẻ
Gửi góp ý
Lưu bài Bỏ lưu bài
Theo Trần Đáng ([Tên nguồn])
Đắt - Độc - Lạ Xem thêm
Báo lỗi nội dung
GÓP Ý GIAO DIỆN