Brazil lần đầu chạm trán Ấn Độ: Sân Salt Lake sắp bùng nổ vì giấc mơ bóng đá

Đội hình Tottenham lột xác: Tân binh khủng, miễn phí và cả mục tiêu bí ẩn

Vắng Messi, Son Heung-min biến trận All-Star MLS thành sân khấu của riêng mình

Kỳ Quang

World Cup 64 đội: Thêm suất nhưng chia cho ai mới là bài toán khó?

Thêm suất, nhưng chia cho ai?

Đề xuất nâng World Cup 2030 từ 48 lên 64 đội không chỉ đặt ra câu hỏi về số lượng, mà còn liên quan trực tiếp đến cách phân bổ suất tham dự giữa các châu lục. FIFA hiện chưa công bố khu vực nào sẽ nhận thêm bao nhiêu suất nếu kế hoạch được thông qua. Vì vậy, mọi danh sách về những đội tuyển có thể hưởng lợi mới chỉ mang tính giả định, dựa trên kết quả vòng loại hoặc thứ hạng của từng khu vực.

Nếu giữ tỷ lệ phân bổ gần giống World Cup 2026, châu Âu, châu Phi và châu Á nhiều khả năng tiếp tục nhận phần lớn số suất tăng thêm. Tuy nhiên, FIFA cũng có thể lựa chọn một công thức khác nhằm bảo đảm tính đại diện toàn cầu hoặc dành thêm cơ hội cho các khu vực có ít thành viên tham dự.

Khoảng cách giữa các khu vực

Thành tích tại World Cup 2026 cho thấy việc tăng số đội không đồng nghĩa chất lượng chuyên môn chắc chắn suy giảm. Châu Phi có 9 trong 10 đại diện vượt qua vòng bảng, thành tích tốt nhất của khu vực trong lịch sử World Cup. Chủ tịch FIFA Gianni Infantino sử dụng chính con số này để bảo vệ quan điểm rằng việc trao thêm cơ hội có thể thúc đẩy các nền bóng đá phát triển.

Ở chiều ngược lại, các đại diện châu Á có kết quả kém nổi bật hơn, trong khi 3 đội vượt qua vòng bảng của khu vực Bắc, Trung Mỹ và Caribe đều là các nước đồng chủ nhà Mỹ, Mexico và Canada. New Zealand, đại diện của châu Đại Dương, kết thúc vòng bảng với 1 điểm.

Những kết quả trái chiều ấy khiến tranh luận về cách chia suất trở nên phức tạp. Có ý kiến cho rằng các suất bổ sung nên ưu tiên cho những khu vực có chiều sâu chuyên môn cao. Quan điểm khác xem World Cup là công cụ phát triển toàn cầu, giúp các nền bóng đá ít cơ hội được tiếp xúc với trình độ cao nhất.

Tiếng nói trái chiều từ các liên đoàn

Đề xuất World Cup 64 đội lần đầu được Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Uruguay Ignacio Alonso đưa ra tại một cuộc họp Hội đồng FIFA vào tháng 3/2025. Ý tưởng sau đó nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ của CONMEBOL và Chủ tịch Alejandro Domínguez.

Domínguez cho rằng World Cup kỷ niệm 100 năm cần mang tính bao trùm hơn, để “không ai trên hành tinh bị bỏ lại ngoài bữa tiệc”. Một giải đấu gồm 64 đội cũng có thể giúp toàn bộ 10 thành viên CONMEBOL có cơ hội tham dự, dù cách phân bổ cụ thể chưa được FIFA xác định.

Tuy nhiên, nhiều liên đoàn khác không đồng tình. Chủ tịch UEFA Aleksander Ceferin gọi đây là ý tưởng không tốt cho cả vòng chung kết World Cup lẫn hệ thống vòng loại châu Âu. Ông cũng bày tỏ sự bất ngờ vì UEFA không được thông báo trước khi đề xuất xuất hiện tại Hội đồng FIFA.

Chủ tịch CONCACAF Victor Montagliani cảnh báo việc mở rộng có thể gây tổn hại đến toàn bộ hệ sinh thái bóng đá, từ đội tuyển quốc gia, câu lạc bộ, giải vô địch cho đến cầu thủ. Ông cho rằng FIFA chưa nên bàn đến 64 đội khi thể thức 48 đội mới chỉ được áp dụng lần đầu vào năm 2026.

Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá châu Á Sheikh Salman bin Ibrahim Al Khalifa cũng phản đối. Ông cảnh báo nếu liên tục mở rộng, World Cup có thể rơi vào tình trạng hỗn loạn và mất đi giới hạn hợp lý về quy mô.

Giữa phát triển và chất lượng

Tranh luận xoay quanh 2 cách tiếp cận. Một bên muốn bảo vệ chất lượng giải đấu, duy trì giá trị của vòng loại và hạn chế số trận có khoảng cách chuyên môn lớn. Bên còn lại cho rằng việc tham dự World Cup tạo thêm nguồn lực, kinh nghiệm và động lực phát triển cho những nền bóng đá nhỏ.

Nếu sử dụng mô hình 16 bảng, mỗi bảng 4 đội và 2 đội dẫn đầu đi tiếp, World Cup 64 đội có thể gồm 128 trận. Con số này nhiều hơn 24 trận so với giải đấu 48 đội năm 2026 và gấp đôi thể thức 32 đội từng được sử dụng từ năm 1998 đến 2022. Tuy nhiên, FIFA chưa xác nhận sẽ lựa chọn mô hình này.

Đề xuất hiện vẫn ở giai đoạn xem xét. Infantino cho biết các ủy ban liên quan của FIFA sẽ nghiên cứu và thảo luận sau World Cup 2026, nhưng chưa có thời điểm biểu quyết cụ thể. Bất kỳ thay đổi nào cũng phải được Hội đồng FIFA, cơ quan gồm 37 thành viên, thông qua.

Cách 16 suất bổ sung được chia, nếu kế hoạch trở thành hiện thực, sẽ cho thấy FIFA ưu tiên điều gì hơn: duy trì chất lượng chuyên môn trước mắt hay mở rộng sự hiện diện của các nền bóng đá trên bản đồ World Cup.

0
3,8K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Thế Tuyến

Quyết định cắt ngắn kỳ nghỉ

Senne Lammens được phép nghỉ thêm sau khi cùng đội tuyển Bỉ tham dự World Cup 2026, nhưng anh chủ động trở lại trung tâm Carrington vào thứ Năm, ngày 30/7, sớm hơn 4 ngày so với kế hoạch. Thủ môn 24 tuổi muốn nhanh chóng tìm lại nhịp tập luyện ở cấp câu lạc bộ sau giải đấu và không chờ đến thời điểm tập trung chính thức.

Quyết định này nhận được sự ủng hộ từ Manchester United. Tuy nhiên, do vừa trở lại sau kỳ nghỉ, Lammens không được kỳ vọng ra sân ngay trong trận giao hữu với Atlético Madrid ngày 1/8.

Áp lực sau khoảnh khắc sai lầm

Tại World Cup, Lammens vào sân trong hiệp 2 trận tứ kết gặp Tây Ban Nha để thay Thibaut Courtois bị chấn thương. Khi tỷ số đang là 1-1, anh không thể bắt dính cú sút của Pau Cubarsí, tạo cơ hội để Mikel Merino đá bồi ghi bàn quyết định ở phút 88. Bỉ thua 1-2 và dừng bước tại vòng 8 đội mạnh nhất.

Sai lầm ấy khiến giải đấu của Lammens kết thúc không trọn vẹn. Việc tự nguyện cắt ngắn kỳ nghỉ vì thế có thể được xem là nỗ lực nhanh chóng bỏ lại khoảnh khắc đáng quên, đồng thời chuẩn bị kỹ hơn cho mùa giải mới.

Mùa đầu tiên thành công tại Old Trafford

Trước World Cup, Lammens đã trải qua mùa giải đầu tiên ấn tượng trong màu áo Manchester United sau khi gia nhập từ Royal Antwerp vào tháng 9/2025. Anh dần chiếm vị trí số 1 trong khung thành và góp phần giúp đội bóng trở lại Champions League.

Màn trình diễn ổn định giúp Lammens được người hâm mộ bình chọn là Thương vụ của mùa giải Ngoại hạng Anh 2025/26. Anh vượt qua 7 ứng viên khác trong danh sách rút gọn để giành giải thưởng do Barclays tài trợ.

Nền tảng đó càng khiến thủ môn người Bỉ muốn duy trì đà tiến bộ, thay vì để kỳ nghỉ kéo dài ảnh hưởng đến thể trạng và cảm giác thi đấu.

Đích nhắm là trận mở màn Ngoại hạng Anh

Mục tiêu quan trọng của Lammens là sẵn sàng cho trận khai màn Ngoại hạng Anh mùa 2026/27. Manchester United sẽ làm khách trước tân binh Hull City tại sân MKM vào ngày 22/8.

Việc trở lại Carrington sớm giúp anh có thêm thời gian tập thể lực, làm quen lại với bóng và phối hợp cùng hàng phòng ngự. Dù khó góp mặt ngay trước Atlético Madrid, Lammens vẫn còn các trận giao hữu tiếp theo để lấy lại trạng thái tốt nhất trước ngày mùa giải chính thức khởi tranh.

Bối cảnh chuẩn bị của Manchester United

Cùng ngày Lammens trở lại, tân binh Youri Tielemans cũng có mặt tại Carrington theo kế hoạch đã thống nhất sau World Cup. Tiền vệ người Bỉ gia nhập Manchester United từ Aston Villa trong tháng 7/2026, với mức phí được đưa tin vào khoảng 35 triệu bảng.

Đội bóng của Michael Carrick sẽ lần lượt gặp Atlético Madrid tại Solna, Paris Saint-Germain tại Gothenburg, Leeds United tại Dublin và AC Milan tại Wrocław. Đây là chuỗi trận quan trọng để hoàn thiện đội hình, còn Lammens muốn góp mặt sớm nhất có thể trong quá trình chuẩn bị cho mùa giải mới.

Xem thêm
0
175 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Đăng

Những trung vệ ngày càng đắt giá hơn

Những thương vụ dành cho trung vệ từng hiếm khi xuất hiện ở nhóm đắt giá nhất thị trường chuyển nhượng. Tuy nhiên, yêu cầu chiến thuật ngày càng cao đã khiến vị trí này được định giá khác hẳn.

Trung vệ hiện đại không chỉ cần mạnh trong tranh chấp, không chiến và bọc lót, mà còn phải chuyền bóng tốt, chống phản công và chơi được trong hàng thủ dâng cao. Tính đến ngày 31/7/2026, Josko Gvardiol vẫn giữ kỷ lục trung vệ đắt giá nhất lịch sử với mức phí 90 triệu euro khi gia nhập Manchester City. Tổng giá trị 10 thương vụ đứng đầu lên tới 757,75 triệu euro.

Gvardiol đứng trên Maguire

Manchester City chi 90 triệu euro để mua Gvardiol từ RB Leipzig năm 2023. Trung vệ người Croatia khi đó mới 21 tuổi, vừa gây ấn tượng mạnh trong hành trình giành hạng 3 World Cup 2022. Khả năng xử lý bóng bằng chân trái, tốc độ và sự đa năng giúp anh nhanh chóng trở thành mắt xích quan trọng trong hệ thống của Pep Guardiola.

Xếp thứ 2 là Harry Maguire, người chuyển từ Leicester City sang Manchester United năm 2019 với giá 87 triệu euro. Maguire từng giữ kỷ lục trong 4 năm, nhưng mức phí lớn cũng khiến mọi màn trình diễn của anh tại Old Trafford luôn chịu sức ép nặng nề.

Nhóm hơn 80 triệu euro

Matthijs de Ligt đứng thứ 3 với thương vụ trị giá 85,5 triệu euro từ Ajax sang Juventus năm 2019. Khi ấy, anh mới 19 tuổi nhưng đã là đội trưởng Ajax vào bán kết Champions League 2018/19.

Virgil van Dijk xếp ngay sau với mức phí 84,65 triệu euro khi rời Southampton đến Liverpool đầu năm 2018. Đây được xem là khoản đầu tư thành công nhất danh sách, bởi trung vệ Hà Lan trở thành thủ lĩnh hàng thủ, góp công lớn giúp Liverpool vô địch Champions League và Premier League.

Vị trí thứ 5 thuộc về Wesley Fofana, được Chelsea mua từ Leicester với giá 80,4 triệu euro năm 2022. Tuy nhiên, chấn thương liên tiếp khiến anh chưa thể đáp ứng kỳ vọng.

Man City chi mạnh cho hàng thủ

Ruben Dias đứng thứ 6 với mức phí 71,6 triệu euro từ Benfica sang Manchester City năm 2020. Trung vệ Bồ Đào Nha nhanh chóng trở thành trụ cột, góp mặt trong giai đoạn Man City thống trị nước Anh và lần đầu vô địch Champions League.

De Ligt xuất hiện lần thứ 2 ở vị trí thứ 7, sau khi Bayern Munich trả 67 triệu euro cho Juventus năm 2022. Tổng phí chuyển nhượng qua 2 thương vụ của anh đạt 152,5 triệu euro. Aymeric Laporte đứng thứ 8 với giá 65 triệu euro, cũng do Man City chi trả để đưa anh về từ Athletic Club.

Premier League áp đảo

Hai vị trí cuối cùng thuộc về Jeremy Jacquet và Ilya Zabarnyi. Liverpool chi 63,6 triệu euro mua Jacquet từ Stade Rennais trong năm 2026, còn PSG trả Bournemouth 63 triệu euro cho Zabarnyi năm 2025.

Đáng chú ý, 8 trong 10 thương vụ có ít nhất một câu lạc bộ Premier League tham gia, trong đó Manchester City xuất hiện 3 lần với Gvardiol, Dias và Laporte, tổng mức phí 226,6 triệu euro.

Leicester cũng thu về 167,4 triệu euro từ việc bán Maguire và Fofana. Những con số này cho thấy trung vệ không còn chỉ là người ngăn bàn thua. Trong bóng đá hiện đại, họ chính là điểm khởi đầu của cách triển khai bóng và là nền móng cho tham vọng vô địch.

Xem thêm
0
129 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Kiệt

Những con số "không tưởng"

Ngoại hạng Anh đang biến kỳ chuyển nhượng hè 2026 thành cuộc chơi gần như riêng của mình. Tính đến cuối tháng 7, 20 câu lạc bộ tại giải đấu này đã chi hơn 1,4 tỷ bảng để tăng cường lực lượng cho mùa 2026/27.

Con số ấy không chỉ cao nhất châu Âu mà còn nhiều hơn khoảng 303 triệu bảng so với tổng chi của Serie A, La Liga, Bundesliga và Ligue 1 cộng lại. Khi nhiều đội bóng lớn vẫn chưa hoàn tất đội hình, sức mua của bóng đá Anh có thể còn tăng mạnh trong tháng cuối của kỳ chuyển nhượng.

Ngoại hạng Anh bỏ xa phần còn lại

Theo thống kê mới nhất, các câu lạc bộ Ngoại hạng Anh đã chi khoảng 1,372 tỷ bảng và thu về 818,2 triệu bảng. Serie A đứng thứ 2 về tiền mua cầu thủ nhưng chỉ đạt 420,3 triệu bảng. La Liga chi 296,9 triệu bảng, Bundesliga 288,4 triệu bảng, còn Ligue 1 dừng ở 156,8 triệu bảng.

Như vậy, Ngoại hạng Anh chi nhiều gấp hơn 3 lần Serie A, gần 5 lần Bundesliga và xấp xỉ 9 lần Ligue 1. Trung bình mỗi đội bóng Anh đã bỏ ra gần 69 triệu bảng, trong khi mức tương ứng của Serie A chỉ khoảng 21 triệu bảng.

Khoảng cách rõ nhất ở mức chi ròng

Sự vượt trội không chỉ nằm ở tổng số tiền mua cầu thủ. Ngoại hạng Anh đang có mức chi ròng âm 523,6 triệu bảng, tức số tiền bỏ ra lớn hơn đáng kể so với nguồn thu từ bán cầu thủ. Trong khi đó, La Liga âm khoảng 163 triệu bảng, Serie A âm 124 triệu bảng.

Bundesliga thu nhiều hơn chi khoảng 72 triệu bảng, còn Ligue 1 lãi hơn 200 triệu bảng. Những con số này cho thấy bóng đá Anh đang là điểm đến lớn nhất của dòng tiền, còn Đức và Pháp tiếp tục đóng vai trò cung cấp cầu thủ cho các thị trường giàu hơn.

Bom tấn tập trung tại nước Anh

Những thương vụ lớn nhất mùa hè cũng mang đậm dấu ấn Ngoại hạng Anh. Chelsea chi khoảng 117 triệu bảng mua Morgan Rogers từ Aston Villa, còn Manchester City trả Nottingham Forest khoảng 116 triệu bảng cho Elliot Anderson. Tottenham bỏ 92,5 triệu bảng để có Sandro Tonali và thêm 85 triệu bảng cho Mateus Fernandes.

Tổng giá trị của 4 hợp đồng này đã lên tới khoảng 410,5 triệu bảng, gần bằng toàn bộ số tiền mà 20 câu lạc bộ Serie A đã chi. Đáng chú ý, cả 4 đều là giao dịch giữa các đội bóng Anh, chứng tỏ Ngoại hạng Anh đã hình thành một thị trường nội bộ có mặt bằng giá rất cao.

Sức mạnh không chỉ thuộc về các đại gia

Điều khiến phần còn lại của châu Âu khó cạnh tranh là sức mua tại Ngoại hạng Anh không chỉ tập trung ở nhóm dự Champions League. Những đội giữa bảng hoặc mới thăng hạng cũng có thể bỏ ra hàng chục triệu bảng để mua cầu thủ.

Trong khi đó, Arsenal, Liverpool và Manchester United vẫn chưa chi mạnh như cùng kỳ năm trước. Mùa hè 2025, Ngoại hạng Anh từng lập kỷ lục với tổng chi 3,1 tỷ bảng, trong đó hơn 600 triệu bảng được giải ngân ở tuần cuối cùng. Vì thế, nhưng diễn biến hấp dẫn vẫn còn ở phía trước, với những thương vụ "bom tấn" đang chờ được kích hoạt.

Xem thêm
0
84 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Duy Tân

Trọng tâm của thương vụ

Manchester City đang tiến gần đến việc chiêu mộ tiền vệ người Maroc Ayyoub Bouaddi từ Lille. Điều khoản cá nhân với cầu thủ 18 tuổi được cho là đã đạt thỏa thuận về nguyên tắc, trong khi cuộc đàm phán giữa 2 câu lạc bộ cũng bước vào giai đoạn quan trọng. Vướng mắc lớn nhất hiện nay không còn nằm ở mong muốn của Bouaddi, mà là anh sẽ sang Anh ngay trong mùa hè 2026 hay tiếp tục khoác áo Lille thêm 1 mùa theo dạng cho mượn.

Lille muốn giữ Bouaddi ở lại trong mùa 2026/27 để cầu thủ này tiếp tục phát triển trong môi trường quen thuộc, trước khi chuyển đến Ngoại hạng Anh từ mùa 2027/28. Ngược lại, Manchester City ưu tiên đưa anh về ngay để tham gia quá trình chuẩn bị dưới sự dẫn dắt của Enzo Maresca.

Hai mong muốn trái chiều

Lille tin rằng việc ở lại Pháp thêm 1 mùa là phương án phù hợp nhất với Bouaddi. Tiền vệ sinh năm 2007 đã có 94 lần ra sân chính thức cho đội một, dù mới 18 tuổi, đồng thời vừa gây ấn tượng mạnh trong hành trình vào tứ kết World Cup 2026 của tuyển Maroc. Anh đá chính 4 trong 5 trận và trở thành cầu thủ châu Phi đầu tiên thi đấu 5 trận tại một kỳ World Cup khi vẫn còn ở tuổi thiếu niên.

Manchester City lại muốn nhanh chóng đưa Bouaddi vào đội hình. Đội bóng Anh xem anh là một trong những mục tiêu ưu tiên cho khu trung tuyến và muốn cầu thủ này sớm làm quen với yêu cầu chiến thuật, cường độ thi đấu cũng như môi trường Ngoại hạng Anh.

Áp lực từ kế hoạch tái thiết tuyến giữa

Manchester City được cho là đã chi 116 triệu bảng để đưa Elliot Anderson về từ Nottingham Forest. Bản hợp đồng 5 năm với tuyển thủ Anh thể hiện quyết tâm làm mới tuyến giữa ngay trong mùa hè đầu tiên của Maresca tại sân Etihad.

Bouaddi được xem là mảnh ghép quan trọng tiếp theo trong kế hoạch này. Vì vậy, thời điểm anh gia nhập đội hình có ảnh hưởng trực tiếp đến tiến độ xây dựng bộ khung mới. Nếu nhận cầu thủ ngay, City sẽ có thêm một phương án trẻ giàu tiềm năng. Nếu đồng ý cho Lille mượn lại, họ có thể giảm phí chuyển nhượng nhưng phải chờ thêm 1 năm.

Bóng đen từ tương lai của Rodri

Quá trình đàm phán càng trở nên nhạy cảm khi tương lai của Rodri vẫn chưa được xác định. Real Madrid đã có những cuộc trao đổi ban đầu về đội trưởng tuyển Tây Ban Nha, trong khi hợp đồng của anh với Manchester City chỉ còn thời hạn đến tháng 6/2027. Phía City vẫn muốn giữ Rodri và hy vọng anh ký thỏa thuận mới, nhưng cũng phải chuẩn bị cho khả năng nhận được đề nghị chính thức từ Madrid.

Nếu Rodri ở lại và Bouaddi được đưa về ngay, cầu thủ trẻ người Maroc sẽ có cơ hội học hỏi trực tiếp từ một trong những tiền vệ phòng ngự hàng đầu thế giới. Nếu Rodri ra đi, nhu cầu bổ sung Bouaddi trong mùa hè này càng trở nên cấp thiết.

Thỏa thuận tiến gần, thời điểm vẫn bỏ ngỏ

Các nguồn tin mới nhất từ Anh và Pháp cho biết Manchester City đã đạt thỏa thuận miệng với Bouaddi, còn đàm phán với Lille đang tiến triển mạnh. Tuy nhiên, mức phí cuối cùng vẫn phụ thuộc vào cấu trúc thương vụ.

Lille được cho là yêu cầu khoảng 100 triệu euro nếu phải để Bouaddi ra đi ngay. Con số này có thể giảm xuống khoảng 80 triệu euro nếu Manchester City đồng ý mua cầu thủ rồi cho đội bóng Pháp mượn lại trong mùa 2026/27. Vì vậy, phần quan trọng nhất còn lại không chỉ là mức phí, mà là thời điểm Bouaddi chính thức cập bến tại sân Etihad.

Xem thêm
0
67 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Anh Phạm

Nỗi thất vọng của các cầu thủ vĩ đại

World Cup là đỉnh cao mà mọi cầu thủ đều khao khát, nhưng chiếc cúp vàng không phải thước đo duy nhất của sự vĩ đại. Có người thay đổi cách bóng đá được vận hành, có người thống trị châu Âu suốt nhiều năm, cũng có người đưa một nền bóng đá nhỏ bé tiến sát ngai vàng thế giới.

Từ Johan Cruyff, Ferenc Puskás đến Cristiano Ronaldo và Luka Modrić, lịch sử vẫn dành vị trí trang trọng cho những thiên tài chưa từng bước lên bục vô địch World Cup.

Những người đứng trước cửa thiên đường

Johan Cruyff xứng đáng đứng đầu danh sách. Ông là linh hồn của “Bóng đá tổng lực”, giành 3 Quả bóng vàng và đưa Hà Lan vào chung kết năm 1974. Đội bóng áo cam mở tỷ số khi Tây Đức còn chưa chạm bóng, nhưng cuối cùng thua 1-2.

Đứng sau Cruyff là Ferenc Puskás, thủ lĩnh của thế hệ Hungary bất bại 31 trận trước chung kết năm 1954. Hungary dẫn Tây Đức 2-0 chỉ sau 8 phút nhưng lại thua ngược 2-3 trong “Phép màu Bern”.

Paolo Maldini cũng từng tiến rất gần danh hiệu cao quý này, khi Italy vào chung kết năm 1994 rồi thất bại trước Brazil trên chấm luân lưu.

Ronaldo và khoảng trống cuối cùng

Cristiano Ronaldo đứng thứ 4 nhờ một sự nghiệp cá nhân ấn tượng với 5 Quả bóng vàng, 5 Champions League cùng hàng loạt kỷ lục ghi bàn. Tại World Cup 2026, anh trở thành cầu thủ nam đầu tiên ghi bàn ở 6 kỳ giải khác nhau sau cú đúp trước Uzbekistan.

Tuy nhiên, Bồ Đào Nha bị Tây Ban Nha loại tại vòng 1/8, khép lại hành trình World Cup của Ronaldo  với những cảm xúc khó tả. Thành tích tốt nhất của anh vẫn là vị trí thứ 4 năm 2006.

Những thiên tài sinh không đúng thời

Michel Platini đứng thứ 5 với 3 Quả bóng vàng liên tiếp và 2 lần đưa Pháp vào bán kết World Cup, nhưng đều bị Tây Đức ngăn cản vào các năm 1982 và 1986.

Alfredo Di Stéfano thậm chí chưa từng ra sân tại vòng chung kết vì những biến động về quốc tịch, vòng loại và chấn thương, dù ông là trung tâm của Real Madrid giành 5 Champions League liên tiếp.

Eusébio xếp thứ 7 sau kỳ World Cup 1966 rực sáng với 9 bàn,  cùng danh hiệu Vua phá lưới và vị trí thứ 3 cùng Bồ Đào Nha.

Những biểu tượng vượt khỏi danh hiệu

Marco van Basten, chủ nhân 3 Quả bóng vàng, chỉ dự World Cup 1990 và không ghi bàn trước khi chấn thương buộc ông giải nghệ sớm. Lev Yashin đứng thứ 9 với tư cách thủ môn duy nhất từng đoạt Quả bóng vàng, đồng thời giúp Liên Xô vào bán kết năm 1966.

Khép lại top 10 là Luka Modrić, người đưa Croatia vào chung kết năm 2018, giành Quả bóng vàng giải đấu và tiếp tục về thứ 3 năm 2022. Không có World Cup trong xuyên suốt sự nghiệp là điều đáng buồn, nhưng Cruyff, Puskás, Ronaldo hay Modrić đã chứng minh sự vĩ đại bằng những khoảnh khắc khó quên của mình. Đó là những thước phim sẽ được khắc ghi mãi mãi trong lịch sử bóng đá.

Xem thêm
0
61 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật