Đức và Bỉ: Hai ông lớn dễ vỡ mộng nhất World Cup 2026

Quyết định có đến Real Madrid hay không là tùy thuộc vào Olise

Những cái tên vắng mặt World Cup: từ cú sốc Italia đến khoảng trống châu Phi

Lực Nguyễn

Vì sao Arsenal khó có Julian Alvarez dù là “lựa chọn thực tế duy nhất”?

Khoảng cách giữa nhu cầu của Arsenal và mong muốn của Alvarez

Arsenal bước vào mùa hè với nhu cầu rõ ràng: cần một trung phong đẳng cấp sau khi hụt danh hiệu châu Âu trước PSG. Julian Alvarez, đang tỏa sáng tại Atletico Madrid, đáp ứng gần như đầy đủ tiêu chí về phong độ và đẳng cấp mà họ tìm kiếm.

Thế nhưng, trong khi Arsenal xem Alvarez là mục tiêu lý tưởng, bản thân tiền đạo người Argentina lại không đặt London vào lựa chọn của mình. Anh chỉ thực sự hướng đến Barcelona nếu rời Atletico.

“Lựa chọn thực tế duy nhất” chỉ tồn tại trên giấy

Theo Cadena SER, ở thời điểm hiện tại, Arsenal là “phương án thực tế duy nhất” trên bàn đàm phán. Barcelona bị kẹt trong nhiều vướng mắc, PSG chưa đẩy mạnh, còn Atletico sẵn sàng lắng nghe đề nghị phù hợp.

Dù vậy, chính nguồn tin này cũng khẳng định Alvarez “không tính đến” Arsenal. Anh không muốn đến London, và điều đó khiến ưu thế của Arsenal chỉ mang tính lý thuyết. Khi cầu thủ không mở cửa, khả năng đàm phán gần như bằng không.

Barcelona bế tắc, nhưng Alvarez không dùng Arsenal làm đòn bẩy

Thương vụ với Barcelona đang “hoàn toàn đình trệ”, một phần vì cách hành xử của Barca khiến Atletico Madrid không hài lòng. Trong nhiều trường hợp, cầu thủ có thể tận dụng sự quan tâm của đội khác để gây sức ép, nhưng Alvarez lại không chọn cách đó.

Anh không muốn ép Atletico phải bán, cũng không dùng Arsenal hay PSG như công cụ mặc cả. Các trung gian tham gia thương vụ đánh giá tình hình “rất phức tạp” và cho rằng khả năng cao Alvarez sẽ tiếp tục ở lại Atletico mùa tới.

Arsenal buộc phải xoay trục sang mục tiêu khác

Khi Alvarez gần như ngoài tầm với, Arsenal phải tìm hướng đi mới. Junior Kroupi của Bournemouth được xem là phương án thay thế nổi bật, sau mùa giải đầu tiên tại Ngoại hạng Anh với 13 bàn thắng. Đội bóng thành London được cho là đang có lợi thế trong cuộc đua với PSG.

Bên cạnh đó, Arsenal vẫn xuất hiện trong các thông tin liên quan đến những cái tên khác như Tonali, trong bối cảnh Man City tính toán với điều khoản mua lại Morgan Rogers. Điều này cho thấy họ không đặt cược vào một thương vụ mà yếu tố then chốt, là mong muốn của Alvarez, hoàn toàn không đứng về phía mình.

0
554 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Phượng Bùi

Giữa lúc tên tuổi Juergen Klopp bị kéo vào cuộc đua ghế chủ tịch Real Madrid, người đại diện của ông, Marc Kosicke, đã lên tiếng phủ nhận thẳng thừng. Điều này tạo nên khoảng cách rõ rệt giữa những gì được hứa hẹn tại Madrid và thực tế lựa chọn của chiến lược gia người Đức.

Thông điệp rõ ràng từ Kosicke

Trả lời Sky Germany, Kosicke nhấn mạnh thông tin Klopp chuẩn bị dẫn dắt Real Madrid là “hoàn toàn không đúng”. Ông cho biết Klopp đang hạnh phúc với công việc giám đốc bóng đá toàn cầu của Red Bull và không có kế hoạch trở lại băng ghế huấn luyện câu lạc bộ. Lời khẳng định này trực tiếp bác bỏ viễn cảnh mà truyền thông Tây Ban Nha và ứng viên chủ tịch Real Madrid vẽ ra.

Lời hứa của Riquelme bị đặt dấu hỏi

Trước đó, Enrique Riquelme tuyên bố nếu đắc cử, ông sẽ đưa Klopp về Bernabeu, đồng thời bổ nhiệm Raul Gonzalez làm giám đốc kỹ thuật để hỗ trợ thương vụ. Klopp được ông xem là nhân vật đủ tầm vực dậy Real Madrid sau hai mùa giải không có danh hiệu. Tuy nhiên, khi phía Klopp khẳng định không trở lại huấn luyện, lời hứa này lập tức bị xem như thiếu cơ sở.

Bối cảnh cuộc bầu cử tại Bernabeu

Real Madrid sẽ tổ chức bầu cử chủ tịch vào ngày 7 tháng 6 năm 2026, lần đầu tiên kể từ năm 2006. Florentino Perez, người đang nắm quyền, được cho là đã đạt thỏa thuận miệng với Jose Mourinho cho vị trí huấn luyện viên trưởng. Trong khi Perez chọn cách dựa vào một gương mặt cũ, Riquelme lại gắn chiến dịch của mình với cái tên Klopp, dù chính phía huấn luyện viên người Đức đã phủ nhận mọi liên hệ.

Xem thêm
0
221 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Đức

Tuyển Pháp bước vào World Cup 2026 với vị thế ứng viên hàng đầu, nhưng những đoạn video lan truyền về Kylian Mbappe và N’Golo Kante lại kéo sự chú ý khỏi chuyên môn. Hai khoảnh khắc ngắn ngủi trên mạng xã hội đủ để đặt dấu hỏi về sự yên ổn trong phòng thay đồ Les Bleus.

Từ Ecuador đến Bờ Biển Ngà: hai lần gây sóng

Đầu tiên là trận giao hữu với Ecuador hồi tháng 3. Khi Mbappe chuẩn bị vào sân, anh nhờ Rayan Cherki lấy băng đội trưởng từ tay Kante. Kante không phản ứng, chỉ lặng lẽ nhìn băng đội trưởng được tháo ra. Hành động này khiến Mbappe bị công kích vì bị cho là thiếu tôn trọng đàn anh, nhất là khi trận đấu chỉ còn ít phút và không mang tính sống còn.

Hình ảnh trái chiều với vai trò thủ lĩnh

Gần World Cup, trong trận gặp Bờ Biển Ngà, một chi tiết khác lại bị soi. Mbappe dẫn đầu hàng cầu thủ trong đường hầm, bắt tay từng người chuẩn bị vào sân. Kante, khi đi ngang, bắt tay tất cả nhưng lướt qua Mbappe và quay mặt đi. Hình ảnh này đối lập với hình dung lâu nay về Kante như một người hiền lành, ít va chạm, khiến câu chuyện trở nên nhạy cảm hơn khi đặt cạnh vai trò đội trưởng của Mbappe.

Lời giải thích từ nội bộ Pháp

Dù dư luận xôn xao, nguồn tin từ TF1 khẳng định không có mâu thuẫn giữa Mbappe và Kante, đồng thời cho rằng đoạn video mới “không phản ánh đúng sự thật”. Trong bối cảnh Pháp chuẩn bị gặp Senegal ở trận ra quân bảng I, câu chuyện băng đội trưởng và những cái bắt tay trở thành phép thử đầu tiên cho sự bình ổn trong nội bộ đội bóng áo lam.

Xem thêm
0
114 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Phượng Bùi

Đức và Bỉ bước vào World Cup 2026 với cái bóng quá lớn của chính mình. Một bên là nhà vô địch thế giới bốn lần, một bên từng sở hữu thế hệ vàng khiến cả châu Âu phải dè chừng. Nhưng danh tiếng không đá thay con người, càng không vá được những vết nứt đã xuất hiện suốt vài năm qua. Nếu có hai đội tuyển dễ khiến người hâm mộ thất vọng vì kỳ vọng đặt sai chỗ, Đức và Bỉ xứng đáng bị soi kỹ nhất.

Đức vẫn loay hoay với bản sắc

Đức có Jonathan Tah, Florian Wirtz, Jamal Musiala, Joshua Kimmich và cả sự trở lại của Manuel Neuer. Nghe qua, đó vẫn là một bộ khung mạnh. Nhưng đội bóng của Julian Nagelsmann chưa tạo được cảm giác ổn định. Sau hai kỳ World Cup liên tiếp bị loại từ vòng bảng, Đức cần nhiều hơn vài cái tên sáng để thuyết phục người ta tin rằng họ đã thật sự trở lại.

Vấn đề của Đức nằm ở cách vận hành. Họ có thể kiểm soát bóng, tạo sức ép và đưa bóng vào một phần ba sân cuối, nhưng lại thiếu một tiền đạo đủ lạnh để kết liễu trận đấu. Thống kê từ World Cup 2022 từng chỉ ra Đức tạo ra rất nhiều cơ hội, song số bàn thắng thấp hơn hẳn kỳ vọng. Đây là kiểu căn bệnh rất nguy hiểm: đá không tệ, thậm chí có lúc áp đảo, nhưng vẫn có thể thua vì phung phí và mất tập trung đúng một khoảnh khắc.

Tah không thể sửa cả hệ thống

Jonathan Tah giúp hàng thủ Đức chắc hơn ở những pha tranh chấp tay đôi và triển khai bóng từ tuyến dưới. Tuy nhiên, một trung vệ hay không thể gánh thay cả cấu trúc phòng ngự. Khi Kimmich vẫn phải chia vai giữa phòng ngự và tổ chức, Neuer trở lại ở tuổi 40, còn tuyến giữa thiếu một bộ não điều tiết kiểu Toni Kroos, Đức vẫn có quá nhiều dấu hỏi trước các đối thủ chơi kín kẽ.

Bảng đấu với Ecuador, Bờ Biển Ngà và Curaçao nhìn qua có vẻ thuận lợi, nhưng đó không phải con đường trải thảm. Ecuador phòng ngự rất chặt, Bờ Biển Ngà mạnh về thể lực và chuyển trạng thái. Nếu Đức nhập cuộc với tâm thế của một ông lớn được mặc định đi tiếp, họ có thể tự kéo mình vào những trận đấu khó.

Bỉ già ở phần linh hồn

Bỉ còn Kevin De Bruyne, Thibaut Courtois, Romelu Lukaku, Axel Witsel hay Thomas Meunier. Những cái tên ấy đủ làm bảng đấu với Ai Cập, Iran và New Zealand trở nên dễ thở hơn. Nhưng nhìn sâu vào đội hình, Bỉ không còn là tập thể đáng sợ của giai đoạn 2018. Hàng thủ sau thời Kompany, Alderweireld, Vertonghen đã mất đi sự chắc chắn quen thuộc, còn nhiều trụ cột lớn tuổi không còn duy trì được nhịp độ cao trong suốt 90 phút.

Lukaku là trường hợp tiêu biểu. Anh vẫn là biểu tượng ghi bàn của đội tuyển, nhưng bước vào giải với dấu hỏi lớn về thể trạng và cảm giác thi đấu. De Bruyne vẫn có thể tạo ra khoảnh khắc đặc biệt, Courtois vẫn là chốt chặn đẳng cấp, nhưng World Cup không phải nơi một vài ngôi sao cũ có thể che kín mọi khoảng trống chiến thuật.

Danh tiếng không đủ để đi xa

Đức và Bỉ có thể vượt qua vòng bảng. Với thể thức 48 đội, điều đó chưa đủ để gọi là thành công. Thước đo dành cho họ phải là khả năng sống sót ở vòng loại trực tiếp, nơi từng sai số nhỏ đều bị trừng phạt.

Đức dễ mắc kẹt trong ảo giác phục hưng, còn Bỉ dễ tin quá nhiều vào kinh nghiệm của thế hệ cũ. Cả hai vẫn đáng gờm, nhưng cũng rất mong manh. World Cup 2026 có thể chưa khiến Đức và Bỉ gục ngã ngay từ vòng bảng, nhưng càng đi sâu, khoảng cách giữa danh tiếng cũ và nền tảng hiện tại của họ càng dễ bị phơi ra.

Xem thêm
0
258 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Suất rớt hạng mở ra cánh cửa rời West Ham

Mateus Fernandes chơi nổi bật trong mùa giải vừa qua, nhưng West Ham lại rớt hạng khỏi Ngoại hạng Anh. Trong bối cảnh đội bóng chuẩn bị xuống chơi ở giải hạng Nhất, khả năng tiền vệ người Bồ Đào Nha tiếp tục gắn bó với sân London gần như không được đánh giá cao. Ở tuổi 21, Fernandes được xem là tài sản lớn nhất còn lại, và việc anh tìm đường rời West Ham trở thành kịch bản được chính những người đại diện của cầu thủ này tính đến.

Man Utd tận dụng thời điểm

Manchester United, sau khi chốt xong thương vụ tiền vệ phòng ngự Ederson Silva từ Atalanta, chuyển hướng sang tìm thêm một gương mặt cho tuyến giữa. Fernandes nhanh chóng lọt vào tầm ngắm nhờ phong độ tại West Ham. Câu lạc bộ đã có các cuộc trao đổi với người đại diện của anh, hướng tới một thương vụ dự kiến diễn ra vào mùa hè 2026, trong bối cảnh bản thân Fernandes được cho là rất muốn chuyển tới Old Trafford.

Tham vọng chi tiêu của INEOS

Nhóm đồng chủ sở hữu INEOS được cho là sẵn sàng chi khoảng 75 triệu bảng cho Fernandes. Con số này thấp hơn mức 80 triệu bảng mà West Ham mong muốn, nhưng cho thấy Man Utd sẵn sàng đi xa tới đâu để giành chữ ký của tiền vệ trẻ. Nhà báo Ruben Martin nhận định Man Utd có thể “ra giá mạnh tay” quanh mốc 75 triệu bảng, trong khi phóng viên Shaun Connolly cho biết các cuộc đàm phán vẫn đang diễn ra và nội bộ Old Trafford đánh giá rất cao Fernandes.

Real Madrid và sức nặng từ Jose Mourinho

Real Madrid cũng xuất hiện như một điểm đến tiềm năng. Jose Mourinho, nếu chủ tịch Florentino Perez tái đắc cử cuối tuần này, được cho là muốn đưa đồng hương Fernandes về sân Bernabeu. Sự quan tâm từ Madrid khiến cuộc đua trở nên phức tạp hơn, bởi đây là bến đỗ có sức hút lớn với bất kỳ cầu thủ trẻ nào.

Niềm tin của người đại diện Fernandes

Dù Real Madrid nhập cuộc, phía Fernandes vẫn tin rằng bến đỗ cuối cùng trong mùa hè này sẽ là Man Utd. Theo chia sẻ của Shaun Connolly, người đại diện của tiền vệ này “tự tin về một thỏa thuận”, trong bối cảnh Man Utd đã chủ động tiếp cận, có kế hoạch chi tiêu rõ ràng và bản thân cầu thủ cũng được cho là rất khao khát khoác áo đội chủ sân Old Trafford.

Xem thêm
0
9,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Vui Vui

Một bảng đấu xoay quanh sự đối lập

Bảng C World Cup 2026 gom lại bốn đội tuyển với bốn cách chơi rất khác nhau: Brazil của Carlo Ancelotti với hàng công linh hoạt, Morocco kỷ luật nhưng đang trong giai đoạn chuyển giao, Scotland thực dụng dựa nhiều vào bóng bổng và cố định, còn Haiti sống bằng những pha phản công dọc trục dọc.

Brazil là ứng viên số một với năm lần vô địch thế giới, Morocco mang theo ký ức vào bán kết năm 2022, Scotland trở lại sau 28 năm vắng mặt, còn Haiti mới chỉ lần thứ hai dự giải, sau ba trận thua ở năm 1974.

Brazil: Linh hoạt trong tấn công, quyết liệt khi không bóng

Dưới thời Ancelotti, Brazil tấn công với cấu trúc 3-2-4-1 khi có bóng, hậu vệ phải dâng cao, Bruno Guimaraes, Casemiro và Matheus Cunha đảm nhiệm đưa bóng lên. Hàng công gồm Vinicius Junior, Raphinha, Cunha, Gabriel Martinelli, thêm lựa chọn Igor Thiago và cả Neymar từ ghế dự bị, cho phép họ hoán đổi vị trí liên tục.

Vinicius thường xuất phát ở trung lộ nhưng di chuyển lệch trái, đổi chỗ với cầu thủ chạy cánh để khai thác sở trường đi bóng một đối một. Sự linh hoạt này giúp Brazil có thể đánh trung lộ, đánh biên hoặc phản công nhanh. Khi mất bóng, họ chuyển sang pressing cao với khối 4-4-2, cố gắng đoạt lại bóng ngay trên phần sân đối phương. Casemiro còn là mối đe dọa lớn ở các tình huống cố định, với tám bàn từ bóng chết trong mùa giải gần nhất ở giải Ngoại hạng Anh.

Morocco: Giữ nền tảng phòng ngự, điều chỉnh cách tấn công

Morocco thay HLV Walid Regragui bằng Mohamed Ouahbi từ tháng 3, nhưng bộ khung tư duy vẫn được giữ lại. Đội bóng này tiếp tục dựa vào tổ chức phòng ngự chặt chẽ, vốn là nền tảng cho hành trình vào bán kết World Cup 2022.

Điểm khác nằm ở cách tấn công: từ sơ đồ 4-3-3 với các tam giác biên, Morocco chuyển sang 3-2-4-1, đẩy Achraf Hakimi lên rất cao ở cánh phải hoặc hành lang trong. Bàn thắng vào lưới Paraguay sau pha phát bóng ngắn của thủ môn Yassine Bounou cho thấy ý đồ: triển khai bóng từ tuyến dưới, kéo dài đường chuyền, rồi để Hakimi chồng biên và căng ngang cho Bilal El Khannouss băng vào vòng cấm.

Trên mặt trận gây sức ép, Morocco có thể chủ động dâng cao. Trong trận giao hữu với Ecuador, họ pressing từ sơ đồ 4-2-3-1, Brahim Diaz lùi sâu theo dõi hậu vệ biên trái, các tiền vệ như Ismael Saibari, Azzedine Ounahi, Neil El Aynaoui di chuyển theo từng đường chuyền để bóp nghẹt phương án triển khai của đối thủ.

Scotland: Bóng bổng, cố định và sự linh hoạt về sơ đồ

Scotland của Steve Clarke không cố định một hệ thống. Sau Euro 2024 kém ấn tượng, ông chuyển sang hàng thủ bốn người với 4-2-3-1 hoặc 4-3-3 ở vòng loại World Cup, nhưng trong trận giao hữu với Bờ Biển Ngà lại quay về hàng thủ năm. Clarke khẳng định sẽ chọn bốn hay năm hậu vệ tùy đối thủ.

Dù đá sơ đồ nào, Scotland vẫn xoay quanh những quả tạt và các tình huống cố định. Ở vòng loại khu vực châu Âu, năm trong số 13 bàn của họ đến từ bóng chết, tỷ lệ cao thứ hai trong số các đội ghi ít nhất 10 bàn. Scott McTominay là nhân tố quan trọng với những pha băng vào vòng cấm, từng ghi bàn bằng cú móc bóng đẹp mắt vào lưới Đan Mạch ở trận play-off. Dữ liệu cho thấy anh thuộc nhóm tiền vệ di chuyển nhận bóng bổng trong vòng cấm nhiều nhất châu Âu.

Trước các đối thủ mạnh như Brazil và Morocco, Scotland nhiều khả năng sẽ lùi sâu với khối phòng ngự tầm trung, chấp nhận cầm bóng ít để chờ cơ hội phản công và phạt góc, phạt trực tiếp.

Haiti: Tốc độ dọc trục dọc và niềm vui từ bàn thắng

Haiti dưới thời Sebastien Migne chơi thứ bóng đá trực diện, ưu tiên đưa bóng lên nhanh. Họ có thể chuyền qua lại ở phần sân nhà để chuẩn bị, nhưng khi vượt qua được lớp pressing đầu tiên, các đường chuyền và pha đi bóng lập tức hướng thẳng lên phía trước, khai thác khoảng trống sau lưng hàng thủ đối phương.

Đội hình thường thấy là 4-2-3-1 với Jean-Ricner Bellegarde đá sau trung phong, hoặc 4-4-2 với hai trong ba cái tên Duckens Nazon, Frantzdy Pierrot, Wilson Isidor. Bellegarde, sinh ra tại Pháp và từng khoác áo các đội trẻ nước này trước khi chọn Haiti, là cầu nối giữa tuyến giữa và hàng công, rất phù hợp với các pha chuyển trạng thái nhanh.

Haiti sở hữu hỏa lực đáng kể: Nazon đang là chân sút số một lịch sử đội tuyển với 44 bàn, Pierrot có 34 bàn, còn Isidor mới cam kết khoác áo Haiti từ tháng 3. Với nền tảng đó, nếu Haiti giành được điểm số đầu tiên tại World Cup, khả năng cao nó sẽ đến từ những trận đấu có nhiều bàn thắng hơn là từ một thế trận phòng ngự kín kẽ.

Xem thêm
0
14,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật