14 tháng "đốt tiền" vì Amorim: HLV Carrick đã chứng minh MU sai lầm như thế nào?

Rashford về lại Old Trafford, Carrick sẽ dùng anh ra sao?

Thua kiểm soát bóng, thua số cú sút, thua xG – nhưng MU vẫn lấy trọn 3 điểm. Vì sao?

Tuấn Kiệt

Từ chối ra sân gây chấn động, Ronaldo nguy cơ lớn rời Al Nassr ngay lập tức?

Ronaldo gây chấn động với việc đình công và từ chối ra sân cho Al Nassr

Theo thông tin mới nhất, Cristiano Ronaldo đã quyết định không ra sân cho Al Nassr ở trận đấu tiếp theo gặp Al Riyadh tại Saudi Pro League diễn ra đêm nay, dù hoàn toàn khỏe mạnh và không gặp bất kỳ vấn đề nào về thể lực. Động thái này ngay lập tức bị xem là một hành vi “đình công”, phản ánh sự bất mãn công khai của siêu sao người Bồ Đào Nha với những gì đang diễn ra phía sau hậu trường đội bóng. Từ đây, câu chuyện không còn dừng ở việc vắng mặt một trận đấu, mà mở ra một chuỗi hệ lụy lớn, vừa liên quan đến phong độ, hình ảnh cá nhân, vừa tác động trực tiếp đến chặng đường cuối cùng của Ronaldo trước thềm World Cup 2026.

Về bản chất, quyết định không thi đấu của Cristiano Ronaldo không xuất phát từ yếu tố chuyên môn thuần túy. Các nguồn tin đều chỉ ra rằng nguyên nhân cốt lõi nằm ở sự không hài lòng của anh với cách điều hành và phân bổ nguồn lực của Public Investment Fund, tổ chức giữ vai trò then chốt trong việc đầu tư và chi phối nhiều câu lạc bộ tại Saudi Pro League. Ronaldo cho rằng Al Nassr không được hậu thuẫn tương xứng so với các đối thủ cạnh tranh trực tiếp, đặc biệt trong cuộc đua vô địch vốn đòi hỏi lực lượng dày, ổn định và được nâng cấp liên tục. Với một cầu thủ luôn đặt chiến thắng và danh hiệu lên hàng đầu, cảm giác đội bóng không có đủ tham vọng chinh phục là điều rất khó chấp nhận.

Ảnh hưởng to lớn cho những kế hoạch tiếp theo của Ronaldo nếu không thi đấu

Tuy nhiên, lựa chọn thể hiện sự bất mãn bằng cách không ra sân cũng đang đẩy Ronaldo vào thế bất lợi rõ rệt. Ở ngưỡng tuổi 40, điều dễ bị bào mòn nhất không phải là thể lực nền, mà là nhịp thi đấu và cảm giác trận mạc. Những pha xử lý trong vòng cấm, tốc độ ra quyết định hay bản năng dứt điểm sắc bén chỉ có thể được duy trì thông qua việc thi đấu đều đặn ở cường độ cao. Nếu tình trạng căng thẳng nội bộ kéo dài, việc vắng mặt liên tiếp sẽ khiến anh đánh mất lợi thế lớn nhất của mình: sự ổn định được tích lũy qua hàng nghìn trận đấu đỉnh cao.

Nguy cơ ấy càng đáng lo hơn khi đặt trong bối cảnh World Cup 2026 đang đến rất gần. Đây gần như chắc chắn là kỳ World Cup cuối cùng trong sự nghiệp của Ronaldo, đồng thời là cơ hội sau cùng để anh chạm tay vào danh hiệu lớn nhất ở cấp đội tuyển quốc gia. Một quãng thời gian không thi đấu ở cấp câu lạc bộ có thể khiến anh bước vào giải đấu với phong độ không đạt điểm rơi lý tưởng. 

Không chỉ chuyên môn, hình ảnh cá nhân của Ronaldo cũng chịu tác động không nhỏ. Khi truyền thông quốc tế liên tục dùng những cụm từ như “từ chối thi đấu” hay “đình công”, câu chuyện dễ bị đẩy theo hướng tiêu cực, bất chấp những lý do nội bộ phía sau. Trong khi đó, anh vẫn còn hợp đồng với Al Nassr đến năm 2027, khiến mọi kịch bản chia tay “ngay và luôn” trở nên phức tạp và tốn kém cho cả hai phía. Nếu mối quan hệ tiếp tục leo thang thành đối đầu kéo dài, Al Nassr sẽ chịu áp lực thành tích và dư luận, còn Ronaldo đối mặt nguy cơ tự làm gián đoạn quỹ thời gian quý giá cuối cùng của sự nghiệp.

Xét trên phương diện con số, Ronaldo vẫn là đầu tàu không thể phủ nhận của Al Nassr, với hơn 133 lần ra sân và ghi 120 bàn thắng kể từ khi gia nhập đội bóng Saudi Arabia. Chính vì vậy, lựa chọn hợp lý nhất lúc này không phải là kéo dài trạng thái căng thẳng, mà là sớm đưa mọi thứ trở lại quỹ đạo. Với Ronaldo, điều đó đồng nghĩa với việc nhanh chóng quay lại sân cỏ, đồng thời yêu cầu những cam kết rõ ràng hơn về định hướng thể thao, tăng cường lực lượng và mục tiêu cạnh tranh cụ thể. Với Al Nassr và PIF, đó là bài toán giữ chân biểu tượng lớn nhất của giải đấu mà không để dự án rơi vào khủng hoảng.

Nguyên nhân thật sự khiến Ronaldo đình công?

Đi sâu hơn vào nguyên nhân, vụ “đình công” này không đơn thuần xuất phát từ một kỳ chuyển nhượng hay một trận đấu cụ thể, mà là kết quả của sự tích tụ kéo dài. Ronaldo luôn xem khả năng cạnh tranh danh hiệu là điều kiện bắt buộc. Khi anh nhận thấy đội bóng cần bổ sung lực lượng nhưng không được đáp ứng tương xứng, cảm giác “mình đang gồng gánh còn hệ thống không theo kịp” ngày càng rõ rệt. Nghiêm trọng hơn, sự bất mãn còn đến từ nhận thức rằng Al Nassr đang bị xếp sau trong thứ tự ưu tiên đầu tư, điều chạm trực tiếp vào lòng tự tôn của một thủ lĩnh quen ở vị thế trung tâm.

Ở giai đoạn cuối sự nghiệp, Ronaldo không còn thời gian cho những kế hoạch dài hơi hay chờ đợi tái thiết. Việc gia hạn hợp đồng đến năm 2027, trên thực tế, cũng đi kèm kỳ vọng rằng dự án thể thao phải được nâng cấp xứng tầm với cam kết ấy. Khi điều đó không diễn ra như mong muốn, mâu thuẫn giữa “đầu tư cho hình ảnh” và “đầu tư cho chiến thắng” trở nên gay gắt. Và trong bối cảnh Saudi Pro League, nơi nhiều quyết định nằm ở tầng quản trị rất cao, việc không ra sân trở thành đòn bẩy mạnh nhất để buộc hệ thống phải phản hồi.

Cuối cùng, điều đáng lo nhất không nằm ở chuyện Ronaldo ở lại hay ra đi, mà ở nguy cơ anh tự đặt mình vào thế bất lợi nếu để sự bất mãn lấn át những tính toán dài hạn. Ở thời điểm này của sự nghiệp, mỗi trận đấu bị bỏ lỡ đều là một phần phong độ không thể lấy lại. Nếu tình trạng đối đầu kéo dài, “đình công” có thể phản tác dụng, khiến Ronaldo bước vào World Cup 2026 với sự bất ổn về cả phong độ lẫn thể trạng thi đấu – một cái giá quá đắt cho bất kỳ chiến lược gây sức ép nào, dù là xuất phát từ tham vọng chiến thắng chính đáng.

0
4,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Tuấn Anh

Không cần tranh cãi: Casemiro đã có một trận đấu xuất sắc trong chiến thắng 3-2 của Manchester United trước Fulham.

Những con số thống kê sau trận càng củng cố nhận định ấy. Casemiro thi đấu 74 phút, ghi 1 bàn, có 1 kiến tạo và được Sofascore chấm 8,4 điểm – thuộc nhóm cao nhất bên phía MU

Trong khoảng thời gian Casemiro còn hiện diện trên sân, tuyến giữa MU vận hành ổn định và Fulham gần như không tạo được áp lực rõ rệt nào.

Bước ngoặt của trận đấu đến ở phút 75, khi Casemiro rời sân. Kể từ thời điểm ấy, quyền kiểm soát khu trung tuyến của MU bắt đầu lung lay. Fulham lên bóng tự tin hơn, khai thác nhiều hơn vào khoảng trống giữa các tuyến, và hệ quả là MU để thủng lưới liên tiếp hai bàn ở các phút 85 và 90+1.

Tất cả nhắc người ta nhớ vì sao Casemiro từng là tiền vệ trụ hàng đầu châu Âu.

Nhưng nghịch lý nằm ở chỗ này: chính vì Casemiro quá xuất sắc, nên việc MU quyết định thay thế anh trong mùa giải tiếp theo lại là lựa chọn đúng đắn.

Casemiro đã 34 tuổi. Với một tiền vệ trụ chơi dựa nhiều vào va chạm, phán đoán và cường độ, đây là độ tuổi đầy rủi ro ở Premier League – giải đấu khắc nghiệt nhất hành tinh. Casemiro vẫn có thể chơi rất hay trong một giai đoạn, thậm chí bùng nổ ở những trận lớn. Nhưng MU không thể đặt cược tương lai tuyến giữa vào giả định rằng anh sẽ giữ được phong độ đó suốt 38 vòng đấu, cộng thêm cúp quốc nội và cúp châu Âu.

MU đang trong quá trình tái thiết để trở lại đỉnh cao, chứ không phải cố sống thêm một mùa bằng ký ức huy hoàng. Tuyến giữa là nền móng của mọi dự án dài hạn. Một nền móng bền vững không thể phụ thuộc vào một cầu thủ đã ở bên kia sườn dốc, dù anh có chơi hay đến đâu ở hiện tại.

Có một chi tiết đáng suy ngẫm: những trận thăng hoa gần đây của Casemiro đến khi tương lai của anh gần như đã được định đoạt. Khi không còn áp lực phải chứng minh bản thân, Casemiro chơi thứ bóng đá thoải mái, cống hiến và hiệu quả nhất. Rất nhiều ngôi sao lớn từng như vậy: khi không còn bị đặt cược cho tương lai, họ lại đá hay nhất.

Có thể đây chính là lần bùng cháy cuối cùng của Casemiro trước khi anh chia tay bóng đá châu Âu. Và điều đáng mừng là MU đủ tỉnh táo để tận hưởng khoảnh khắc ấy, nhưng không bị cuốn theo nó.

Khen Casemiro – hoàn toàn xứng đáng. Nhưng nếu muốn trở lại đỉnh cao, MU cần lời giải dài hạn, bền vững hơn một lần thăng hoa cuối cùng.

Xem thêm
0
251 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Đoàn Linh

Trật tự mới tại Real Madrid
Kể từ khi Alvaro Arbeloa tiếp quản vị trí huấn luyện viên trưởng Real Madrid, một trật tự mới đã được thiết lập tại sân Bernabeu. Trong đó, Vinicius Junior nổi lên như nhân tố không thể thay thế trên hàng công. Ngay từ những ngày đầu nhậm chức, Arbeloa đã công khai khẳng định bóng sẽ được dồn tối đa cho tiền đạo người Brazil, biến anh thành trung tâm trong mọi kế hoạch chiến thuật của đội bóng.

Niềm tin tuyệt đối từ huấn luyện viên
Sự ưu ái của Arbeloa dành cho Vinicius không chỉ dừng lại ở lời nói. Trong sáu trận đấu đầu tiên dưới triều đại mới, Vinicius chưa từng nghỉ ngơi dù chỉ một phút. Điều này hoàn toàn trái ngược với xu hướng xoay tua lực lượng phổ biến hiện nay, đặc biệt khi lịch thi đấu dày đặc. Ngay cả khi những trụ cột như Courtois, Bellingham hay Mbappe được phép nghỉ ngơi, Vinicius vẫn phải thi đấu trọn vẹn, minh chứng rõ nét nhất là trận gặp Albacete – một đêm ác mộng của Los Blancos.

Áp lực và kỳ vọng
Việc Vinicius liên tục ra sân không chỉ thể hiện sự tin tưởng mà còn đặt lên vai anh áp lực lớn. Ở trận gặp Monaco, dù chiến thắng đã nằm chắc trong tay, số 7 vẫn không được rút ra nghỉ, đáp ứng khát khao ghi bàn của bản thân. Màn ăn mừng lạnh lùng sau đó lại khiến nhiều người đặt dấu hỏi về mối quan hệ giữa anh và khán giả, nhất là sau những sự cố gần đây.

Thách thức phía trước
Sau án treo giò ở trận gặp Valencia, nếu tiếp tục đá đủ 90 phút trước Benfica, Vinicius sẽ thiết lập cột mốc cá nhân mới: bảy trận liên tiếp không bị thay ra. Tuy nhiên, thử thách thực sự đang chờ đợi Arbeloa trước Valencia cuối tuần này khi ông phải tìm lời giải cho bài toán thiếu vắng hai trụ cột: Vinicius và Bellingham. Đây sẽ là dịp để kiểm chứng khả năng ứng biến chiến thuật của chiến lược gia trẻ tuổi người Tây Ban Nha.

Xem thêm
0
159 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nam Trần

Marcus Rashford đang bước vào giai đoạn then chốt trong tương lai tại Manchester United. Từ vị thế biểu tượng học viện và gương mặt đại diện CLB, anh đã trở thành cái tên có thể được đem ra bàn thảo trên bàn đàm phán. Việc Rashford thi đấu theo dạng cho mượn và lấy lại phong độ ở môi trường khác cho thấy một thực tế: vấn đề của anh không nằm ở năng lực, mà ở cách sử dụng. Nếu Michael Carrick được trao quyền tái thiết MU, câu chuyện Rashford nhiều khả năng sẽ được nhìn nhận lại theo hướng chiến thuật thay vì cảm tính.

Carrick và quan điểm chuyển nhượng: giữ người phù hợp, không giữ vì danh tiếng
Carrick không phải mẫu HLV bị chi phối bởi giá trị thương mại hay danh xưng ngôi sao. Nếu Rashford trở lại MU, điều kiện tiên quyết không phải là “anh từng là biểu tượng”, mà là “anh có phù hợp với cấu trúc đội hình hay không”. Ngược lại, nếu Rashford không được dùng đúng vai trò, Carrick cũng sẵn sàng để CLB cân nhắc bán đứt nhằm tái đầu tư. Điều này khiến tương lai của Rashford gắn chặt với cách Carrick định hình hệ thống tấn công, thay vì những lời hứa mơ hồ.

Kịch bản 1: Rashford trở lại và là trụ cột cánh trái trong 4-2-3-1
Trong kịch bản tích cực nhất, Rashford trở lại Old Trafford và được xác định rõ vai trò tiền đạo cánh trái. Carrick sẽ xây dựng hệ thống xoay quanh khả năng khai thác không gian của anh, thay vì yêu cầu anh “toàn diện”. Rashford không cần chạm bóng nhiều, không phải pressing cường độ cao suốt trận. Nhiệm vụ chính của anh là di chuyển không bóng, băng cắt vào vòng cấm và kết thúc tình huống. Đây là cách sử dụng giúp Rashford phát huy tối đa tốc độ và bản năng ghi bàn, đồng thời giảm thiểu những hạn chế trong khâu phối hợp chặt.

Kịch bản 2: Rashford như một trung phong lệch trong hệ thống linh hoạt
Nếu MU gặp khó khăn trong việc chiêu mộ một trung phong đúng nghĩa trên thị trường chuyển nhượng, Carrick có thể dùng Rashford như một số 9 lệch trái. Tuy nhiên, đây chỉ là giải pháp chiến thuật, không phải vai trò cố định. Rashford sẽ không đứng giữa hai trung vệ, mà liên tục di chuyển sang hành lang trái, kéo giãn hàng thủ và tạo khoảng trống cho tuyến hai. Cách dùng này giúp MU tận dụng Rashford mà không làm mất đi cấu trúc chung, đồng thời tránh việc ép anh chơi trái sở trường.

Kịch bản 3: Nếu không có vai trò rõ ràng, Rashford sẽ bị đưa lên thị trường
Ngược lại, nếu Carrick xây dựng đội hình theo hướng ưu tiên kiểm soát bóng chặt chẽ, pressing tầm cao liên tục và yêu cầu tiền đạo tham gia nhiều vào build-up, Rashford sẽ không còn là lựa chọn lý tưởng. Trong trường hợp đó, việc bán Rashford để thu về ngân sách và tái đầu tư vào mẫu cầu thủ phù hợp hơn là quyết định hợp lý về mặt chuyên môn. Carrick hiểu rằng giữ một cầu thủ không phù hợp với hệ thống sẽ làm chậm quá trình tái thiết.

Tương lai Rashford phụ thuộc vào chiến thuật, không phải cảm xúc
Nếu Marcus Rashford trở lại Manchester United dưới thời Michael Carrick, anh sẽ không được ưu ái vì quá khứ, nhưng cũng không bị gạt bỏ nếu phù hợp. Trong tay Carrick, Rashford hoặc sẽ trở thành một mũi tấn công sắc bén được “giải phóng không gian”, hoặc sẽ là quân bài được hy sinh cho kế hoạch dài hạn. Dù theo kịch bản nào, đây có thể là lần đầu tiên sau nhiều năm, tương lai của Rashford tại MU được quyết định hoàn toàn bằng logic bóng đá.

Xem thêm
0
1,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Nguyễn Thông

Những chiến thắng mang dấu ấn khác biệt
Ruben Amorim từng giúp Man Utd giành những chiến thắng kịch tính, như trận 5-4 trước Lyon, nhưng đó là những trận đấu mang màu sắc hỗn loạn, thiếu sự kiểm soát và bản lĩnh thực sự. Ngược lại, Carrick đang tái hiện những chiến thắng phút bù giờ đậm chất "Fergie Time", nơi bản lĩnh và sự lạnh lùng lên tiếng đúng lúc.

Hồi sinh dòng máu Quỷ đỏ
Carrick không chỉ mang lại kết quả tích cực mà còn khơi dậy tinh thần chiến đấu, sự gắn kết cảm xúc giữa đội bóng và người hâm mộ. Những chiến thắng nghẹt thở dưới thời Carrick gợi nhớ về thời kỳ hoàng kim của Man Utd, khi ông còn là nhân chứng sống cho những khoảnh khắc lịch sử tại Old Trafford.

14 tháng lãng phí và bài học cho ban lãnh đạo
Sự tương phản giữa hai triều đại cho thấy Man Utd đã thực sự lãng phí 14 tháng dưới thời Amorim. Nếu quyết đoán hơn, có lẽ Quỷ đỏ đã không đánh mất vé Champions League vào tay Tottenham ở chung kết Europa League mùa trước. Giờ đây, chỉ sau 3 trận, Carrick đã đưa đội bóng trở lại đường đua, tạo khoảng cách 5 điểm với đội xếp thứ 7. Bài học về sự lựa chọn HLV và thời điểm thay đổi là điều mà ban lãnh đạo cần ghi nhớ.

Xem thêm
1
1,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Người nổi bật giữa tập thể bạc nhược
Trong trận đấu mà Tottenham bị đánh giá là thiếu sức sống, Xavi Simons đã trở thành điểm sáng hiếm hoi. Khi đội nhà để Rayan Cherki và Antoine Semenyo chọc thủng lưới ngay trong hiệp một, Simons vẫn giữ được sự tự tin, chủ động cầm bóng và liên tục tạo ra khác biệt. Anh không chỉ chơi trọn vẹn 90 phút mà còn là trung tâm trong mọi đợt lên bóng của Spurs, thể hiện vai trò "trái tim" của đội bóng.

Khả năng xuyên phá và sáng tạo ấn tượng
Đối đầu với hàng phòng ngự kín kẽ của Pep Guardiola, Simons đã thực hiện thành công 5/6 pha qua người, đạt tỷ lệ 83% - cao nhất trận. Không chỉ dừng lại ở những pha rê dắt, anh còn có 4 đường chuyền tạo cơ hội và trực tiếp kiến tạo cho Dominic Solanke ghi bàn, níu giữ hy vọng cho Tottenham. Chỉ số kiến tạo kỳ vọng (xA) lên tới 0,56 và tổng xG + xA đạt 0,77 cho thấy Simons thực sự tạo ra mối đe dọa lớn lên khung thành đối phương.

Chiến binh nơi tuyến giữa
Ngoài khả năng tấn công, Simons còn thể hiện tinh thần chiến đấu mạnh mẽ. Anh thắng 10/16 pha tranh chấp tay đôi trên mặt đất, 1/1 pha không chiến, thực hiện 7 lần thu hồi bóng và 9 đóng góp phòng ngự. Việc bị phạm lỗi tới 4 lần cho thấy đối phương rất e ngại khả năng cầm bóng của anh. Simons thực sự là chiến binh duy nhất của Spurs trong trận đấu này, như lời các cổ động viên nhận xét trên mạng xã hội.

Niềm hy vọng mới cho Tottenham
Từ những nghi ngờ ban đầu về khả năng thích nghi với bóng đá Anh, Simons đã chứng minh giá trị của mình qua các trận đấu lớn. Màn trình diễn trước Man City không chỉ giúp anh nhận được vô số lời khen mà còn khiến nhiều CĐV lo lắng về khả năng giữ chân anh lâu dài. Dù kết quả không trọn vẹn, Simons vẫn là niềm hy vọng để HLV Thomas Frank xây dựng lại Tottenham trong giai đoạn khó khăn.

Xem thêm
0
95 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật