Chỉ còn 2 bàn, Kane sẽ viết lại lịch sử World Cup cho người Anh?

24 năm chờ đợi: Niềm tin vô địch World Cup của Brazil chưa bao giờ tắt

Ederson và Kobbie Mainoo sẽ là cặp tiền vệ trong mơ mới của MU?

Hóng VAR

Tranh cãi thẻ đỏ của Lisandro Martinez: Luật, VAR và góc nhìn chuyên gia

Phút 55 trên sân Old Trafford tối 13/4, Lisandro Martinez bật cao tranh chấp với Dominic Calvert-Lewin rồi trong lúc tiếp đất đã vô tình nắm vào phần tóc buộc của tiền đạo Everton. Trọng tài Paul Tierney ban đầu bỏ qua, nhưng sau khi VAR John Brooks can thiệp và ra xem lại màn hình, ông rút thẻ đỏ trực tiếp cho trung vệ Man Utd vì hành vi bạo lực, trong bối cảnh đội chủ nhà đang bị dẫn 0-2 sau cú đúp của Noah Okafor.

Chuyên gia Anh chia rẽ quan điểm

Trên sóng Sky Sports, Jamie Carragher cho rằng pha bóng không đủ nghiêm trọng để truất quyền thi đấu. Ông nhận định Martinez chỉ cố bám vào một điểm tựa khi tiếp đất và vô tình chạm vào tóc đối phương, và khó có cổ động viên, cầu thủ hay huấn luyện viên nào xem trực tiếp lại nghĩ đó là thẻ đỏ. Sau trận, huấn luyện viên Michael Carrick phản ứng dữ dội, gọi đây là một trong những quyết định tệ nhất ông từng thấy, nhấn mạnh học trò chỉ cố giữ thăng bằng, không có lực kéo mạnh hay hành vi hung hăng.

Luật kéo tóc và cách áp dụng

Roy Keane, vốn thường rất khắt khe với Man Utd, cũng thừa nhận quyết định này nặng tay, dù cho rằng trọng tài có thể viện dẫn luật khi xem đó là hành vi bạo lực, tương tự những thẻ đỏ trước đây. Mùa này Ngoại hạng Anh từng chứng kiến Michael Keane bị đuổi vì kéo tóc Tolu Arokodare, Everton kháng cáo bất thành. Gary Neville nhấn mạnh theo luật, kéo tóc có thể bị xem là bạo lực và thường dẫn đến thẻ đỏ, trong khi Carragher cảnh báo không nên áp dụng điều khoản một cách máy móc, bởi Martinez chỉ kéo tóc Calvert-Lewin trong khoảng nửa giây.

Hệ quả với Man Utd và Martinez

Thẻ đỏ khiến Man Utd chơi thiếu người hơn 30 phút cuối, chỉ kịp rút ngắn còn 1-2 nhờ pha đánh đầu của Casemiro sau quả tạt của Bruno Fernandes phút 69, rồi bất lực trong nỗ lực tìm bàn gỡ. Nếu không kháng cáo thành công, Martinez sẽ bị treo giò ba trận, vắng các cuộc đối đầu với Chelsea, Brentford và Liverpool, trong khi Man Utd sẽ đón Harry Maguire trở lại ở trận gặp Chelsea tối 18/4.

0
9,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Tien Tai

Những giải đấu “mưa gôn” hiếm có

Trong lịch sử World Cup, năm 1954 là giải đấu đặc biệt nhất về số bàn thắng. Chỉ với 26 trận nhưng có tới 140 bàn, trung bình 5,38 bàn mỗi trận, cao hơn hẳn mọi kỳ World Cup khác. Sáu kỳ World Cup đầu tiên đều có trung bình từ 3,6 bàn trở lên, nhưng 16 giải sau đó đều dưới 3 bàn mỗi trận, thấp nhất là năm 1990 với 2,21 bàn, góp phần dẫn tới việc thay đổi luật trả bóng về cho thủ môn.

Điểm thú vị khác là hai kỳ 1962 và 1966 lại có cùng số liệu: đều có 89 bàn sau 32 trận, và bàn thắng phút 120 của Geoff Hurst trong trận chung kết 1966 giúp hai giải đấu này “khóa” lại ở cùng một con số.

Những đội tuyển bùng nổ trong một kỳ duy nhất

Hungary năm 1954 là ví dụ tiêu biểu cho sự bùng nổ ngắn hạn. Họ ghi 27 trong tổng số 140 bàn của giải, chiếm gần một phần năm số bàn thắng, nhiều hơn tổng số bàn Scotland ghi được trong toàn bộ lịch sử World Cup. Brazil năm 1950 với 22 bàn là chủ nhà ghi nhiều bàn nhất trong một kỳ, còn Thụy Sĩ năm 2006 lại đi theo hướng ngược lại: không thủng lưới bàn nào rồi bị loại trên chấm phạt đền sau trận hòa 0-0 với Ukraine, trở thành đội duy nhất dự World Cup mà không bị ghi bàn.

Những trận đấu “điên rồ” về số bàn thắng

Năm trận đấu trong lịch sử World Cup có tổng số bàn thắng lên tới hai chữ số. Trận Áo thắng Thụy Sĩ 7-5 năm 1954 và Brazil thắng Ba Lan 6-5 năm 1938 là hai trận hiếm hoi mà cầu thủ hai đội cùng lập cú ba bàn. Theodor Wagner và Josef Hugi làm được điều đó cho Áo và Thụy Sĩ, còn Leonidas và Ernst Wilimowski (ghi bốn bàn) làm điều tương tự cho Brazil và Ba Lan. Đáng chú ý, đó cũng là tất cả số bàn mà Wagner và Wilimowski có được ở World Cup.

Kỷ lục ghi bàn trong một kỳ World Cup

Just Fontaine là người nắm giữ kỷ lục ghi nhiều bàn nhất trong một kỳ World Cup. Năm 1958, anh ghi 13 bàn chỉ sau 6 trận, giúp Pháp đứng thứ ba. Trước đó, Sandor Kocsis đã lập mốc 11 bàn ở giải 1954. Trong danh sách những người ghi nhiều bàn trong một kỳ, chỉ có Ronaldo của Brazil là vô địch thế giới ở giải đấu mà anh tỏa sáng.

Cuộc đua kỷ lục ghi bàn mọi thời đại

Sau Fontaine, Gerd Muller là người nâng chuẩn mực mới. Bàn thắng của ông trong trận chung kết 1974 giúp Tây Đức vô địch và đưa tổng số bàn của ông tại World Cup lên 14, vượt qua kỷ lục cũ. Sau đó, Ronaldo của Brazil vươn lên với 15 bàn, rồi Miroslav Klose chiếm vị trí số một với 16 bàn, tất cả đều được ghi trong vòng cấm, trong đó có sáu bàn ở khu vực 5m50.

Messi hiện có 13 bàn, Mbappe có 12 bàn và cả hai đều dự kiến góp mặt ở World Cup 2026, tiếp tục nối dài chuỗi thay đổi người giữ kỷ lục đã diễn ra liên tục từ năm 1930.

Xem thêm
0
228 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quân Vũ

Khởi đầu từ một cú bấm tivi

Tháng 12 năm 2022, Joe Connor nằm nhà ở San Diego với cục máu đông ở chân, tiếc nuối chuyến đi vòng quanh thế giới vừa phải hủy. Ông mở tivi, xem thử World Cup 2022, một giải đấu của môn thể thao mà trước đó ông “không phải fan, thậm chí từng ghét”. Chính lúc đó, ông nhận ra bóng đá có thể trở thành chiếc chìa khóa để hiểu thế giới, thay vì chỉ là một môn ông từng chơi dở và không ưa hồi nhỏ.

Trước đó, Connor đã đi khắp 50 bang Mỹ và sáu châu lục để xem bóng chày, bóng bầu dục, bóng rổ, khúc côn cầu. Ông tự gọi mình là “người du lịch thể thao”, tự bỏ tiền đi, nhờ viết báo tự do, làm huấn luyện nghề nghiệp và đầu tư bất động sản. Nhưng bóng đá gần như đứng ngoài tầm quan tâm, cho đến khi World Cup trên màn hình khiến ông “bị cuốn vào” bởi kịch tính, sự cuồng nhiệt và màu sắc dân tộc.

Bóng đá trở thành ngôn ngữ chung

Từ tháng 1 năm 2023, Connor bắt đầu để bóng đá dẫn đường. Ông đến Brazil, Argentina, Uruguay, Paraguay, Peru, Bolivia, rồi Colombia, Panama, Jamaica. Ở São Paulo, Rio, Buenos Aires hay Montevideo, ông đứng giữa những khán đài rung chuyển, pháo sáng, khói màu, tiếng trống, tiếng hát không dứt. Ở Bolivia, bên cạnh trận mở màn cúp châu lục giữa The Strongest và River Plate, ông cũng ngồi xem lũ trẻ đá 5 đấu 5 trên sân bê tông loang lổ, khung thành không lưới.

Điều khiến ông chú ý không chỉ là trận đấu, mà là vị trí của bóng đá trong đời sống: từ derby rực lửa ở Cali, Colombia, đến futsal thiếu niên ở Asunción, tất cả đều mang cùng một nhịp điệu say mê. Dù không nói thạo tiếng địa phương, ông vẫn ôm vai, nhảy lên xuống với người lạ, bị nhấc bổng lên vai, bị vò đầu, kéo vào vòng ăn mừng. Ông nhận ra mình và họ chia sẻ một thứ tiếng khác: tình yêu bóng đá.

Từ sân vận động lớn đến sân đất châu Phi

Sau một chặng ghé châu Âu, Trung Đông và Bắc Phi với Bernabeu, Emirates, Der Klassiker ở Munich, Tunisia, Saudi Arabia, Qatar, Connor chuyển hẳn sang một mục tiêu mới: xem bóng đá ở càng nhiều nước càng tốt, đặc biệt là 48 quốc gia sẽ dự World Cup 2026. Ông phải tự mày mò hệ thống vòng loại phức tạp, rồi vẽ đường đi để “đi trước” các tấm vé.

Hai chuyến đi khiến ông nhớ nhất lại là châu Phi. Ông đến 48 trên 54 quốc gia, từ Maroc, Nam Phi, Mozambique đến Djibouti, Algeria, Rwanda, hai nước Congo, Gabon, Guinea-Bissau. Ông thấy bóng đá trên sân cỏ xấu, trên đường nhựa, trên bãi biển, trong sân vận động cũ kỹ lẫn hiện đại. Sáng, trưa, tối, lũ trẻ “ăn, ngủ, thở” cùng trái bóng. Ở ba nước Togo, Guinea, Zimbabwe, người địa phương còn tự tổ chức trận giao hữu chỉ để ông có thể xem, không đòi hỏi tiền bạc, chỉ muốn chia sẻ niềm yêu bóng đá.

Những nơi không thể đặt chân và những đường vòng

Không phải nơi nào Connor cũng đến được. Ông không thể vào Niger, Chad, Sudan vì chiến sự và bất ổn, dù từng “chạy đua” tìm đường đến Sudan khi đội tuyển nước này bất ngờ khởi đầu vòng loại rất tốt. Iran là trường hợp khiến ông tiếc nhất: từng bị từ chối thị thực, sau đó lại vướng bối cảnh căng thẳng quân sự và mất liên lạc với người hướng dẫn. Ông đành chọn một đường vòng: sang Tajikistan xem đội tuyển Iran thi đấu ở giải Trung Á, chụp ảnh cùng cổ động viên và cờ Iran, coi đó là “phương án tốt nhất có thể” trong hoàn cảnh hiện tại.

Trong hành trình, ông từng bị giữ lại ở Cộng hòa Trung Phi vì chụp nhầm khu quân sự, nhưng ngoài sự cố đó, ông nói mình chưa từng cảm thấy bị đe dọa ở châu Phi. Ông chủ động tìm hiểu luật, xin phép khi chụp ảnh, tránh khu nguy hiểm, đôi khi thuê người dẫn đường, nhưng phần lớn vẫn ở khách sạn địa phương, đi bộ trong khu dân cư để cảm nhận nhịp sống thường ngày.

Hoàn tất “bộ sưu tập” World Cup 2026

Cuối năm 2025, Connor đã “tích” được 36 quốc gia dự World Cup, còn thiếu 6 nước đã xác định và 6 suất phải chờ vòng play-off. Ông đến Curaçao, rồi Haiti, chọn Cap-Haïtien thay vì thủ đô hỗn loạn, xem đội bóng trung học đương kim vô địch mang cúp đến trận mở màn mùa giải mới. Ở châu Âu, khi Thổ Nhĩ Kỳ, Bosnia, CH Czech tranh vé, ông bay đến Istanbul, rồi sau đó đến Prague và Sarajevo để kịp “bổ sung” những nước mới.

Điểm dừng cuối cùng là Guadalajara, Mexico, xem Chivas thi đấu. Ông chọn Chivas vì tự nhận mình là “vận động viên du lịch thể thao vĩ đại nhất”, còn Chivas có biệt danh “những chú dê”. Trận đấu kết thúc không bàn thắng, điều duy nhất khiến ông bực bội vì “ghét kết quả hòa”, nhưng cảm giác hoàn thành mục tiêu 47 trên 48 quốc gia dự World Cup 2026 vẫn trọn vẹn.

Điều còn thiếu và mong muốn sau cùng

Sau hơn ba năm, hàng trăm trận đấu, từ đội tuyển nam, nữ, trẻ, giải vô địch châu lục đến những trận bóng đường phố, điều đọng lại với Connor là cách ông được đối xử: những nụ cười ở Saudi Arabia, Ai Cập, Senegal, Nam Phi, Uzbekistan, Iraq, Bỉ, Curaçao; những khoảnh khắc vượt qua rào cản ngôn ngữ bằng cái bắt tay, cái ôm trên khán đài.

Ông vẫn chưa một lần dự World Cup trực tiếp, dù giải đấu 2026 sẽ diễn ra gần nhà hơn bao giờ hết. Giá vé quá cao khiến ông chưa chắc có thể đi, nhưng đó là mục tiêu tiếp theo. Trong lúc chờ đợi, ông muốn chia sẻ câu chuyện và những đoạn video của mình, với hy vọng người khác sẽ dám bước ra khỏi “bong bóng” và nhận ra thế giới ngoài kia không đáng sợ như họ vẫn nghĩ.

Xem thêm
0
92 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Áp lực chiếc cúp vàng và những cái đầu mất kiểm soát

World Cup thường biến những cầu thủ điềm tĩnh nhất thành người khác hẳn. Từ cú húc đầu của Zinedine Zidane vào ngực Marco Materazzi trong trận chung kết 2006, đến cú đá “đá cho bõ tức” của David Beckham vào Diego Simeone năm 1998, cảm xúc bùng nổ trong vài giây có thể đổi cả sự nghiệp. Zidane rời sân trong trận đấu cuối cùng đời mình, Beckham trở thành “tội đồ quốc gia” với hình nộm bị treo ở sân West Ham. Cùng một mẫu số: sức nặng của kỳ vọng và ánh đèn sân khấu khiến một cái nhíu mày, một câu khiêu khích, một cú đá nhẹ cũng đủ châm ngòi.

Khi bản năng sinh tồn lấn át luật lệ

Có những khoảnh khắc mà cầu thủ hành động như thể không còn lựa chọn nào khác. Luis Suarez dùng tay cản bóng trên vạch vôi trước cú sút chắc chắn thành bàn của Ghana ở tứ kết, chấp nhận thẻ đỏ để đổi lấy cơ hội sống sót cho Uruguay trên chấm phạt đền. Trước đó nhiều thập kỷ, hậu vệ Mwepu Ilunga của Zaire lao ra khỏi hàng rào, sút phăng quả bóng khi Brazil chuẩn bị đá phạt, trong bối cảnh cả đội bị đe dọa sẽ không được về nước nếu thua quá đậm. Một bên là tính toán lạnh lùng, một bên là nỗi sợ rất thật, nhưng cả hai đều cho thấy bản năng sinh tồn có thể đẩy người ta vượt qua mọi chuẩn mực.

Tiểu xảo, ăn vạ và ranh giới mỏng manh của “sự sáng tạo”

Không ít “cơn điên” lại được chính người trong cuộc biện minh như một dạng khôn ngoan. Rivaldo ôm mặt lăn lộn khi bóng chỉ chạm vào chân trong trận gặp Thổ Nhĩ Kỳ năm 2002, khiến đối thủ bị đuổi khỏi sân ở phút bù giờ. Sau đó anh còn nói mình “vui khi thấy thẻ đỏ” và gắn điều đó với việc giữ cho bóng đá “đẹp”. Maradona dùng tay ghi bàn vào lưới Anh năm 1986, rồi chỉ vài phút sau ghi một siêu phẩm solo, khiến bàn thắng “Bàn tay của Chúa” càng khó gỡ khỏi ký ức. Những khoảnh khắc ấy không chỉ gây tranh cãi, mà còn cho thấy World Cup là nơi tiểu xảo đôi khi được nhớ lâu chẳng kém thiên tài.

Bạo lực và tổn thương thật sự trên sân cỏ

Có những lần “mất trí” để lại hậu quả nặng nề hơn nhiều một tấm thẻ. Pha va chạm của thủ môn Toni Schumacher với Patrick Battiston ở bán kết 1982 khiến hậu vệ Pháp bất tỉnh, gãy răng, tổn thương đốt sống và rơi vào hôn mê, trong khi trọng tài thậm chí không thổi phạt. Trận “đấu súng” Nuremberg năm 2006 giữa Bồ Đào Nha và Hà Lan thì biến một trận đấu loại trực tiếp thành cuộc chiến thẻ phạt với 4 thẻ đỏ, 16 thẻ vàng, những cú vào bóng ác ý, xô đẩy, ẩu đả. Ở mức độ khác, cú nhổ nước bọt của Frank Rijkaard vào mái tóc xoăn của Rudi Völler năm 1990 cũng cho thấy sự thù địch có thể tràn ra khỏi mọi giới hạn tôn trọng tối thiểu.

Khi cả một đội, cả một quốc gia chệch khỏi quỹ đạo

Không chỉ cá nhân, đôi khi cả tập thể cùng trượt khỏi đường ray. Tuyển Pháp năm 2010 biến chiến dịch World Cup thành vở kịch nội bộ: Nicolas Anelka bị đuổi về nước sau cuộc cãi vã trong giờ nghỉ, phần còn lại của đội phản ứng bằng cách đình công, từ chối tập luyện, rồi kết thúc bằng việc bị loại ngay vòng bảng. Brazil 2014 thì sụp đổ ngay trên sân nhà với thất bại 1-7 trước Đức ở bán kết, trong bầu không khí nghẹt thở của những cái ôm, những giọt nước mắt từ trước khi bóng lăn. Khi áp lực vượt quá sức chịu đựng, sự “điên rồ” không còn là khoảnh khắc cá nhân, mà trở thành tâm trạng chung của cả một đội tuyển.

Xem thêm
0
75 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Phượng Bùi

Thành thật mà nói, đó là một trong những giai đoạn khó khăn nhất trong sự nghiệp của tôi. Tôi gần như bị tách khỏi nhịp sống của bóng đá đỉnh cao và phải chiến đấu từng ngày để tìm lại chính mình.

Điều khiến tôi bất ngờ nhất là Cristiano Ronaldo là cầu thủ duy nhất chủ động hỏi thăm về quá trình hồi phục của tôi. Chúng tôi từng đối đầu trên sân cỏ, từng khoác áo những đội bóng cạnh tranh với nhau và đứng ở hai chiến tuyến khác biệt. Nhưng trong thời điểm đó, anh ấy không nhìn tôi như một đối thủ.

Cristiano nhìn tôi như một đồng nghiệp, một cầu thủ đang nỗ lực vượt qua nghịch cảnh để trở lại.

Anh ấy hỏi tôi đang hồi phục đến đâu, cơ thể phản ứng thế nào, tinh thần có ổn không. Chỉ là những câu hỏi rất đơn giản, nhưng với tôi lúc ấy, chúng mang ý nghĩa vô cùng lớn lao.

Khi bạn đang ở đỉnh cao, luôn có rất nhiều người ở bên cạnh. Nhưng khi chấn thương ập đến, khi bạn không thể thi đấu hay tỏa sáng, đó mới là lúc bạn nhận ra ai thật sự quan tâm đến mình.

Một lời hỏi thăm không thể chữa lành chấn thương trên cơ thể, nhưng đôi khi nó có thể chữa lành tinh thần. Nó nhắc tôi rằng mình không hề đơn độc trong cuộc chiến ấy.

Tôi luôn dành sự tôn trọng lớn cho Cristiano Ronaldo với tư cách một cầu thủ. Nhưng sau câu chuyện đó, tôi còn tôn trọng anh ấy nhiều hơn với tư cách một con người.

Xem thêm
10
18,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Vũ Dân

Luis Enrique chia sẻ về lý do vì sao Khvicha Kvaratskhelia là một bản hợp đồng đặc biệt của PSG:

Khi cái tên Kvaratskhelia lần đầu được đề xuất, tôi thực sự chưa biết nhiều về cậu ấy. Một tuyển trạch viên khi đó nói với tôi một điều rất thú vị: ‘Đừng nhìn vào quả bóng, hãy nhìn vào phản ứng của các hậu vệ.’

Tôi làm theo lời khuyên đó. Và rồi tôi nhận ra cứ mỗi lần Khvicha chạm bóng, ngay lập tức có hai, thậm chí ba cầu thủ đối phương lao đến vây ráp. Chỉ vì sự hiện diện của cậu ấy mà cả hệ thống phòng ngự bên kia phải dịch chuyển, mất cân bằng và thay đổi cách vận hành.

Khoảng 20 phút sau, tôi không còn tập trung vào những pha rê bóng nữa. Thay vào đó, tôi quan sát tác động mà Khvicha tạo ra trên toàn bộ trận đấu. Đó mới là điều khiến tôi ấn tượng nhất.

Những cầu thủ xuất sắc nhất không chỉ biết chơi bóng. Họ buộc đối thủ phải thay đổi cách phòng ngự, thay đổi cách suy nghĩ và thay đổi cả cách vận hành của đội bóng. Họ tạo ra ảnh hưởng vượt xa những gì được ghi lại trong các thống kê.

Và chính ở thời điểm đó, chúng tôi hiểu rằng mình không đơn thuần đang theo đuổi một cầu thủ tài năng, mà là một tài năng kiệt xuất.

Xem thêm
3
5,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật