Bảng xếp hạng bảng I World Cup 2026: Pháp thắng dễ Senegal, tạm dẫn đầu bảng

Tin chuyển nhượng: Real, MU, Arsenal, Man City cùng vào cuộc

Chấn thương hàng loạt tại ĐT Anh, vì sao Alexander-Arnold vẫn không được chọn?

Hường Cao

Townsend chỉ đích danh Wharton: Chelsea nên chi đậm, Man Utd dè chừng

Ngay khi Xabi Alonso được bổ nhiệm dẫn dắt Chelsea, câu chuyện chuyển nhượng lập tức nóng lên. Trong bối cảnh đội bóng cần bán bớt trụ cột để cân bằng tài chính sau khi lỡ hẹn cúp châu Âu, cựu tiền vệ Andy Townsend lại nhấn mạnh vào một cái tên ở tuyến giữa: Adam Wharton của Crystal Palace, mục tiêu mà Manchester United cũng đang theo đuổi.

Trục Caicedo – Wharton trong kế hoạch mới

Theo Townsend, tương lai khu trung tuyến Chelsea có thể xoay quanh cặp Moises Caicedo và Adam Wharton. Ông hình dung Wharton đủ khả năng chơi trong cả sơ đồ hai tiền vệ trung tâm lẫn bốn tiền vệ, từ 4-2-3-1 tới 3-4-3 mà Alonso ưa thích. Trong mắt cựu cầu thủ này, Wharton là mẫu tiền vệ “rất sang”, biết điều tiết nhịp độ và mang lại sự bình tĩnh cho tuyến giữa.

Phong cách gợi nhớ Michael Carrick

Townsend nhiều lần so sánh Wharton với Michael Carrick thời khoác áo Manchester United. Điểm chung là cảm giác luôn có thêm một nhịp xử lý, dù không sở hữu tốc độ nổi bật. Wharton thường chuẩn bị sẵn phương án chuyền bóng trước khi nhận, hiếm khi bị đối phương áp sát làm khó. Cái chân trái của anh được Townsend đánh giá là mảnh ghép phù hợp bên cạnh sự cơ động của Caicedo.

Lý do Chelsea được xem là bến đỗ hợp lý

Wharton hiện được định giá khoảng 80 triệu bảng và cũng nằm trong tầm ngắm của Man Utd, nhưng Townsend tin Chelsea là môi trường phù hợp. Ông cho rằng việc lỡ hẹn tuyển Anh có thể khiến tiền vệ này suy nghĩ về bước đi tiếp theo, nhất là khi Palace vừa trải qua giai đoạn thành công. Trong bối cảnh Alonso cần một bộ khung mới, Townsend tin Wharton có thể trở thành “tương lai của Chelsea” ở trung tâm hàng tiền vệ.

0
494 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Tuấn Kiệt

Đêm của Messi 

Messi bắt đầu World Cup 2026 theo cách không thể rực rỡ hơn. Trước Algeria, đội trưởng 38 tuổi ghi cả 3 bàn trong chiến thắng 3-0, giúp nhà đương kim vô địch có màn ra quân đầy thuyết phục ở bảng J. Một cú hat-trick, một chiến thắng giữ sạch lưới và một cột mốc lịch sử: Messi đã cân bằng kỷ lục 16 bàn thắng tại World Cup của Miroslav Klose.

Một đêm của riêng số 10

Argentina không có khởi đầu quá dễ dàng. Algeria nhập cuộc quyết liệt, tranh chấp mạnh mẽ và từng khiến khung thành của Emiliano Martínez nhiều lần chao đảo bằng những pha lên bóng tốc độ. Chính Messi cũng sớm bị từ chối một bàn thắng vì lỗi việt vị.

Nhưng khi trận đấu cần một khoảnh khắc tạo khác biệt, số 10 đã lên tiếng. Phút 17, anh phối hợp với Rodrigo De Paul trước khi tung cú sút hiểm hóc vào góc cao, mở tỷ số cho Argentina và đưa trận đấu trở lại đúng quỹ đạo của đội bóng Nam Mỹ.

Kỷ lục gọi tên Messi

Bàn thắng đầu tiên giúp Messi gia nhập nhóm cầu thủ ghi bàn ở 5 kỳ World Cup, ngang thành tích của Cristiano Ronaldo. Nhưng anh không dừng lại ở đó. Phút 60, Messi xuất hiện đúng lúc trong vòng cấm để đá bồi thành bàn, nâng tỷ số lên 2-0.

Đến phút 76, anh hoàn tất cú hat-trick, nâng tổng số bàn thắng tại World Cup lên con số 16. Klose từng giữ cột mốc này như một đỉnh cao rất khó chạm tới. Thế nhưng ở tuổi 38, Messi đã san bằng kỷ lục bằng màn trình diễn kinh điển khiến cả giải đấu phải nhắc đến tên mình.

Argentina vẫn biết cách phát huy tối đa Messi

Chiến thắng này không chỉ đến từ cảm hứng cá nhân. Argentina của HLV Lionel Scaloni vận hành đủ chặt chẽ để Messi được hoạt động ở những khu vực nguy hiểm nhất.

De Paul tiếp tục đóng vai trò kết nối và hỗ trợ phía sau cho đội trưởng. Enzo Fernández cùng Alexis Mac Allister kiểm soát tốt tuyến giữa, giúp Argentina làm chủ thế trận sau quãng thời gian đầu chịu sức ép. Trong khi đó, Lautaro Martínez di chuyển rộng, kéo giãn hàng thủ đối phương và tạo thêm khoảng trống để Messi nhận bóng giữa các tuyến.

Algeria không dễ bị xem thường

Tỷ số 3-0 không phản ánh đầy đủ những khó khăn mà Algeria tạo ra trong giai đoạn đầu trận. Đại diện Bắc Phi chơi với tốc độ cao, không ngại va chạm và liên tục đưa bóng lên phía trước mỗi khi có cơ hội. Họ tạo ra một số tình huống khiến hàng thủ Argentina phải làm việc vất vả, đặc biệt khi thế trận vẫn còn cân bằng.

Tuy nhiên, sự khác biệt nằm ở chất lượng xử lý trong khu vực cấm địa. Algeria thiếu đi pha dứt điểm quyết định, còn Argentina sở hữu Messi, người có thể thay đổi cục diện chỉ bằng vài nhịp chạm bóng.

Thông điệp của nhà vô địch

Với Argentina, trận ra quân này mang ý nghĩa lớn hơn 3 điểm. Họ giành chiến thắng, giữ sạch lưới và quan trọng nhất là chứng kiến Messi tiếp tục tạo ra khác biệt ở sân khấu lớn nhất.

World Cup 2026 có thể là kỳ World Cup cuối cùng trong sự nghiệp của anh. Nhưng cách Messi tỏa sáng trước Algeria cho thấy thời khắc chia tay ấy vẫn còn ở phía trước. Hiện tại, anh vẫn là trung tâm trong lối chơi của Argentina, vẫn là cầu thủ đủ khả năng khiến đối thủ trả giá bằng những khoảnh khắc thiên tài mà rất ít người trong lịch sử bóng đá có thể tạo ra.

Xem thêm
0
441 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Kỳ Quang

Một ngôi sao bị đẩy xuống cuối danh sách

Trong danh sách hậu vệ phải người Anh dưới thời Thomas Tuchel, Trent Alexander-Arnold nằm rất sâu. Anh đứng sau những cái tên như Reece James, Tino Livramento, Djed Spence, Ezri Konsa, Jarell Quansah, Trevoh Chalobah, thậm chí có thể cả James Garner. Điều này gây chấn động nếu đặt cạnh hồ sơ của anh: trụ cột Real Madrid, ba lần vào chung kết cúp C1, hai lần vô địch Ngoại hạng Anh, từng góp mặt trong đội hình tiêu biểu thế giới và châu Âu, hậu vệ kiến tạo nhiều bàn nhất lịch sử Ngoại hạng Anh.

Cách Tuchel xây đội và vị trí bị bỏ trống

Tuchel ưu tiên một khung đội hình “hai người cho mỗi vị trí”, nhưng lại đặc biệt chuộng trung vệ có thể dạt phải. Bởi vậy, bên cạnh Spence, ông gọi thêm Konsa, Quansah và Chalobah để có thêm phương án trám cánh phải. Khi Livramento chấn thương, suất thay thế rơi vào tay Chalobah, còn Alexander-Arnold không được nhắc tới, dù Reece James vốn hay chấn thương và vai trò dự phòng ở cánh phải hoàn toàn có thể trở nên then chốt nếu James vắng mặt.

Chấn thương mở ra khoảng trống chất lượng

Livramento là trường hợp đáng tiếc: mới 23 tuổi, đã phải vật lộn với chấn thương, bỏ lỡ giai đoạn cuối mùa Ngoại hạng Anh rồi lại dính vấn đề bắp chân khi sang Mỹ. Anh vắng mặt, James cũng không chắc khỏe mạnh xuyên suốt, nhưng Tuchel vẫn không quay sang Alexander-Arnold. Thay vì một hậu vệ phải có khả năng tổ chức tấn công bậc cao, ông chấp nhận phương án an toàn hơn về phòng ngự, với Spence được đánh giá cao ở tốc độ lùi về.

Chất sáng tạo bị gạt sang một bên

Tranh cãi quanh Alexander-Arnold luôn xoay quanh điểm yếu phòng ngự. Tuchel không phải người duy nhất nghi ngờ anh, dù Liverpool của Jurgen Klopp rồi Arne Slot vẫn đạt thành công khi xây hệ thống xoay quanh điểm mạnh của anh với bóng trong chân. Ở đội tuyển, Gareth Southgate từng lúng túng với bài toán này, nhưng khi đó ông có Kyle Walker và Kieran Trippier ở phong độ cao. Giai đoạn Lee Carsley tạm quyền, Alexander-Arnold thậm chí được xem là cầu thủ nổi bật nhất, song lợi ích cuối cùng lại thuộc về Reece James.

Nguy cơ một cánh phải thiếu ý tưởng

Trong bối cảnh Bukayo Saka cũng có vấn đề thể lực, Cole Palmer không được Tuchel chọn, khả năng Anh bước vào một trận knock-out World Cup với cặp cánh phải Spence và Noni Madueke là hoàn toàn có thể. Đó là lựa chọn phù hợp với cách Tuchel nhìn nhận đội bóng, nhưng đồng nghĩa việc bỏ qua một cầu thủ có khả năng tung ra những đường chuyền mà chỉ rất ít người trên thế giới làm được. Với một đội tuyển có thể thiếu người sáng tạo ở biên phải, việc để Alexander-Arnold ở nhà là rủi ro mà Anh có thể phải trả giá.

Xem thêm
0
335 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Trọng tâm là sự ổn định

Real Madrid bước vào mùa hè 2026 với nhiều thay đổi lớn, nhưng ở trung tâm hàng thủ, Antonio Rüdiger tiếp tục là điểm cố định. Hợp đồng của trung vệ người Đức được gia hạn đến năm 2027, thay vì kết thúc vào mùa hè này như dự kiến ban đầu. Trong bối cảnh câu lạc bộ chuẩn bị điều chỉnh mạnh về nhân sự, việc giữ lại một trụ cột đã gắn bó từ năm 2022 cho thấy Madrid ưu tiên sự ổn định ở tuyến phòng ngự.

Rüdiger trong bức tranh tái thiết

Từ khi đến Bernabéu theo dạng tự do năm 2022, Rüdiger đã trở thành gương mặt quen thuộc ở hàng thủ, thi đấu dưới nhiều đời huấn luyện viên khác nhau. Anh góp mặt trong hành trình giành La Liga và Champions League năm 2024, cùng Cúp Nhà vua 2023, nằm trong bộ sưu tập tám danh hiệu với Real. Việc gia hạn với một cầu thủ 33 tuổi, đã chinh chiến ở Stuttgart, Roma rồi Chelsea, cho thấy Madrid vẫn đặt niềm tin vào kinh nghiệm và sự ổn định mà anh mang lại.

Một mùa hè nhiều xáo trộn

Trong khi Rüdiger được giữ lại, khu kỹ thuật và lực lượng lại thay đổi mạnh. Real Madrid đã xác nhận đưa José Mourinho trở lại băng ghế huấn luyện sau khi chia tay Álvaro Arbeloa. Trên thị trường chuyển nhượng, họ đã chi khoảng 55 triệu euro để đưa hậu vệ trái Marc Cucurella từ Chelsea về, đồng thời chuẩn bị hoàn tất thêm nhiều thương vụ khác cho hàng thủ và tuyến giữa.

Hàng thủ mới quanh một trụ cột cũ

Cùng với Cucurella, Real Madrid dự kiến bổ sung trung vệ Ibrahima Konaté khi anh kết thúc hợp đồng với Liverpool, và kích hoạt điều khoản khoảng 20 triệu euro để chiêu mộ hậu vệ phải Denzel Dumfries từ Inter Milan. Ở tuyến giữa, Bernardo Silva được chờ đợi sẽ cập bến sau khi rời Manchester City. Trong bối cảnh đó, Rüdiger trở thành mắt xích đã được kiểm chứng, là người duy nhất trong nhóm này đã trải qua những mùa giải gần đây tại Bernabéu.

Ý nghĩa của bản hợp đồng gia hạn

Sau hai mùa giải trắng tay, Real Madrid đang chuẩn bị một cuộc làm mới sâu rộng. Tuy vậy, việc gia hạn với Rüdiger cho thấy câu lạc bộ không phá vỡ toàn bộ nền tảng cũ. Một trung vệ dày dạn kinh nghiệm, từng vô địch Champions League với Chelsea năm 2021 rồi tiếp tục nâng cúp cùng Real năm 2024, được giữ lại để làm điểm tựa cho tập thể đang thay đổi nhanh chóng dưới thời Mourinho.

Xem thêm
0
131 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Giá treo trên thị trường

Manchester United đã định giá Marcus Rashford ở mức 40 triệu bảng và sẵn sàng lắng nghe đề nghị, nhưng đồng thời đặt ra giới hạn rất rõ: không chấp nhận để anh sang Liverpool hoặc Manchester City theo mức phí kích hoạt này. Trong bối cảnh Rashford còn hai năm hợp đồng với mức lương 350.000 bảng mỗi tuần, con số 40 triệu bảng vừa thể hiện mong muốn mở đường cho một thương vụ, vừa cho thấy United vẫn muốn kiểm soát điểm đến của cầu thủ trưởng thành từ lò đào tạo của mình.

Barcelona rút lui và hệ quả

Mùa trước, Rashford chơi cho Barcelona theo dạng cho mượn một mùa, ghi 14 bàn và có 14 kiến tạo sau 49 trận, góp phần vào chức vô địch La Liga dưới thời Hansi Flick. Hợp đồng cho mượn kèm điều khoản mua đứt trị giá 30 triệu euro, nhưng Barcelona đã quyết định không kích hoạt. Thương vụ 69,3 triệu bảng dành cho Anthony Gordon từ Newcastle đầu tháng này đã chấm dứt hy vọng ở lại Camp Nou của Rashford, buộc anh đứng trước khả năng trở lại Old Trafford sau kỳ nghỉ hậu World Cup.

Nguyện vọng cá nhân của Rashford

Dù United mở cửa cho khả năng chuyển nhượng trong nước, các nguồn tin cho biết Rashford vẫn ưu tiên ở lại và đá nốt hợp đồng hiện tại thay vì chuyển sang một đội bóng khác tại Ngoại hạng Anh. Cầu thủ sinh ra ở Manchester, đã có hơn 400 trận cho đội một kể từ lần ra mắt dưới thời Louis van Gaal năm 2016, dường như vẫn đặt nặng yếu tố gắn bó với câu lạc bộ chủ quản trong lựa chọn tương lai.

Giới hạn vô hình với Liverpool và Man City

Quyết định không bán Rashford cho Liverpool và Man City không chỉ là tính toán chuyên môn. Giữa United và Liverpool đã không có vụ chuyển nhượng trực tiếp nào từ thập niên 1960. Với Man City, lần gần nhất một ngôi sao lớn đi thẳng từ Old Trafford sang Etihad là Carlos Tevez năm 2009. Lịch sử ít giao dịch, cộng với sự cạnh tranh gay gắt, khiến United sẵn sàng mở cửa thị trường trong nước nhưng vẫn khóa chặt hai đối thủ lớn nhất, ngay cả khi đã gắn cho Rashford mức giá cụ thể.

World Cup và khoảng lặng tạm thời

Trong lúc mọi tính toán xoay quanh tương lai câu lạc bộ, Rashford đang ở Mỹ cùng tuyển Anh, chuẩn bị cho trận mở màn World Cup gặp Croatia tại Dallas. Anh sẽ chỉ trở lại United sau khi hoàn tất giải đấu và có quãng nghỉ kéo dài, nên mọi quyết định lớn nhiều khả năng chỉ được đẩy nhanh khi chiến dịch cùng đội tuyển kết thúc, trong bối cảnh Barcelona đã rút lui và United đã công khai khung giá cùng những giới hạn chuyển nhượng của mình.

Xem thêm
0
1,6K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quân Vũ

ĐT Na Uy thắng dễ

Na Uy bước vào World Cup 2026 theo cách không thể mạnh mẽ hơn. Chiến thắng 4-1 trước Iraq không chỉ mang về 3 điểm ở trận ra quân, mà còn giúp đội bóng Bắc Âu vượt Pháp để chiếm ngôi đầu bảng I nhờ hiệu số +3.

Trong một bảng đấu có Pháp, Senegal và Iraq, từng bàn thắng đều có giá trị lớn. Với cú đúp của Erling Haaland, bàn thắng của Leo Østigård cùng pha phản lưới ở cuối trận từ phía Iraq, Na Uy đã gửi lời cảnh báo rất nặng ký đến phần còn lại của bảng đấu.

Na Uy dẫn đầu nhờ hiệu số

Sau lượt trận đầu, Na Uy và Pháp cùng có 3 điểm. Pháp thắng Senegal 3-1, còn Na Uy thắng Iraq 4-1. Khoảng cách giữa hai đội vì thế nằm ở hiệu số: Na Uy +3, Pháp +2. Chi tiết này khiến bảng I sớm có sức nóng riêng. Pháp vẫn là ứng viên lớn nhất cho ngôi đầu, nhưng Na Uy đã tạo ra lợi thế ban đầu đủ tốt để không phải bước vào cuộc đua với tâm thế bám đuổi.

Chiến thắng đậm trước Iraq cũng giúp Na Uy có vị trí thuận lợi nếu bảng đấu phải phân định bằng hiệu số hoặc số bàn thắng. Với thể thức World Cup 2026 mở rộng, cuộc cạnh tranh giữa các đội nhì bảng, hoặc nhóm xếp thứ ba có thành tích tốt, càng khiến mỗi pha lập công trở nên quan trọng. Na Uy hiểu điều đó và họ đã tận dụng rất tốt trận ra quân.

Haaland tạo khác biệt ngay trận đầu

Mọi ánh mắt trước trận đều hướng về Haaland, và tiền đạo của Na Uy đã đáp lại bằng màn trình diễn đúng tầm. Cú đúp vào lưới Iraq giúp anh có khởi đầu như mơ tại World Cup. Không chỉ ghi bàn, Haaland còn kéo cả hàng thủ Iraq vào trạng thái căng thẳng thường trực. Mỗi pha tăng tốc, mỗi lần chọn vị trí trong vòng cấm của anh đều buộc đối phương phải lùi sâu hơn.

Sự hiện diện của Haaland cũng giúp Na Uy chơi trực diện và nguy hiểm hơn. Họ không cần kiểm soát bóng quá cầu kỳ, nhưng luôn có phương án đưa bóng nhanh lên phía trên, tận dụng sức mạnh, tốc độ và khả năng dứt điểm của trung phong này. Khi Østigård cũng ghi bàn, Na Uy cho thấy họ không chỉ phụ thuộc vào một ngôi sao duy nhất.

Pháp vẫn mạnh, nhưng áp lực đã xuất hiện

Pháp thắng Senegal 3-1, kết quả đủ tốt để khẳng định vị thế của một ứng viên vô địch. Tuy nhiên, việc đứng sau Na Uy sau lượt đầu khiến thầy trò Didier Deschamps không thể xem nhẹ cục diện bảng I. Nếu Pháp thắng Iraq ở lượt hai, họ sẽ tiếp tục giữ lợi thế lớn. Nhưng trong cuộc đua ngôi đầu, hiệu số có thể trở thành chi tiết quyết định trước trận gặp Na Uy ở lượt cuối.

Với Mbappe bên phía Pháp và Haaland bên phía Na Uy, bảng I đang có một cuộc so kè rất hấp dẫn giữa hai tiền đạo hàng đầu thế giới. Cả hai đội đều thắng, đều ghi nhiều bàn và đều cho thấy tham vọng đi xa. Trận Na Uy gặp Pháp ngày 26/6 vì thế có khả năng trở thành trận quyết định ngôi đầu bảng.

Senegal và Iraq rơi vào thế phải phản ứng

Sau lượt mở màn, Senegal và Iraq cùng chưa có điểm. Senegal thua Pháp 1-3, còn Iraq thua Na Uy 1-4 nên áp lực ở lượt hai sẽ rất lớn. Iraq phải gặp Pháp, còn Senegal chạm trán Na Uy. Chỉ cần tiếp tục trắng tay, một trong hai đội có thể bị đẩy sát mép bị loại sớm.

Với Na Uy, trận gặp Senegal sẽ là bài kiểm tra thật sự về bản lĩnh. Nếu tiếp tục thắng, họ gần như đặt một chân vào vòng sau và bước vào trận gặp Pháp với vị thế rất khác. Còn với bảng I, chiến thắng 4-1 trước Iraq đã khiến Na Uy không còn là kẻ thách thức thầm lặng. Họ đã lên tiếng bằng bàn thắng, bằng hiệu số và bằng phong độ của Haaland.

Xem thêm
0
1,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật