Messi giã từ: Cả hệ thống bóng đá Argentina cùng vỗ tay ở phút thứ 10

155 triệu bảng và nghịch lý chuyển nhượng của MU

Mahrez, Carvajal, Zaha: Dàn cựu vương châu Âu cùng lúc rơi vào cảnh thất nghiệp

Đoàn Linh

Thử thách lớn tại World Cup 2026: Khi quyền lực thực tế nằm ngoài tay Fifa

Từ giấc mơ của một trọng tài đến giới hạn của Fifa

Omar Artan, trọng tài số một của châu Phi, được Fifa chọn cho World Cup 2026 sau một năm 2025 rực sáng: bắt chính chung kết lượt về Cúp C1 châu Phi, điều khiển ba trận tại World Cup U20 ở Chile, rồi hai trận vòng bảng Cúp châu Phi. Anh trở thành người Somalia đầu tiên cầm còi một trận chung kết cấp châu lục, và được chính Fifa trao “đỉnh cao nghề nghiệp” khi đưa vào danh sách 52 trọng tài cho World Cup.

Thế nhưng khi đặt chân xuống Miami để hội quân, Artan trải qua 11 giờ bị chất vấn bởi nhân viên nhập cư Mỹ, sau đó bị giữ thêm vài giờ rồi bị buộc lên máy bay trở về Mogadishu, dù khẳng định “tôi có đầy đủ giấy tờ, có đúng loại thị thực”. Một thành viên trong chính đoàn Fifa không thể bước qua cửa khẩu nước chủ nhà, và Fifa chỉ có thể nói mình “không tham gia vào quy trình nhập cư của nước chủ nhà”.

Chủ nhà đặt luật chơi, Fifa đứng ngoài rìa

Trường hợp Artan diễn ra trong bối cảnh chính quyền Mỹ dưới thời Donald Trump siết chặt nhập cư ở mức chưa từng có. Năm 2025, ông Trump áp lệnh cấm nhập cảnh toàn diện với 12 quốc gia, trong đó có Somalia và ba đội dự World Cup: CH Congo, Iran và Haiti. Trước đó, ngay khi mới nhậm chức năm 2017, ông đã ký sắc lệnh cấm công dân bảy nước đa số Hồi giáo, bao gồm Somalia.

Chính quyền Mỹ khẳng định quyết định với Artan là “đúng đắn”, và coi đây là thông điệp rằng “không ai được đối xử đặc biệt”, kể cả quan chức, cầu thủ, cổ động viên hay trọng tài. Fifa, trong khi đó, từng tuyên bố nếu đội bóng, người hâm mộ và quan chức không được vào nước chủ nhà thì “sẽ không có World Cup”. Nhưng khi Indonesia bị tước quyền đăng cai World Cup U20 vì từ chối tiếp đón đội Israel, những lời trước đây của Gianni Infantino lại không được áp dụng với Mỹ.

World Cup trong tay chính sách nhập cư Mỹ

Không chỉ trọng tài, hàng loạt câu chuyện khác cho thấy World Cup 2026 bị chi phối bởi ưu tiên nhập cư của Mỹ. Người hâm mộ Iraq, dù nước này không nằm trong danh sách cấm, kể rằng họ đã bỏ cuộc vì quá khó xin thị thực. Iran thông báo bị phía Mỹ thu hồi toàn bộ suất vé vòng bảng dành cho cổ động viên nước này. Tehran còn cáo buộc 15 thành viên “cốt lõi” trong ban huấn luyện không được cấp thị thực.

Đội tuyển Iran được phép bay vào Mỹ từ Tijuana (Mexico) trong vòng 24 giờ cho mỗi trận đấu, rồi rời đi ngay sau đó, nhưng cơ chế này vẫn chưa được kiểm chứng. Nếu một đội không thể đến dự chính trận đấu của mình, World Cup sẽ rơi vào tình huống chưa từng có tiền lệ. Tổ chức Fare nhận xét chưa bao giờ nhiều huấn luyện viên, cán bộ đội tuyển, cổ động viên và quan chức các liên đoàn thành viên Fifa bị chất vấn, bị loại trừ nhiều như vậy, và đặt câu hỏi “ai đang điều hành World Cup: Fifa hay chính phủ Mỹ với chính sách nhập cư mang màu sắc sắc tộc?”.

Từ Nga, Qatar đến Mỹ: Sự tương phản về “cửa vào”

Những kỳ World Cup gây tranh cãi trước đây như Nga 2018 hay Qatar 2022 lại cho thấy một bức tranh trái ngược về quyền lực của Fifa. Nga bỏ luôn yêu cầu thị thực, chỉ cần hộ chiếu và thẻ người hâm mộ là có thể nhập cảnh. Qatar dùng thẻ Hayya vừa làm giấy thông hành, vừa là vé vào sân, giúp Fifa và nước chủ nhà kiểm soát tập trung dòng người.

Tại Mỹ, không có cơ chế “thẻ người hâm mộ” nào thay thế thị thực. Các rào cản thủ tục được cho là khiến nhiều người nản lòng. Nhóm cổ động viên Anh do Thomas Concannon dẫn dắt nhận xét người hâm mộ “khó có thể cảm thấy ít được chào đón hơn”. Trong khi đó, ông Trump vẫn tận hưởng hào quang của một kỳ World Cup do chính nhiệm kỳ của mình ủng hộ xin đăng cai từ năm 2017, đồng thời duy trì mục tiêu siết nhập cư “trên hết”.

Một kỳ World Cup bị kéo lệch khỏi sân cỏ

World Cup 2026 từng được kỳ vọng là cơ hội “trở lại với bóng đá” sau những tranh cãi ở Nga và Qatar. Thực tế, giải đấu còn bị bao phủ bởi nhiều lớp vấn đề: giá vé bị cho là quá cao, trát đòi hầu tòa liên quan đến việc phân phối vé, phàn nàn về giá khách sạn và di chuyển. Trường hợp Artan chỉ là lát cắt rõ nét nhất cho thấy Fifa không kiểm soát được yếu tố căn bản: bảo đảm những người trực tiếp làm nên giải đấu có thể đặt chân đến nước chủ nhà.

Khi một trọng tài được Fifa lựa chọn phải quay về từ cửa khẩu, cổ động viên nhiều nước bỏ cuộc, suất vé của cả một đội tuyển bị thu hồi, còn Fifa chỉ đứng ngoài các quyết định nhập cư, cảm giác chung là World Cup 2026 đang vận hành theo luật chơi của Nhà Trắng nhiều hơn là theo mong muốn của tổ chức bóng đá thế giới.

0
347 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Minh An

Raheem Sterling từng là một trong những cầu thủ chạy cánh hiệu quả nhất Premier League, giành 4 chức vô địch cùng Man City và có mùa ghi tới 20 bàn. Nhưng ở tuổi 31, sau quãng thời gian ngắn tại Feyenoord, anh bước vào hè 2026 trong cảnh không có CLB.

Đỉnh cao ở Man City

Sterling chơi 339 trận, ghi 131 bàn trên mọi đấu trường cho Man City. Giai đoạn 2017–2020 là thời kỳ anh đạt phong độ cao nhất.

Mùa 2017/18, Sterling ghi 18 bàn tại Premier League. Hai mùa tiếp theo, anh lần lượt có 17 và 20 bàn. Trong hệ thống của Pep Guardiola, Sterling phát huy tốc độ và khả năng di chuyển từ biên vào khoảng trống giữa hậu vệ cánh với trung vệ đối phương. Khi Man City ép sân, anh thường xuyên có mặt gần vòng cấm để kết thúc các pha tấn công.

Chelsea bỏ 47,5 triệu bảng để đưa Sterling về Stamford Bridge vào hè 2022. Từ đây, sự nghiệp của anh bắt đầu đi xuống.

Mất chỗ đứng ở Chelsea

Sterling ghi 6 bàn tại Premier League trong mùa đầu tiên và 8 bàn ở mùa kế tiếp. Tuy nhiên, Chelsea liên tục thay HLV, từ Thomas Tuchel, Graham Potter, Frank Lampard tới Mauricio Pochettino. Anh không còn được chơi trong một hệ thống ổn định như tại Man City.

Sau khi Enzo Maresca tiếp quản đội bóng, Sterling bị gạch khỏi kế hoạch đội một. Trận chính thức cuối cùng của anh cho Chelsea diễn ra vào tháng 5/2024, nhưng tới tháng 1/2026 hợp đồng giữa 2 bên mới được chấm dứt.

Mức lương khoảng 325.000 bảng mỗi tuần cũng khiến Chelsea khó tìm đội bóng sẵn sàng tiếp nhận Sterling. Cuối năm 2025, phần lương còn lại trong hợp đồng của anh được tính vào khoảng 22 triệu bảng trước khi 2 bên đạt thỏa thuận chia tay.

Arsenal không giúp Sterling hồi sinh

Mùa 2024/25, Sterling gia nhập Arsenal theo dạng cho mượn và tái ngộ Mikel Arteta, người từng làm việc cùng anh tại Man City.

Anh chỉ có 17 lần ra sân tại Premier League, 7 trận đá chính và tổng cộng 496 phút, không ghi bàn và có 2 kiến tạo. Tính trên mọi đấu trường, Sterling ghi 1 bàn sau 28 lần ra sân.

Từ một cầu thủ từng ghi 20 bàn trong 1 mùa Premier League, Sterling lúc này không còn cạnh tranh được suất đá chính thường xuyên. Arsenal không giữ anh sau khi hợp đồng cho mượn kết thúc.

Sang Hà Lan vẫn không tìm lại phong độ

Sau khi chấm dứt hợp đồng với Chelsea, Sterling ký hợp đồng ngắn hạn với Feyenoord vào tháng 2/2026. Đây là lần đầu tiên anh chơi bóng cấp CLB bên ngoài nước Anh.

Sterling ra sân 8 trận tại Eredivisie, trong đó có 5 lần đá chính, với khoảng 420 phút thi đấu. Anh không ghi bàn và có 1 kiến tạo. Feyenoord sau đó không gia hạn hợp đồng.

Trong 2 mùa khoác áo Arsenal và Feyenoord, Sterling chơi tổng cộng 25 trận ở giải VĐQG nhưng không ghi bàn. Sau khi rời Chelsea, vấn đề của anh nằm nhiều hơn ở phong độ, tuổi tác và quãng thời gian dài không được thi đấu thường xuyên.

Sterling cũng không trải qua một chấn thương nghiêm trọng nào đủ để giải thích cho cú trượt dài. Anh mất vị trí từng chút một, từ ngôi sao tại Man City thành cầu thủ dự bị, rồi bị loại khỏi kế hoạch ở Chelsea, không thể hồi sinh tại Arsenal và chỉ có một hợp đồng ngắn hạn ở Feyenoord.

Ở tuổi 31, cầu thủ từng 4 lần vô địch Premier League giờ phải tìm lại chỗ đứng từ vị thế của một cầu thủ tự do.

Xem thêm
1
10,9K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Từ những vết trượt cũ đến tư duy thận trọng hơn

Manchester United kết thúc kỳ chuyển nhượng hè 2026 theo cách khá khác phần còn lại trong nhóm các đội bóng lớn của Ngoại hạng Anh. Trong một thị trường mà Chelsea, Manchester City và Tottenham đều thực hiện những thương vụ vượt 100 triệu bảng, MU chủ động tránh lao vào các cuộc đấu giá vượt quá giới hạn họ đặt ra. Đội bóng vẫn chi mạnh, nhưng tiền được tập trung vào những vị trí đã xác định từ trước, thay vì mua thêm chỉ vì thị trường xuất hiện cơ hội.

Manuel Ugarte là một trong những trường hợp giải thích sự thận trọng ấy. MU từng bỏ khoảng 50 triệu bảng để đưa tiền vệ Uruguay về Old Trafford, nhưng sau 2 mùa anh vẫn chưa chiếm được vị trí ổn định. Hè này, câu lạc bộ muốn tìm đầu ra nhưng không thành công. Ugarte còn hợp đồng tới năm 2029 và hiện phải nghỉ dài hạn vì chấn thương dây chằng đầu gối gặp phải tại World Cup 2026.

FIFA sẽ bồi hoàn một phần chi phí tiền lương cho MU trong thời gian Ugarte dưỡng thương, nhưng điều đó không giải quyết vấn đề dài hạn của một hợp đồng còn 3 năm.

155 triệu bảng được dồn cho tuyến giữa

Thay vì trải tiền ra nhiều vị trí, MU tập trung gần như toàn bộ ngân sách chính cho khu trung tuyến. Youri Tielemans đến từ Aston Villa với giá 35 triệu bảng, Andrey Santos từ Chelsea với mức 48 triệu bảng có thể tăng lên 50 triệu, còn Carlos Baleba được mua từ Brighton với giá 65 triệu bảng kèm 5 triệu phụ phí.

Tổng giá trị tối đa của 3 thương vụ là 155 triệu bảng.

Điểm chung nằm ở việc cả Tielemans, Santos lẫn Baleba đều đã quen với bóng đá Anh. MU chấp nhận trả cao cho Baleba nhưng không đi tới những mức phí lớn hơn dành cho Elliot Anderson hay Sandro Tonali.

Anderson chuyển sang Manchester City với giá 116 triệu bảng, còn Tonali tới Tottenham với mức khoảng 100 triệu bảng. MU từng cân nhắc cả 2 nhưng đánh giá tổng chi phí vượt giới hạn phù hợp cho kế hoạch hiện tại.

Không mua bằng mọi giá

Mateus Fernandes là một trường hợp khác. MU quan tâm tiền vệ này nhưng Tottenham chấp nhận trả khoảng 85 triệu bảng và thuyết phục được cầu thủ bằng kế hoạch của Roberto De Zerbi. Thay vì tiếp tục tăng giá, đội chủ sân Old Trafford rút khỏi cuộc đua.

Cách xử lý ấy khác với nhiều kỳ chuyển nhượng trước, khi MU thường bị đẩy vào tình trạng phải trả thêm vì đã xác định một mục tiêu là lựa chọn gần như bắt buộc.

Việc không có Éderson cũng không khiến câu lạc bộ hoảng loạn. MU tiếp tục làm việc với nhiều phương án khác trước khi chốt Tielemans, Santos và cuối cùng là Baleba.

Yếu tố phù hợp với kế hoạch và mong muốn của cầu thủ cũng được đặt cao hơn. Những trường hợp Matheus Cunha hay Bryan Mbeumo từ mùa hè trước là mẫu mà MU muốn hướng tới: cầu thủ có chất lượng, hiểu rõ vai trò và thực sự muốn gia nhập đội.

Hậu vệ trái là ví dụ rõ nhất cho sự kiên nhẫn

MU biết mình cần thêm hậu vệ trái nhưng cuối cùng vẫn không mua.

Lewis Hall là mục tiêu được đánh giá cao nhất, song Newcastle từ chối ngay động thái tiếp cận. Myles Lewis-Skelly cũng từng được cân nhắc sau khi Arsenal mở khả năng bán, còn David Raum, Alejandro Balde và một số lựa chọn khác xuất hiện trong danh sách.

Đến ngày cuối kỳ chuyển nhượng, MU còn hỏi Manchester City về Rayan Aït-Nouri. Đội chủ sân Old Trafford chỉ muốn mượn cầu thủ Algeria như giải pháp ngắn hạn, trong khi City yêu cầu thỏa thuận phải kèm nghĩa vụ mua đứt.

MU lập tức dừng thương lượng.

Đây là ví dụ sát nhất với cách câu lạc bộ đang muốn vận hành. Ban lãnh đạo chấp nhận bước vào mùa giải mà chưa giải quyết triệt để một vị trí, thay vì ký hợp đồng dài hạn với cầu thủ họ chưa thực sự tin là phương án cho nhiều năm.

Bán người vẫn là điểm yếu

Sự thận trọng cũng xuất phát từ giới hạn tài chính. MU chỉ thu về khoảng 93,6 triệu bảng từ bán cầu thủ trong hè này, thấp hơn đáng kể khả năng tạo tiền từ chuyển nhượng của nhiều đối thủ.

Joshua Zirkzee và Ugarte đều không tìm được bến đỗ. Marcus Rashford trở lại sau thời gian cho mượn và mức lương cao của anh tiếp tục chiếm một phần lớn quỹ lương.

Với nguồn thu đầu ra hạn chế, mỗi sai lầm ở đầu vào càng có hậu quả lâu hơn. Một cầu thủ không phù hợp nhưng còn hợp đồng 4 hoặc 5 năm vừa chiếm ngân sách, vừa làm giảm khả năng thay đổi đội hình ở những kỳ tiếp theo.

Từng tuyến một thay vì làm lại tất cả

Kế hoạch MU đang theo đuổi mang tính từng giai đoạn. Hè 2025, họ tập trung nhiều vào hàng công với Matheus Cunha, Bryan Mbeumo và Benjamin Sesko, đồng thời bổ sung Senne Lammens trong khung thành. Hè 2026, trọng tâm chuyển hẳn xuống tuyến giữa với Tielemans, Santos và Baleba.

Hàng phòng ngự nhiều khả năng là bước tiếp theo. Harry Maguire đang ở giai đoạn cuối sự nghiệp, tương lai dài hạn của Lisandro Martínez cần được xử lý, còn hậu vệ trái vẫn chưa có lời giải lâu dài.

MU vì thế không có một kỳ chuyển nhượng hoàn hảo. Họ vẫn để lại khoảng trống và vẫn gặp khó trong việc bán cầu thủ. Nhưng thay đổi lớn nằm ở việc câu lạc bộ sẵn sàng bỏ qua một thương vụ khi giá, cấu trúc hợp đồng hoặc kế hoạch dài hạn không phù hợp. Sau nhiều năm phải dùng những kỳ chuyển nhượng mới để sửa sai cho kỳ trước, giờ đây Quỷ đỏ đã trở nên khôn ngoan hơn mặc cho việc họ vẫn cần thời gian để xây dựng nên một đội hình hoàn thiện nhằm cạnh tranh các danh hiệu lớn trong các năm tới.

Xem thêm
0
2,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Bá Thắng

Tottenham mua rất nhiều, nhưng vị trí số 10 vẫn chưa ổn

Tottenham vừa khép lại một trong những kỳ chuyển nhượng lớn nhất lịch sử câu lạc bộ với khoảng 394 triệu bảng được đầu tư vào đội hình. Jan Paul van Hecke và Marcos Senesi bổ sung hàng thủ, Mateus Fernandes cùng Sandro Tonali nâng cấp tuyến giữa, còn Savio và Omar Marmoush mang tới thêm lựa chọn cho hàng công.

Tuy nhiên, sau cuộc thay máu lớn ấy, Roberto De Zerbi vẫn còn một khoảng trống khó giải quyết: vị trí tiền vệ công trung tâm phía sau tiền đạo.

Maddison vẫn là lựa chọn quan trọng nhưng khó phụ thuộc

James Maddison vẫn là cầu thủ tự nhiên nhất cho vị trí số 10. Vấn đề lớn nằm ở thể trạng. Anh bị đứt dây chằng chéo trước trong giai đoạn chuẩn bị mùa 2025/26, nghỉ gần như toàn bộ mùa giải và chỉ trở lại vào những vòng cuối.

Maddison vào sân từ ghế dự bị trong trận mở màn Ngoại hạng Anh gặp Brentford nhưng sau đó đau vai trái. De Zerbi xác nhận chấn thương không nghiêm trọng, song tiền vệ người Anh vẫn phải được sử dụng thận trọng sau quãng nghỉ dài.

HLV người Italy cho rằng Maddison cần một kế hoạch tập luyện liên tục trong 3-4 tuần để trở lại trạng thái tốt nhất. Ông vẫn đánh giá cao kinh nghiệm, cá tính và khả năng sáng tạo của học trò, nhưng Tottenham khó xây toàn bộ hệ thống tấn công quanh một cầu thủ chưa lấy lại thể trạng ổn định.

Xavi Simons vẫn trong quá trình hồi phục

Lựa chọn phù hợp khác là Xavi Simons cũng chưa thể thi đấu. Tiền vệ người Hà Lan bị đứt dây chằng chéo trước đầu gối phải trong trận thắng Wolves ngày 25/4 và phẫu thuật ngày 5/5.

Simons đã trở lại trung tâm huấn luyện để tiếp tục phục hồi, nhưng Tottenham chưa đưa ra ngày tái xuất cụ thể. Điều chắc chắn là De Zerbi chưa thể sử dụng anh trong giai đoạn đầu mùa.

Việc cùng lúc thiếu Maddison ở trạng thái tốt nhất và Simons khiến Spurs mất 2 cầu thủ phù hợp nhất cho khu vực ngay phía sau trung phong.

Các phương án còn lại đều chưa thật tự nhiên

Mateus Fernandes có khả năng chơi cao hơn ở tuyến giữa nhưng anh được mua về chủ yếu để hoạt động như một tiền vệ trung tâm. Đẩy cầu thủ 22 tuổi lên số 10 giúp Tottenham xử lý tình thế trước mắt, nhưng chưa chắc khai thác tốt nhất những phẩm chất của anh.

Dejan Kulusevski cũng từng chơi rất hiệu quả khi bó vào trung lộ, nhưng cầu thủ Thụy Điển chưa hoàn tất quá trình hồi phục sau chấn thương xương bánh chè phải từ tháng 5/2025. Đầu tháng 8, anh mới tăng dần khối lượng vận động trên sân tập và vẫn chưa trở lại thi đấu chính thức.

Savio, Marmoush, Mohammed Kudus hay Mykhailo Mudryk đều có thể di chuyển vào trong, nhưng điểm mạnh của họ nằm nhiều hơn ở khả năng tăng tốc, rê bóng hoặc xâm nhập khoảng trống thay vì đứng giữa các tuyến để tổ chức các đợt tấn công.

Tottenham đã tìm người nhưng không chốt được số 10

Khoảng trống này không phải vấn đề Spurs hoàn toàn bỏ qua. Morgan Gibbs-White từng là mục tiêu lớn từ hè 2025 nhưng thương vụ đổ vỡ. Hè này, Tottenham tiếp tục để mắt Cody Gakpo và tiến khá xa với Iliman Ndiaye.

Ndiaye thậm chí từng nằm trong phương án trao đổi có liên quan Richarlison với Everton, nhưng kế hoạch không thành. Manchester City sau đó vượt lên để giành cầu thủ Senegal. Tottenham còn cân nhắc Christian Pulisic trong những ngày cuối thị trường nhưng cuối cùng không bổ sung một tiền vệ công trung tâm chuyên trách.

Thị trường đã đóng cửa, nghĩa là De Zerbi phải làm việc với lực lượng hiện có ít nhất tới tháng 1/2027. Tottenham đã chi gần 400 triệu bảng để thay đổi đội hình, nhưng vị trí cần sự sáng tạo ngay phía sau trung phong vẫn phụ thuộc vào quá trình hồi phục của Maddison, Simons và Kulusevski. Đó là khoảng trống dễ nhận thấy nhất trong một mùa hè mà Spurs gần như đã thay đổi mọi khu vực còn lại.

Xem thêm
0
182 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Phạm Tuấn

Liverpool vừa chi 106 triệu bảng ban đầu để đưa Bradley Barcola rời Paris Saint-Germain, trong thương vụ có thể tăng lên 123 triệu bảng. Tuy nhiên, khả năng ra mắt sớm của cầu thủ chạy cánh người Pháp vẫn là dấu hỏi. Trong bối cảnh anh được kỳ vọng lấp khoảng trống Mohamed Salah để lại, tình trạng thể lực trở thành vấn đề Liverpool phải cân nhắc lúc này.

Barcola thiếu cảm giác thi đấu

Barcola bước vào phòng thay đồ Liverpool với danh xưng cầu thủ đắt giá thứ hai lịch sử câu lạc bộ, sau khi tỏa sáng ở PSG mùa 2024/25 với 21 bàn và 18 kiến tạo trên mọi đấu trường. Tuy nhiên, quãng thời gian cuối tại Paris lại không suôn sẻ. Sự xuất hiện của Khvicha Kvaratskhelia khiến cạnh tranh trên hàng công tăng lên và thời lượng thi đấu của Barcola dần bị ảnh hưởng, trước khi anh vắng mặt ở 3 trận đầu Ligue 1 mùa 2026/27.

Trận chính thức gần nhất của Barcola là trong màu áo tuyển Pháp, gặp Anh ở trận tranh hạng ba World Cup 2026 hôm 18/7. Anh vào sân đầu hiệp hai, ghi bàn phút 54 nhưng Pháp vẫn thua 4-6. Sau đó, Barcola được nghỉ hè dài, không tham dự giai đoạn chuẩn bị trước mùa của PSG, chỉ ngồi dự bị ở trận Siêu cúp châu Âu gặp Aston Villa rồi tiếp tục vắng mặt tại Ligue 1.

Thể lực là vấn đề lớn nhất

Quãng thời gian dài không thi đấu khiến giới chuyên môn Pháp tỏ ra thận trọng. Julien Laurens nhận định trên Sky Sports News rằng xét về thể lực, Barcola “chưa sẵn sàng ngay cả để chơi vài phút ở Premier League” và Liverpool cần giúp anh nâng dần thể trạng trước khi sử dụng thường xuyên.

Ngược lại, Barcola khẳng định với LFCTV rằng anh đã tự tập rất nhiều trong kỳ nghỉ, cảm thấy đủ sức ra sân và sẵn sàng giúp đội bóng mới “càng sớm càng tốt”. Dù vậy, anh cũng thừa nhận ban huấn luyện cùng bộ phận y tế sẽ cần thời gian trước khi đưa ra quyết định.

Khác với trường hợp Isak

Trường hợp Barcola được đặt cạnh Alexander Isak, bản hợp đồng kỷ lục trước đó của Liverpool từ Newcastle. Isak mất 19 ngày mới có trận đầu tiên sau khi không tham gia tập luyện trước mùa cùng Newcastle và phải tập riêng trong nhiều tuần. Barcola không rơi vào hoàn cảnh tương tự bởi anh vẫn tập luyện bình thường tại PSG dù không được thi đấu.

Lịch thi đấu dày trước kỳ tập trung đội tuyển giúp Barcola có nhiều cơ hội ra mắt sớm hơn Isak. Liverpool có 5 trận trên 3 đấu trường trong 18 ngày, bắt đầu bằng chuyến làm khách trước Ipswich ngày 4/9. Tuy nhiên, với khoản phí có thể lên tới 123 triệu bảng và kỳ vọng thay thế Salah, Liverpool có lý do để thận trọng với những phút thi đấu đầu tiên của cầu thủ 23 tuổi.

Xem thêm
1
4,7K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Minh

Mùa hè 2021, Manchester United chi 73 triệu bảng để đưa Jadon Sancho về từ Dortmund. Khi ấy, anh mới 21 tuổi và thuộc nhóm cầu thủ tấn công trẻ nổi bật nhất châu Âu. 5 năm sau, Sancho bước sang tuổi 26 với tư cách cầu thủ tự do, một kết cục rất khác so với kỳ vọng khi anh đặt chân tới Old Trafford.

Từ 73 triệu bảng đến cầu thủ tự do

MU bỏ ra số tiền lớn cho Sancho bởi anh đã chứng minh được khả năng tại Dortmund. Mùa 2019/20, cầu thủ người Anh ghi 17 bàn và có 16 kiến tạo ở Bundesliga. Một năm sau, anh tiếp tục có 11 kiến tạo tại giải đấu này. Có thời điểm, Sancho được định giá khoảng 130 triệu euro.

Tại MU, anh không duy trì được phong độ đó. Sau 83 trận trên mọi đấu trường, Sancho ghi 12 bàn và có 6 kiến tạo, thấp hơn nhiều so với những gì anh từng làm được ở Dortmund.

Mâu thuẫn với Erik ten Hag sau đó khiến Sancho bị gạt khỏi đội một. Anh trở lại Dortmund theo dạng cho mượn, rồi lần lượt khoác áo Chelsea và Aston Villa bằng những hợp đồng tương tự. Đến hè 2026, hợp đồng với MU kết thúc.

3 trận chung kết vẫn không cứu được Sancho

Sancho vẫn có những mùa giải đáng nhớ ở cúp châu Âu. Mùa 2023/24, anh cùng Dortmund vào chung kết Champions League. Mùa kế tiếp, Sancho vô địch Conference League với Chelsea, trước khi giành Europa League 2025/26 cùng Aston Villa.

Như vậy, trong 3 mùa liên tiếp, anh dự 3 trận chung kết châu Âu khác nhau với 3 CLB.

Tại Chelsea, Sancho có 5 kiến tạo trên hành trình vô địch Conference League. Tuy nhiên, đội bóng London vẫn chấp nhận trả 5 triệu bảng để không hoàn tất nghĩa vụ mua đứt. Aston Villa cũng không giữ anh sau mùa 2025/26. Trong trận chung kết Europa League thắng Freiburg 3-0, Sancho chỉ vào sân từ phút 81.

Ba lần được cho mượn giúp anh tiếp tục thi đấu ở cấp độ cao và giành danh hiệu, nhưng không nơi nào trở thành bến đỗ lâu dài.

Giá trị lao dốc

Đến tháng 6/2026, Sancho được định giá khoảng 18 triệu euro, giảm hơn 80% so với thời điểm anh gia nhập MU. Con số này đặt cạnh mức đỉnh khoảng 130 triệu euro càng làm rõ sự sa sút trong 5 năm qua.

Ở tuổi 26, Sancho giờ phải tìm một CLB mới với vị thế rất khác so với cầu thủ từng khiến MU bỏ ra 73 triệu bảng.

5 năm vắng bóng ở tuyển Anh

Sancho đã có 23 lần khoác áo tuyển Anh và ghi 3 bàn. Lần gần nhất anh ra sân cho Tam sư là trận thắng Andorra 5-0 ngày 9/10/2021, khi anh có 2 kiến tạo.

Thời điểm đó, Sancho mới chuyển tới MU được vài tháng và vẫn nằm trong kế hoạch của tuyển Anh. Nhưng từ sau trận gặp Andorra, anh không có thêm lần ra sân nào cho đội tuyển trong gần 5 năm.

Sancho vẫn dự 3 trận chung kết châu Âu và giành 2 danh hiệu trong quãng thời gian ấy, nhưng không thể trở lại tuyển Anh. Từ cầu thủ 21 tuổi có tương lai rộng mở ở cả CLB lẫn đội tuyển, anh bước sang tuổi 26 mà chưa có bến đỗ mới.

Xem thêm
1
5,0K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật