Chính thức: Carrick chốt tương lai với MU, ký hợp đồng 2 năm

Newcastle "bán máu" vì tiền: Anthony Gordon sắp về Bayern với giá kỷ lục?

Ronaldo hết thời ưu ái? HLV Bồ Đào Nha chơi lớn, chấm điểm từng ngày!

Tuấn Kiệt

Sau tất cả, ĐT Brazil nên hay không nên triệu tập Neymar cho World Cup 2026?

Neymar và bài toán cuối cùng của Ancelotti

Brazil bước vào World Cup 2026 trong hoàn cảnh rất khác những gì người hâm mộ hình dung cách đây một năm. Carlo Ancelotti đến để xây dựng một Seleção hiện đại hơn, giàu tốc độ hơn, ít phụ thuộc vào cá nhân hơn. Nhưng trớ trêu thay, khi giải đấu cận kề, ông lại đứng trước khả năng phải tìm về cái tên cũ nhất: Neymar.

Trong bối cảnh Rodrygo gần như chắc chắn vắng mặt vì chấn thương dây chằng đầu gối nghiêm trọng, còn Estevao cũng bị loại khỏi danh sách sơ bộ do chấn thương gân kheo kéo dài, cấu trúc tấn công của Brazil đã thay đổi hoàn toàn.

Và đó là lúc câu hỏi lớn xuất hiện: Brazil có nên mang Neymar đến World Cup 2026?

Vì sao Neymar vẫn là phương án hấp dẫn?

Dù đã 34 tuổi và trải qua nhiều năm vật lộn với chấn thương, Neymar vẫn sở hữu thứ mà phần lớn cầu thủ Brazil hiện tại không có: khả năng kiểm soát nhịp trận đấu ở cấp độ World Cup.

Brazil hiện có rất nhiều cầu thủ chạy cánh giỏi như Vinicius Junior, Raphinha, Martinelli hay Antony. Nhưng họ thiếu một “bộ não sáng tạo” chơi giữa các tuyến, người có thể kéo thấp đội hình, hút pressing và mở ra khoảng trống bằng một đường chuyền.

Rodrygo vốn được xem là lời giải cho vai trò đó dưới thời Ancelotti. Nhưng khi ngôi sao Real Madrid dính chấn thương dây chằng và phải nghỉ dài hạn, Brazil mất luôn cầu thủ kết nối quan trọng nhất giữa hàng tiền vệ và tuyến đầu.

Estevao lại là mẫu cầu thủ bùng nổ biên phải, thiên về đột phá và tạo khác biệt bằng tốc độ. Việc tài năng trẻ này lỡ World Cup khiến Brazil hụt thêm một phương án xuyên phá.

Trong hoàn cảnh ấy, Neymar bỗng trở nên hợp lý hơn rất nhiều. Không còn là Neymar của những pha rê bóng liên tục hay các cuộc đua tốc độ. Nhưng nếu khỏe mạnh, anh vẫn là cầu thủ Brazil có tư duy sáng tạo tốt nhất. Chính điều này khiến nhiều nguồn tin tại Brazil cho rằng cơ hội trở lại World Cup của Neymar đã tăng lên rõ rệt sau khi Rodrygo và Estevao chấn thương.

Nhưng triệu tập Neymar cũng là canh bạc cực lớn

Vấn đề nằm ở chỗ: World Cup không phải nơi dành cho hoài niệm. Ancelotti hiểu điều đó hơn ai hết.

Từ khi tiếp quản Brazil, chiến lược gia người Ý liên tục nhấn mạnh yếu tố thể trạng và cường độ vận hành. Ông từng loại Neymar ở nhiều đợt tập trung trước đó vì cho rằng tiền đạo Santos chưa đạt điều kiện tốt nhất.

Đó không chỉ là câu chuyện phong độ, mà còn là bài toán chiến thuật. Brazil hiện chơi trực diện hơn, pressing mạnh hơn và chuyển trạng thái nhanh hơn. Neymar ở tuổi 34 khó đảm bảo khả năng di chuyển liên tục trong hệ thống như vậy. Nếu xây đội hình quanh Neymar, Ancelotti sẽ phải hy sinh phần nào tốc độ và tính cơ động – thứ vốn là nền tảng của bóng đá hiện đại.

Ngoài ra, còn tồn tại rủi ro tâm lý tập thể. Neymar luôn tạo ra “trọng lực truyền thông” khổng lồ. Mỗi trận đấu, mọi sự chú ý đều đổ dồn về anh. Điều đó đôi khi khiến Brazil vô thức quay lại mô hình phụ thuộc cá nhân – thứ từng khiến họ thất bại ở nhiều kỳ World Cup trước.

Ancelotti nổi tiếng thực dụng. Ông không phải kiểu HLV sẵn sàng xây cả hệ thống để phục vụ một biểu tượng đang ở bên kia sườn dốc sự nghiệp.

HLV Ancelotti sẽ tính toán ra sao?

Có lẽ phương án hợp lý nhất không phải “Brazil của Neymar”, mà là “Neymar trong Brazil”.

Nói cách khác, Neymar chỉ nên là một quân bài chiến thuật.

Ancelotti nhiều khả năng sẽ xây hàng công xoay quanh Vinicius Junior và Raphinha. Đây là 2 cầu thủ đảm bảo tốc độ và khả năng pressing. Trong khi đó, Neymar có thể được sử dụng như một số 10 tự do ở những thời điểm Brazil cần kiểm soát thế trận hoặc phá vỡ hệ thống phòng ngự lùi sâu.

Đây cũng là cách Ancelotti từng tối ưu các ngôi sao lớn tuổi ở Real Madrid: giảm khối lượng vận động, nhưng giữ vai trò quyết định trong các thời khắc quan trọng.

Thực tế, việc Neymar trở lại Santos thời gian qua phần nào giúp anh lấy lại cảm giác thi đấu. Chủ tịch Santos thậm chí khẳng định Neymar “đã sẵn sàng cho World Cup”, sau chuỗi trận có ảnh hưởng tích cực với 6 bàn và 4 kiến tạo.

Tuy nhiên, giữa việc chơi tốt ở giải quốc nội Brazil và chịu được cường độ World Cup là hai câu chuyện hoàn toàn khác nhau.

ĐT Brazil nên triệu tập Neymar hay không?

Câu trả lời có lẽ là: nên, nhưng không được phụ thuộc. Trong hoàn cảnh Rodrygo và Estevao cùng vắng mặt, Brazil thiếu hẳn chiều sâu sáng tạo ở tuyến trên. Neymar, dù không còn ở đỉnh cao, vẫn đem lại kinh nghiệm, bản lĩnh và khả năng tạo khác biệt mà ít cầu thủ Brazil hiện nay sở hữu.

Nhưng nếu Ancelotti biến Neymar thành trung tâm dự án World Cup, Brazil có thể lặp lại vòng luẩn quẩn cũ. Seleção chỉ thực sự mạnh khi Vinicius, Raphinha, Bruno Guimaraes hay Endrick trở thành trục chính của hệ thống. Neymar, nếu xuất hiện, nên là “vũ khí đặc biệt” cho những thời điểm quyết định – không phải gánh nặng chiến thuật mà cả đội phải phục vụ.

Đó có lẽ cũng là phép thử lớn nhất cho Ancelotti: liệu ông có đủ lạnh lùng để sử dụng Neymar như một quân bài, thay vì một biểu tượng? Hãy cùng chờ xem quyết định cuối cùng của ông thầy người Italia sẽ là như thế nào!

0
693 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Xuân Hoàn

Trận chung kết trong bối cảnh chia tay

FA Cup 2025-26 diễn ra khi cả Man City lẫn Chelsea đều đứng trước những thay đổi lớn. Với Man City, đây có thể là danh hiệu cuối cùng của Pep Guardiola, đồng thời là trận chia tay trên sân cỏ của Bernardo Silva, John Stones và có thể cả Nathan Ake. Một thất bại nữa ở Wembley, sau hai lần gục ngã trước Manchester United và Crystal Palace, sẽ khiến đoạn kết của giai đoạn thành công nhất lịch sử câu lạc bộ trở nên nặng nề.

Chelsea thì dùng trận đấu này như cơ hội cuối để cứu vãn hình ảnh sau một mùa giải sa sút. Họ cần chiếc cúp không chỉ để có danh hiệu quốc nội đầu tiên sau tám năm, mà còn để giành suất dự Europa League, qua đó giữ được nhịp độ thi đấu châu Âu mà ban lãnh đạo xem là bình thường mới của câu lạc bộ.

Enzo Maresca ở giữa hai thế giới

Trong bức tranh chuyển giao đó, Enzo Maresca là cái tên nằm giữa hai bên. Tại Chelsea, quãng thời gian một mùa rưỡi của ông được nhìn lại với sự tiếc nuối. Sau khi ông rời đi đầu năm mới, đội bóng rơi vào hỗn loạn, khiến nhiều cầu thủ và người hâm mộ đánh giá cao công việc ông từng làm hơn trước, dù khi còn tại vị, lối chơi kiên nhẫn của ông không phải lúc nào cũng được ủng hộ.

Với Man City, Maresca lại được xem như người có thể kế nhiệm Guardiola, giữ cho cỗ máy đã vận hành suốt một thập kỷ tiếp tục chạy trơn tru. Nếu trở lại, ông sẽ phải gánh nhiệm vụ duy trì tiêu chuẩn của một đội bóng đã 24 lần tới Wembley trong 10 năm cho các trận cúp, chứ không phải xây dựng lại từ đầu.

Thị trường chuyển nhượng: những mắt xích nối hai đội

Những toan tính nhân sự càng làm mối liên hệ giữa hai câu lạc bộ thêm chặt. Man City đang theo dõi Enzo Fernandez như một phương án bổ sung sức mạnh và chất thép cho tuyến giữa, bên cạnh mục tiêu chính Elliot Anderson của Nottingham Forest. Họ cũng để mắt tới một vài cầu thủ Chelsea khác, cho thấy xu hướng tuyển mộ phù hợp với môi trường Ngoại hạng Anh ngày càng giàu va chạm.

Ở chiều ngược lại, Chelsea từng muốn đưa Marc Guehi trở lại nhưng chùn bước trước mức giá Crystal Palace đưa ra, sau khi chính họ bán anh đi từ lò đào tạo Cobham. Họ cũng bỏ qua cơ hội chiêu mộ Antoine Semenyo trước khi anh tới Man City. Dựa trên phong độ hiện tại, Semenyo hay Jeremy Doku đều là những lựa chọn nâng cấp cho cánh của bất kỳ đội bóng nào, dù Chelsea đang dư người ở vị trí này.

Một phương án khác là Bernardo Silva, người có thể mang lại kinh nghiệm, sự chín chắn và tiếng nói trong phòng thay đồ mà Chelsea đang thiếu. Khả năng xảy ra thương vụ như vậy còn bỏ ngỏ, nhưng nó cho thấy cách Chelsea nhìn sang Man City để tìm mẫu cầu thủ giúp ổn định lại đội hình.

Danh hiệu như điểm khởi động cho chu kỳ mới

Vì thế, chiếc cúp FA lần này không chỉ là phần thưởng cho một mùa giải. Với Man City, nó có thể là dấu chấm hết gọn gàng cho kỷ nguyên Guardiola, trước khi một gương mặt quen như Maresca tiếp quản. Với Chelsea, nó là tấm vé bước vào mùa tới với lịch thi đấu châu Âu, là nền tảng để huấn luyện viên trưởng mới thử nghiệm cách vận hành đội bóng trong bối cảnh ba đấu trường. Trận chung kết ở Wembley vì vậy trở thành cột mốc đánh dấu sự chuyển giao quyền lực và nhân sự ở cả hai phía, hơn là một cuộc so tài đơn thuần.

Xem thêm
0
254 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Hường Cao

Hơn hai thập kỷ sau ngày Alan Shearer cán mốc 200 bàn tại giải Ngoại hạng Anh, bảng xếp hạng vua phá lưới mọi thời đại của giải đấu vẫn in đậm dấu ấn của ông. Trong khi nhiều chân sút mới nổi liên tục bứt phá, con số 260 bàn mà Shearer để lại vẫn là đỉnh cao chưa ai vượt qua.

Cú hích từ cột mốc 200 bàn

Ngày 20 tháng 4 năm 2002, Shearer ghi bàn vào lưới Charlton ở phút 89, ấn định chiến thắng 3-0 cho Newcastle. Pha lập công đó không chỉ khép lại một trận đấu, mà còn mở ra cột mốc 200 bàn đầu tiên trong lịch sử giải Ngoại hạng. Từ nền tảng ấy, tiền đạo người Anh tiếp tục duy trì hiệu suất ghi bàn đều đặn cho tới khi giải nghệ năm 2006.

Hai đội bóng, một kỷ lục vô tiền khoáng hậu

Shearer là cầu thủ duy nhất ghi trên 100 bàn cho hai câu lạc bộ khác nhau tại giải Ngoại hạng. Ông có 112 bàn trong màu áo Blackburn Rovers giai đoạn 1992–1996, rồi thêm 148 bàn cho Newcastle từ 1996 đến 2006. Thành tích kép này giúp Shearer đứng tách biệt so với những chân sút còn lại trong danh sách.

Những người bám đuổi phía sau

Phía sau Shearer là Harry Kane với 213 bàn và Wayne Rooney với 208 bàn. Nhóm tiếp theo gồm Mohamed Salah (193), Andrew Cole (187), Sergio Agüero (184), Frank Lampard (177) hay Thierry Henry (175). Dù khoảng cách đã được rút ngắn, vị trí số một của Shearer vẫn chưa bị đe dọa, khi phần còn lại mới chỉ tiến gần chứ chưa chạm tới mốc 260 bàn.

Xem thêm
0
264 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Phượng Bùi

Trong bóng đá đỉnh cao, vô địch Cúp C1 châu Âu và World Cup là hai đỉnh núi mà mọi cầu thủ đều mơ chinh phục. Nhưng chạm tay vào cả hai chiếc cúp ấy chỉ trong cùng một năm lại là câu chuyện của số rất ít người. Từ thập niên 1970 đến bóng đá hiện đại, dấu ấn “cú đúp” này chỉ xuất hiện lác đác, đủ để trở thành một thước đo đặc biệt về tầm vóc và bối cảnh.

Real Madrid và dấu ấn cá nhân

Trong kỷ nguyên Champions League, Real Madrid là cái tên xuất hiện dày đặc ở danh sách này. Năm 2018, Raphaël Varane nâng cúp châu Âu sau chiến thắng 3-1 trước Liverpool, rồi chưa đầy hai tháng sau lại là trụ cột hàng thủ giúp Pháp thắng Croatia 4-2 ở chung kết World Cup tại Moskva. Trước đó bốn năm, Sami Khedira cũng đi con đường tương tự: đăng quang châu Âu cùng Real Madrid tháng 5/2014, rồi góp mặt trong đội hình Đức thắng Argentina 1-0 ở trận chung kết tại Rio de Janeiro.

Từ Roberto Carlos đến Karembeu

Năm 2002, Roberto Carlos cùng Real Madrid đánh bại Leverkusen 2-1 tại Hampden Park để lên ngôi châu Âu, rồi tiếp tục cùng Brazil vượt qua Đức 2-0 trong trận chung kết World Cup. Mùa giải ấy, hậu vệ trái người Brazil còn về nhì trong cuộc bầu chọn Quả bóng vàng, cho thấy tầm ảnh hưởng của anh. Trước đó, năm 1998, Christian Karembeu cũng khép lại mùa bóng trọn vẹn khi vô địch Champions League với Real Madrid rồi cùng tuyển Pháp thắng Brazil 3-0 trên sân nhà để lần đầu bước lên đỉnh thế giới.

Nền tảng câu lạc bộ cho vinh quang đội tuyển

Nhìn lại những trường hợp hiếm hoi này, điểm chung nổi bật là bệ phóng từ các câu lạc bộ giàu truyền thống. Real Madrid xuất hiện liên tục trong giai đoạn hiện đại, còn ở thập niên 1970, Bayern Munich là đội tạo nền cho một thế hệ cầu thủ Tây Đức bước lên đỉnh thế giới. Khi một tập thể thống trị châu Âu, cơ hội để các trụ cột của họ tiếp tục mang phong độ ấy lên sân khấu World Cup cũng trở nên rõ ràng hơn.

Xem thêm
0
155 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quang Đăng

Tâm điểm nằm ở sự vắng mặt của Maguire

Danh sách sơ bộ của tuyển Anh hướng đến World Cup 2026 đang tạo ra tranh cãi lớn, và cái tên bị nhắc tới nhiều nhất chính là Harry Maguire. Trung vệ từng là “công thần” dưới thời Gareth Southgate nay đứng trước nguy cơ mất suất dự World Cup, dù anh từng được xem là chốt chặn không thể thay thế của Tam Sư trong nhiều giải đấu lớn.

Điều khiến dư luận bất ngờ nằm ở chỗ Maguire luôn chơi rất tốt mỗi khi khoác áo đội tuyển Anh. Từ World Cup 2018, EURO 2020 cho tới World Cup 2022, anh đều là nhân tố quan trọng trong hệ thống phòng ngự của Tam Sư. Maguire thậm chí từng được đánh giá là một trong những trung vệ hay nhất giải đấu tại Qatar 2022.

Sự làm mới của ĐT Anh dưới thời HLV Tuchel

Tuy nhiên, tuyển Anh đội tuyển dưới thời Thomas Tuchel đang thay đổi rất nhanh. Và đó là nguyên nhân lớn nhất khiến Maguire dần bị gạt khỏi kế hoạch dài hạn.

Theo nhiều nguồn tin từ Anh, Tuchel không loại Maguire chỉ vì chấn thương, mà còn bởi yếu tố phong độ, tốc độ và sự phù hợp chiến thuật. Chính HLV người Đức thừa nhận rằng Marc Guehi và Ezri Konsa đang có “nhịp thi đấu tốt hơn”, trong khi Maguire gặp khó khăn cả về thể trạng lẫn phong độ ở cấp CLB.

Lý do Maguire bị loại khỏi ĐT Anh?

Một chi tiết rất đáng chú ý là Tuchel muốn xây dựng hàng thủ có khả năng dâng cao, pressing mạnh và xoay chuyển trạng thái nhanh hơn. Đây lại không phải điểm mạnh của Maguire. Ở Manchester United, trung vệ 32 tuổi thường chơi trong hệ thống ba trung vệ, được bảo vệ nhiều hơn về không gian phía sau. Nhưng ở tuyển Anh, Tuchel đang ưu tiên các mẫu trung vệ cơ động hơn nhằm giúp đội bóng có sự chuẩn bị tốt hơn cho tương lai nhiều năm tới.

Ngoài ra, yếu tố tuổi tác cũng bắt đầu trở thành vấn đề. World Cup 2026 có thể là giải đấu cuối cùng ở đỉnh cao với Maguire, trong khi Tuchel dường như muốn trẻ hóa đội hình ngay từ bây giờ. Việc trao cơ hội cho những cầu thủ như Guehi, Konsa hay Lewis Dunk cho thấy nhà cầm quân người Đức đang hướng tới một chu kỳ mới thay vì tiếp tục phụ thuộc vào bộ khung cũ của Southgate.

Dẫu vậy, cánh cửa chưa hoàn toàn đóng lại với Maguire. Chính Tuchel vẫn khẳng định trung vệ của Man United “luôn nằm trong diện cạnh tranh” và đánh giá cao thái độ chuyên nghiệp của anh sau khi bị loại.

Dù vậy, thực tế rất rõ ràng đang hiện ra: vị thế “bất khả xâm phạm” của Maguire ở tuyển Anh đã không còn. Từ biểu tượng của hàng thủ Tam Sư, anh giờ phải chiến đấu cho từng lần triệu tập. Và nếu không có điều bất ngờ nào xảy ra vào phút chót, ngôi sao của Quỷ đỏ sẽ gần như chắc chắn theo dõi Ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh hè tới qua TV. Thực tế thật đáng buồn nhưng đó là bóng đá. Maguire cần phải chấp nhận và bước tiếp.

Xem thêm
0
3,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Kỳ Quang

Bosnia & Herzegovina trở lại World Cup sau 12 năm. Đó là một cột mốc đáng nhớ, một cú hích đủ lớn để người ta nói về sự hồi sinh. Nhưng càng nhìn kỹ, câu chuyện ấy càng phảng phất màu trái khoáy: đến năm 2026, Bosnia vẫn phải bám vào Edin Džeko như chiếc phao quen thuộc nhất. Anh đã 40 tuổi. Anh vẫn là đầu tàu. Và với Bosnia, đó vừa là niềm tự hào, vừa là lời thú nhận rằng họ vẫn chưa thật sự thoát khỏi vòng lặp cũ.

Vấn đề của Bosnia là Džeko vẫn phải gánh quá nhiều

Người ta rất dễ mềm lòng trước một lão tướng bền bỉ. Džeko xứng đáng với mọi sự tôn trọng dành cho anh. Nhưng khi lớp cảm xúc lắng xuống, điều còn lại là một sự thật gai góc: Bosnia vẫn chưa tìm ra cách để anh được nhẹ vai hơn.

Trong trận play-off gặp Wales ngày 26/3, chính Džeko đánh đầu gỡ hòa ở phút 86, kéo đội nhà trở lại từ mép vực. Năm ngày sau, trước Italy ở Zenica, anh lại tạo ra bước ngoặt bằng cú đánh đầu buộc Donnarumma phải đẩy bóng, mở ra bàn gỡ 1-1 của Tabaković. Bosnia giành vé đến World Cup sau hai trận đấu nghẹt thở và hai loạt luân lưu, nhưng ở cả những khoảnh khắc ngặt nghèo nhất, cái tên nổi lên vẫn là Džeko.

Đó là phẩm chất của một thủ lĩnh lớn. Nhưng đồng thời, đó cũng là lời nhắc: Bosnia vẫn quá thiếu một trục thay thế đủ sức chia sẻ gánh nặng với anh.

Džeko càng vĩ đại, nỗi lo của Bosnia càng rõ

Một đội tuyển mạnh không thể mãi đặt sinh mệnh của mình lên vai một trung phong 40 tuổi. Džeko vẫn biết cách xuất hiện đúng lúc. Anh vẫn đọc tình huống sắc sảo, vẫn kéo hàng thủ đối phương vào những cuộc đấu thể lực, vẫn giữ được cái uy của một người từng đi qua quá nhiều trận cầu lớn.

Nhưng bóng đá đỉnh cao không chờ ai cả. Nếu Bosnia vẫn phải trông vào một biểu tượng của World Cup 2014 để mở đường cho hành trình World Cup 2026, họ có quyền vui, nhưng chưa thể yên tâm.

Điều ấy càng đáng nói hơn khi Bosnia bước vào giải đấu lớn với một lực lượng không lành lặn, trong đó có chấn thương khiến Amir Hadžiahmetović lỡ hẹn. Trong bối cảnh ấy, vai trò của Džeko lại càng lớn. Ánh sáng từ anh vẫn đẹp, nhưng đó không phải thứ ánh sáng dễ chịu. Bởi một đội bóng cứ nói nhiều về tương lai, nhưng vẫn cần quá khứ cõng mình đi tiếp, thì tương lai ấy rõ ràng vẫn còn dang dở.

Điệu nhảy cuối thường đẹp vì nó đầy bất an

Nếu World Cup 2026 là kỳ World Cup cuối cùng của Džeko, Bosnia sẽ bước vào giải đấu ấy với cả hy vọng lẫn nỗi thấp thỏm. Họ có một thủ lĩnh đủ lớn để kéo cả tập thể tiến lên. Nhưng họ cũng có một thực tế khó chối bỏ: khi Džeko rời sân, Bosnia chưa chắc còn giữ được sự ổn định, cả về tinh thần lẫn chuyên môn.

Džeko càng chơi hay, Bosnia càng phải tự hỏi họ đã chuẩn bị gì cho ngày anh dừng lại. Bởi đến tận lúc này, anh vẫn chưa được phép già. Không phải vì anh không muốn nghỉ, mà vì Bosnia vẫn chưa đủ trưởng thành để sống thiếu anh.

Xem thêm
0
81 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật