Inter Miami lời to: Nước cờ Messi biến Beckham thành tỷ phú thể thao

ĐT Anh và kỳ World Cup 2026 sẽ ra sao khi thiếu vắng Maguire?

ĐT Anh mạnh đến đáng sợ, nhưng vì sao cả thế giới vẫn nghi ngờ họ ở World Cup?

Nam Trần

Roy Keane thứ hai ở đâu? Câu hỏi ám ảnh Manchester United suốt 20 năm

Manchester United đã thay nhiều đời HLV, mua không ít tiền vệ trung tâm và thử đủ kiểu công thức tái thiết. Nhưng suốt gần hai thập kỷ sau ngày Roy Keane rời Old Trafford, câu hỏi ấy vẫn lặp lại như một vết xước chưa lành: vì sao đội bóng chưa từng tìm được “Roy Keane thứ hai”? Câu trả lời nằm ở chỗ Keane không đơn thuần là một tiền vệ phòng ngự. Ông là thủ quân, là động cơ, là tiếng nói quyền lực trong phòng thay đồ, là người kéo cả tập thể đi theo tiêu chuẩn chiến thắng. MU có thể mua cầu thủ tranh chấp tốt, chuyền bóng khá hoặc giàu kinh nghiệm, nhưng để tìm một người hội đủ mọi phẩm chất như Keane lại là câu chuyện hoàn toàn khác.

Keane là một hệ tiêu chuẩn
Điều khiến Roy Keane đặc biệt không chỉ nằm ở những pha tắc bóng quyết liệt hay ánh mắt sẵn sàng ăn thua với mọi đối thủ. Ông là mẫu tiền vệ có thể vừa phá lối chơi, vừa điều tiết nhịp trận, vừa truyền sự dữ dội vào từng pha bóng của đồng đội. Trong giai đoạn hoàng kim dưới thời Sir Alex Ferguson, Keane không chỉ đá hay; ông còn định nghĩa cách Manchester United phải thi đấu: mạnh mẽ, trực diện, không khoan nhượng và luôn đặt chiến thắng lên trên mọi thứ. Đó là lý do việc thay thế Keane chưa bao giờ là bài toán một vị trí. MU không cần một cầu thủ chỉ biết thu hồi bóng. Họ cần một người đủ sức cầm nhịp, ra lệnh, nâng chuẩn và khiến cả đội cảm thấy không được phép buông lơi.

Những mảnh ghép rời rạc
Sau Keane, MU từng có nhiều tiền vệ giỏi, nhưng phần lớn chỉ mang một phần hình bóng của ông. Casemiro đem đến bản lĩnh, kinh nghiệm và đẳng cấp của một nhà vô địch Champions League, nhưng anh đến Old Trafford khi đã bước qua đỉnh cao thể lực và không thể trở thành nền móng dài hạn. Manuel Ugarte có chất chiến đấu, khả năng tranh chấp và nguồn năng lượng phù hợp với hình ảnh một tiền vệ phòng ngự cổ điển, nhưng để trở thành một thủ lĩnh kiểm soát toàn bộ khu trung tuyến, anh vẫn cần nhiều hơn thế. Kobbie Mainoo lại là một câu chuyện khác: giàu kỹ thuật, điềm tĩnh, có tiềm năng lớn, nhưng phong cách của anh thiên về xử lý bóng và kết nối lối chơi hơn là kiểu thủ lĩnh áp chế như Keane. MU vì vậy cứ tìm thấy từng mảnh nhỏ, nhưng chưa bao giờ ghép lại được một bức tranh hoàn chỉnh.

Không còn môi trường cũ
Một phần khác của vấn đề nằm ở chính Manchester United. Keane trưởng thành trong một đội bóng có bản sắc rõ ràng, có Sir Alex Ferguson làm trung tâm quyền lực và có văn hóa chiến thắng được duy trì từ mùa này sang mùa khác. Còn MU hậu Ferguson lại liên tục thay đổi huấn luyện viên, hệ thống chiến thuật, chính sách chuyển nhượng và định hướng phát triển. Trong một môi trường bất ổn như vậy, rất khó để một tiền vệ trung tâm xây dựng quyền uy lâu dài như Keane từng có. Bóng đá hiện đại cũng đã khác: quyền lực trong đội bóng không còn dồn vào một thủ quân dữ dội, mà được chia sẻ giữa ban huấn luyện, bộ phận dữ liệu, cấu trúc chiến thuật và quản trị phòng thay đồ. Một “Keane mới” nếu quá gai góc có thể trở nên lạc nhịp; nếu quá mềm mại lại không còn là Keane.

Cái bóng không nằm ở vị trí
Bởi thế, Manchester United chưa tìm được “Roy Keane thứ hai” không phải vì họ không biết mua tiền vệ, mà vì họ vẫn đang đi tìm một điều gần như không thể sao chép. Keane là sản phẩm của tài năng, cá tính, thời đại và một tập thể chiến thắng vận hành hoàn hảo. Casemiro, Ugarte hay Mainoo đều có giá trị riêng, nhưng không ai mang trọn bộ phẩm chất ấy. MU không thiếu người đá ở khu trung tuyến. Điều họ thiếu là một nhân vật có thể khiến cả đội chơi, nghĩ và chiến đấu theo cùng một tiêu chuẩn. Và đó mới là lý do cái bóng của Roy Keane vẫn còn phủ dài ở Old Trafford.

1
588 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Phạm Tuấn

Đội tuyển Anh bước vào kỳ World Cup 2026 với một vị thế rất đặc biệt. Họ không còn là đội bóng chỉ sống bằng kỳ vọng, cũng không đơn thuần dựa vào hào quang của giải Ngoại hạng Anh. Lần này, “Tam sư” thực sự sở hữu một thế hệ cầu thủ có chất lượng hàng đầu thế giới, trải đều từ hàng công, tuyến giữa cho đến những phương án dự phòng.

Harry Kane vẫn là trung phong đẳng cấp, Jude Bellingham đã vươn lên thành biểu tượng của thế hệ mới, Bukayo Saka, Phil Foden, Cole Palmer hay Declan Rice đều là những cái tên có thể đá chính ở bất kỳ đội tuyển lớn nào. Nhìn vào chiều sâu đội hình hiện tại, không quá lời khi nói Anh đang có trong tay một tập thể khiến nhiều đối thủ phải ghen tị.

Dưới thời Thomas Tuchel, sức mạnh ấy còn được đặt vào một khuôn khổ rõ ràng hơn. Anh không chỉ thắng, mà còn thắng theo cách chặt chẽ, kỷ luật và thực dụng hơn. Chiến dịch vòng loại World Cup 2026 gần như hoàn hảo, với chuỗi trận toàn thắng và không để lọt lưới, cho thấy đội bóng này đã tiến thêm một bước về khả năng kiểm soát trận đấu. Đây là điều từng khiến người Anh bị nghi ngờ ở các giải lớn: họ có ngôi sao, nhưng chưa luôn có sự lạnh lùng của một nhà vô địch.

Vấn đề nằm ở chỗ, đội hình mạnh chưa bao giờ là tấm vé bảo đảm cho danh hiệu. Lịch sử bóng đá Anh đã chứng minh điều đó quá nhiều lần. Kể từ chức vô địch World Cup 1966, “Tam sư” vẫn chưa một lần bước lên đỉnh thế giới hoặc châu Âu. Họ đã tiến rất gần ở EURO 2020 và EURO 2024, nhưng đều gục ngã trong trận chung kết. Những thất bại ấy tạo nên một câu hỏi dai dẳng: Anh thiếu điều gì để đi nốt bước cuối cùng?

Cái gọi là “DNA vô địch” không phải khái niệm mơ hồ. Nó là bản lĩnh ở những thời khắc quyết định, là khả năng thắng cả khi chơi không hay, là sự bình tĩnh sau một bàn thua, và là thói quen đưa ra quyết định đúng trong những trận đấu lớn. Tây Ban Nha, Argentina, Pháp hay Đức từng có điều đó ở những thời điểm quyết định. Anh thì vẫn đang đi tìm.

Tuchel được kỳ vọng sẽ giải bài toán ấy. Ông là mẫu huấn luyện viên giỏi đấu loại trực tiếp, biết ưu tiên sự cân bằng thay vì chỉ chiều lòng các ngôi sao. Nhưng trước mắt ông vẫn là nhiều câu hỏi: Bellingham nên đá ở đâu? Foden và Palmer có thể cùng tồn tại thế nào? Kane cần những vệ tinh ra sao để phát huy tối đa hiệu quả?

Anh có thể đang sở hữu đội hình mạnh bậc nhất thế giới. Nhưng World Cup không trao cúp cho đội nhiều ngôi sao nhất. Danh hiệu chỉ thuộc về đội biết biến tài năng thành hệ thống, biến áp lực thành sức mạnh và biến khoảnh khắc lớn thành chiến thắng. Cho đến khi làm được điều đó, câu hỏi về “DNA vô địch” của “Tam sư” vẫn sẽ còn nguyên giá trị.

Xem thêm
0
492 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thế Tuyến

Từ đội có thành tích tệ nhất đến cánh cửa bán kết

Trong 8 đội vào tứ kết giải U17 châu Á, U17 Trung Quốc là đội có thành tích vòng bảng kém nhất, chỉ giành 3 điểm và hiệu số âm 2. Họ thậm chí còn thua U17 Indonesia và chỉ đi tiếp nhờ chỉ số phụ tốt hơn U17 Qatar và U17 Indonesia. Nền tảng thành tích không ấn tượng ấy khiến việc họ được đánh giá cao ở vòng sau trở nên khá lạ lùng.

Trận thắng Saudi Arabia đổi không khí

Bước ngoặt nằm ở chiến thắng 3-1 ngay trên sân U17 Saudi Arabia. Dưới sức ép từ hàng vạn khán giả tại Riyadh, U17 Trung Quốc chỉ cầm bóng 35% nhưng lại dứt điểm 15 lần, trúng đích 7 lần, vượt xa đội chủ nhà với 11 cú sút và chỉ 2 lần trúng đích. Cách họ lùi sâu, che kín khoảng trống, kiên nhẫn chờ phản công sau khi bị dẫn bàn, rồi ghi một bàn ở phút bù giờ hiệp một và thêm hai bàn trong hiệp hai, đã tạo ra hình ảnh một tập thể lì lợm, biết chờ thời điểm.

22 năm chờ đợi và tâm thế mới

Tờ Sohu nhấn mạnh chiến thắng trước Saudi Arabia đã giúp bóng đá Trung Quốc chấm dứt 22 năm chờ đợi để U17 trở lại bán kết giải châu Á, lần đầu kể từ năm 2004. Cột mốc này khiến truyền thông trong nước chuyển sang giọng điệu lạc quan, xem đây là cơ hội để đội trẻ tiến xa hơn.

Cách nhìn của truyền thông Trung Quốc về đối thủ

Sohu cho rằng đối thủ ở bán kết, dù là U17 Việt Nam hay U17 Australia, đều có sức mạnh tổng thể “khá yếu” so với U17 Trung Quốc. Từ đó, họ khẳng định đội nhà “chắc chắn tự tin sẽ lọt vào chung kết”. Nhận định này gây bất ngờ nếu đặt cạnh bức tranh vòng bảng, nhưng lại phản ánh trực tiếp tâm thế được nâng lên sau trận thắng ngược trước chủ nhà.

Niềm tin được xây trên một trận đấu

U17 Trung Quốc sẽ chỉ biết đối thủ sau trận tứ kết giữa U17 Việt Nam và U17 Australia diễn ra rạng sáng 17/5. Trong lúc chờ đợi, niềm tin của họ đang dựa rất nhiều vào màn trình diễn duy nhất trước Saudi Arabia, nơi các chỉ số tấn công, cách ứng phó với sức ép và kết quả 3-1 đã tạo ra cảm giác đội bóng này đã bước sang một trạng thái khác so với chính họ ở vòng bảng.

Xem thêm
1
1,4K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Anh

Một bản hợp đồng dám đi ngược dòng

Khi Kieran Trippier đặt bút ký với Newcastle tháng 1-2022, bối cảnh quanh anh hoàn toàn ngược chiều. Anh vừa vô địch giải Tây Ban Nha cùng Atletico Madrid, đang chơi vòng knock-out cúp châu Âu, được yêu mến ở một đội bóng hàng đầu. Newcastle thì ngụp lặn trong nhóm xuống hạng, mới thắng đúng một trận trên mọi đấu trường, tương lai mờ mịt.

Không có điều khoản “thoát hiểm” nếu rớt hạng, không phải bước đệm an toàn. Amanda Staveley kể lại, Newcastle hiểu Trippier muốn trở về gần gia đình, nhưng vẫn phải tự hỏi liệu anh có chấp nhận rời một tập thể thành công để lao vào cuộc chiến trụ hạng hay không. Eddie Howe nhấn mạnh, đó là quyết định cần được tôn vinh, vì anh rời một đội bóng đang thắng để đến một đội “chiến đấu cho sự sống còn”.

Trong làn sóng hoài nghi rằng anh đến vì tiền, những người ở trong cuộc lại nhìn thấy điều ngược lại: một cú nhảy mạo hiểm, một lựa chọn mang tính cam kết. Dan Burn nói thẳng, cho đến khi có một người dám “nhảy trước” như Trippier, những bản hợp đồng khác khó mà xảy ra.

Người đặt lại mặt bằng trong phòng thay đồ

Trippier không chỉ xuất hiện như một hậu vệ phải chất lượng, anh bước vào một tập thể đang mất phương hướng và lập tức nâng trần kỳ vọng. Isaac Hayden nhớ lại, ngay từ những buổi tập đầu tiên, cảm giác rất rõ ràng: “Đây là kiểu cầu thủ mà đội đang cố gắng thu hút. Không theo kịp thì sẽ bị bỏ lại”. Matt Ritchie thì chọn cách quan sát, học từ cách Trippier xử lý, di chuyển, giao tiếp.

Eddie Howe kể về buổi nói chuyện đầu tiên trong phòng thay đồ: giữa bối cảnh đua trụ hạng, Trippier chủ động đứng lên, nói về những việc cả đội phải làm để ở lại giải đấu, để thành công. Với Howe, đó là khoảnh khắc cho thấy anh đã trưởng thành thế nào sau quãng thời gian ở nước ngoài, và từ đó đến nay, thái độ ấy không thay đổi.

Staveley gọi anh là “người cầm cờ” vì anh chạm vào mọi khía cạnh: tập luyện nghiêm túc, chăm chút thể lực, nói chuyện với trọng tài, dẫn dắt cầu thủ trẻ, giữ cân bằng trong phòng thay đồ. Với những người điều hành, chỉ cần nhìn anh trên sân là cảm thấy yên tâm.

Từ Cambridge tới cúp Liên đoàn

Trận ra mắt của Trippier là thất bại ê chề trước Cambridge United ở cúp quốc gia. Nhưng ngay trong một buổi chiều tệ hại, Thomas Concannon từ nhóm cổ động viên Wor Flags vẫn nhìn thấy anh kéo đồng đội quay lại chào khán giả, chỉ đạo hàng thủ, gieo một kiểu tư duy khác. Mùa đó anh chỉ đá chính sáu trận vì chấn thương, nhưng năm trong số đó là chiến thắng, và anh vẫn đi cùng đội ở mọi chuyến làm khách.

Từ nền tảng ấy, Newcastle trụ hạng an toàn rồi bứt lên: vào chung kết cúp Liên đoàn mùa sau, giành vé dự cúp châu Âu với vị trí thứ tư. Mùa họ nâng cúp Liên đoàn tại Wembley, Trippier là hình ảnh tiêu biểu: lên công xuống thủ, chuyền bóng, đá phạt, truyền sự điềm tĩnh. Concannon nhớ nhất một pha bóng đơn giản: quả treo bóng dài của đối thủ, anh chỉ nhẹ nhàng dùng đầu trả về cho thủ môn Nick Pope, không chút hoảng loạn, như thể kéo nhịp tim của cả đội xuống mức bình thường.

Trong các vòng tròn trước trận, câu anh hay nhắc là “áp lực là một đặc ân”. Cách anh chơi và sống ở Newcastle khiến câu nói đó trở thành thực tế chứ không phải khẩu hiệu.

Giá trị khi không còn ở đỉnh cao

Khi Newcastle chiêu mộ Tino Livramento năm 2023, Trippier phải đối diện trực diện với giới hạn tuổi tác. Phong độ có lúc đi xuống, băng đội trưởng trên sân được trao cho Bruno Guimaraes, những lần suýt rời đội đã được nhắc đến. Howe nhiều lần chặn lại, vì với ông, ngay cả khi không còn chắc suất đá chính, Trippier vẫn quá quan trọng.

Dan Burn kể, Trippier luôn sẵn sàng chia sẻ những chuyện riêng, những khó khăn, và điều đó khiến đồng đội càng tôn trọng anh hơn. Trong mắt Burn, anh xứng đáng là một trong những hậu vệ phải hay nhất nước Anh và là hậu vệ phải xuất sắc nhất từng khoác áo Newcastle, nhưng điều khiến anh trân trọng nhất lại là con người Trippier mỗi ngày trong phòng thay đồ.

Mùa cuối cùng, do Livramento chấn thương liên miên, khối lượng thi đấu của Trippier nhiều hơn dự kiến. Sau trận thua 2-3 trước Brentford, anh công khai xin lỗi người hâm mộ, nhận trách nhiệm và nói thẳng: “Tôi không trốn tránh”. Trận sau, Newcastle thắng.

Một lời chia tay không cần tô vẽ

Ở tuổi 35, Trippier chuẩn bị rời Newcastle, trận gặp West Ham là lần cuối anh chơi trên sân nhà. Khán đài phía Đông sẽ phủ kín băng rôn dành cho anh. Staveley, dù đã rời câu lạc bộ hai năm, vẫn nhắn tin, gọi điện với anh, gọi anh là người mà bà muốn làm việc cả đời, là bạn thân của gia đình, là người đứng ra nói chuyện với đội nữ, làm đại diện cho câu lạc bộ trong cộng đồng.

Khi được hỏi về những gì đã làm được, Trippier chỉ nói anh không ngờ mọi thứ trôi nhanh như vậy: từ một đội bóng chật vật, ba năm sau đã có cúp, hai lần dự cúp châu Âu, kéo theo kỳ vọng mới cho cả câu lạc bộ. Anh nhắc lại quan điểm cũ: áp lực là đặc ân, Newcastle là đội bóng lớn, và trách nhiệm ấy phải được chấp nhận.

Khi được gợi ý về chữ “huyền thoại”, anh chỉ cười: “Đó là một từ lớn”. Nhưng với những người đã chứng kiến cú nhảy mạo hiểm ban đầu, những buổi tập đầu tiên, những trận đấu ở đáy bảng và trên sân Wembley, cảm giác dành cho anh đã được định hình. Nếu người hâm mộ muốn gọi như thế, với anh, “như vậy là đủ”.

Xem thêm
1
5,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Ngọc Nguyễn

World Cup 2026 không chỉ là giải đấu lớn nhất lịch sử với 48 đội tham dự, mà còn có thể là sân khấu chia tay của nhiều biểu tượng bóng đá đương đại. Khi tuổi tác, thể trạng và chu kỳ đội tuyển trở thành yếu tố quyết định, những cái tên dưới đây nhiều khả năng sẽ bước vào kỳ World Cup cuối cùng trong sự nghiệp.

10. Sadio Mané

Ở tuổi 34 tại World Cup 2026, Sadio Mané vẫn là biểu tượng lớn nhất của bóng đá Senegal trong hơn một thập kỷ qua. Anh từng góp công đưa đội tuyển này vươn tầm ở châu Phi và tạo dấu ấn tại sân chơi thế giới. Tuy nhiên, đến World Cup 2030, Mané sẽ 38 tuổi, vì vậy giải đấu tại Bắc Mỹ có thể là lần cuối người hâm mộ thấy anh khoác áo Senegal ở ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.

9. Virgil van Dijk

Virgil van Dijk vẫn là thủ lĩnh hàng thủ Hà Lan, nhưng tuổi tác khiến tương lai của anh sau World Cup 2026 trở nên khó đoán. Trung vệ sinh năm 1991 sẽ bước vào giải ở tuổi 34-35, độ tuổi không còn nhiều dư địa cho một chu kỳ bốn năm tiếp theo. Với vai trò đội trưởng, Van Dijk chắc chắn muốn cùng “Cơn lốc màu da cam” tạo dấu ấn lớn trước khi khép lại hành trình quốc tế.

8. Son Heung-min

Son Heung-min đã là biểu tượng của bóng đá Hàn Quốc trong nhiều năm. World Cup 2026 có thể là “điệu nhảy cuối cùng” của anh, bởi đến kỳ World Cup 2030, Son sẽ 38 tuổi. Tốc độ, khả năng bứt phá và cường độ thi đấu là những yếu tố chịu ảnh hưởng lớn bởi tuổi tác, khiến giải đấu tới đây có thể là cơ hội cuối để Son dẫn dắt Hàn Quốc ở đẳng cấp cao nhất.

7. Edin Džeko

Edin Džeko là một trong những tiền đạo vĩ đại nhất lịch sử Bosnia & Herzegovina. Ở tuổi 40 tại World Cup 2026, việc anh vẫn góp mặt đã là câu chuyện đặc biệt. Với kinh nghiệm, khả năng làm tường và bản năng ghi bàn, Džeko có thể tiếp tục là điểm tựa tinh thần cho đội tuyển. Nhưng gần như chắc chắn, đây sẽ là kỳ World Cup cuối cùng của anh.

6. Kevin De Bruyne

Kevin De Bruyne vẫn là bộ não sáng tạo của đội tuyển Bỉ. Dù anh chưa khẳng định sẽ chia tay đội tuyển sau World Cup 2026, tuổi 35 khiến khả năng dự thêm một kỳ World Cup nữa trở nên rất thấp. Sau thế hệ vàng của Bỉ, De Bruyne có thể xem giải đấu này là cơ hội cuối để tìm kiếm một danh hiệu lớn cùng đội tuyển quốc gia.

5. Mohamed Salah

Mohamed Salah sẽ 34 tuổi tại World Cup 2026. Với Ai Cập, anh không chỉ là ngôi sao số một mà còn là niềm hy vọng lớn nhất trên hàng công. Salah vẫn duy trì đẳng cấp cao, nhưng World Cup là giải đấu diễn ra bốn năm một lần, và thời gian không đứng về phía anh. Đây có thể là lần cuối Salah có cơ hội tỏa sáng ở sân khấu lớn nhất cấp đội tuyển.

4. Neymar

Neymar từng thừa nhận World Cup 2026 có thể là cơ hội cuối để anh chinh phục vinh quang cùng Brazil. Dù mới 34 tuổi khi giải đấu diễn ra, vấn đề của Neymar nằm ở thể trạng và những chấn thương kéo dài. Nếu được triệu tập, đây sẽ là giải đấu mang tính định đoạt di sản của anh trong màu áo Brazil.

3. Luka Modrić

Luka Modrić đã viết nên một kỷ nguyên huy hoàng cùng Croatia. Ở tuổi 40, tiền vệ này vẫn là biểu tượng của sự bền bỉ, đẳng cấp và trí tuệ chơi bóng. Sau ngôi á quân World Cup 2018 và hạng ba World Cup 2022, Modrić có thể bước vào World Cup 2026 như chương cuối của một hành trình phi thường.

2. Lionel Messi

Lionel Messi vẫn bỏ ngỏ khả năng dự World Cup 2026, nhưng nếu góp mặt, đây gần như chắc chắn là kỳ World Cup cuối cùng của anh. Nhà vô địch World Cup 2022 sẽ bước vào giải ở tuổi 38-39. Với Messi, mọi thứ phụ thuộc vào thể trạng và cảm giác thi đấu. Nếu anh trở lại, đó sẽ là một trong những câu chuyện được chờ đợi nhất giải.

1. Cristiano Ronaldo

Cristiano Ronaldo là trường hợp rõ ràng nhất trong danh sách này. Siêu sao Bồ Đào Nha đã thừa nhận World Cup 2026 “chắc chắn” sẽ là kỳ World Cup cuối cùng của anh. Ở tuổi 41, Ronaldo vẫn khao khát chinh phục danh hiệu còn thiếu trong bộ sưu tập vĩ đại. World Cup 2026 vì thế có thể là lời chia tay cuối cùng của một trong những cầu thủ xuất sắc nhất lịch sử bóng đá.

Xem thêm
4
8,2K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Kỳ Quang

Wembley trong đời sống của Man City

Trận chung kết Cúp FA giữa Man City và Chelsea diễn ra ở khung giờ 15h00 truyền thống, gợi lại không khí cổ điển của giải đấu lâu đời nhất thế giới. Nhưng với Man City dưới thời Pep Guardiola, Wembley không chỉ là sân khấu lịch sử mà còn giống một điểm hẹn quen thuộc. Trong 15 mùa gần đây, nửa xanh thành Manchester đã chơi 33 trận tại đây, một mật độ xuất hiện cho thấy họ coi sân vận động này như “sân nhà” thứ hai.

Việc trở lại Wembley thêm một lần nữa ở mùa giải này không còn là bất ngờ, mà giống như phần tiếp theo của một kịch bản đã quá quen với người hâm mộ Man City.

Chu kỳ mùa nào cũng có chung kết

Kể từ khi Pep đặt chân đến sân Etihad mùa 2016/17, Man City gần như mặc định góp mặt ở các trận đấu cuối cùng của những giải đấu cúp. Trong 10 mùa giải dẫn dắt đội bóng, có tới 8 mùa ông đưa Man City vào ít nhất một trận chung kết lớn. Cuộc đối đầu Chelsea sắp tới sẽ là lần thứ 12 ông dẫn dắt “The Citizens” bước ra sân trong một trận chung kết cúp.

Với Man City, việc đi đến trận cuối cùng không còn là đỉnh cao bất ngờ, mà trở thành một phần cấu trúc quen thuộc của mùa giải.

Tỷ lệ thắng mới là điểm gây ngợp

Sự đáng sợ của Pep không chỉ nằm ở số lần góp mặt, mà ở cách ông kết thúc những trận đấu đó. Trong 11 trận chung kết trước đây tại Anh và châu Âu, Pep thắng 8 lần. Những lần gục ngã trước Chelsea ở Cúp C1 năm 2021 hay trước Man Utd và Crystal Palace tại Cúp FA chỉ là số ít trong chuỗi trận mà phần thắng thường thuộc về Man City.

Chính tỷ lệ thắng cao ở những trận cầu sinh tử khiến mỗi lần Man City bước vào chung kết, cảm giác bất ngờ dần nhường chỗ cho sự chờ đợi xem họ sẽ bổ sung thêm danh hiệu nào.

Khoảng cách với phần còn lại

Dữ liệu từ Transfermarkt cho thấy kể từ năm 2016, không huấn luyện viên nào ở 5 giải vô địch quốc gia hàng đầu châu Âu tiệm cận được tần suất vào chung kết của Pep. Thomas Tuchel xếp thứ hai với 9 lần cùng Dortmund, PSG, Chelsea và Bayern Munich. Unai Emery có 7 lần, khẳng định tên tuổi ở Cúp C2 và các giải cúp tại Pháp. Jurgen Klopp và Simone Inzaghi dừng ở con số 6.

Ngay cả những nhà cầm quân lẫy lừng như Carlo Ancelotti hay Jose Mourinho, nếu chỉ tính từ thời điểm Pep đến Man City, cũng chỉ có 5 và 4 lần vào chung kết. Khoảng cách này cho thấy trong khi nhiều huấn luyện viên vẫn được ca ngợi ở đấu trường cúp, Pep đã kéo chuẩn mực lên một mức khác.

Cuộc đua với chính kỷ lục của mình

Ở Anh lúc này, Pep Guardiola vừa cạnh tranh với các đồng nghiệp, vừa phải đuổi theo những cột mốc do chính ông tạo ra. Mỗi lần Man City góp mặt ở một trận chung kết mới, câu chuyện không còn dừng ở việc họ có đủ sức hay không, mà là Pep sẽ nối dài chuỗi thành tích ấy đến đâu.

Trong bối cảnh đó, các đối thủ như Chelsea chỉ có thể chờ đợi một khoảnh khắc sơ hở hiếm hoi từ cỗ máy đã quá quen với áp lực và nhịp điệu của những trận đấu cuối cùng mùa giải.

Xem thêm
0
82 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật