Thế trận lớn đã rõ
PSG và Arsenal bước vào chung kết Champions League với hai bản sắc rất khác nhau. Đội bóng của Luis Enrique quen kiểm soát bóng, trung bình cầm bóng tới hơn 64% tại Ligue 1. Arsenal lại nổi bật ở khả năng phòng ngự chặt và tận dụng bóng chết, là đội thủng lưới ít nhất và ghi nhiều bàn từ tình huống cố định nhất trong nhóm 5 giải hàng đầu châu Âu. Khung cảnh chung vì thế khá dễ hình dung: PSG chủ động cầm bóng, Arsenal kiên nhẫn, chờ cơ hội từ kỷ luật phòng ngự và các pha bóng cố định.
PSG dùng biên để “khóa” trận đấu
Điểm lạ của PSG nằm ở cách họ khởi đầu và phát bóng. Thay vì chuyền về rồi triển khai, họ nhiều lần sút bóng thẳng ra ngoài biên ở phần sân đối phương, cả từ giao bóng lẫn phát bóng lên. Mục tiêu là dồn đối thủ vào một góc sân, ép ném biên, rồi tổ chức pressing cao để đoạt lại bóng ở gần khung thành đối phương. Sau khi lấy lại bóng, PSG không vội dứt điểm sớm mà đưa bóng về tuyến dưới, thiết lập thế kiểm soát an toàn.
Cách làm này còn mang yếu tố tâm lý: đối thủ bị đẩy lùi, phải xử lý trong khu vực PSG đã “đặt bẫy”. Ở bán kết gặp Bayern, các quả phát bóng của Safonov thường bay ra ngoài biên phía cánh của Michael Olise, nhằm tránh để cầu thủ chạy cánh này có không gian chơi bóng. Ý tưởng là vây chặt mũi nhọn nguy hiểm nhất ở biên, không cho anh ta chạm bóng thoải mái.
Từ Olise đến Saka
Cách PSG đối xử với Olise gợi mở một kịch bản tương tự với Bukayo Saka. Cầu thủ chạy cánh phải của Arsenal là người tạo khác biệt lớn nhất bên phía đội bóng Anh. Nếu PSG tiếp tục phát bóng hoặc đưa bóng ra ngoài biên ở khu vực Saka, họ có thể nhanh chóng vây ráp, buộc anh phải nhận bóng trong tình huống bị áp sát, hoặc thậm chí không được nhận bóng. Khi đó, sức công phá lớn nhất bên cánh phải Arsenal sẽ bị bào mòn ngay từ khâu phát động.
Arsenal đối mặt bài toán cánh phải
Trong khi PSG chủ động dùng biên để khóa đối thủ, Arsenal lại đang yếu đúng ở vị trí phải chống đỡ các mũi khoan từ cánh trái PSG. Jurriën Timber chưa đạt thể trạng tốt, Ben White đã nghỉ hết mùa, nên Mikel Arteta phải xoay giữa Mosquera, Zubimendi và Declan Rice cho vị trí hậu vệ phải. Khả năng cao Mosquera sẽ được chọn vì là trung vệ thuần, nhưng anh phải đối mặt với Kvaratskhelia và Nuno Mendes, bộ đôi cánh trái được đánh giá thuộc hàng nguy hiểm nhất thế giới.
Không chỉ vậy, Kvaratskhelia còn thường xuyên đổi chỗ với Dembélé hoặc Doué, đôi khi hai cầu thủ chạy cánh của PSG cùng xuất hiện một bên, tạo thế hai đánh một. Với một hậu vệ phải “chữa cháy”, việc phải liên tục xoay xở trước những hoán đổi này là thử thách rất lớn.
Cánh phải PSG cũng là điểm chờ
PSG lại có nỗi lo riêng ở cánh phải của họ. Achraf Hakimi chạy đua với chấn thương gân kheo, nếu không kịp bình phục, Warren Zaïre-Emery sẽ tiếp tục lấp vào. Tiền vệ trẻ này đã chơi hậu vệ phải khá nhiều mùa này, nhưng không mang lại sức tấn công mạnh như Hakimi và cũng không phải chuyên gia biên. Nếu Hakimi kịp trở lại, đó sẽ là trận đầu tiên sau gần một tháng nghỉ, trong bối cảnh anh đã trải qua giai đoạn thi đấu dày đặc kéo dài hai năm. Dù là Zaïre-Emery hay một Hakimi chưa ở trạng thái tốt nhất, khu vực này vẫn mở ra cơ hội cho cánh trái Arsenal khai thác.
Trận đấu xoay quanh hai biên
PSG dùng biên để ép đối thủ, khóa mũi nhọn và dựng thế trận kiểm soát. Arsenal lại phải chắp vá ở biên phải, đồng thời tìm cách đánh vào biên phải chưa hoàn hảo của PSG. Trong bối cảnh trung lộ hai đội đều có chất lượng cao, những gì diễn ra ở hai hành lang, từ cú phát bóng đầu tiên cho tới các pha đổi cánh, rất dễ trở thành điểm quyết định của trận chung kết.