Đây là thời điểm hoàn hảo để ĐT Anh mời Pep về thay Tuchel?

Ghi chú bắt penalty tỉ mỉ của Pickford: Công sức chưa kịp kiểm chứng

FIFA lúng túng giữa luật lệ và cảm xúc sau màn giương băng rôn của Argentina

Thanh Minh

Những con số World Cup và vị trí hiện tại của Mbappe trong lịch sử

Bộ sưu tập bàn thắng hiếm có

Qua kỳ World Cup này, Kylian Mbappe đã chạm tới những cột mốc mà ít người cùng thế hệ theo kịp. Anh ghi tám bàn, đứng đầu danh sách ghi bàn cùng Lionel Messi. Tổng cộng, Mbappe đã có 20 bàn tại các kỳ World Cup, chỉ còn kém đúng một bàn so với kỷ lục 21 bàn của Messi. Ở tuổi 27, với khả năng dự thêm hai, thậm chí ba kỳ World Cup nữa, việc anh vượt qua mốc ấy gần như chỉ còn là vấn đề thời gian và sức khỏe.

Một chức vô địch và ba hành trình sâu

Mbappe đã một lần nâng cúp thế giới, đồng thời góp phần đưa Pháp vào sâu ở ba giải đấu lớn liên tiếp. Đội tuyển của anh vừa có cơ hội hiếm có để vào chung kết World Cup lần thứ ba liên tiếp và tiếp tục sắm vai ứng viên hàng đầu. Thất bại trước Tây Ban Nha khiến chuỗi thành tích ấy dừng lại ở mức “rất ấn tượng” thay vì chạm tới vùng “chưa từng có”. Với cá nhân Mbappe, điều đó đồng nghĩa anh vẫn chỉ là nhà vô địch một lần, dù tầm ảnh hưởng lên đội tuyển là rất lớn.

Hai lần rời giải, hai dấu ấn trái ngược

Trong trận chung kết 2022, Mbappe ghi ba bàn, kéo Pháp trở lại trước Argentina và chỉ chịu thua trên chấm luân lưu. Khi ấy, cảm giác chung là anh không thể làm gì hơn. Còn ở bán kết 2026, anh rời sân mà không ghi bàn, trong một trận đấu bị Tây Ban Nha bóp nghẹt. Anh không chơi tệ, nhưng cũng không tạo ra khoảnh khắc bùng nổ nào. Sự đối lập giữa hai lần rời World Cup khiến những đánh giá về anh trở nên khắt khe hơn, bởi anh đã bước vào vùng so sánh với các huyền thoại.

Áp lực của những chuẩn mực quá cao

Chính tài năng của Mbappe đẩy anh vào một “trò chơi” khác, nơi mọi bước đi đều được soi chiếu bằng thước đo của những cái tên lớn nhất lịch sử. Khi anh bùng nổ với các cú đúp, người ta nói về vị thế “vĩ đại nhất”. Khi Pháp dừng bước, câu hỏi chuyển sang việc liệu anh có thể giành thêm cúp thế giới hay không. Mbappe hiểu điều đó và chấp nhận: “Khi bạn thắng, bạn nhận hết vinh quang. Khi bạn không thắng, bạn phải nhận hết phần còn lại”. Những con số ấn tượng vì thế không chỉ là niềm tự hào, mà còn là cái nền khiến mọi thất bại trở nên nặng nề hơn.

0
1,1K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Tuấn Kiệt

Sự bạc bẽo của nghề HLV bóng đá

Tuyển Anh dẫn Argentina 1-0, rồi lùi sâu, đánh mất thế trận và nhận hai bàn thua muộn. Sau thất bại ấy, Thomas Tuchel lập tức trở thành tâm điểm chỉ trích.

Tuy nhiên, nghề HLV bóng đá luôn khắc nghiệt. Tiếp tục tấn công rồi thua vì phản công sẽ bị chê không biết bảo vệ lợi thế; chủ động giảm rủi ro mà vẫn thất bại lại bị kết luận là quá hèn nhát. Kết quả thường biến mọi quyết định thành đúng hoặc sai, dù ở thời điểm đưa ra lựa chọn, chưa ai biết điều gì sẽ xảy đến.

Không chỉ là mệnh lệnh lùi sâu

Anthony Gordon mở tỷ số cho tuyển Anh trong hiệp hai, nhưng thế trận nhanh chóng đổi chiều khi Argentina tăng thêm quân số tấn công. Tuchel chỉ chuyển sang hàng thủ 5 người ở phút 72, thời điểm Gordon nhường chỗ cho Ezri Konsa.

Trước đó, đội bóng áo trắng đã bắt đầu mất bóng liên tục và bị ép về gần vòng cấm. Điều này cho thấy tuyển Anh không hoàn toàn co cụm chỉ vì HLV yêu cầu dựng "boong-ke". Chính sức ép của Argentina, cùng việc không thể giữ bóng, đã kéo đội hình của họ lùi xuống.

Áp lực làm thay đổi lựa chọn

Sự hiện diện của Lionel Messi giữa các tuyến khiến khối phòng ngự Anh luôn ở trạng thái bất an. Tiền vệ nếu bước lên sẽ lo khoảng trống phía sau bị khai thác; trung vệ nếu lao ra có thể bị kéo khỏi vị trí; hậu vệ biên cũng không dám dâng cao vì sợ những pha đánh vào khoảng trống sau lưng.

Không cần một mệnh lệnh cụ thể, từng cầu thủ bắt đầu chọn giải pháp an toàn là lùi thêm vài mét, giữ vị trí thấp hơn và hạn chế mạo hiểm. Khi cả đội cùng phản ứng như vậy, cấu trúc dần co lại, khoảng cách với Harry Kane ngày càng lớn và mọi pha phá bóng đều nhanh chóng trở lại chân Argentina.

Tuchel vẫn phải chịu trách nhiệm

Cần thông cảm với sức ép của nghề HLV, nhưng điều đó không đồng nghĩa Tuchel vô can. Việc rút Gordon khiến tuyển Anh mất một trong số ít cầu thủ có tốc độ để đe dọa khoảng trống phía sau hàng thủ Argentina. Sau phút 72, họ chỉ có 8 lần chạm bóng bên phần sân đối phương và không thực hiện được quả tạt nào.

Những điều chỉnh thiên về phòng ngự giúp tăng quân số trong vòng cấm, nhưng lại làm giảm nghiêm trọng khả năng giữ bóng và phản công. Tuchel không yêu cầu học trò lui về hết để "tử thủ", song các quyết định của ông lại không tạo ra lối thoát để đội hình có thể dâng lên.

Khi niềm tin đổi chiều

Argentina càng tấn công càng tin rằng bàn gỡ sẽ đến. Tuyển Anh càng chống đỡ càng cảm thấy bàn thua chỉ còn là vấn đề thời gian. Messi kiến tạo cho Enzo Fernández gỡ hòa, rồi tiếp tục tạo ra bàn quyết định của Lautaro Martínez ở phút bù giờ, khép lại cuộc lội ngược dòng 2-1.

HLV Tuchel chịu trách nhiệm về đấu pháp, lựa chọn nhân sự và cách điều chỉnh; cầu thủ chịu trách nhiệm cho những quyết định trực tiếp trên sân. Đó là sự thật công bằng nhất, đồng thời cũng cho thấy sự khắc nghiệt của nghề HLV: chiến thắng có thể hợp lý hóa mọi lựa chọn, còn thất bại đủ sức biến tất cả thành sai lầm.

Xem thêm
0
309 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Quân Vũ

Hai ngôi sao, hai kiểu hiện diện

Trận chung kết World Cup 2026 xoay quanh hai đội tuyển, nhưng cũng xoay quanh hai gương mặt tiêu biểu cho hai cách tạo ảnh hưởng khác nhau. Lionel Messi là trung tâm tuyệt đối của Argentina, trong khi Mikel Oyarzabal lại là mẫu tiền đạo ít được nhắc đến nhưng luôn xuất hiện đúng lúc cho Tây Ban Nha.

Messi bước vào trận đấu ở tuổi 39, sau khi từng bị nghi ngờ về khả năng tham dự giải. Anh không chỉ góp mặt mà còn dẫn đầu cuộc đua Vua phá lưới với 8 bàn. Oyarzabal thì gắn bó trọn sự nghiệp với Real Sociedad, không sở hữu hào quang như nhiều đồng đội, nhưng đã ghi 5 bàn trên đường đưa Tây Ban Nha vào chung kết.

Messi và vòng tròn hỗ trợ quanh anh

Argentina xây dựng lối chơi xoay quanh Messi như trung tâm trong mọi phương án tấn công. Đội hình được bố trí để dồn người vào trung lộ, tạo các mảng phối hợp nhanh với anh. Khi gặp khó, họ sẵn sàng phạm những lỗi nhỏ để phá nhịp đối thủ, rồi lại đưa bóng về chân số 10.

Bên cạnh Messi là những cái tên đã chứng minh giá trị ở các thời điểm quyết định. Lautaro Martínez có 3 bàn, còn Enzo Fernández ghi 2 bàn, cả hai đều lập công trong trận thắng Anh 2-1. Họ không làm lu mờ vai trò của Messi, nhưng giúp anh không phải gánh vác mọi thứ một mình.

Oyarzabal và sức nặng của sự lặng lẽ

Ở phía bên kia, Oyarzabal là mẫu tiền đạo ít gây chú ý ngoài sân cỏ nhưng lại luôn hiện diện trong những trang quan trọng của bóng đá Tây Ban Nha. Anh là người ghi bàn quyết định ở chung kết EURO 2024 trước Anh, và tại World Cup lần này, anh tiếp tục là nguồn bàn thắng ổn định với 5 pha lập công, trong đó có 3 bàn ở vòng loại trực tiếp.

Trong một tập thể giàu kỹ thuật, Oyarzabal không phải cái tên được nhắc đến đầu tiên, nhưng Tây Ban Nha khó có mặt ở New Jersey nếu thiếu những pha dứt điểm của anh. Anh là minh chứng cho kiểu ảnh hưởng không ồn ào nhưng bền bỉ.

Những khoảnh khắc khắc sâu vào trí nhớ

Với Argentina, cú đánh đầu của Lautaro từ đường chuyền của Messi vào lưới Anh là điểm nhấn cảm xúc. Đó là kết tinh của mối liên kết giữa ngôi sao lớn nhất và người cộng sự tin cậy, trong bối cảnh đội tuyển chỉ còn vài phút là bị loại.

Với Tây Ban Nha, bàn thắng của Pedro Porro trước Pháp lại cho thấy một dạng ảnh hưởng khác: khi một hậu vệ, vốn không phải mũi nhọn tấn công, xử lý tình huống dứt điểm với sự tự tin của một tiền đạo. Điều đó phản chiếu môi trường mà Oyarzabal đang hoạt động, nơi bất kỳ vị trí nào cũng có thể trở thành người kết liễu trận đấu.

Chung kết dưới ánh đèn của những cái tên trái ngược

Messi bước vào trận đấu với mọi ống kính hướng về mình, gánh trên vai kỳ vọng của cả một thế hệ người hâm mộ Argentina. Oyarzabal thì tiến ra sân với hình ảnh quen thuộc: ít lời, ít ồn ào, nhưng luôn sẵn sàng xuất hiện trong vòng cấm.

Một bên là biểu tượng toàn cầu, một bên là chân sút với sự sắc bén ở những thời khắc quan trọng, trận chung kết ở New Jersey sẽ là nơi họ hiện diện và quyết định thành bại của cả trận chiến.

Xem thêm
0
141 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

LE NGOC

Những cú phạt đền định đoạt số phận

Lịch sử World Cup của tuyển Anh gắn chặt với chấm 11m. Năm 1990, họ lần đầu bước vào loạt sút luân lưu ở bán kết gặp Tây Đức. Stuart Pearce và Chris Waddle sút hỏng, khiến "Tam sư" gục ngã ngay trước ngưỡng cửa trận chung kết. Hình ảnh Paul Gascoigne bật khóc sau khi nhận thẻ vàng, đồng nghĩa lỡ trận chung kết nếu Anh đi tiếp, đã trở thành một trong những khoảnh khắc đáng nhớ nhất lịch sử bóng đá xứ sở sương mù.

Đến World Cup 1998, kịch bản cay đắng lặp lại ở vòng 1/8 trước Argentina. Sau 120 phút hòa 2-2, Anh thua 3-4 trên chấm luân lưu. Paul Ince và David Batty là hai cầu thủ không thực hiện thành công lượt sút của mình. Trong bối cảnh đội bóng của Glenn Hoddle sở hữu thế hệ tài năng với Michael Owen, David Beckham, Alan Shearer và Paul Scholes, thất bại ấy càng khiến người hâm mộ tiếc nuối.

Năm 2006, tuyển Anh một lần nữa dừng bước sau loạt sút luân lưu khi hòa 0-0 với Bồ Đào Nha ở tứ kết rồi thua 1-3. Frank Lampard, Steven Gerrard và Jamie Carragher đều không thực hiện thành công các lượt sút của mình trước thủ môn Ricardo. Đây là lần thứ 5 kể từ World Cup 1990 tuyển Anh bị loại khỏi một giải đấu lớn sau loạt sút luân lưu, tiếp tục kéo dài nỗi ám ảnh với chấm 11m.

Những quyết định gây tranh cãi

Bên cạnh chấm phạt đền, các quyết định của trọng tài cũng để lại nhiều ký ức cay đắng. Năm 1986, bàn thắng "Bàn tay của Chúa" của Diego Maradona trong trận tứ kết với Argentina trở thành một trong những tình huống gây tranh cãi nhất lịch sử World Cup. Sir Bobby Robson gọi đó là "bàn tay của một kẻ láu cá". Chỉ vài phút sau, Maradona ghi thêm một trong những bàn thắng đẹp nhất lịch sử giải đấu, nhưng pha dùng tay mở tỷ số vẫn luôn là nỗi day dứt với người Anh.

Năm 2010, cú sút của Frank Lampard trong trận gặp Đức ở vòng 1/8 dội xà ngang rồi rơi rõ ràng qua vạch vôi nhưng không được công nhận. Dù Đức sau đó vẫn thắng 4-1, tình huống này trở thành một trong những nguyên nhân thúc đẩy FIFA đưa công nghệ xác định bàn thắng (Goal-line Technology) vào bóng đá đỉnh cao.

Luật chơi và cảm giác bất lực

Ngay cả khi không có tranh cãi trực tiếp từ trọng tài, luật chơi cũng nhiều lần khiến tuyển Anh rơi vào thế bất lợi. Tại World Cup 2006, Wayne Rooney bị truất quyền thi đấu sau pha giẫm lên Ricardo Carvalho, còn Cristiano Ronaldo với cái nháy mắt nổi tiếng trở thành tâm điểm chỉ trích của truyền thông Anh. Trước đó, ở World Cup 1998, David Beckham nhận thẻ đỏ vì pha phản ứng với Diego Simeone, khiến "Tam sư" phải chơi với 10 người trong phần lớn thời gian còn lại.

Những chi tiết ấy khiến nhiều thế hệ người hâm mộ Anh luôn mang cảm giác World Cup không chỉ là câu chuyện thắng thua chuyên môn. Với họ, giải đấu lớn nhất hành tinh còn gắn liền với những loạt sút luân lưu định mệnh, những quyết định gây tranh cãi và những khoảnh khắc chỉ cách vinh quang trong tích tắc.

Xem thêm
0
84 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Kiệt

ĐT Anh cần sự thay đổi

Tuyển Anh đã tiến rất gần trận chung kết World Cup 2026, nhưng thất bại 1-2 trước Argentina một lần nữa cho thấy giới hạn quen thuộc: càng đến thời điểm quyết định, họ càng sợ cầm bóng và sợ tiếp tục tấn công.

HLV Thomas Tuchel có thể đưa "Tam sư" vào bán kết, nhưng chưa giúp đội bóng thay đổi bản chất. Trong bối cảnh Pep Guardiola vừa khép lại 10 năm tại Manchester City, đây có thể là cơ hội hiếm hoi để Liên đoàn Bóng đá Anh tìm kiếm một HLV đủ tầm thay đổi cả lối chơi lẫn tâm thế của đội tuyển.

Tuchel chưa thể nâng tầm tuyển Anh

Tuyển Anh dẫn Argentina từ phút 55, nhưng thay vì tiếp tục duy trì sức ép, Tuchel chuyển sang hàng thủ 5 người và rút bớt những cầu thủ có khả năng kéo bóng lên phía trước. Trong 30 phút sau bàn mở tỷ số, Anh chỉ kiểm soát bóng khoảng 12%. Đáng báo động hơn, họ hoàn thành đúng 4 trong 11 đường chuyền ở quãng 19 phút trước khi nhận bàn quyết định.

Thống kê cho thấy ĐT Anh kết thúc trận đấu với 35% quyền kiểm soát bóng, thực hiện thành công 293 đường chuyền và tung ra 5 cú sút. Argentina kiểm soát bóng 65%, hoàn thành 549 đường chuyền và có 15 pha dứt điểm. Đội bóng của Lionel Scaloni còn có 125 lần phá vỡ các tuyến phòng ngự đối phương thành công, trong khi con số của Anh chỉ là 89. Những thống kê ấy phản ánh một tập thể không chỉ lùi sâu mà còn đánh mất hoàn toàn khả năng tổ chức và điều khiển trận đấu. Đó là điều đáng ngại.

Pep chữa đúng căn bệnh của bóng đá Anh

Nếu Tuchel bảo vệ tỷ số bằng cách đưa thêm hậu vệ vào sân, Pep thường bảo vệ lợi thế bằng việc giữ bóng, phản pressing và buộc đối phương phải tiếp tục phòng ngự. Đó chính là phẩm chất tuyển Anh còn thiếu trong nhiều giải đấu lớn: sự bình tĩnh, lòng dũng cảm và một cấu trúc đội hình đủ tốt để chơi bóng dưới áp lực.

Trong 10 năm ở Man City, Guardiola giành 20 danh hiệu, trở thành HLV thành công nhất lịch sử CLB. Ông có 6 chức vô địch Premier League, trong đó có chuỗi 4 mùa liên tiếp từ 2020/21 đến 2023/24 – kỷ lục của bóng đá Anh. Man City mùa 2017/18 còn trở thành đội đầu tiên cán mốc 100 điểm tại Premier League. Đó là minh chứng cho thấy triết lý kiểm soát bóng của Pep không chỉ đẹp mắt mà còn tạo ra sự thống trị bền vững.

Cơ hội hiếm có của FA

Pep đã chính thức rời Man City sau mùa 2025/26, khép lại một thập kỷ tại Etihad. Một số nguồn tin cho biết ông dự định nghỉ một năm trước khi cân nhắc công việc ở cấp đội tuyển, đồng thời tuyển Anh là một trong những lựa chọn ông có thể cân nhắc nếu cơ hội xuất hiện. Tuy nhiên, hiện vẫn chưa có xác nhận rằng Pep sẵn sàng nhận công việc ngay.

Tuchel vẫn còn hợp đồng đến EURO 2028 và FA hiện chưa có ý định sa thải ông. Nhưng nếu tuyển Anh thực sự muốn vượt qua ranh giới giữa một đội bóng thường xuyên tiến sâu và một nhà vô địch, họ cần nhiều hơn sự an toàn.

Pep hiểu Premier League, hiểu bóng đá Anh và hiểu các cầu thủ Anh. Ông cũng sở hữu triết lý hoàn toàn đối lập với sự co cụm vừa khiến "Tam sư" phải trả giá. Đây không chỉ là cơ hội để FA mời về một nhà cầm quân đẳng cấp, mà còn có thể là thời điểm tốt nhất để tuyển Anh thay đổi cách họ chơi bóng. Chỉ khi đó, đội tuyển này mới có thể thực sự nghĩ đến việc chinh phục những danh hiệu lớn như EURO hay World Cup trong tương lai gần.

Xem thêm
0
361 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

24h Sports

Đêm ngày 18 tháng 12 năm 2022 tại sân vận động Lusail đã đi vào lịch sử bóng đá nhân loại. Khi Sau 120 phút nghẹt thở và loạt sút luân lưu cân não, Lionel Messi cuối cùng đã chạm tay vào chiếc cúp vàng danh giá, hoàn thiện bộ sưu tập danh hiệu vĩ đại của đời mình.

Xem thêm
0
53 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật