Giải thưởng Cầu thủ xuất sắc nhất trận World Cup: Danh tiếng lấn át phong độ?

Thắng làm vua thua về thả phẫn nộ, sức mạnh thật sự của các Ricon là đây

Haaland: Tuổi thơ hai ngôn ngữ và quyết định chọn tuyển Na Uy

Hiếu Lê

Na Uy không chỉ có Haaland

Na Uy vào tứ kết World Cup 2026 trong sự chú ý lớn dành cho Erling Haaland. Điều đó không bất ngờ, bởi cú đúp vào lưới Brazil đã biến anh thành nhân vật chính của một trong những cú sốc lớn nhất giải. Nhưng nếu nhìn kỹ chiến thắng 2-1 ấy, Na Uy không phải đội bóng chỉ biết trông chờ vào một tiền đạo. Haaland là người ghi bàn, còn phía sau anh là cả một tập thể chơi kỷ luật, mạnh mẽ và vận hành rất rõ ý đồ.

Ødegaard là bộ não của Na Uy

Nếu Haaland là người kết thúc các pha tấn công, Martin Ødegaard mới là cầu thủ giúp Na Uy kiểm soát trận đấu. Trước Brazil, đội bóng của HLV Stale Solbakken cầm bóng 60%, thực hiện 683 đường chuyền, trong đó có 627 đường chuyền chính xác. Đó không phải là cách chơi của một đội chỉ biết phá bóng lên phía trên rồi chờ Haaland tự tạo khác biệt. Na Uy giữ bóng chắc, chuyền an toàn khi cần và tăng tốc đúng thời điểm. Ødegaard chạy 12,66 km, thường xuyên lùi xuống nhận bóng, giúp đội nhà giảm áp lực khi Brazil dâng cao, rồi mở ra hướng tấn công bằng những đường chuyền xuyên tuyến. Anh không chỉ là một cầu thủ sáng tạo, mà là người điều khiển nhịp chơi của cả đội.

Tuyến giữa thắng bằng thể lực

Sức mạnh của Na Uy không chỉ nằm ở hàng công, mà còn đến từ tuyến giữa rất khỏe và bền bỉ. Sander Berge có tới 119 đường chuyền, còn Patrick Berg dẫn đầu trận với 62 pha bứt tốc. Những con số đó cho thấy Na Uy sở hữu một hàng tiền vệ không quá hoa mỹ, nhưng cực kỳ lì lợm, chịu va chạm tốt và luôn giữ được cường độ cao. Trước một Brazil có nhiều cầu thủ kỹ thuật, Na Uy không để mình bị cuốn vào thế chống đỡ. Họ biết lúc nào cần áp sát, lúc nào cần kéo đội hình xuống thấp, và lúc nào phải đưa bóng ra biên để giảm áp lực.

Hai biên tạo ra khác biệt

Na Uy không tấn công đơn điệu. Trước Brazil, họ đưa bóng vào 1/3 cuối sân qua biên phải 25 lần và biên trái 19 lần, nhiều hơn hẳn so với trung lộ. Chi tiết này cho thấy ý đồ rất rõ của đội bóng Bắc Âu: kéo giãn hàng thủ Brazil, rồi tạo khoảng trống cho Haaland hoặc Sørloth trong vòng cấm. Với tốc độ và khả năng đi bóng của Antonio Nusa, Oscar Bobb hay Andreas Schjelderup, Na Uy luôn có phương án để đẩy bóng ra biên, buộc đối thủ phải dạt người bọc lót. Khi hàng thủ Brazil bị kéo rộng, những khoảng trống nguy hiểm lập tức xuất hiện.

Sørloth làm việc thầm lặng

Alexander Sørloth không cần ghi bàn vẫn có thể cho thấy giá trị của mình. Anh là mẫu tiền đạo mạnh mẽ, biết làm tường, chịu va chạm và kéo trung vệ đối phương ra khỏi vị trí. Nhờ vậy, Haaland có thêm khoảng trống để di chuyển và dứt điểm. Khi Na Uy muốn chơi trực diện, Sørloth trở thành điểm tựa để đội bóng đưa bóng lên phía trên và giảm áp lực từ những pha pressing của Brazil. Bên cạnh đó, HLV Solbakken vẫn còn Bobb, Nusa hay Schjelderup để tăng tốc ở hai biên khi cần thay đổi cách tấn công. Chính sự đa dạng ấy khiến Na Uy khó bị bắt bài hơn nhiều người nghĩ. Đội bóng Bắc Âu không chỉ có Haaland và Ødegaard, mà còn là một tập thể với nhiều cầu thủ đang thi đấu ở đẳng cấp cao tại châu Âu.

Một tập thể đã trưởng thành

Na Uy trở lại World Cup sau 28 năm vắng bóng và lần đầu tiên trong lịch sử vào tới tứ kết. Thành công ấy không phải điều bất ngờ nếu nhìn vào hành trình trước đó. Ở vòng loại, họ toàn thắng 8 trận, ghi 37 bàn và chỉ để thủng lưới 5 lần. Haaland góp công lớn với 16 bàn, nhưng Na Uy không chỉ mạnh nhờ một cá nhân. Đây là đội bóng có tổ chức tốt, thể lực sung mãn, tuyến giữa biết kiểm soát trận đấu và hai biên đủ tốc độ để tạo khác biệt. Vì vậy, khi nói về Na Uy lúc này, không thể chỉ nhìn vào Haaland. Anh là người kết thúc những pha tấn công, còn phía sau là cả một tập thể đủ mạnh để đưa đội bóng Bắc Âu đi xa.

0
341 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu
Chọn hình ảnh
Chọn ảnh từ thư viện
Chọn cảm xúc
Nhấn gửi

Bạn cũng sẽ thích

Đăng Triệu

Một cuộc gọi thay đổi hướng đi

Chuyên gia Brendan Flanagan biết đến Michael Olise không phải qua một bản báo cáo hoành tráng, mà từ cuộc gọi của một người bạn trinh sát, Darren Richards. Khi đó, Olise vừa bị Chelsea rồi Manchester City cho rời học viện, lại gặp khó khăn khi sống xa nhà ở vùng tây bắc nước Anh. Hồ sơ trên giấy không hề “đẹp”: hai lần bị bỏ lại phía sau, dấu hỏi về việc quản lý cậu bé. Dù vậy, Flanagan vẫn nằng nặc đề nghị Reading cho thử, với suy nghĩ phải tự mình nhìn tận mắt.

Buổi sáng đầu tiên, Olise gọi cho Flanagan từ ga Reading, lễ phép và nhẹ nhàng. Các huấn luyện viên ngồi nói chuyện thẳng thắn: chuyện cũ ở Chelsea, City gác lại, ở Reading là vạch xuất phát mới, vượt giới hạn sẽ bị nhắc nhở. Từ đó, họ không gặp bất kỳ rắc rối nào với cậu. Một cầu thủ từng bị gắn mác “khó quản” lại tỏ ra trầm tính, chỉ muốn chơi bóng và không bị chi phối bởi tiền bạc.

Những năm đầu mờ nhạt trên bảng thống kê

Ở Reading, tài năng của Olise không bùng nổ ngay trên con số. Mùa 2019-2020 tại giải hạng Nhất, anh đá 19 trận, 13 lần đá chính, không ghi bàn và chỉ có một đường kiến tạo. Nếu chỉ nhìn bảng thống kê, rất khó để hình dung đây là cầu thủ sau này trở thành trụ cột tuyển Pháp. Flanagan lại nhìn thấy điều khác: cảm giác phấn khích mỗi khi Olise chạm bóng, khả năng điều tiết trận đấu, những pha xử lý khiến người xem phải chờ đợi “cậu sẽ làm gì tiếp theo”.

Mùa sau, mọi thứ bắt đầu khớp lại. Olise ghi bảy bàn, kiến tạo 12 lần, nhận giải cầu thủ trẻ xuất sắc nhất giải hạng Nhất và được Crystal Palace đưa lên Ngoại hạng Anh. Nhưng với Flanagan, bước ngoặt không chỉ nằm ở giải thưởng, mà ở việc cậu học trò ngày càng hoàn thiện những gì anh đã thấy từ rất sớm trên sân tập: một “dị nhân” với những pha xử lý mà nhiều cầu thủ đội một cũng khó làm được.

Phong cách chơi bóng “làm chậm cả trận đấu”

Khi theo dõi Olise thi đấu cho Pháp tại World Cup, Flanagan liên tục quay lại những chi tiết nhỏ trong lối chơi. Anh nhận ra cậu học trò cũ vẫn giữ nguyên thói quen hiếm gặp: đang tăng tốc rồi bất ngờ giảm xuống gần như đi bộ, kéo nhịp độ xuống, sau đó đột ngột đổi hướng, bứt tốc trong vài mét để bỏ lại hậu vệ. Cách Olise giữ bóng khiến người xem có cảm giác anh luôn “có bức tranh sẵn trong đầu”.

Trước Morocco, Olise có pha xâu kim không thành nhưng vẫn giữ được bóng, rồi chuyền đường bóng hoàn hảo cho Kylian Mbappe kiếm về quả phạt đền. Sang hiệp hai, anh có pha đi bóng xuyên hàng thủ, đổi bóng từ chân trái sang chân phải trong một nhịp, lại mở ra cơ hội cho Mbappe. Ở bàn thắng thứ hai của Pháp, Olise là người khởi xướng với cú chuyền khôn ngoan cho Mbappe, trước khi bóng đến chân Ousmane Dembele dứt điểm. Với Flanagan, nhiều pha xử lý của Olise tại giải lần này là thứ mà “cả sự nghiệp nhiều cầu thủ cũng chưa chắc làm được”.

Từ Reading đến Bayern và tuyển Pháp

Mười năm sau ngày được Reading dang tay đón nhận, Olise đã là ngôi sao của Bayern Munich, chuyển đến từ Crystal Palace năm 2024 và trở thành một trong những cầu thủ nổi bật nhất thế giới. Tại World Cup hiện tại, anh có năm đường kiến tạo sau sáu trận, được Flanagan đánh giá là người “làm cho tuyển Pháp vận hành trơn tru” và có thể là cầu thủ hay nhất đội ở nhiều trận.

Trong mắt Flanagan, mỗi lần xem lại những đoạn băng Olise chơi cho đội một Reading rồi đối chiếu với màn trình diễn ở World Cup, cảm giác tự hào xen lẫn kinh ngạc. Cậu bé từng bị hai học viện lớn bỏ qua, từng phải làm quen với cuộc sống xa nhà, giờ là trung tâm trong lối chơi của một đội tuyển tranh chức vô địch thế giới.

Lựa chọn màu áo và câu chuyện tuyển quốc gia

Olise sinh ra và lớn lên ở tây London, nhưng lại khoác áo tuyển Pháp. Flanagan kể, năm 2019, Pháp gọi Olise lên đội U18 dự giải Toulon sau khi biết cậu có mẹ người Pháp – Algeria. Anh rất tự hào về nguồn gốc gia đình. Khi Anh bắt đầu để mắt ở lứa U20 thì Olise đã thuộc về hệ thống của Pháp. Với Flanagan, đó là cảm giác “vuột mất” một tài năng đối với bóng đá Anh, nhất là khi chứng kiến cậu tỏa sáng ở World Cup.

Trên sân, Olise vẫn giữ nét riêng từ những chi tiết nhỏ như đôi giày màu xanh giữa rừng giày hồng. Flanagan coi đó là hình ảnh đúng với con người anh: không thích giống số đông, lặng lẽ nhưng khác biệt, và luôn để bóng đá nói thay.

Xem thêm
0
218 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Tuấn Kiệt

Nghịch lý Messi khi đá penalty

Lionel Messi vẫn là điểm tựa lớn nhất của Argentina tại World Cup 2026, nhưng chấm 11 m đang trở thành vết gợn khó bỏ qua. Hai lần thực hiện, hai lần thất bại trước Áo và Ai Cập khiến đội trưởng 39 tuổi trở thành cầu thủ đầu tiên đá hỏng hai quả penalty trong một kỳ World Cup, không tính loạt sút luân lưu.

ĐT Argentina chưa phải trả giá khi đều giành chiến thắng, nhưng ở những trận đấu tiếp theo, họ không thể tiếp tục xem mỗi cơ hội từ khoảng cách 11 m là đặc quyền mặc định dành cho một cá nhân.

Những con số không thể bỏ qua

Messi đã thực hiện thành công 4 trong 8 quả penalty tại các kỳ World Cup, đạt tỷ lệ 50%, đồng thời giữ kỷ lục đá hỏng nhiều quả penalty nhất lịch sử giải đấu với bốn lần. Phong độ gần đây cũng đáng lo khi, tính từ World Cup 2022, anh chỉ ghi bốn bàn trong bảy lần thực hiện cho Argentina, tương đương tỷ lệ thành công 57,1%.

Trong toàn bộ sự nghiệp, dữ liệu từ Transfermarkt ghi nhận Messi thực hiện thành công 116 quả penalty và đá hỏng 34 quả, đạt tỷ lệ 77,3%. Hiệu suất vẫn ở mức tốt, nhưng tỷ lệ thành công trong màu áo đội tuyển ở giai đoạn gần đây đã giảm rõ rệt.

Vấn đề chỉ nằm ở chấm 11m

Sẽ thiếu công bằng nếu chỉ từ hai cú đá hỏng mà kết luận Messi đã trở thành gánh nặng. Trước trận gặp Thụy Sĩ, anh ghi 8 bàn, có 1 kiến tạo và tạo ra 15 cơ hội sau 410 phút thi đấu tại giải. Trong màn ngược dòng thắng Ai Cập 3-2, Messi kiến tạo cho Cristian Romero rồi trực tiếp ghi bàn gỡ hòa.

ĐT Argentina vẫn phụ thuộc rất lớn vào khả năng xử lý, chuyền bóng và dứt điểm của El Pulga. Vì vậy, điều cần điều chỉnh là người thực hiện các quả penalty, chứ không phải vai trò chiến thuật xoay quanh siêu sao này.

Argentina có lựa chọn tốt hơn

Alexis Mac Allister đã ghi 12 trong 13 quả penalty trong sự nghiệp, đạt tỷ lệ 92,3%. Enzo Fernández thực hiện thành công 11 trong 12 lần, tương đương 91,7%, còn Julián Álvarez ghi 17 trong 19 quả, đạt tỷ lệ 89,5%. Cả ba đều có số lần thực hiện ít hơn Messi, nhưng hiệu suất đủ thuyết phục để Lionel Scaloni cân nhắc.

Lautaro Martínez kém ổn định hơn với 19 bàn sau 28 lần thực hiện, đạt tỷ lệ 67,9%. Xét thuần túy về xác suất thành công, Mac Allister, Enzo hoặc Álvarez nên được ưu tiên nếu Messi không trực tiếp thực hiện.

Không cần một quyết định cực đoan

HLV Scaloni khẳng định Messi vẫn sẽ được thực hiện penalty nếu muốn, nhưng việc trao toàn quyền lựa chọn cho đội trưởng chưa hẳn là phương án tối ưu. Argentina nên tạm thời giao những quả penalty trong 90 hoặc 120 phút cho cầu thủ đang có phong độ và hiệu suất tốt hơn.

Nếu trận đấu phải bước vào loạt sút luân lưu, Messi vẫn xứng đáng góp mặt nhờ kinh nghiệm và bản lĩnh trước sức ép. Đây không phải là hành động tước bỏ vị thế của một huyền thoại, mà là sự quyết đoán trong việc đưa ra lựa chọn hợp lý ở từng thời điểm trên hành trình bảo vệ ngôi vương thế giới của nhà đương kim vô địch.

Messi chắc chắn vẫn là một trong những người thực hiện penalty của Albiceleste, nhưng trách nhiệm ấy nên được san sẻ nhiều hơn cho các đồng đội. Đó mới là mấu chốt của vấn đề.

Xem thêm
0
816 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Mai Thủy

Điểm rơi chấn thương và khoảng trống để lại

Serge Gnabry lỡ hẹn với tuyển Đức tại World Cup 2026 vì chấn thương vùng cơ khép gặp phải trong buổi tập của Bayern vào tháng 4. Trước thời điểm đó, anh là lựa chọn gần như mặc định trong đội hình của HLV Julian Nagelsmann, đồng thời giữ vai trò quan trọng trên hàng công Bayern với 8 bàn thắng và 6 đường kiến tạo sau 21 trận Bundesliga mùa 2025/26, góp phần giúp đội bóng của HLV Vincent Kompany bảo vệ thành công chức vô địch.

Trọng tâm hiện tại: phục hồi từng buổi một

Thay vì nói nhiều về những gì đã mất, Gnabry tập trung hoàn toàn vào quá trình hồi phục. Anh mô tả cảm giác “rất tốt” khi nhận ra mình tiến bộ qua từng buổi tập, luôn tự nhắc bản thân rằng mọi nỗ lực hiện tại đều để được ra sân trở lại. Khi gặp khó trong các bài tập, anh tự thúc mình phải vượt qua, hướng tới trạng thái thể lực tốt nhất có thể.

Nỗi nhớ sân cỏ và đồng đội

Trong thời gian tách khỏi guồng quay thi đấu, điều Gnabry nhắc đến nhiều nhất là nỗi nhớ “anh em trong đội”, nhớ các buổi tập chiến thuật và đặc biệt là cảm giác bóng, nhịp độ thi đấu tập thể. Với một cầu thủ vốn là mắt xích chủ chốt trên hàng công, việc phải đứng ngoài quan sát càng khiến anh khao khát trở lại nhanh hơn.

Đích ngắm: mùa giải mới và trận tranh Siêu cúp

Bayern sẽ khởi động mùa giải bằng trận tranh Siêu cúp Franz Beckenbauer với Borussia Dortmund vào ngày 28 tháng 8. Trong bối cảnh đội bóng hướng tới thêm một mùa giải thành công nữa, Gnabry đặt mục tiêu sẵn sàng cho chiến dịch 2026/27, tiếp tục vai trò “người hùng thầm lặng” trong hệ thống tấn công của Bayern nếu anh kịp đạt trạng thái tốt nhất.

Xem thêm
0
82 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Thanh Minh

Tuổi thơ hai ngôn ngữ

Erling Haaland sinh tại Leeds, vùng West Yorkshire, trong giai đoạn cha anh, Alf-Inge Haaland, vừa rời Leeds United để sang Manchester City. Ba đến bốn năm đầu đời, gia đình nói tiếng Anh ban ngày và tiếng Na Uy buổi tối. Khi Alfie giải nghệ vì chấn thương năm 2003, cả nhà trở về thị trấn Bryne ở tây nam Na Uy. Từ đó, môi trường của Haaland hoàn toàn chuyển sang tiếng Na Uy, từ nhà trẻ đến trường học.

Lựa chọn đội tuyển đến từ đời sống thường ngày

Haaland từng nói anh sống ở Anh khoảng ba năm rưỡi đến bốn năm, còn lại là ở Na Uy, nên việc chọn Na Uy là điều tự nhiên. Huấn luyện viên trẻ ở Bryne, Alf Ingve Berntsen, nhấn mạnh cha mẹ, ông bà, anh chị em, họ hàng của Haaland đều là người Na Uy, và anh rời Anh khi mới ba bốn tuổi. Trên lý thuyết anh có thể khoác áo tuyển Anh, nhưng với nền tảng gia đình và cuộc sống như vậy, khả năng đó gần như không tồn tại.

Liên đoàn Anh nhìn thấy quá muộn

Khi Haaland bắt đầu nổi lên ở Borussia Dortmund, Gareth Southgate thừa nhận Anh không thực sự có cơ hội. Haaland đã nằm trong hệ thống trẻ Na Uy từ sớm, còn Liên đoàn Anh chỉ thực sự chú ý khi anh khoảng 17 tuổi. Một cựu huấn luyện viên trẻ của Anh nói thẳng họ “chưa bao giờ có được cậu ấy”, bởi Haaland đã xác định gắn bó với đội tuyển nơi cha mình từng thi đấu.

Tự hào Na Uy nhưng không quên Leeds

Dù là niềm hy vọng lớn nhất của Na Uy, Haaland vẫn giữ sợi dây với nước Anh. Anh tự hào về các đội bóng cha từng khoác áo như Nottingham Forest, Leeds và Manchester City, thường mặc áo Leeds hoặc City khi đá bóng cùng bạn bè ở Bryne. Năm 16 tuổi, anh từng chia sẻ giấc mơ vô địch giải Ngoại hạng cùng Leeds và muốn vượt thành tích của cha. Sau này, khi đã là ngôi sao của City, anh kín tiếng hơn, nhưng những chi tiết như câu thì thầm “Marching on together” với Stuart Dallas hay pha ăn mừng trước Galatasaray cho thấy Leeds vẫn là một phần ký ức quan trọng.

Từ Leeds trở lại Anh với màu áo khác

Năm 2018, Leeds từng mời Haaland về thăm sân Elland Road và trung tâm tập luyện, nhưng không thể cạnh tranh với đề nghị của Red Bull Salzburg. Giờ đây, anh trở lại Anh trong vai trò trụ cột của Manchester City và là niềm hy vọng lớn nhất của Na Uy tại World Cup, đối đầu chính đội tuyển quốc gia nơi anh sinh ra và có những năm tháng đầu đời.

Xem thêm
0
375 Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Lực Nguyễn

Giới hạn chi tiêu và lựa chọn bị thu hẹp

Sau khi cán đích ở vị trí thứ ba mùa trước và giành quyền trở lại Champions League sau hai năm vắng bóng, Man Utd xác định tuyến giữa là khu vực cần tăng cường. Tuy nhiên, họ phải đối mặt với mặt bằng giá bị đẩy lên rất cao cho những mục tiêu hàng đầu.

Trường hợp Elliot Anderson là ví dụ rõ nhất. Nottingham Forest đưa ra mức phí lên tới 116 triệu bảng cho tiền vệ người Anh, con số Man Utd không sẵn sàng chi trả. Từ đó, câu lạc bộ buộc phải rút lui dù đây là lựa chọn ưu tiên.

Mateus Fernandes và cuộc đua giá với Tottenham

Khi chuyển hướng sang Mateus Fernandes của West Ham, Man Utd ban đầu kỳ vọng vào bối cảnh thay đổi lãnh đạo ở đội bóng này, với khả năng cần bán nhanh để cân đối. Nhưng khi Tottenham bày tỏ sự quan tâm, giá trị của tiền vệ người Bồ Đào Nha tăng lên 85 triệu bảng, cao hơn nhiều so với mức Man Utd dự tính.

Man Utd vẫn đưa ra đề nghị với cùng con số 85 triệu bảng, nhưng cấu trúc bao gồm các khoản trả thêm theo điều kiện. Fernandes cuối cùng chọn Tottenham, cho thấy yếu tố giá cả không chỉ nằm ở con số tổng, mà còn ở cách thức thanh toán và sức hút của đối thủ cạnh tranh.

Ederson: thương vụ “vừa tầm” lại thành ẩn số

Trong bối cảnh đó, Ederson từ Atalanta được xem là phương án hợp lý hơn về tài chính, với mức phí 35 triệu bảng đã được thống nhất từ ngày 2/6. Đây là thương vụ mà Man Utd dự tính hoàn tất sớm để ổn định kế hoạch nhân sự.

Thế nhưng, việc Ederson được gọi bổ sung vào đội tuyển Brazil dự World Cup khiến lịch kiểm tra y tế phải lùi lại. Sau khi Brazil bị loại bởi Na Uy, các nguồn tin cho biết kiểm tra y tế phát hiện vấn đề, có người khẳng định thương vụ đã đổ vỡ, trong khi cả hai câu lạc bộ đều phủ nhận đã đưa ra quyết định cuối cùng.

Một mùa hè bị chi phối bởi con số

Trong khi các thương vụ khác như Andrey Santos và Karl Darlow tiến triển nhanh sau khi đạt thỏa thuận, Ederson vẫn chưa có hồi kết. Nếu thương vụ này không thành, Man Utd sẽ bước qua một mùa hè mà mọi nỗ lực tăng cường tuyến giữa đều bị chi phối bởi giá cả, từ những mức phí bị đẩy lên quá cao cho tới một bản hợp đồng tưởng như “vừa tầm” nhưng lại vướng mắc ở giai đoạn cuối.

Xem thêm
0
1,3K Lượt xem
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Lưu

Chia sẻ nổi bật