Na Uy vào tứ kết World Cup 2026 trong sự chú ý lớn dành cho Erling Haaland. Điều đó không bất ngờ, bởi cú đúp vào lưới Brazil đã biến anh thành nhân vật chính của một trong những cú sốc lớn nhất giải. Nhưng nếu nhìn kỹ chiến thắng 2-1 ấy, Na Uy không phải đội bóng chỉ biết trông chờ vào một tiền đạo. Haaland là người ghi bàn, còn phía sau anh là cả một tập thể chơi kỷ luật, mạnh mẽ và vận hành rất rõ ý đồ.
Ødegaard là bộ não của Na Uy
Nếu Haaland là người kết thúc các pha tấn công, Martin Ødegaard mới là cầu thủ giúp Na Uy kiểm soát trận đấu. Trước Brazil, đội bóng của HLV Stale Solbakken cầm bóng 60%, thực hiện 683 đường chuyền, trong đó có 627 đường chuyền chính xác. Đó không phải là cách chơi của một đội chỉ biết phá bóng lên phía trên rồi chờ Haaland tự tạo khác biệt. Na Uy giữ bóng chắc, chuyền an toàn khi cần và tăng tốc đúng thời điểm. Ødegaard chạy 12,66 km, thường xuyên lùi xuống nhận bóng, giúp đội nhà giảm áp lực khi Brazil dâng cao, rồi mở ra hướng tấn công bằng những đường chuyền xuyên tuyến. Anh không chỉ là một cầu thủ sáng tạo, mà là người điều khiển nhịp chơi của cả đội.
Tuyến giữa thắng bằng thể lực
Sức mạnh của Na Uy không chỉ nằm ở hàng công, mà còn đến từ tuyến giữa rất khỏe và bền bỉ. Sander Berge có tới 119 đường chuyền, còn Patrick Berg dẫn đầu trận với 62 pha bứt tốc. Những con số đó cho thấy Na Uy sở hữu một hàng tiền vệ không quá hoa mỹ, nhưng cực kỳ lì lợm, chịu va chạm tốt và luôn giữ được cường độ cao. Trước một Brazil có nhiều cầu thủ kỹ thuật, Na Uy không để mình bị cuốn vào thế chống đỡ. Họ biết lúc nào cần áp sát, lúc nào cần kéo đội hình xuống thấp, và lúc nào phải đưa bóng ra biên để giảm áp lực.
Hai biên tạo ra khác biệt
Na Uy không tấn công đơn điệu. Trước Brazil, họ đưa bóng vào 1/3 cuối sân qua biên phải 25 lần và biên trái 19 lần, nhiều hơn hẳn so với trung lộ. Chi tiết này cho thấy ý đồ rất rõ của đội bóng Bắc Âu: kéo giãn hàng thủ Brazil, rồi tạo khoảng trống cho Haaland hoặc Sørloth trong vòng cấm. Với tốc độ và khả năng đi bóng của Antonio Nusa, Oscar Bobb hay Andreas Schjelderup, Na Uy luôn có phương án để đẩy bóng ra biên, buộc đối thủ phải dạt người bọc lót. Khi hàng thủ Brazil bị kéo rộng, những khoảng trống nguy hiểm lập tức xuất hiện.
Sørloth làm việc thầm lặng
Alexander Sørloth không cần ghi bàn vẫn có thể cho thấy giá trị của mình. Anh là mẫu tiền đạo mạnh mẽ, biết làm tường, chịu va chạm và kéo trung vệ đối phương ra khỏi vị trí. Nhờ vậy, Haaland có thêm khoảng trống để di chuyển và dứt điểm. Khi Na Uy muốn chơi trực diện, Sørloth trở thành điểm tựa để đội bóng đưa bóng lên phía trên và giảm áp lực từ những pha pressing của Brazil. Bên cạnh đó, HLV Solbakken vẫn còn Bobb, Nusa hay Schjelderup để tăng tốc ở hai biên khi cần thay đổi cách tấn công. Chính sự đa dạng ấy khiến Na Uy khó bị bắt bài hơn nhiều người nghĩ. Đội bóng Bắc Âu không chỉ có Haaland và Ødegaard, mà còn là một tập thể với nhiều cầu thủ đang thi đấu ở đẳng cấp cao tại châu Âu.
Một tập thể đã trưởng thành
Na Uy trở lại World Cup sau 28 năm vắng bóng và lần đầu tiên trong lịch sử vào tới tứ kết. Thành công ấy không phải điều bất ngờ nếu nhìn vào hành trình trước đó. Ở vòng loại, họ toàn thắng 8 trận, ghi 37 bàn và chỉ để thủng lưới 5 lần. Haaland góp công lớn với 16 bàn, nhưng Na Uy không chỉ mạnh nhờ một cá nhân. Đây là đội bóng có tổ chức tốt, thể lực sung mãn, tuyến giữa biết kiểm soát trận đấu và hai biên đủ tốc độ để tạo khác biệt. Vì vậy, khi nói về Na Uy lúc này, không thể chỉ nhìn vào Haaland. Anh là người kết thúc những pha tấn công, còn phía sau là cả một tập thể đủ mạnh để đưa đội bóng Bắc Âu đi xa.